Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa? - Chương 49: Công dân nhiệt tình

Tiểu hồ ly rất phiền não.

Kể từ lần cô say rượu, được Lạc Lam ngủ cùng một đêm, anh dường như đã không còn kháng cự như trước nữa.

Một tháng nay, Tuyết Nhược Dao và Lạc Lam gần như ngày nào cũng chung giường chung gối.

Thế nhưng, Lạc Lam dường như chẳng có chút ý đồ nào với cô, anh thà cuộn mình trong chăn dùng điện thoại tìm ảnh ọt lừa tình của mấy cô gái khác, chứ nhất quyết không chịu chạm vào cô một lần.

Có những lúc, cô cố tình chen sang phía Lạc Lam, giả vờ ngủ xấu, ôm lấy tay anh, hoặc gác chân lên bụng anh, nhưng lần nào làm vậy, Lạc Lam cũng sẽ cực kỳ bình tĩnh đẩy cô về chỗ cũ, còn lẩm bẩm mấy bộ kinh thư tiên gia một cách khó hiểu.

Bây giờ Tuyết Nhược Dao đang nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt, trên đó phản chiếu khuôn mặt của chính cô.

Cô thấy dung mạo của mình, thế nào cũng xinh đẹp hơn những cô gái trên mạng chứ nhỉ?

Tại sao Lạc Lam lại không muốn động vào cô?

Chẳng lẽ vì dung mạo bây giờ của cô còn quá non nớt sao?

Tuyết Nhược Dao nghiêng đầu, lén liếc nhìn Lạc Lam đang ngồi bên cạnh nghịch điện thoại.

Thấy anh đang chơi game di động tải về mấy hôm trước, Tuyết Nhược Dao nhíu mày, trực tiếp đưa tay giật lấy điện thoại của anh.

“Á?!”

“... ...”

“Ta còn chưa qua màn này mà.”

“Haiz...” Tuyết Nhược Dao thở dài, nhìn màn hình điện thoại của anh, giúp anh thoát game ra, nói: “Ngươi chỉ toàn học mấy thứ vô dụng này, lại còn nghiện game nữa.”

“Ai da, bây giờ có việc gì làm đâu, ta chơi một chút thì sao nào.”

“Chơi thì được, nhưng bây giờ ngươi là người đàn ông đi chơi cùng bạn gái, có thể nói chuyện với ta nhiều hơn một chút không?” Tuyết Nhược Dao chau mày, oán giận nói: “Ngươi thật sự không tìm được gì để chơi, thì chơi ta đi, được không.”

“... Ngươi có gì hay mà chơi. Với lại chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm rồi, còn có thể nói chuyện gì nữa?” Lạc Lam rụt đầu lại, đưa tay ngoắc ngoắc với cô, nói: “Đưa điện thoại đây.”

“??????”

Trán Tuyết Nhược Dao nổi đầy gân xanh, sau đó cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu, nhét điện thoại của anh vào túi chiếc váy ngắn của mình, rồi đưa tay phải ra.

“Đây.”

“Điện thoại, không phải tay của ngươi.”

“Đều cũng dùng tay thôi, như nhau cả.” Tuyết Nhược Dao mỉm cười nói: “Nếu ngươi thấy chán, thì nắn tay ta chơi đi. Móng vuốt trắng trẻo sạch sẽ thế này, người khác muốn nắn còn chẳng được đâu.”

“... ...”

Lạc Lam cúi đầu nhìn móng vuốt mà Tuyết Nhược Dao đưa tới, bất lực thở dài một hơi, rồi đưa tay cầm lấy tay phải của cô, nắm lấy lòng bàn tay cô nhìn chằm chằm hồi lâu.

“Ừm, ta vẫn là lần đầu xem tướng tay cho ngươi.”

“Tướng tay của ta thế nào?”

“Đường sinh mệnh không đầu không cuối, đường tình duyên đứt đoạn nhưng lại có kết quả tốt đẹp, đường sự nghiệp gập ghềnh.”

“Có ý gì?”

“Sống rất thọ. Sẽ có một mối tình duyên tốt đẹp, cuộc đời lúc đầu hơi lận đận, về già hưởng phúc con cháu.”

“Tình duyên tốt đẹp?” Tuyết Nhược Dao nhíu mày, nhìn Lạc Lam hỏi lại: “Ta muốn hỏi là tốt đẹp ở đâu, tình duyên của ta là một tên khốn.”

“Tên khốn? Ai vậy?” Lạc Lam ngẩng đầu lên, sau đó thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm, liền nhíu mày: “Ngươi nói ta à?”

“... ...”

Không ngờ lần này Lạc Lam lại hiểu ra ngay, Tuyết Nhược Dao có chút kinh ngạc, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Thế nhưng, Lạc Lam lại cười cười nói: “Chẳng trách đường tình duyên của ngươi tốt, hóa ra là ta à. Vậy thì chắc chắn là duyên tốt rồi.”

“Ý của ngươi... là?” Tuyết Nhược Dao không chỉ nghiêng đầu về phía Lạc Lam, hỏi: “Ngươi đồng ý rồi?”

“Hả? Đồng ý cái gì?”

“... ...”

“Hê. Đừng có nhầm, chúng ta là giả, tình giả cũng tính là tình.”

“Haiz...”

Quả nhiên là cô đã nghĩ quá tốt đẹp rồi.

Nếu đơn giản như vậy, cô cũng không cần phải làm thế này thế nọ.

Tuyết Nhược Dao lặng lẽ thở ra một hơi, sau đó nắm lấy tay trái của Lạc Lam, dùng ngón trỏ của mình, viết chữ lên lòng bàn tay anh.

Tổng cộng mười lăm chữ.

— Ta thật lòng với ngươi, ngươi có nguyện cùng ta nắm tay vạn năm không.

Viết xong, cô mong đợi ngẩng đầu nhìn Lạc Lam, hỏi: “Ta viết gì vậy?”

“... ...”

Lạc Lam nhất thời đờ ra.

Anh ngơ ngác chớp mắt, như thể bị dọa sợ.

Thấy vẻ mặt này của anh, sự mong đợi trong lòng Tuyết Nhược Dao càng dâng cao, cô biết giữa cô và Lạc Lam vẫn còn không ít lớp giấy cửa sổ, nhưng nếu cứ thẳng thắn bày tỏ như thế này, liệu có thể chọc thủng mấy lớp giấy cửa sổ đó không?

“Ngươi viết...”

“Ừm.”

“Viết lại lần nữa đi, ta không cảm nhận được, tay nhiều chai quá.”

“... ...”

Tên khốn!!

Tuyết Nhược Dao thầm mắng một tiếng, nhưng ngay sau đó lại vội vàng viết lại một lần nữa những chữ tương tự lên lòng bàn tay trái của anh, cũng dùng chữ tiên gia của Cổ Lan.

Lần này, Lạc Lam nhìn cô viết từng nét từng nét trong lòng bàn tay mình.

Đáng tiếc, lúc Tuyết Nhược Dao ngẩng đầu hỏi anh: “Lần này thì sao?”

Lạc Lam nhe răng cười, nói: “Ngươi đang cù lét ta đấy à, chẳng có cảm giác gì cả.”

“Xì...”

Tuyết Nhược Dao hít một hơi, cuối cùng cũng hiểu ra, tên này tuyệt đối đã biết cô viết gì ngay từ lần đầu tiên, cố tình giả vờ không hiểu để trêu cô.

Cô không tin Lạc Lam nhìn cô viết mà lại không nhận ra mấy chữ đó.

Ngay sau đó, Tuyết Nhược Dao co ngón trỏ lại, dùng đốt ngón tay thứ hai của ngón trỏ ấn thẳng vào lòng bàn tay Lạc Lam.

“Không có cảm giác gì cả đúng không?”

Cô giật giật khóe miệng, dùng hết sức khoan một trận vào lòng bàn tay anh.

Một làn khói xanh bốc lên từ lòng bàn tay Lạc Lam.

Anh lập tức đau đến mức vội vàng rút tay trái của mình ra khỏi sự ngược đãi của Tuyết Nhược Dao, thổi thổi vào lòng bàn tay.

“Đau... ngươi làm gì vậy.”

“Không phải ngươi nói chai dày sao? Giúp ngươi mài bớt chai đi.”

Tuyết Nhược Dao quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Thấy vậy, Lạc Lam bất lực lắc đầu: “Cô nhóc này, tính cách thật là xấu xa mà.”, rồi anh cũng quay đầu tiếp tục nhìn cảnh phố thị bên ngoài cửa sổ xe của mình.

Nhưng cũng như đã nói lúc trước, không phải là anh không biết Tuyết Nhược Dao viết gì.

Vết chai do cầm kiếm có dày đến đâu, cũng không phải là không có cảm giác.

— Ta thật lòng với ngươi. Ngươi có nguyện cùng ta nắm tay vạn năm không.

Tổng cộng hai câu.

Bây giờ đang vang vọng lặp đi lặp lại trong đầu Lạc Lam.

Anh cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, lòng bàn tay đau nhói.

Cứ như vậy, anh và Tuyết Nhược Dao nhìn vô số xe cộ và nhà cao tầng lướt qua tầm mắt, rồi từ từ dừng lại ở một nơi.

Bác tài xế lái xe suốt đường nghe họ nói những lời này ở ghế sau, mấy lần đều muốn mở miệng, nhưng lại cảm thấy chuyện của người khác, mình không nên xen vào.

Lúc này dừng ở bên cạnh điểm đến, ông nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai người đều không có ý định xuống xe, nhất thời thở dài một hơi, cao giọng hét lên một tiếng: “Này!! Đến nơi rồi!!”

“Á?!” Lạc Lam dường như bị ông dọa sợ, quay đầu lại phản ứng một lúc: “Đến rồi?”

“Đến rồi.” Bác tài xế liếc anh một cái, nói: “Cậu còn muốn ngồi trên xe bao lâu nữa?”

“À... xin lỗi.”

Lạc Lam cười gượng, vội vàng đưa tay kéo chốt cửa xe, nhưng kéo mấy lần lại phát hiện không mở được, dường như bác tài xế chưa mở khóa cửa xe cho anh.

Thấy vậy, bác tài xế nói thêm một câu: “Cậu trai trẻ, nghe chú nói một câu được không?”

“Vâng, xin chú chỉ giáo.”

Lúc này, Tuyết Nhược Dao cũng quay đầu nhìn tài xế ở ghế trước qua gương chiếu hậu.

Bác tài xế lại nhìn cô qua gương chiếu hậu, rồi nói tiếp: “Chỉ giáo thì không dám. Cậu trai trẻ, đôi khi đàn ông phải chủ động, hiểu không?! Cô bé này vừa rồi đã ám chỉ rõ ràng như vậy, sao cậu còn giả vờ giả vịt thế?”

“... ...”

“Được rồi, chỉ một câu này thôi, xuống xe.” Bác tài xế quay đầu cười với Tuyết Nhược Dao, sau đó nhấn nút khóa cửa, mở khóa cho họ: “Là cô bé gọi xe đúng không? Nhớ cho một đánh giá tốt nhé.”

“Vâng.” Tuyết Nhược Dao cũng đáp lại bằng một nụ cười, sau đó nghiêng đầu liếc Lạc Lam một cái, quát: “Còn ngây ra đó làm gì, đến nơi rồi, xuống xe!”