Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 8

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 9

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 9

Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa? - Chương 202: Hải quy

Chương 202: Hải quy

Mười mấy ngày trôi qua trong chớp mắt.

Vì phải chuẩn bị cho bộ phim của Châu Duyệt, nên mười mấy ngày nay, cô gần như đều ở phim trường luyện tập cùng Lạc Lam.

Còn Hồ Mộng Ngữ, vì Châu Duyệt cũng chuẩn bị cho bà một vai diễn, nên bà cũng ngày ngày theo Tuyết Nhược Dao và Lạc Lam đến phim trường, dưới sự giám sát của Tuyết Nhược Dao, nhận vài vai diễn để luyện tập.

Phải công nhận rằng, Hồ Mộng Ngữ thật sự vô cùng hợp để làm diễn viên.

Biết khiêu vũ, biết chơi cổ cầm, tỳ bà, còn biết cả múa kiếm.

Giọng nói cũng có một vẻ quyến rũ khó tả, thân hình thì ngay cả phụ nữ nhìn thấy cũng phải thèm thuồng nhỏ dãi, ngoài việc hơi ngốc nghếch và chỉ nghe lời Tuyết Nhược Dao ra thì gần như không có khuyết điểm nào.

Trong khoảng thời gian này, ngoài việc đóng thế cho một nữ minh tinh nào đó đóng vai Dương Quý Phi nhưng lại không biết múa kiếm, bà còn đóng vài quảng cáo nội y và quảng cáo cho mẹ và bé.

Nhìn sự thay đổi của Hồ Mộng Ngữ, Lạc Lam không khỏi có chút cảm khái.

Vị Mị hồ ngàn năm ở Vạn Hồ Sơn đã ‘vắt kiệt’ vô số nam tu, giờ đây lại đang làm một công việc hợp pháp, nhận đồng lương hợp pháp.

Nếu không biết bà đã làm những gì ở Cổ Lan, thì hoàn toàn không thể ngờ bà là một Mị hồ đã ‘vắt kiệt’ hơn hai mươi vạn nam tu sĩ.

Chỉ nhìn Hồ Mộng Ngữ của hiện tại, trông bà chẳng khác nào một nữ sinh viên vừa mới ra trường ở độ tuổi đôi mươi, đặc biệt ngoan ngoãn, thật thà.

Nhưng ngoan ngoãn thật thà là một chuyện.

Đầu óc Hồ Mộng Ngữ hoạt động rất chậm, tính tình cũng chậm chạp.

Đến giờ bà vẫn không hiểu máy quay phim là thứ gì, làm sao nó có thể ghi lại được hình ảnh.

Dù Tuyết Nhược Dao đã giải thích cho bà vô số lần, bà vẫn không tài nào hiểu nổi.

Hơn nữa, Hồ Mộng Ngữ không có chứng minh nhân dân, có thể sẽ xảy ra vấn đề.

Vì vậy, mỗi lần bà đóng phim, Tuyết Nhược Dao và Lạc Lam gần như đều ở bên cạnh trông chừng.

Nếu Tuyết Nhược Dao và Lạc Lam không rảnh, Châu Duyệt cũng sẽ qua giúp trông bà.

Lúc này, Tuyết Nhược Dao và Châu Duyệt đang bàn bạc chi tiết về phim chiếu mạng với đạo diễn Tưởng Nam, nên Lạc Lam tạm thời trở thành cố vấn kiêm vệ sĩ cho Hồ Mộng Ngữ.

Làm cố vấn thì không có gì, còn vệ sĩ thì...

“Lạc ca.”

Một anh trai trẻ khoảng hai mươi mấy tuổi, trông khá đẹp trai xách hai chai nước uống thể thao đi tới, vẻ mặt ngại ngùng bắt chuyện với Lạc Lam, còn đưa nước cho anh.

Lạc Lam liếc nhìn anh ta một cái, bất giác thở dài.

Lại một kẻ nữa muốn đến xin thông tin liên lạc của Hồ Mộng Ngữ đây mà.

Lạc Lam không tỏ vẻ niềm nở, nhưng vẫn lịch sự hỏi một câu: “Ừm, có chuyện gì không?”

“Ha, chẳng là... thấy Lạc ca ở đây nên em qua chào một tiếng thôi ạ.”

“Ừm...” Lạc Lam nhún vai, nhận lấy chai nước anh ta đưa, gật đầu: “Cảm ơn.”

“Không có gì, không có gì ạ.”

Anh trai vội xua tay, sau đó đứng cạnh Lạc Lam cùng nhìn về phía Hồ Mộng Ngữ trong phim trường, dừng một lát rồi cuối cùng cũng để lộ mục đích.

“Mà này, Lạc ca, anh với chị Hồ tỷ tỷ kia có quan hệ gì vậy ạ? Em nhớ Lạc ca có bạn gái nhỏ rồi mà? Sao dạo này ngày nào cũng thấy anh đi cùng chị Hồ thế?”

Lạc Lam lại thở dài một hơi, nói ra câu trả lời mà mười mấy ngày nay anh đã nói không biết bao nhiêu lần: “Bà ấy là mẹ vợ tôi.”

“Hả?!”

“Phù...” Lạc Lam lắc đầu, vỗ vai anh ta, nói: “Mười mấy ngày nay, cậu không phải người đầu tiên ngạc nhiên, và có lẽ cũng không phải người cuối cùng. Đừng thấy bà ấy trông chỉ khoảng hai mươi, thực ra đã hơn bốn mươi rồi.”

“Không... không thể nào? Lạc ca, anh đừng đùa em chứ... làm gì có người bốn mươi mấy tuổi mà trông như vậy?”

“Có chứ, không phải bà ấy đây sao?”

“... ...”

Bốn mươi mấy tuổi, lại là gái đã có chồng.

Nghe Lạc Lam nói vậy, anh chàng kia lập tức chùn bước, viện một lý do rồi chuồn mất.

Dĩ nhiên, trong mười mấy ngày này, Lạc Lam cũng gặp phải những kẻ mang trái tim của Tào Thừa tướng.

Gặp phải tình huống đó, anh đành phải thực hiện chức trách vệ sĩ của Hồ Mộng Ngữ.

Một lúc sau, đạo diễn bên này cầm loa phóng thanh hô lên: “Cắt! Được rồi, mọi người vất vả rồi.”

Hồ Mộng Ngữ ở trong phim trường một lúc, mở ghi chú mà Tuyết Nhược Dao đã gõ sẵn trong điện thoại ra, tìm thấy bản dịch lời của đạo diễn.

「Đạo diễn nói ‘Cắt’, vất vả rồi. Tức là đã quay xong, nương có thể xuống tìm chúng ta rồi.」

Nhìn dòng ghi chú, Hồ Mộng Ngữ gật đầu, lúc này mới vội vàng tìm vị trí của Lạc Lam rồi bước tới.

Đến trước mặt Lạc Lam, Hồ Mộng Ngữ thấy Tuyết Nhược Dao không có ở đây, thoáng chút thất vọng, hỏi: “Con rể, Dao Dao sao không ở đây?”

“Cô ấy có chút việc, ở bên cạnh.”

“...Ồ.”

Thấy Hồ Mộng Ngữ mặt mày ủ rũ, Lạc Lam cười khổ nói: “Vừa rồi mẫu thân diễn tốt lắm.”

“...Ồ.” Hồ Mộng Ngữ gật đầu, đáp lại một cách lạnh nhạt: “Ta muốn nghe Dao Dao khen ta.”

“... ...”

Lạc Lam cười khổ.

Đúng lúc này, Tuyết Nhược Dao bên kia dường như cũng đã xong việc. Cô cũng tìm đến, thấy Hồ Mộng Ngữ đã quay xong, bèn bước tới hỏi Lạc Lam: “Lạc Lam, nương ta không có vấn đề gì chứ?”

“Không có gì.”

“Vậy thì tốt rồi...” Tuyết Nhược Dao thở phào nhẹ nhõm, sau đó đi đến trước mặt Hồ Mộng Ngữ, nhón chân xoa đầu bà, cười nói: “Nương giỏi quá! Nương là niềm tự hào của ta.”

“Hì hì...”

Hồ Mộng Ngữ thay đổi vẻ mặt buồn bã, trên mặt như nở ra từng đóa hoa đỏ nhỏ, ngốc nghếch cười rộ lên.

Sau khi dỗ dành Hồ Mộng Ngữ xong, Tuyết Nhược Dao nói: “Lạc Lam, vừa rồi Nguyệt tiên sinh gọi điện tới.”

“Hửm? Nói gì vậy?”

“Linh Lung sẽ đáp chuyến bay lúc năm giờ chiều nay về.” Tuyết Nhược Dao nắm lấy tay Lạc Lam, nói: “Đến lúc đó ta sẽ nhờ Châu Duyệt đưa chúng ta ra sân bay, sau khi gặp Đường phu nhân, chúng ta sẽ cùng nhau đón con bé.”

“Được thôi, mà sao lại kéo dài mười mấy ngày vậy? Không phải trước đó cô đã nhận được điện thoại rồi sao? Sao hôm nay con bé mới được về?”

“Ừm.” Tuyết Nhược Dao dừng một chút, đáp: “Nguyệt tiên sinh nói, con bé gây ra không ít rắc rối ở châu Phi, suýt nữa còn gây ra vấn đề ngoại giao giữa các quốc gia, thủ tục làm rất lâu.”

“... ...”

Lạc Lam nghe vậy, đôi mày nhíu chặt lại.

Vậy mà lại có thể một mình suýt gây ra vấn đề ngoại giao giữa hai quốc gia.

Tuy Lạc Lam không rõ lắm về thể chế quốc gia của thế giới này, nhưng dựa vào quan hệ ngoại giao giữa các tông môn ở Cổ Lan mà suy đoán, xem ra Nguyệt Linh Lung kia không phải là một nha đầu dễ bảo.

Lúc này, Tuyết Nhược Dao cũng thở phào một hơi, nghiêng đầu tựa vào cánh tay Lạc Lam, nói: “Nha đầu đó chắc đã chịu không ít khổ cực rồi nhỉ?”

“Cứ coi như là rèn luyện đi.” Lạc Lam nhún vai, nói: “Ta cũng chưa gặp con bé, nhưng mấy ngày nay nghe ngươi nói, lúc trước về Cổ Lan cũng có hỏi qua một chút. Nha đầu đó vận khí không tốt lắm, nhưng mạng thì đúng là rất lớn, một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ có thể sống sót trong Giới Vực, ta cũng không hiểu nổi con bé làm thế nào.”

“Ừm...” Tuyết Nhược Dao mím môi, nói: “Lát nữa đi đặt cho con bé một cái bánh kem đi.”

“Bánh kem?”

“Ừm.” Tuyết Nhược Dao gật đầu, nói: “Đường phu nhân đã giúp chúng ta quá nhiều, nếu không phải năm đó ta nhặt con bé về Đoạn Hồn Tông, thì lúc chúng ta mới đến thế giới này, có lẽ đã là một khởi đầu vô cùng khó khăn rồi.”

Lạc Lam dừng lại, nghiêng đầu cọ cọ vào tóc Tuyết Nhược Dao, cảm thán: “Đúng vậy, nếu không có con bé. Thì chuyện chúng ta đăng ký kết hôn có lẽ vẫn còn xa vời lắm, sau này chúng ta nhận con bé làm con gái nuôi nhé?”

“Ừm.”

... ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!