Lạc Lam cười hì hì đồng ý ngay.
Đổi lại, dĩ nhiên là ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của Tuyết Nhược Dao.
Cô đã lên kế hoạch từ trước, đợi ăn sáng xong sẽ nhờ Đường Lị dẫn họ ra ngoài dạo một vòng.
Chủ yếu là để mua quần áo cho Lạc Lam, tiện thể dẫn anh đi mở mang tầm mắt.
Trong túi trữ vật của anh tuy có không ít quần áo, nhưng đó đều là đồ từ Cổ Lan Thiên Vực mang đến, mặc ra ngoài sẽ nổi bần bật như cái đầu trọc giữa đám đông, chắc chắn sẽ thu hút vô số ánh nhìn.
Thu hút sự chú ý của người thường thì cũng chẳng sao.
Nhưng lỡ gặp phải cảnh sát của thế giới này, bị hỏi về thân phận, thì cả cô và Lạc Lam đều sẽ bị bắt vào đồn thẩm vấn.
Dù họ chẳng làm gì, nhưng cũng phải bị hỏi han mấy ngày mới được thả ra.
Tuyết Nhược Dao véo mạnh vào eo Lạc Lam, nhắc nhở: “Quần áo của anh đều mang đi giặt rồi, chưa khô đâu.”
“Á!”
Lạc Lam vội gạt tay cô ra, nhưng khựng lại một chút, rồi lập tức hiểu ra ngụ ý của Tuyết Nhược Dao.
Anh gãi gãi sau gáy, có chút ngượng ngùng nói với Châu Duyệt: “À đúng rồi, hôm qua tôi mang quần áo đi giặt hết rồi, mặc thế này ra ngoài cũng không tiện lắm nhỉ?”
“Không sao không sao!” Châu Duyệt lại hoàn toàn không để tâm, nói, “Cứ mặc bộ này đi, Tiểu Tuyết cũng thay bộ hôm qua đi, bình thường hai đứa cosplay còn sợ bị nhìn à?”
“Vậy à…” Lạc Lam chớp chớp mắt, quay đầu nhìn Tuyết Nhược Dao, hỏi: “Cô thấy đó, cô Châu nói vậy rồi, hay là đi một chuyến nhé?”
“… …”
Tuyết Nhược Dao thở dài một hơi, lại liếc qua bộ ngực của Châu Duyệt, rồi chép miệng.
“Chậc.”
Cô có lý do để nghi ngờ, Lạc Lam đồng ý là vì nhìn trúng hai tảng mỡ kia.
“Anh muốn đi đến vậy sao?”
“Đi xem cũng không có hại gì, với lại cũng là tấm lòng của cô Châu mà, phải không?”
Tuyết Nhược Dao quay mặt đi, phồng má lẩm bẩm một câu: “Tôi thấy là sắc ý thì có.”
“Hả?” Lạc Lam không nghe rõ.
“Không có gì, tôi đi thay quần áo.”
Nói rồi, Tuyết Nhược Dao lườm Châu Duyệt một cái, rồi chạy về phòng thay đồ.
Thế nhưng, bị cô lườm một cách hung dữ như vậy, Châu Duyệt lại ngơ ngác không hiểu gì, cô hoàn toàn không nghĩ ra tại sao Tuyết Nhược Dao lại không ưa mình đến thế.
Đợi Tuyết Nhược Dao đi rồi, cô ghé sát vào bên cạnh Lạc Lam, hỏi: “Tiểu Lạc này, sao chị thấy Tiểu Tuyết có vẻ ghét chị lắm thế?”
“Ghét à…” Lạc Lam hoàn toàn không nhận ra, nghĩ một lúc rồi đáp, “Cô ấy đối với ai cũng vậy, đừng để ý.”
“Mà này, vừa nãy chị nghe mẹ em nói, em với Tiểu Tuyết là anh em à?”
“Anh em…”
Lạc Lam chớp chớp mắt, rồi nhìn sang Đường Lị đang ở bên cạnh.
Bắt gặp ánh mắt của anh, Đường Lị giúp anh trả lời: “Sao thế?”
“À… tôi chỉ thấy hơi lạ, hai đứa một người họ Lạc, một người họ Tuyết, chuyện này…”
Đường Lị nheo mắt: “Chuyện nhà người ta, cô là người ngoài hỏi làm gì?”
Sau đó, bà ra hiệu cho Lạc Lam, ý bảo sau này nếu có ai hỏi thì cứ dùng câu này để giải thích, rồi đứng dậy dọn dẹp bát đũa đựng quẩy và sữa đậu nành.
Một lát sau, Tuyết Nhược Dao đã thay xong bộ đồ cổ trang hôm qua và quay lại.
Thấy Châu Duyệt nhân lúc mình không có ở đây lại lẻn đến bên cạnh Lạc Lam, cô toàn thân đằng đằng sát khí, vội vàng xông tới kéo tay áo Lạc Lam, lôi anh từ trên ghế ra sau lưng mình.
“Đi thôi.”
Lạc Lam vừa định hỏi cô lại nổi điên cái gì, Tuyết Nhược Dao đã nói thêm: “Sau này tôi nói gì anh làm nấy, hiểu chưa?”
“… Ồ.”
Nhìn tương tác của hai người họ, Châu Duyệt gãi gãi sau gáy, thở dài một hơi: “Mình đã làm gì sai à?”
Cô nói với Đường Lị một tiếng, rồi cùng hai người xuống bãi đỗ xe của tiểu khu.
Châu Duyệt đi phía trước, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn hai người đang đi cách mình một khoảng xa, trong lòng đột nhiên nảy sinh nghi ngờ.
Từ lúc ra khỏi cửa, Tuyết Nhược Dao đã nắm chặt tay áo Lạc Lam không buông, như thể sợ anh đi lạc vậy.
Lúc này, bị Tuyết Nhược Dao kéo tay áo đi cả một đoạn đường, anh cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Ta biết đi mà, ngươi cứ kéo tay áo ta làm gì?”
“… …”
Tuyết Nhược Dao im lặng một lúc, dường như không nghe thấy, chẳng thèm để ý đến anh.
Tiếp đó, Lạc Lam hơi cao giọng hỏi: “Hồ ly, ngươi cứ kéo tay áo ta làm gì?!”
“… …”
Lần này, Tuyết Nhược Dao mới từ từ quay đầu lại nhìn anh một cái, im lặng một lát, rồi liếc mắt đi chỗ khác, đáp: “Ngươi có biết đèn xanh đèn đỏ là gì không?”
“Đèn xanh đèn đỏ? Đó là cái gì?”
“Cho… cho nên, ta phải kéo ngươi đi.”
“À…” Lạc Lam ngơ ngác, nhíu mày hỏi, “Cái đèn xanh đèn đỏ đó với việc kéo tay áo ta thì có liên quan gì?”
“Nói thừa!” Tuyết Nhược Dao cau mày, cao giọng phản bác, “Nếu không thì… thì tại sao ta phải kéo tay áo của ngươi chứ?!”
“… …”
Lạc Lam ngơ ngác chớp mắt, yếu ớt hỏi: “Vậy xin mời Tuyết Tôn Thượng giải thích cho vị Thánh Chủ kiến thức nông cạn này được không ạ?”
Tuyết Nhược Dao khựng lại, tai dần đỏ ửng lên, cô hít một hơi thật sâu, cố giữ vẻ mặt bình thản, giải thích: “Ngươi không hiểu đèn xanh đèn đỏ, lỡ đâm hỏng xe của người ta thì làm sao? Ngươi đền nổi không?”
“… …”
Lạc Lam tỏ vẻ không hiểu.
Nhưng anh vẫn cảm thấy kỳ lạ.
Con hồ ly này dù sao cũng là Tông Chủ của Đoạn Hồn Tông, sao lúc này lại bắt đầu lo lắng mấy chuyện nghe như gà bay chó sủa thế này.
“Thôi được rồi, dù sao ta cũng không hiểu.”
Lạc Lam nhún vai, sau đó nhìn xuống bàn tay nhỏ đang nắm chặt tay áo bên phải của mình.
Anh chần chừ một lúc, rồi thẳng thừng gạt tay cô ra, sau đó dùng tay phải của mình bao trọn lấy bàn tay trái của cô.
Hành động này khiến Tuyết Nhược Dao giật nảy mình.
Không giống như bàn tay nhỏ của cô, lòng bàn tay Lạc Lam có không ít vết chai, khá thô ráp.
Nhưng đối với cô, nó lại mang đến một cảm giác an toàn đến lạ, cảm giác an toàn khi được anh hoàn toàn bao bọc trong lòng bàn tay.
Cô cố gắng hết sức để giữ vẻ mặt bình thản, quay đầu nhìn Lạc Lam, hỏi: “Nắm tay ta làm gì?”
“… …” Lạc Lam im lặng một lúc, rồi đáp, “Ta không có nhiều quần áo như ngươi, bộ đồ này quý lắm, lỡ ngươi kéo rách tay áo của ta thì sao? Ở đây cũng không tìm được vật liệu để vá lại đâu.”
“… …”
Tên khúc gỗ này tức chết người mà!!
Tuyết Nhược Dao khẽ giật giật khóe mắt, nhưng sau khi nhìn bàn tay anh, cô dứt khoát không đáp trả nữa.
“Đúng là đồ hẹp hòi, nhưng ta không quan tâm.”
“Với lại, ở bên ngoài không phải chúng ta phải đóng giả làm một cặp tình nhân sao? Tối qua ta xem trên máy tính, bạn trai bạn gái bình thường nắm tay nhau trông sẽ tự nhiên hơn.”
“… …”
Tên khúc gỗ này tối qua rốt cuộc đã học được những gì vậy?
Tuyết Nhược Dao lén liếc nhìn vẻ mặt của Lạc Lam, nhưng hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của anh lúc này.
Lúc này, Lạc Lam đã bị những chiếc xe đủ loại trong bãi đỗ xe thu hút sự chú ý, hoàn toàn không để ý đến cô.
Mà khoan, nếu anh đã biết bạn trai bạn gái nắm tay nhau, vậy anh có biết hôn là gì không?
Ở Cổ Lan không có thói quen hôn môi, nhưng cô nghe nói nhiều tu sĩ khi song tu sẽ bất giác hôn nhau.
Còn ở đây thì gần như có thể hôn ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào?
Lát nữa tìm đại một cái cớ để thử xem sao?
Ừm, cứ quyết định vậy đi.
