Không chịu nổi sự thúc giục của Đường Lỵ.
Sau khi rửa tay, Lạc Lam bưng đĩa táo mà Đường Lỵ đã gọt sẵn, quay lại trước cửa phòng ngủ của anh và Tuyết Nhược Dao.
Anh lấy một miếng từ trong đĩa ra nếm thử, quả táo này như thể được ngâm trong nước đường, mọng nước và ngọt hơn gấp mấy lần táo ở Cổ Lan Thiên Vực, vỏ lại còn có màu đỏ.
Nghe nói nó được trồng bằng một kỹ thuật đặc biệt gọi là lai tạo.
Lai tạo à, hình như là kiểu ngựa với lừa, sau đó sinh ra con la thì phải?
Nhưng táo cũng có thể sinh con với thứ khác sao? Ngọt thế này, chắc là lai với củ cải đường nhỉ?
Mà nói mới nhớ, nếu anh và Tuyết Nhược Dao sinh con, thì có được tính là lai tạo không?
Trí tưởng tượng của Lạc Lam bay cao bay xa, nhưng càng nghĩ về vấn đề này, tiểu huynh đệ của anh lại càng thêm phấn khích.
Một lát sau, anh gạt vấn đề này sang một bên, rồi nghi ngờ liếc nhìn nó một cái, nói: “Ngươi có sở thích quái đản gì à?”
Tiểu huynh đệ: “Một kẻ mê gót chân thối như ngươi mà cũng dám nói ta à!”
“... ...”
Tiểu huynh đệ: “Lặn đây!”
Lạc Lam chớp chớp mắt, bất lực thở dài một hơi, sau đó khẽ gõ cửa phòng ngủ.
Sau ba tiếng gõ nhẹ, Lạc Lam nhỏ giọng nói: “Nhược Dao à...”
“... ...”
Trong phòng không có tiếng trả lời.
“Ta... gọt ít táo cho ngươi này, ngọt lắm, nghĩ là ngươi sẽ thích ăn.”
“... ...”
Trong phòng vẫn không có tiếng trả lời.
Thế nhưng, ngay lúc Lạc Lam định nói câu tiếp theo, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, rồi “cạch” một tiếng, cửa liền mở ra.
Tuyết Nhược Dao mặt sa sầm kéo hé cửa, để lộ nửa khuôn mặt, nhìn về phía đĩa táo trong tay Lạc Lam.
Thấy dáng vẻ này của cô, Lạc Lam cười gượng gạo, gọi: “Nhược Dao, cho ta vào đi?”
“... ...”
Tuyết Nhược Dao khựng lại một chút, rồi đưa thẳng tay giật lấy đĩa táo của anh, sau đó lại “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, rồi “cạch” một tiếng khóa trái.
“A... Nhược Dao, đợi đã...”
Ngay khi Lạc Lam định gõ cửa lần nữa, Tuyết Nhược Dao đột nhiên nói vọng ra từ trong phòng: “Đợi một chút.”
“... ...”
Một lúc sau, cửa lại mở ra.
Sau khi mở cửa, Tuyết Nhược Dao tự mình đi vào trong, không biết đang làm gì, mặt còn hơi ửng hồng.
Thấy vậy, Lạc Lam lại thở dài một hơi, đẩy cửa bước vào.
Vừa vào phòng ngủ, anh đã thấy một cái thùng rỗng dưới đất, bên cạnh còn vứt mấy cái túi ni lông.
Ngẩng đầu nhìn quanh, trên chiếc giường nhỏ không lớn lắm mà anh và Tuyết Nhược Dao vẫn ngủ hằng ngày, có thêm một thứ trông như cái gối.
Cái gối đó rất dài, trên đó còn in hình một người, lại còn là một người đàn ông hư hỏng để ngực trần, chỉ che những bộ phận quan trọng bằng quần áo, mặt đỏ bừng ngượng ngùng, đang tạo dáng đầy xấu hổ.
Lạc Lam ngẩn người một lúc lâu, đôi mày lập tức nhíu chặt lại.
“Xì... Đây là...”
Thấy vẻ mặt của anh, nghe anh hít một hơi khí lạnh, Tuyết Nhược Dao lảng tránh ánh mắt đáp: “Gối ôm.”
“Đây là ai?”
“Chồng ta.”
“Ngươi...”
“Ta làm sao?”
“... ...”
Trong lòng Lạc Lam ngũ vị tạp trần.
Cứ như thể, anh về nhà, rồi thấy trên chiếc giường ngủ thường ngày của anh và phu nhân, lại có thêm một người đàn ông trần truồng khác vậy.
Cơn giận của anh bốc lên ngùn ngụt.
Thế nhưng, với sự hiểu biết của anh về Tuyết Nhược Dao, lại có một cảm giác khó hiểu.
Tuyết Nhược Dao sẽ thích thứ này sao?
Lúc này, thấy vẻ mặt của anh, Tuyết Nhược Dao né tránh ánh mắt, hỏi: “Ngươi muốn nói gì?”
“Ngươi...” Lạc Lam hít sâu một hơi, sắp xếp lại câu chữ, hỏi, “Bình thường không phải ngươi ôm ta ngủ sao? Cần gì phải mua thêm cái này?”
“Người ngươi cứng ngắc.” Tuyết Nhược Dao bĩu môi, nói, “Cái này có thể dùng hai chân kẹp lấy để ngủ, mềm hơn.”
“... ...”
“Sau này ngươi có thể ôm ta, rồi ta ôm cái này.”
“... Xì...”
Thật khó chịu.
Một cảm giác khó chịu không nói nên lời.
Lạc Lam đưa tay lên ngực bóp mạnh một cái, sau đó chau mày, nói: “Ngươi...”
“Sao nào?”
“Vậy... vậy chẳng phải là, sau này trên giường của chúng ta sẽ có thêm một người đàn ông khác sao.”
“... ...” Tuyết Nhược Dao dừng lại một chút, nói, “Ngươi cũng có thể đi mua một cái mà, không phải ngươi cũng có vợ khác sao?”
“... ...”
Lạc Lam im lặng một lúc, rồi chau mày, quay người đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Tuyết Nhược Dao thấy vậy bĩu môi, cũng không thèm để ý đến anh nữa, đi thẳng đến trước cửa, khóa trái cửa phòng lại.
“Phù... Chắc là sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ.”
Cô khẽ lẩm bẩm một câu, sau đó đi về phía giường, nhảy một cái rồi bổ nhào lên chiếc gối ôm dài bằng người thật.
Vùi mặt vào gối ôm hít nhẹ một hơi, sau đó cô đưa tay sờ đến khóa kéo bên cạnh gối, nhẹ nhàng kéo ra, rồi lộn ngược vỏ gối ra ngoài.
Chiếc gối ôm này có hai lớp.
Lớp ngoài là ông xã trong game mobile của cô, còn cởi lớp vỏ gối bên ngoài ra, hình ảnh trên lớp gối bên trong chính là...
— Lạc Lam.
Lúc mua chiếc gối ôm này, app mua sắm online dường như biết cô đang chơi game mobile đó, nên đã gợi ý cho cô chiếc gối ôm, nhưng trang sản phẩm đó có ghi, có thể làm thành hai lớp, hơn nữa hình ảnh có thể tùy chỉnh.
Thế là, cô đã gửi ảnh của Lạc Lam qua, nhờ cửa hàng in hình Lạc Lam vào lớp bên trong.
Chủ cửa hàng lúc đó cũng khá ngơ ngác, dù sao thì khách hàng bình thường đặt làm gối ôm đều để lớp bên trong là phiên bản “R18”, lớp bên ngoài là phiên bản cho mọi lứa tuổi, như vậy gối ôm để ở nhà, có bị ba mẹ nhìn thấy cũng không bị chết xã giao.
Hiếm có ai lại gửi ảnh bạn trai mình qua, mà bức ảnh đó lại còn là ảnh chụp đời thường.
Thế nhưng, khách hàng là thượng đế, hơn nữa loại gối ôm bằng người thật này, phải in cả người lên mới đẹp.
Cuối cùng, bên cửa hàng đã thương lượng với Tuyết Nhược Dao, bảo cô trả thêm năm trăm tệ, sau đó lại bảo cô gửi một tấm ảnh “đầu của Lạc Lam” rõ nét hơn qua.
Chủ cửa hàng dùng “PS” ghép đầu của Lạc Lam vào thân hình của một người mẫu tên là “Quán Hy”, rồi in lên lớp trong của gối ôm, mà lại còn là phiên bản R18.
Tuyết Nhược Dao bây giờ đang ngồi trên gối ôm, nhìn Lạc Lam trên gối, cảm thấy khá hài lòng.
Bức ảnh Lạc Lam mà cô gửi qua là ảnh tĩnh trong phim trường lúc trước, độ phân giải vốn đã rất cao.
Nhưng dù sao cũng là ảnh tĩnh, biểu cảm của Lạc Lam trong bức ảnh đó vốn không quá gợi tình, nhưng dường như chủ cửa hàng đã giúp cô chỉnh sửa một chút.
Bây giờ Lạc Lam trên gối ôm giống hệt một tiểu nam nhân bị cô đè ngã, mặt đỏ bừng, nằm dưới thân nhìn cô, trông rất gợi tình, mà lại không đạp cô ra.
“Hi hi...”
Nhìn “Lạc Lam” đang ngượng ngùng bị mình cưỡi dưới thân, trên mặt Tuyết Nhược Dao dần dần hiện lên vẻ quyến rũ giống như mẫu thân của mình.
“Lạc Lam, đừng lo. Ngươi cứ nằm yên là được rồi... ưm~~”
Cô cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi “Lạc Lam”.
— ?
Trong đầu tưởng tượng ra cảnh tượng có lẽ sẽ thực sự xảy ra vào một ngày nào đó trong tương lai, trong lòng ấm áp lạ thường.
Đến lúc đó, Lạc Lam có để lộ ra biểu cảm giống như trên chiếc gối ôm này không? Rồi trở thành tên nô lệ duy nhất dưới váy ta không?
“Nếu ngày đó có thể đến nhanh hơn thì tốt quá~~” Cô híp mắt cười, sau đó nghiêng đầu áp lên gối ôm, nói, “Nhưng trước khi ngày đó đến, ngươi, Lam nhi giả này, hãy cùng ta luyện tập một chút nhé.”
