Chương 90: Mê Cung (2)
Mặt đất rung chuyển ầm ầm dữ dội.
Thằng điên nào lại đặt Boss ngay cửa hầm ngục thế này.
Lần đầu tiên xác nhận vị trí của Minotaur trên bản đồ, tôi đã muốn chửi thề rồi.
"Mọi người mau lại đây!"
Um bò ò ò-
Hơn nữa Minotaur không chỉ có một con.
Nó xuất hiện theo số lượng người. Hiện tại trong hầm ngục có hai con Minotaur.
"Kerry! Tiếng này là gì vậy?"
"Tôi cũng không rõ lắm.
Chỉ là cảm thấy không bình thường thôi. Với tình trạng hiện tại thì có thể là kẻ địch khó nhằn đấy."
Chỉ là suy đoán thôi, nhưng Minotaur không phải là con để đánh thắng.
Và có thể bỏ qua Minotaur. Cách công lược mê cung rốt cuộc chỉ có một.
Công lược mê cung là leo lên tế đàn sừng sững ở giữa.
Đó là lối thoát của mê cung và là nơi có Nhân Hình Tuyết Sâm.
Rầm- Rầm- Rầm-
Quay lại nhìn, thấy một quái nhân đầu bò đang đuổi theo cả nhóm.
Mắt đỏ ngầu thế kia là bị bò điên à.
"Con đó là Boss của hầm ngục."
"Đánh không? Tướng công."
"Không được. Tình trạng hiện tại thì quá sức. Thay vào đó hãy đi theo tôi."
Kế hoạch cắt đuôi Minotaur ở giai đoạn đầu đã lên xong hết rồi.
Chỉ cần cả nhóm tin tưởng đi theo là mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
Kerry vừa chạy cùng cả nhóm vừa nói.
"Ngay phía trước có vẻ có bẫy tên. Nó sẽ bắn ra từ phía tường nên chú ý khi đi qua nhé."
"Dạ? Bẫy tên sao. Sao tướng công biết được..."
"Giờ không phải lúc hỏi cái đó. Natasha. Cứ làm theo lời Kerry đi."
Cả nhóm tập trung ý thức vào phía tường theo lời Kerry.
"Tôi đi trước."
Lina chạy trước.
Chỉ số (Status) giống nhau không có nghĩa là kinh nghiệm và thực lực tích lũy cũng giống nhau.
Ngay khi Lina lao người về phía trước, từ phía tường các lỗ hổng đồng loạt mở ra.
Là bẫy tên mà Kerry đã nói.
Tên bắn ra từ hai bên tường.
Một mũi từ tường trái nhắm vào người. Một mũi từ tường phải nhắm vào chân.
Lina không cần nhìn cũng di chuyển cơ thể né tránh.
Né kiểu gì thế không biết. Lina cứ thế lướt qua những mũi tên như dòng nước chảy.
Đại khái đã xác nhận bằng mắt bẫy tên hoạt động thế nào.
'Nhưng mà mẹ kiếp. Làm sao mà bắt chước cái đó được.'
Tôi đâu phải cao thủ như Lina.
Thấy Kerry lúng túng trước bẫy tên, Lina hét lên.
"Mẹo là âm thanh. Kerry. Khi tên bắn ra sẽ có tiếng lạch cạch trước.
Chương trung: Vào Âm Thanh Đó Chắc Chắn Anh Sẽ Né Được."
Chỉ tận tình thế cũng không làm được đâu! Không làm được là không làm được. Đâu phải ai cũng là cao thủ như Lina.
"Kerry. Không sao đâu. Lại đây với ta. Đi cùng ta nào."
Victoria đi tới bên cạnh.
Nhìn cái khiên to tướng của cô ấy thấy yên tâm hẳn.
"Nhờ cả vào cô đấy. Victoria."
"Đừng lo. Đi trước đi."
Natasha chạy qua con đường có bẫy tên.
Natasha cũng giống Lina, né hết tên bằng những động tác nhanh nhẹn.
Không. Cái đó đâu phải dễ né thế đâu.
Khó tin là Lina và Natasha cùng có chỉ số tất cả là 10 điểm.
Natasha lộn nhào vài vòng rồi đáp xuống chỗ Lina.
Chỉ còn lại Victoria và Kerry.
"Nhờ cô nhé. Victoria."
"Không có gì phải lo."
Vững chãi thật. Quả nhiên là Tanker của tổ đội!
Victoria và Kerry cùng đi qua bẫy tên. Không hoa mỹ như Lina hay Natasha.
Nhưng Victoria dùng khiên chặn tên một cách xuất sắc.
Mỗi lần tên bắn ra lại nghe tiếng leng keng, tia lửa bắn ra từ khiên. Ôi. Sợ quá.
Victoria gạt hết tên bắn ra từ hai phía không sót mũi nào. Yên tâm thật.
"Xong rồi. Bẫy chán hơn ta nghĩ."
Cái này mà chán á? Với Kerry thì nhóm Dũng sĩ trông như quái vật vậy.
"Giờ lại chạy tiếp nhé. Minotaur đang đến gần rồi."
"Vâng. Lina."
Minotaur đuổi theo gầm lên.
Cả nhóm chạy trước.
Kerry lén nhìn lại phía sau. Tò mò xem Minotaur qua bẫy thế nào.
Ngay khi Minotaur đến bẫy tên, tên bắn ra xối xả.
Um bò ò ò ò!
"..."
Minotaur cứ thế dùng thân mình hứng tên mà chạy.
Không phải không có sát thương, máu chảy ra từ chỗ bị tên bắn trúng.
Đại khái thấy cách công lược rồi đấy.
Dùng bẫy có sẵn trong mê cung thì có thể công lược được Minotaur.
Không cần thiết phải dùng chỉ số tất cả 10 điểm để đối đầu với cái gã to xác kia.
Kerry nhớ lại và hét lên.
"Phía trước cũng có bẫy!
"Tướng công! Rốt cuộc sao anh biết mấy cái đó vậy?"
"Sau này anh kể cho. Natasha. Giờ nghe lời anh trước đã!"
“Phía trước là bẫy gì vậy? Kerry.”
“Có vẻ là bẫy hố rơi. Hãy nhảy lên các bức tượng ở hai bên để di chuyển, đừng giẫm xuống sàn.”
Cả nhóm làm theo lời Kerry.
Giẫm lên các bức tượng nhỏ hình Minotaur để vượt qua bẫy hố.
Vốn dĩ rơi xuống bẫy đó sẽ gặp nhiều rắc rối đau đầu, nhưng nhờ Kerry nên không sao cả.
Um bò ò ò!
Khi Kerry vừa qua khỏi bẫy.
Minotaur cũng chạy tới. Con bò chết tiệt kia sao nhanh thế. Cái này mất cân bằng game à.
Nhưng giờ không lo nữa.
Minotaur thực hiện cú húc ngu ngốc. Ngay khi nó giẫm xuống sàn, sàn nhà mở ra.
Minotaur gầm lên rồi rơi xuống sàn.
Ư ư ưm bò!
“Xử lý xong chưa?”
“Không. Victoria. Câu thoại đó nguy hiểm lắm...”
“Xử lý xong chưa thì có gì mà nguy hiểm.”
“...”
Nói cũng chẳng hiểu đâu.
Lúc đó. Tay Minotaur bất ngờ trồi lên mặt đất.
"Thấy chưa! Tại Victoria đấy."
"Không. Ý là. Tại sao lại tại ta."
Nói cho cũng chẳng hiểu đâu.
Kệ đi. Đằng nào điều kiện công lược hầm ngục cũng không phải là giết con Minotaur kia, mà là đến trung tâm mê cung.
"Trước khi Minotaur leo lên được thì mau chạy thôi."
"Kerry. Hay là xử lý nó ở đây luôn? Nó đang không cử động được mà."
"Không. Chắc hầm ngục không được thiết kế dễ dàng thế đâu."
Không thể nói với cả nhóm là dù có giết con Minotaur kia thì sau một thời gian nhất định nó sẽ hồi sinh.
Một thiết kế khốn nạn không thể tả.
"Được rồi. Ta hiểu. Tạm thời nghe theo lời ngươi. Kerry. Tiếp theo đi đường nào?"
"Cái đó thì tôi cũng không rõ lắm nhưng..."
Thực ra biết rõ lắm. Nhưng tỏ ra biết rõ quá thì sau này khó giải thích.
"Đi đường này đi. Cảm giác đi đường này sẽ có chuyện tốt."
"... Được."
Cả nhóm chạy theo con đường Kerry chỉ.
May mà cả nhóm nghe lời Kerry. Mê cung không phải là nơi vui vẻ gì.
Mùi ẩm mốc như tầng hầm cũ kỹ nồng nặc khắp nơi.
Nhưng trong mê cung cũng có hy vọng.
Giờ ngẩng đầu nhìn lên trời, vẫn thấy tế đàn cao vút đang được ánh sáng chiếu rọi.
Nhân Hình Tuyết Sâm của tôi ở đó!
Cả nhóm đi quanh mê cung theo lời Kerry.
Kerry thỉnh thoảng lấy cớ nghỉ ngơi để xem bản đồ xác nhận đường đi.
Nhớ các bẫy trong mê cung thì nhìn bản đồ tìm đường không khó.
Vượt qua thêm vài cái bẫy nữa.
Cuối cùng cũng đến điểm nghỉ ngơi đầu tiên.
"Cái này... Đẹp phết nhỉ. Kerry."
"Vâng. Đúng vậy."
"Tướng công. Cái đài phun nước này là gì vậy?"
Trước mặt cả nhóm là một đài phun nước tuyệt đẹp.
Nước trong vắt không ngừng chảy ra từ đài phun nước.
"Cái này cũng là bẫy sao? Kerry."
"Ai biết được... Tôi cũng đâu biết hết mọi thứ."
Nói dối đấy. Biết hết. Đài phun nước này là một dạng điểm nghỉ ngơi. Nơi nghỉ ngơi và uống nước.
Minotaur cũng không đến đây.
"Khát quá. Uống ngụm nước đã."
Kerry lại gần đài phun nước, dùng tay vục nước uống.
"!"
"T, Tướng công. Không được! Nhổ ra ngay. Biết đâu có độc..."
Natasha chưa kịp nói hết câu.
Kerry đã uống ực một hơi sảng khoái. Đương nhiên là không có độc nên mới làm thế.
"Uống mất rồi. Natasha. Nhưng mà khát quá không chịu được."
Cả nhóm nhao nhao hỏi Kerry có sao không.
Natasha thì khỏi nói, Victoria cũng mặt nghiêm trọng. Đến cả Lina cũng nhìn Kerry với ánh mắt ngạc nhiên, thấy cũng hơi có lỗi.
Một lúc sau sự kích động của cả nhóm mới dịu xuống.
Và Kerry nói.
"Cái này uống được đấy?
Nếu là độc thì tôi phải bị làm sao rồi chứ, đằng này vẫn bình thường mà."
"..."
Cả nhóm bỗng nhìn chằm chằm vào Kerry. Trong đó Lina với vẻ mặt nghiêm trọng nói.
"Không lẽ, Kerry đã dùng chính thân mình để kiểm tra xem nước có uống được không sao?"
Mặt nghiêm túc nói cái gì ngớ ngẩn vậy. Sao tôi phải làm thế.
"Tướng công... Thật sự... là vậy sao?"
"Nghĩ lại thì lời Lina nói đúng thật. Ta chưa từng thấy Kerry hành động hấp tấp như vậy.
Đằng nào không có nước uống thì cũng khó công lược hầm ngục... Nên đã uống nước trước vì chúng ta. Đúng không? Kerry."
"..."
Không có lời nào để phản bác.
Tất cả là tại Lina. Lina coi tôi là thánh nhân quân tử vĩ đại trong lịch sử hay sao ấy.
Dùng thân mình kiểm tra độc á. Tôi không phải vĩ nhân như thế. À không, tôi không làm kẻ ngốc thế đâu.
"... Dù sao thì, nước có vẻ ổn nên mọi người cứ uống thoải mái đi."
“...”
Không biết nói gì nên lảng sang chuyện khác, nhưng không khí có vẻ đã khẳng định sự hiểu lầm đó là thật.
Natasha rốt cuộc òa khóc.
Victoria cũng rưng rưng nước mắt, nghiêm giọng bảo lần sau không được làm thế nữa.
Lina cũng vậy.
Kerry phải nghe Lina thuyết giáo suốt trong lúc cả nhóm uống nước.
'... Thà đi hầm ngục còn đỡ khó chịu hơn.'
Khi Kerry đang bị Lina thuyết giáo.
Natasha uống nước xong bình tĩnh lại đi tới.
"Nhưng mà tướng công... Rốt cuộc làm sao anh nhận ra bẫy vậy?"
Cơ hội thoát khỏi giờ thuyết giáo của Lina đây rồi!
Kerry trả lời ngay lập tức.
Lina cũng tò mò nên ngừng thuyết giáo nhìn chằm chằm.
“Trước đây khi làm mạo hiểm giả, tôi từng nghe một người chuyên làm đạo tặc (trộm cướp/rogue) chỉ cho vài mẹo.
Sau đó tôi tự rèn luyện mắt nhìn theo cách riêng, tuy không chi tiết nhưng cũng bắt chước được các đạo tặc.”
Đương nhiên là chém gió.
Vốn dĩ Kerry không làm việc cùng đạo tặc, hay còn gọi là "đạo chích". Lũ đạo chích toàn bọn mất dạy không chơi được.
Cho đạo chích vào tổ đội thì kiểu gì đồ quý cũng không cánh mà bay, chuyện này nổi tiếng trong giới đến mức ai cũng biết.
Thế nên đạo tặc mới bị khinh bỉ gọi là đạo chích.
“Chắc phải có mẹo gì ghê gớm lắm. Ta nhìn mãi mà không biết. Dù sao thì, giỏi thật đấy. Kerry.”
“Mẹo à... Lần sau tôi cũng muốn nghe thử mẹo đó. Kerry.”
“...”
Lina bảo muốn nghe mẹo. Cái đó thì khó xử vãi.
“Thực ra gọi là mẹo nhưng... tôi cũng không biết chi tiết đâu. Một nửa là dựa vào may mắn đoán mò thôi.”
Lần sau gặp cái bẫy nào dễ dễ, chắc phải giả vờ không biết rồi đoán sai cho giống thật.
Cả nhóm nghỉ ngơi đầy đủ ở đài phun nước.
Không phải nước thường, uống vào cảm giác hồi phục chút khí lực. Giờ nghỉ đủ rồi thì di chuyển thôi.
Nhân Hình Tuyết Sâm đang đợi tôi.
“Di chuyển thôi.”
“Vâng. Kerry.”
Chẳng biết từ lúc nào Kerry đã dẫn dắt tổ đội. Ở đây Kerry là người hiểu rõ hầm ngục nhất nên cũng là chuyện đương nhiên.
Lina gửi ánh mắt tràn đầy tin tưởng đặc trưng. Tự nhiên thấy áp lực kinh khủng.
Lúc đó từ đâu vang lên tiếng ồn ào.
Um bò ò ò ò ò!
“Cái con bò điên này! Không cút ra kia à?”
Rõ ràng là giọng Nasen.
Liếc sang bên cạnh thấy Natasha đang nghiến răng ken két. Tiếng vọng từ đâu nhỉ.
Trong mê cung âm thanh vang vọng nên khó tìm.
Nhưng chắc chắn là ở khá gần.
Kerry rút ra con át chủ bài đã để dành.
“Kerry. Cái đó là...”
“Quả cầu trữ ma pháp. Loại có chứa ma pháp truy vết. Ở đây không thể vận dụng mana nhưng...”
“... Có thể mana đã được lưu trữ sẵn trong quả cầu thì dùng được. Quả nhiên là Kerry.”
Kerry gật đầu. Được hay không thì chưa biết. Nhưng thử cũng chẳng mất gì.
Kerry nắm chặt Quả cầu trữ ma pháp trong tay.
Đồng thời Quả cầu trữ ma pháp bắt đầu phát sáng mờ nhạt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
