Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 9

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 311

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Web Novel - Chương 78: Bất Thụ (2)

Chương 78: Bất Thụ (2)

“Tôi thích Bạch Ma Nữ nhất.”

“Th... Thật sao... Hư ư ư! May quá.”

Dù là lời nói dối thì Bạch Ma Nữ cũng thấy vui. Vui vì Kerry bảo thích mình nhất.

“Nhưng người phụ nữ tốt thế này... Hư ư ư! Tại sao lần nào cũng đè ra thế! Ha a!”

“Vì thích. Nên mới đè!”

“...”

Hoa huyệt của Bạch Ma Nữ siết chặt hơn.

Có vẻ lời nói vì thích nên đè ra nghe khá lọt tai.

Hưng phấn ngày càng mạnh, mặt Bạch Ma Nữ đỏ bừng.

Bạch Ma Nữ ôm cổ Kerry hôn.

Chỉ một câu nói của Kerry đã làm tan chảy nỗi tủi thân vừa rồi.

Nụ hôn chứa chan tình cảm của Bạch Ma Nữ kéo dài.

Nụ hôn ngọt ngào.

Bạch Ma Nữ rời môi nói.

“Kerry... Ha a ư... Hãy kiếm quả cầu tốt hơn... về đây... Hư ư ư!”

“Quả cầu ạ?”

“Ừ. Ha a a! Nhưng mà cự vật có thể tạm thời... Hư ư ư! Dừng lại không được sao?

Ha a! Cứ... Hư ư! Nói chuyện... Mà bị thúc thế này... Khó nói quá... Hư ư ư ư!”

“Nếu dừng lại thì thà làm xong rồi nghe còn hơn.”

“Ha a ư.. Đành nói thế này vậy... Nếu kiếm được quả cầu tốt hơn...

Thì ta sẽ sẵn lòng khắc... ma pháp của bổn nữ... tốt hơn cái vòng tay kia... cho ngươi.”

“Vậy sao? Dù không dễ nhưng tôi sẽ cố gắng kiếm quả cầu.”

“Ừ... Bổn nữ sẽ... Hư ư ư.. Cho thấy năng lực... Ha a a! Tốt hơn cô gái tên Lina đó...”

Kerry nhấc Bạch Ma Nữ đang bị đâm trong tư thế dang chân chữ M lên.

Và xoay Bạch Ma Nữ lại.

“Hư ư ư ư! Cái này... Tư thế này nguy hiểm lắm! Cự vật vào sâu hơn... Ha a a!”

Kerry thúc cự vật vào. Là Doggy. Mông mềm mại của Bạch Ma Nữ dính chặt vào háng.

Cảm giác đâm vào thật tuyệt.

“Cự vật... Sâu quá.. Ha a a! Cái này sâu quá! Hư a! Kerry! Kerry!”

Kerry lắc hông thô bạo trên giường.

Tiếng da thịt va chạm vang lên, giường rung lắc.

Cự vật đi sâu vào trong, Bạch Ma Nữ rên rỉ không ngớt.

“Ma nữ. Không cần cố đối tốt với tôi thế đâu. Dù sao Ma nữ cũng là nhất rồi.”

“T.. Tại sao?”

“Chẳng phải lần nào Ma nữ cũng cho tôi hoa huyệt ngon thế này sao?”

“Ha a a a! Lại nói lời trêu chọc! Cái này không phải bổn nữ cho! Ha a a! Là ngươi... Là ngươi cưỡng ép làm đấy chứ...”

“Dù sao thì cũng là cho còn gì?”

“C... Cái đó nói gì thế! Hoàn toàn... Ha a a! Quá trình khác hẳn nhau mà.

Hơn nữa... Hư ư ư! Bổn nữ không muốn được công nhận bằng hoa huyệt... đâu!”

“Nhưng hoa huyệt Ma nữ là nhất!”

“Đã bảo không muốn được công nhận bằng hoa huyệt mà! Ha a a a!”

Dâm thủy từ hoa huyệt Bạch Ma Nữ chảy lênh láng.

Chỉ khen hoa huyệt ngon mà cũng hưng phấn thế này.

“Ma nữ. Tôi sắp bắn rồi.”

“Bên trong... Hư ư ư... Bên trong không được! Ha a a!”

“Tại sao? Đã dùng ma pháp Bất thụ rồi mà.”

“Tại sao lại lấy bổn nữ ra... Ha a ư! Thử nghiệm chứ Ha a!”

“Quả nhiên Ma nữ cũng không tin tưởng ma pháp Bất thụ do mình tạo ra đúng không? Phải bắn đầy vào trong để test thử thôi.”

“Ha a ư! Bên trong... Đã bảo không được mà! Kerry!”

Kerry không dừng hông lại.

Đâm cự vật sâu vào mông Bạch Ma Nữ. Vỗ vào cái mông căng tròn như trái đào của Bạch Ma Nữ.

Để cảm nhận cự vật rõ hơn. Để cảm nhận rõ ràng tinh dịch đang lấp đầy trong hoa huyệt.

Kerry đè từ trên xuống, ấn mạnh cự vật vào hoa huyệt Bạch Ma Nữ.

Cự vật đi sâu vào trong hoa huyệt.

Phụt phụt phụt— Phụt—

Cự vật được cường hóa bởi linh dược bắn tinh dịch xối xả.

Bạch Ma Nữ cảm nhận rõ ràng tinh dịch đang lấp đầy hoa huyệt.

“Ha a ư... Đầy trong hoa huyệt... Ha a a! Thật sự... Bắn đầy rồi... Hư ư ư! Đã bảo không được mà... Ha a a!”

Kerry rút cự vật ra.

Bạch Ma Nữ đang bị doggy đổ gục xuống giường.

Tinh dịch trắng đục chảy ròng ròng từ hoa huyệt của Bạch Ma Nữ đang nằm sấp.

Ma pháp Bất thụ hoạt động tốt chứ nhỉ?

“Tôi tin tưởng vào trình độ ma pháp của Ma nữ.”

“...”

Bạch Ma Nữ không còn sức để nói.

Cảm giác dị vật rõ ràng trong hoa huyệt. Chắc chắn tinh dịch đã lấp đầy bên trong.

Nếu không phải ma pháp Bất thụ, thì cái này chắc chắn là mang thai rồi.

Thời gian ngượng ngùng trôi qua một chút.

Kerry và Bạch Ma Nữ nằm song song trên giường. Bạch Ma Nữ quay lưng về phía Kerry.

“Ma nữ.”

“...”

“Ma nữ.”

“...”

“Bảo không dỗi mà.”

“Cái này trông giống dỗi à?”

Sao mà vô tâm thế được.

Vừa đè con gái nhà người ta ra xong bảo dỗi. Cái này không phải dỗi mà là giận rồi.

Bạch Ma Nữ trừng mắt nhìn Kerry định mắng cho một trận.

“Cái đồ tồi! Mấy lần rồi! Mấy lần rồi! Cứ đè bổn nữ ra!”

Bạch Ma Nữ bắt đầu đánh bép bép vào người Kerry. Hôm nay đánh à.

Cũng chẳng đau lắm.

Hôm nay trao đổi chiêu thức cũng lời chán.

Nhưng nếu cứ để thế này mà không giả vờ đau thì Bạch Ma Nữ sẽ giận hơn mất.

“Đau! Ma nữ. Đau mà. Ái chà. Chết tôi rồi.”

“Kerry! Ngươi đau thêm chút nữa cũng được! Ta cũng đau mà!”

“Lúc nãy bảo không biết đã cho vào chưa cơ mà.”

“Hừ!”

Kerry giả vờ tránh đòn rồi quay lưng lại.

Lúc đó Bạch Ma Nữ nhìn thấy gì đó.

Vết thương nhỏ trên lưng Kerry.

Vết thương như bị thứ gì đó cào xước.

Bạch Ma Nữ định đánh vào lưng Kerry thì nhìn chằm chằm vào vết thương đó.

“... Kerry. Vết thương trên lưng là gì vậy?”

“Vết thương gì cơ?”

Ở lưng nên không nhìn rõ.

Bạch Ma Nữ lấy gương tay soi cho Kerry xem lưng.

Biết rõ sự khốn nạn của dị giới này nên tôi cũng hơi rén, tưởng bị gì ghê gớm lắm.

“...”

Nhưng nhìn qua gương Ma nữ đưa, chỉ thấy vết xước mảnh và dài. Đã đóng vảy hết rồi.

“Gì vậy. Chắc dạo này đi Dungeon rồi đánh nhau với trưởng thôn nên bị xước ở đâu đó thôi.”

“...”

“Không có gì đâu. Cũng chẳng đau.”

Chính chủ bị thương còn chẳng nghĩ gì, mà vẻ mặt Bạch Ma Nữ nghiêm trọng quá.

“Không có gì là sao? Chẳng phải bảo đồng đội đi cùng ngươi rất mạnh sao?”

“Mạnh mà.”

So với tôi thời mạo hiểm giả hạng F thì Lina và đồng đội là những con quái vật vượt xa tưởng tượng.

Nhờ bám dính lấy họ mà tôi cũng đang dần trở thành siêu nhân.

“Đồng đội mạnh mẽ kiểu gì mà để cơ thể ngươi bị thương thế này?”

“?”

Cái này là vết thương á? Chỉ là xước tí thôi mà.

“Nếu bổn nữ ở bên cạnh ngươi thì sẽ không để cơ thể ngươi chịu dù chỉ một vết thương nhỏ. Chỉ hận là không thể ra khỏi đây.”

“...”

Bạch Ma Nữ lấy hộp cứu thương ở đâu ra rồi làm quá lên.

Bôi đủ thứ thuốc mỡ lên vết thương của Kerry.

Vốn dĩ coi sẹo là huy chương của mạo hiểm giả.

Kerry định đeo đầy sẹo trên người cho ngầu, thấy hơi khó chịu nhưng được quan tâm nên cũng không nỡ nói gì.

“... Lần sau đừng để bị thương nữa.”

“...”

“Ngươi bị thương... Bổn nữ lo lắng lắm.”

Lý do Bạch Ma Nữ hoảng hốt vì vết thương nhỏ của Kerry không có gì khác.

Dù là vết thương nhỏ, nhưng nhìn thấy Kerry bị thương bà mới thực sự cảm nhận được.

Rằng Kerry là mạo hiểm giả.

Bạch Ma Nữ biết rõ về cái nghề mạo hiểm giả. Nhận ủy thác săn quái vật kiếm tiền.

Chỉ cần kiếm được tiền thì tàn sát đồng loại cũng không từ, đó là mạo hiểm giả.

Thời gian qua nghe chuyện phiêu lưu của Kerry, vui vì được nghe chuyện bên ngoài, nhưng trực tiếp nhìn thấy vết thương thì lại thấy sợ.

Sợ lỡ như Kerry không quay lại nữa thì sao.

Chỉ nghĩ đến đó thôi đã thấy khó thở.

Lúc đó Kerry hôn Bạch Ma Nữ.

“Sẽ không bị thương nữa đâu. Đừng lo lắng quá. Ma nữ.”

“... Ừ. Vậy là được rồi.”

Bạch Ma Nữ suýt chút nữa thì cảm động trước nụ hôn dịu dàng.

Nếu tay Kerry không sờ soạng hoa huyệt của bà thì tốt biết mấy.

“Kerry. Đến giờ dậy rồi.”

Lina đánh thức Kerry.

Đêm qua chịch Bạch Ma Nữ suốt đêm, dù uống linh dược vẫn thấy mệt. Thế nên làm gì cũng phải điều độ.

Nghĩ lại thì Bạch Ma Nữ không uống linh dược mà chịu được suốt đêm cũng không phải dạng vừa.

“Natasha sao rồi?”

“Vẫn không tốt lắm.”

“Phải di chuyển nhanh thôi.”

“Vâng.”

Xe ngựa của nhóm Lina lại lăn bánh. Nghe nói tầm trưa là đến suối nước nóng.

“Natasha cố chịu chút nhé.”

“T... Tướng công...”

Trán Natasha nóng hổi.

Nhìn bên ngoài giống như bị cảm nặng. Bà già đã sắc vài thang thuốc cho uống nhưng chỉ đỡ được lúc đó.

Victoria cũng lo lắng đặt tay lên đầu Natasha.

“Đầu nóng như lửa ấy.”

“...”

Natasha gạt tay Victoria ra như thể đã xác nhận xong thì bỏ ra, rồi tự nhiên đặt tay Kerry lên trán mình.

Thấy cảnh đó cả nhóm phì cười.

Vẫn còn sức làm thế này thì chắc chưa đến mức nguy kịch đâu.

“Đến nơi rồi ạ. Các vị. Nhưng ở đây chẳng có gì cả, sao các vị lại muốn đến đây ạ?”

“Cái đó bác không cần biết. Và bác có thể đánh xe quay về được rồi.”

“Dạ? Quay về sao ạ. Lúc về các vị không đi xe nữa ạ?”

“Vâng. Sau này chúng tôi sẽ tự lo liệu.”

Bác đánh xe thực sự quay về.

Mọi người đều thắc mắc trước hành động của Lina, nhưng chắc là có lý do.

Lina đợi bác đánh xe đi khuất rồi nói.

“Tinh linh rất kén người. Nghe nói họ phân biệt người theo màu sắc linh hồn theo bản năng.

Xin lỗi bác đánh xe, nhưng bác ấy có ở lại cũng không vào được đâu.

Những người ở đây thì đừng lo. Ít nhất sẽ không bị tinh linh ghét đâu.”

Màu sắc linh hồn à.

Kerry làm mạo hiểm giả dị giới 2 năm cũng từng nghe qua.

Nghe nói những người có màu sắc linh hồn hấp dẫn có thể có nghề nghiệp đặc biệt là Tinh linh sư.

Pháp sư cũng thế. Tinh linh sư cũng thế. Dị giới là thế giới của bọn thiên tài (con nhà người ta). Cái thế giới bất công này.

Cả nhóm theo Lina đi bộ trong rừng.

Đi qua khu rừng không có dấu chân người thật phiền phức. Kerry đang cõng Natasha càng thấy mệt hơn.

“Kerry. Mệt thì đưa Natasha cho ta.”

“Không sao. Không mệt lắm đâu.”

Nhờ mana nên cơ thể dẻo dai.

Hơn nữa được Natasha gọi là tướng công, nên việc cõng này anh muốn tự mình làm.

Đi được bao lâu nhỉ.

Lina dừng bước. Trước mặt Lina là một hang động. Trông như hang động bình thường.

“Lina?”

Kerry chưa kịp nói gì.

Lina đứng trước hang động nói gì đó.

Lina chắp tay thì thầm vào tai ai đó.

Không phải tiếng người.

Một ngôn ngữ không thể diễn tả bằng lời đang thoát ra từ miệng Lina.

Victoria thấy cảnh đó nhíu mày lẩm bẩm.

“Ngôn ngữ tinh linh...? Tưởng chỉ là kiếm sĩ giỏi thôi chứ... Biết cả ngôn ngữ tinh linh sao.

Thật sự ở độ tuổi đó mà làm được những điều này sao...”

Hồi quy giả thiên tài mà. Chắc là được thôi. Lina thì thầm được bao lâu nhỉ.

Lúc đó tiếng cười vang lên xung quanh.

Kyak kyak—

Không mang tính đe dọa, nhưng tiếng cười bất ngờ vang lên từ nhiều nơi khiến mọi người hơi giật mình.

“Không sao đâu. Tinh linh hay nghịch ngợm nên đùa chút thôi.”

Lời Lina chưa dứt.

Đột nhiên những người tí hon có cánh xuất hiện từ hư không. Là tinh linh.

“A ha ha ha! Nhìn kìa. Có cô gái biết nói tiếng tinh linh!”

“Này. Cô ấy bảo gì thế? Nói lại xem nào?”

“Mọi người đừng làm phiền. Là khách quý lâu lắm mới đến đấy.”

Các tinh linh tỏ ra cực kỳ quan tâm đến Lina.

Bay lượn vòng quanh Lina vỗ cánh phành phạch.

“Rõ ràng đã dùng tiếng tinh linh bảo muốn dùng suối nước nóng!”

“Đúng vậy. Các vị tinh linh. Tôi đã được sự cho phép của Undine muốn sử dụng suối nước nóng. Có thể giúp tôi được không?”

Những tinh linh nhỏ bé đang bay lượn bỗng tụ lại một chỗ.

Rồi chụm đầu vào nhau thì thầm.

Thỉnh thoảng liếc nhìn chúng tôi, biểu cảm như muốn trêu ngươi xem chúng đang nói gì.

Nhưng Kerry chẳng tò mò chút nào.

“Được thôi. Có thể báo cho ngài Undine biết là có khách đến. Nhưng trước tiên chúng tôi phải kiểm tra màu sắc linh hồn đã!

Không thể để kẻ xấu gặp ngài Undine được.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!