Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 264

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1135

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6181

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 310

Web Novel - Chương 230: Kế Hoạch

Chương 230: Kế Hoạch

Nếu có thể nghe câu trả lời từ Asmodeus thì có một điều muốn hỏi nhất.

Lập kế hoạch gì, mục đích gì cũng tò mò, nhưng đó không phải câu hỏi muốn hỏi nhất.

Điều Kerry muốn hỏi nhất là...

“Tại sao lại gây chiến tranh?”

Kerry hỏi gã đàn ông bị bắt làm tù binh nhưng vẫn vênh váo.

Phải. Đây là điều tò mò nhất.

Gây chiến tranh thì hắn được lợi lộc gì chứ.

Lúc đầu tưởng là ham muốn quyền lực hay ham muốn thống trị.

Nhưng Asmodeus đã điều khiển Hoàng đế từ phía sau rồi.

Coi như đã thống trị Đế quốc từ trong bóng tối.

‘Trong khi đó lại chiến tranh với Astria...’

Nếu là chuẩn bị kỹ lưỡng để chinh phục Astria thì còn hiểu được.

Nhưng theo Kerry tìm hiểu...

Mục tiêu của Asmodeus có khả năng cao là sự cùng diệt vong của Astria và Đế quốc.

Không phải chinh phục Đại Lục. Chỉ là mục đích làm đổ máu người vô tội.

“Nói đi. Tại sao lại gây chiến tranh. Và đang chuẩn bị kế hoạch gì.”

“...”

Đã thấy qua kiếp trước của Lina, sau cuộc đại chiến khủng khiếp đó chỉ còn lại tuyệt vọng.

Gã đàn ông bị bắt làm tù binh ngước nhìn Kerry rồi cười khẩy. Cảm giác coi thường.

Hắn mở miệng thốt ra một câu.

“Thằng ngu.”

Đó là câu đầu tiên sao.

Tên này đã phạm sai lầm nghiêm trọng. Bật lại cũng phải xem người chứ.

“Tưởng tao sẽ cúi đầu trước cái thằng hí hửng với gái gú mang danh tổ đội Dũng sĩ sao?

Tao và chúng mày sống cuộc đời khác nhau!”

‘Lăn lộn ở dị giới thì tao cũng lăn lộn chán rồi.’

Biết rõ cảm giác mỗi ngày đều là cuộc vật lộn thảm khốc để sinh tồn.

Nên cũng biết rõ tên này tuyệt đối sẽ không dễ dàng mở miệng.

Kerry mấp máy môi.

Là câu chú. Sau khi tu luyện liên tục với Ma nữ, Kerry đã đạt đến trình độ ma pháp sư trung cấp.

Việc đầu tiên sử dụng là ma pháp Silence (Im lặng).

Để tiếng hét sắp nổ ra không lọt ra ngoài phòng.

Gã đàn ông cảm thấy bầu không khí bất thường, nói với giọng hoảng hốt.

“Ph, phải rồi... Mày là ma pháp sư. Tao biết... Tao biết rồi. Nhưng ma pháp không có tác dụng với tao đâu.”

Thằng cha này nói nhiều ghê.

Cũng phải thôi, tính cách có lầm lì đến đâu thì giờ cũng phải nói nhiều.

Căn phòng tối tăm chỉ có hai người.

Bản thân bị trói chặt, đối phương là ma pháp sư thù địch. Sợ là phải.

Kerry mấp máy môi.

Khoảnh khắc đó gió thổi vù vù trong phòng.

Đồng thời máu đỏ phun ra từ chân gã đàn ông.

“Á á á á! Chân tao! Chân taooo! Thằng chó này làm cái gì thế!”

“Thử xem sao thôi. Hiệu quả phết.”

Thử dùng ma pháp gió cắt nửa cái chân xem sao. Với khuôn mặt vô cảm như không có chuyện gì.

Gã đàn ông bắt đầu thấy Kerry khác hẳn. Khác hoàn toàn với Lina lúc nãy. Có đúng là Dũng sĩ không vậy.

Thực ra chỉ là diễn xuất tỏ ra tàn nhẫn của Kerry thôi.

“Ta thử trộn Thần thánh lực vào ma pháp. Không ngờ làm dễ thế.”

Làm dễ là nhờ tài năng của Kerry.

Gã đàn ông nhận Thần thánh lực và được huấn luyện hơn 1 năm mới thức tỉnh.

Thậm chí còn không dám mơ đến cảnh giới vận dụng qua ma pháp.

Chỉ bao bọc Thần thánh lực quanh người là hết mức.

‘Hư cấu. Vô lý. Cái này mà dùng cảm giác làm được ngay sao?’

Gã đàn ông nhìn chân mình.

Xuyên thủng sự bảo vệ của Thần thánh lực cắt gọn đến tận xương.

Nếu không tự chữa trị bằng Thần thánh lực, thì vết thương này đủ chết vì mất máu quá nhiều.

Gã đàn ông cố làm vẻ mặt tự tin nói.

“Đã bảo rồi, muốn giết thì giết đi. Tao dù sao cũng chết rồi. Vì bọn mày.”

Sao lại tại bọn tôi. Quả nhiên thế giới của những kẻ tâm thần thật thâm sâu khó lường.

Kerry dùng ma pháp gió cắt nốt chân kia của gã đàn ông.

“Kuaaa! Chân taooo!”

Máu chảy ròng ròng từ hai chân gã đàn ông.

“Thà giết đi! Giết đi! Đm!”

“Chết ai cho phép mà chết.”

“!”

“Mày mà không trả lời hết câu hỏi của tao thì muốn chết cũng không được đâu.

Đừng có mơ đến chuyện tự sát. Không phải mỗi mày có Thần thánh lực đâu.”

Kerry phô trương tỏa ra Thần thánh lực. Ánh sáng vàng kim rực rỡ không thể so sánh với của gã đàn ông.

Ánh sáng có thể sánh ngang với ánh sáng vàng kim của Asmodeus từng thấy.

‘Làm gì có thông tin quái vật thế này ở đây!’

Asmodeus hoàn toàn đoán sai về Kerry.

Gã đàn ông chỉ có thể nghĩ như vậy.

‘Không phải mức độ gã đàn ông phiền phức, mà là quái vật!’

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã đàn ông.

Kerry chẳng hỏi gì thêm mà lại niệm ma pháp gió.

Lần này tay trái của hắn bị gió băm nát.

“A a a a! Dừng lại... Dừng lại đi!”

Cơ thể không dễ chết nhờ Thần thánh lực.

Nhờ thế gã đàn ông phải chịu nỗi đau lớn hơn mức cơ thể con người cho phép.

“Mày... Mày là Dũng sĩ mà! Tổ đội Dũng sĩ mà! Dũng sĩ làm thế này được sao!”

“Ừ. Được chứ.”

Kerry như muốn xác nhận lại, không dùng ma pháp mà dùng chân dẫm nát hai chân gã đàn ông.

Vết thương đang lành lại nhờ Thần thánh lực bị nghiền nát, máu lại trào ra.

“A a a! Thằng điên này!”

“Cứ chửi nữa là tao bịt miệng cho khỏi hét đấy.”

“Ư ư ưm ưm...”

Gã đàn ông cắn chặt môi im bặt. Bảo đừng chửi. Chứ có bảo ngậm miệng đâu.

Dù sao thì hư trương thanh thế cũng có hiệu quả.

Lần đầu tra tấn, nhưng có thâm niên mạo hiểm giả.

Thời đó thấy nhiều cảnh chướng tai gai mắt nên mức độ này chẳng là gì.

Chắc hắn chịu áp lực tâm lý nhiều hơn nỗi đau thể xác.

Chừng nào còn Thần thánh lực, thì sẽ không chết và chịu đau đớn liên tục.

Sự tra tấn bất tận không thể chết theo ý muốn.

Nỗi sợ hãi về tương lai mịt mù mà sự tra tấn đó mang lại chắc cũng đáng sợ như cái chết.

“Sao? Tiếp tục nhé? Tao thì không sao. Nhiều thời gian lắm.”

Gã đàn ông trừng mắt nhìn với đôi mắt vằn tia máu. Nhưng miệng vẫn ngậm chặt trông thật nực cười.

Chính lúc đó.

Cốc cốc cốc

Tiếng gõ cửa vang lên từ phía sau.

Ma pháp Silence là chặn âm thanh bên trong, chứ bên ngoài nghe rõ lắm.

Kerry mở cửa.

Dùng người che để không nhìn thấy gã đàn ông bên trong.

Cũng chẳng hay ho gì không cần cho xem.

Bên ngoài cửa cả nhóm đang tụ tập với vẻ mặt lo lắng. Đứng đợi suốt từ nãy đến giờ sao.

Dáng vẻ tụ tập đông đủ trông dễ thương ghê.

Lina nói.

“Cái đó... Lo lắng quá. Bên trong không nghe thấy tiếng gì...”

“Bên này không có vấn đề gì đâu ạ. Lina.”

“Bổn nữ đã bảo là do ma pháp Silence rồi mà, chẳng ai nghe lời Bổn nữ cả.”

“Vốn dĩ mọi người hay lo lắng mà.”

“Lo lắng cái gì. Cả nhóm chỉ nhạy cảm với mỗi Kerry thôi. Hừ.”

“Tướng công. Đừng quá sức nhé. Tướng công không cần gánh hết việc xấu đâu.”

Việc xấu à.

Cũng không thấy xấu lắm. Kẻ ác định tiêu diệt Đại Lục mà. Cắt tay chân chút thì có sao.

Arwen lo lắng nói.

“Đúng đấy ạ. Kerry! Người thiện lương... như Kerry không cần phải quá sức đâu.”

“...”

Sự kỳ vọng của cả nhóm lúc nào cũng làm lương tâm cắn rứt.

“Không quá sức đâu.

Là người nói chuyện khá hợp đấy. Chắc xong ngay thôi.”

Victoria lúc đó chen vào.

“Thực sự không quá sức chứ? Kerry.”

“Tình yêu của em... Nếu được thì cứ giao cho em.”

Không. Giao cho Hắc Ma Nữ thì dù là đại ác nhân cũng thấy tội nghiệp quá.

Kerry dỗ dành cả nhóm một hồi mới đóng được cửa.

Đóng cửa xong Kerry cố tình nhếch mép cười ‘méo mó’.

Là hành động cố tình. Để bẻ gãy ý chí của hắn.

Thực tế có vẻ khá hiệu quả.

Kerry vừa nói chuyện thân thiện nhẹ nhàng với cả nhóm.

Vừa đóng cửa cái là thay đổi ngay.

Trong khi gã đàn ông vẫn đang run rẩy vì đau đớn ở tay chân bị cắt.

‘Thằng này... Chắc chắn là thằng điên.’

Gã đàn ông cho rằng Kerry đang giấu bản chất thật. Chỉ có thể tin như vậy.

Gã đàn ông nhìn Kerry với ánh mắt sợ hãi.

Nhưng có vẻ vẫn chưa vứt bỏ được lòng tự trọng. Hắn cố gượng gạo nói.

“Đối với ngài ấy vĩ đại... Mày chẳng là cái thá gì cả... Mạo hiểm giả.”

“Thế nên? Có trả lời câu hỏi của tao không? Có hay không? Nói mỗi cái đó thôi.”

Chuyện khác không quan tâm.

“...”

Vẫn ngậm miệng, xem ra cần thêm đòn roi. Khoảnh khắc Kerry niệm chú.

Gã đàn ông lên cơn co giật hét lên.

“Nói là được chứ gì! Nói!”

Sớm thế có phải tốt không.

Hơi bực vì làm mất hứng, nhưng cứ nghe hắn nói xem sao.

Đã đe dọa là nếu nói dối bị phát hiện thì sẽ dùng ma pháp điện giật cho đến khi ỉa ra quần.

Hắn run rẩy khai ra tất cả mọi chuyện.

Nội dung nghe được từ hắn thật ngớ ngẩn.

Dù sao cũng chỉ là cán bộ cấp trung nên không mong đợi chi tiết, nhưng cũng biết được mạch lạc của kế hoạch lớn.

Thú thật thà tin là hắn nói dối còn thấy hợp lý hơn.

“Tao đã bảo nếu nói dối bị phát hiện, sẽ dùng ma pháp điện giật cho đến khi ỉa ra quần rồi đúng không?”

Đau thì đau thật, nhưng già đầu rồi mà ỉa ra quần thì nhục nhã lắm.

Hắn run rẩy hét lên. Cái mặt vênh váo lúc nãy đâu mất tiêu rồi.

“Thật sự đây là tất cả những gì tao biết! Kh, không nói dối đâu! Làm ơn tin tao đi!”

“...”

Quả nhiên không có cảm giác nói dối. Nếu là diễn xuất thì xứng đáng giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất.

Hơn nữa so khớp với những sự thật khác mà Kerry biết, không có điểm nào mâu thuẫn.

Nếu lời hắn nói là sự thật thì...

“Cái này đúng là lũ điên rồi.”

Nếu kế hoạch tiến hành đúng như Kerry suy đoán, thì đúng là Đại Lục biến thành biển máu.

Chỉ là vô nghĩa. Vô số sinh mạng có thể chết đi mà chẳng có ý nghĩa gì.

Hoàn toàn không hiểu tại sao lại làm chuyện đó.

Thậm chí tên này cũng không biết lý do. Đúng là thằng khốn nạn theo nghĩa khác.

“Không biết tại sao lại biến Đại Lục thành biển máu mà cũng tham gia vào việc này sao?”

“... Nhất thiết phải biết lý do sao?

Xóa bỏ thế giới rác rưởi này, tạo ra thế giới mới và cho địa vị tốt.

Thế là đủ rồi.”

Giờ thì hiểu rồi.

Lý do tên này dễ dàng từ bỏ mạng sống và cứng đầu. Tên này ngay từ đầu đã không còn lưu luyến gì với cuộc sống.

‘Asmodeus lôi kéo những kẻ thế này làm thuộc hạ sao.’

Quả nhiên đúng là dị giới phi lý.

Thú thật, nghĩ đến thời lăn lộn như chó khi làm mạo hiểm giả thì cũng không phải không hiểu.

Dị giới là nơi chó má đến thế.

Đánh cược mạng sống lăn lộn với Goblin hay Kobold cũng chỉ đủ sống qua ngày một cách thảm hại.

Lúc đó gã đàn ông cười khanh khách.

Thằng ranh. Giờ này còn làm màu.

“Dù có bay nhảy thế nào mày cũng chỉ là con người thôi.

Mày rốt cuộc cũng chỉ là ‘bánh răng’ trong kế hoạch của ngài ấy vĩ đại thôi!”

“...”

“Nếu biết bộ mặt thật của ngài ấy vĩ đại, mày cũng sẽ tuyệt vọng như tao thôi.

Đến lúc đó... Hahaha. Mày có cầu xin thế nào cũng không đến được thế giới mới đâu.”

Kerry thở dài thườn thượt.

Kẻ vĩ đại mà gã đàn ông nhắc đến chính là Elena. Quả nhiên Elena, con khốn đó, chính là nguyên hung.

Con khốn nạn.

Nhớ lại lúc cùng Lina đi hỏi tội Elena.

Lúc đó Elena đã nói hãy tin ta. Tất cả là hiểu lầm và nói nhảm.

‘Hiểu lầm cái con khỉ.’

Kerry cũng biết thêm một bí mật khác của Elena.

“Bây giờ mà đầu hàng ngài ấy vĩ đại...”

Nhưng giờ bí mật gì cũng chẳng quan trọng nữa.

“Đầu hàng cái con khỉ. Elena. Con khốn đó chẳng là cái thá gì cả.”

Lần đầu nghe thấy lời báng bổ thần thánh, gã đàn ông trợn tròn mắt.

Quả nhiên mạo hiểm giả trước mắt đúng là thằng điên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!