Chương 131: Sự Cố (1)
Titania để lại lời nhắn nhủ hãy tin tưởng Dũng giả và Kerry rồi quay trở về phòng.
Các Elf rất tin tưởng vào khả năng thấu thị của Titania. Dù sao thì cô cũng là Nữ hoàng đã cai trị Scandinavia bằng năng lực đó từ rất lâu rồi.
Có lẽ vì thế mà Arain, kẻ vốn chẳng ưa gì Kerry, cũng không thốt lên được lời nào.
“Chúng tôi cũng sẽ đi tìm ngài Arwen.”
Nhóm của Lina cũng quyết định hợp tác tìm kiếm Arwen. Tất nhiên, bà già chậm chạp và Kerry thì ở lại Scandinavia.
“Khà khà. Kerry. Hình như đây là lần đầu tiên ta thấy cậu bị cho ra rìa thế này nhỉ?”
“Thoải mái mà, tốt chứ sao.”
Mang tiếng là đi tìm kiếm, nhưng anh cũng không thể nhờ Victoria hay Natasha cõng mình đi được.
Bà già bảo sẽ đi ngủ trưa rồi quay về phòng.
Thực ra trong đầu Kerry cứ lởn vởn sự nghi ngờ rằng người đang hưởng lợi nhất ở đây có khi lại chính là bà già.
Kerry thong thả đi dạo quanh Scandinavia.
Chẳng biết bao giờ mới có dịp quay lại nơi này, nên anh muốn thu hết cảnh sắc vào tầm mắt.
Lâu lắm rồi mới có cảm giác tĩnh lặng một mình thế này nhỉ.
Lúc ở cùng cả nhóm thì ồn ào náo nhiệt cũng vui, nhưng thỉnh thoảng một mình tận hưởng sự thanh bình cũng không tệ.
Đặc biệt là ở một nơi tuyệt đẹp như Scandinavia.
Từ xa, anh thấy một Elf đang phơi quần áo. Elf mà cũng phơi đồ cơ đấy.
Nhìn cảnh Elf phơi đồ trên nền những cây cổ thụ sừng sững đẹp như một bức tranh, anh bất giác buông lời cảm thán.
Đúng lúc đó, nữ Elf đang phơi đồ bỗng nháy mắt với Kerry. Đây có phải là bật đèn xanh trong truyền thuyết không? Hay là đang quyến rũ anh?
Có nên nhào vô luôn không nhỉ. Không. Tỉnh táo lại đi. Chỉ vì vẻ đẹp của Elf mà suýt nữa anh bị hớp hồn chỉ bằng một cái nháy mắt.
Nữ Elf nháy mắt với Kerry phơi xong đồ rồi đi vào nhà. Tiếc thật. Quả nhiên chỉ là trêu đùa thôi sao.
Tất cả là nhờ Nữ hoàng Titania. Vì Titania đã dùng thấu thị để công nhận anh không phải là người xấu. Đặc biệt, có vẻ như anh đã tích lũy được chút hảo cảm giữa các Elf sau khi họ nghe tin đồn về linh hồn của anh.
Kerry đi dạo khắp mọi ngóc ngách của Scandinavia rợp bóng cây cổ thụ.
Đi dạo một hồi, bước chân anh lạc đến một nơi khá hẻo lánh.
Hiện tại, phần lớn Elf đều đã được huy động để tìm kiếm Arwen, nên Scandinavia mang lại cảm giác khá vắng vẻ.
Đúng lúc đó. Một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Ân nhân!”
“Nabi?”
Sao Nabi lại chui ra từ đây. Bình thường Nabi rất hiếm khi chủ động tìm đến anh. Ngọn gió nào thổi cô bé đến đây vậy.
Nabi thò mặt ra từ trong bóng tối.
Vẫn với dáng vẻ cảnh giác cao độ xung quanh. Sợ thế thì không đến cũng được mà.
“Mấy Elf đáng sợ đi hết rồi nên em mới có thể vào đây được đấy! Ân nhân.”
“Vậy sao? Nhưng trên mặt em nở nụ cười tươi rói kìa. Có chuyện gì vui à?”
Nabi gật đầu lia lịa.
Mái tóc bạc đung đưa trông thật dễ thương. Mà chuyện vui là chuyện gì cơ chứ.
“Ân nhân! Hãy vui lên đi. Em đã bắt được một Elf rồi! Ân nhân thích Elf mà đúng không? Lần trước anh cũng thích lắm mà.”
“...”
Nabi bắt được Elf á? Trong đầu anh hiện lên một viễn cảnh thật vô lý.
Không. Không phải đâu. Đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Kerry lắc đầu, xua đi sự nghi ngờ xui xẻo đang dâng lên.
“E... Elf... thích chứ. Em làm tốt lắm.”
“Hehe! Được ân nhân khen rồi! Nhưng ân huệ em phải trả vẫn còn chất cao như núi cơ.”
“...”
“Nhưng mà... cái Elf em bắt được ấy, không phải là người có mái tóc màu xanh lục nhạt đấy chứ?”
“Đúng là tóc màu xanh lục nhạt ạ!”
Không lẽ nào... Không thể nào có chuyện đó. Chỉ là trùng hợp thôi.
“Có phải là cái El... mà lần trước chúng ta đã thấy...”
Anh không dám mở miệng nói hết câu. Cảm giác như tự mình xác nhận bản án tử hình vậy.
“Trước tiên... chúng ta cứ đến chỗ em bắt được Elf xem sao.”
Kerry lén lút rời khỏi Scandinavia mà không để các Elf phát hiện.
Việc đuổi theo Nabi đang biến thành cái bóng dễ như trở bàn tay. Quả nhiên là kẻ có khả năng sống sót mà không bị bắt.
Hướng Nabi di chuyển hoàn toàn trái ngược với hướng nhóm Lina đi tìm Arwen.
Trong cái rủi có cái may chăng.
Dù hướng này cũng có Elf tìm kiếm nên anh phải rất cẩn thận. Các Elf bay lượn vù vù qua các tán cây.
“Công chúa Arwen! Công chúa Arwen! Ngài đang ở đâu?”
“Lần này chúng tôi sẽ không mắng ngài đâu. Đừng đùa nữa, mau ra đây đi!”
Kerry cùng Nabi nấp sau thân cây cổ thụ.
Các Elf đang tha thiết tìm kiếm Arwen. Đúng là một nàng công chúa được yêu quý nhỉ.
Kerry chỉ toàn thấy một Arwen hay cằn nhằn nên không cảm nhận được điều đó.
Nhưng khi nhớ lại cảnh Arwen khóc nức nở rồi chạy đi khi nghe tin có thể cứu được Scandinavia, anh bắt đầu hiểu ra phần nào.
“Sắp tới nơi rồi. Ân nhân.”
“Ừm.”
Tim anh đập thình thịch.
Nếu Elf bị bắt thực sự là Arwen thì phải làm sao đây. Chắc cô ấy không bị thương đâu nhỉ.
Hơn nữa, dù có lỗi với Nabi, nhưng việc Arwen bị một Succubus cấp thấp bắt giữ thì thật là...
Nếu Arwen gia nhập tổ đội Dũng giả, anh lo không biết cô ấy có thích nghi tốt không.
Không. Dù sao thì tài năng cũng là cấp SSS mà. Chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Khi Kerry đang miên man suy nghĩ với tâm trạng rối bời.
Bỗng nhiên Nabi đang chạy phía trước dừng lại. Đó là nơi bụi rậm mọc cao hơn cả đầu Kerry. Cái gì thế. Sao lại dừng ở đây.
“Em đã cho Elf ngủ ở đây!”
“...”
Nabi, người không hề biết nội tình của Kerry, mang vẻ mặt vô cùng phấn khích.
Vẻ mặt cô bé tràn đầy tự hào vì đã tặng cho Kerry một món quà ra trò.
“Hehe. Thật may mắn là em đã phát hiện ra một Elf đang đi lang thang một mình. Hơn nữa lại là một Elf yếu đến mức em cũng có thể bắt được.”
Có khi đó là Công chúa Elf đấy. Nabi à.
“Trước khi bị bắt, cô ta có vẻ định làm một điều gì đó rất ghê gớm, nhưng em đã nhanh chóng tung Mê hoặc.
Đó là một chiến thắng dễ dàng của em. Hehe. Ây da. Xem cái trí nhớ của em này. Ân nhân đang đợi mà em lại khoe khoang dài dòng quá.”
“...”
“Vậy thì bây giờ em xin công bố!”
Nabi vạch tung bụi rậm rậm rạp.
Giữa bụi rậm rẽ ra như Moses rẽ biển, một thân hình nữ nhân như búp bê hiện ra.
Ánh mắt Kerry lướt dọc theo đôi chân trắng ngần, mịn màng như gốm sứ.
Phía trên đường nét đôi chân đẹp như tranh vẽ là cặp mông săn chắc.
Vòng eo thon thả đến mức khiến người ta lo lắng không biết nội tạng có ổn không.
Lên trên vòng eo, qua khe hở của bộ quần áo xộc xệch, một khe ngực sâu thẳm và tuyệt mỹ hiện ra.
Kerry cạn lời.
Phụ nữ có mái tóc màu xanh lục nhạt bồng bềnh rất hiếm. Ngay cả trong số các Elf cũng hiếm.
Phía trên chiếc cổ thon thả đầy gợi cảm là một khuôn mặt nhỏ nhắn như búp bê với những đường nét thanh tú.
Dù đang nhắm mắt vì bất tỉnh, cô ấy vẫn đẹp như một bức tranh. Bụi rậm làm nền càng khiến cô ấy thêm phần lộng lẫy.
“Thế nào ạ? Ân nhân! Em đã bắt được Elf mà hôm qua ân nhân muốn nhìn mặt rồi đấy! Em làm tốt chứ?”
Tốt... Có nên nói là làm tốt không nhỉ.
“Ân nhân? Có vấn đề gì... sao ạ?”
Nabi có vẻ bối rối khi thấy Kerry không vui mừng nhảy cẫng lên như cô bé nghĩ.
Cô bé còn gửi đến ánh mắt lo lắng không biết mình đã làm sai chuyện gì. Nhìn thế kia thì làm sao mà mắng được.
Vốn dĩ chuyện này không phải lỗi của Nabi... Đúng vậy. Đây chỉ là một sự cố thôi.
“Em làm tốt lắm. Giờ thì anh có thể ngắm thỏa thích khuôn mặt của Elf này rồi.”
Thực ra anh đã ngắm chán chê ở Scandinavia rồi.
Nabi tỏ vẻ vui mừng. Có vẻ cô bé rất tự hào về việc mình làm nên hai vai cứ vểnh cả lên. Ít nhất thì anh cũng cảm ơn vì cô bé đã nghĩ cho anh.
Kerry nhìn Arwen đang bất tỉnh với tâm trạng phức tạp.
Có vô số Elf và nhóm Lina đang tìm kiếm Arwen.
Chắc phải báo cho họ biết là đã tìm thấy nhỉ? Như thế mới đúng chứ.
Ực.
Nhưng Arwen đang nằm kia trông quá đỗi gợi cảm. Quần áo xộc xệch để lộ nửa kín nửa hở những bộ phận nhạy cảm khiến anh nứng điên lên.
Thành thật mà nói, từ lúc đoán được Arwen bị Nabi bắt, anh đã thấy nứng rồi.
“... Làm thế này có ổn không nhỉ?”
“Không sao đâu ạ! Ân nhân. Cô ta bị trúng Mê hoặc nên sẽ không nhớ gì đâu.”
Nếu là lúc khác thì có thể cô ấy sẽ không nhận ra. Nhưng Arwen thì khác.
Kerry nhớ lại thông tin anh đã xác nhận bằng Mắt Nữ Thần.
[Trạng thái - Trinh nữ]
Arwen là một trinh nữ. Màng trinh gắn bó cả đời bị mất đi, không có lý nào cô ấy lại không nhận ra.
Khi Kerry đang giằng co giữa bản năng và lý trí.
“Ây da! Ân nhân. Cô gái này cũng muốn được ân nhân xơi đấy! Nhìn này. Cô ta còn dang rộng chân ra đòi anh đâm vào kìa.”
Nabi dạng hai chân Arwen thành hình chữ M.
Cặp đùi trắng nõn nà của Arwen phơi bày. Chiếc quần lót nằm giữa hai chân cũng lộ ra.
Nabi không dừng lại ở đó, cô bé kéo tuột chiếc quần lót của Arwen lên trên.
Một đường rãnh lộ liễu hằn lên trên chiếc quần lót. Đây chính là rãnh lạc đà của Công chúa Elf Arwen sao! Đúng là bổ mắt thật.
Nhưng cứ thế này thì rắc rối to. Nếu Nabi tiếp tục dùng Arwen để khiêu khích, Kerry không tự tin là mình có thể nhịn được.
“Khoan, khoan đã!”
Anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý đâu đấy.
Nhưng Nabi không dừng lại.
“Nào. Nhìn này. Ân nhân. Đôi gò bồng đảo dâm đãng này! Đôi ngực này đang chờ đợi ân nhân đấy!”
Nabi vén áo trên của Arwen lên.
Khoảnh khắc đó, Kerry cứng đờ người. Anh biết là nó to hơn vẻ bề ngoài. Nhưng đó chỉ là tưởng tượng.
Anh nhìn thấy Arwen đang dạng chân chữ M với chiếc áo bị lột một nửa.
Mái tóc màu xanh lục nhạt xõa dài xuống tận eo.
Nàng công chúa mà mọi người đang nháo nhào tìm kiếm lại đang phơi bày bộ dạng này ngay trước mắt anh.
Thành thật mà nói, nứng vãi lồn. Cảm giác như chỉ cần lơ là một giây thôi là anh sẽ lao vào Arwen ngay lập tức.
“Rõ ràng là cô gái này cũng sẽ rất vui nếu được ân nhân đâm vào mà?”
Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đó không phải là tiêu chuẩn của con người, mà là tiêu chuẩn của Succubus.
Nabi bóp nắn đôi nhũ hoa khổng lồ của Arwen như thể đang quyến rũ Kerry. Bàn tay dâm đãng của Succubus mơn trớn khắp cơ thể Arwen.
Điều khiến anh nứng nhất là cảnh Arwen đang bất tỉnh lại khẽ thở hổn hển và nhăn mặt một cách đầy kỳ lạ. Chắc chắn là cô ấy sẽ không tỉnh lại đâu nhỉ?
“Nhìn này. Cô gái này cũng thèm khát cự vật của ân nhân nên bắt đầu tiết ra dâm thủy rồi đây này!”
Nabi vén váy Arwen lên. Chiếc quần lót ướt đẫm của Arwen hiện ra trước mắt.
Đúng lúc đó. Arwen, người đang bị trúng Mê hoặc, bỗng vươn tới hôn Kerry.
Chuuu- Chụt chụt-
Chiếc lưỡi và đôi môi mềm mại của Arwen trườn sang. Chết tiệt. Thế này thì anh cũng khó mà nhịn được.
Không chỉ vậy. Arwen còn vuốt ve và kích thích cả cự vật của Kerry.
Vừa hôn Arwen, anh vừa liếc nhìn sang bên cạnh thì thấy Nabi đang rất vui sướng.
Mùi hương cơ thể thơm ngát của Arwen xộc vào mũi.
Ngay khi cậu nhỏ của Kerry chuẩn bị khởi động. Arwen, người đang khóa môi với anh, bỗng rên rỉ.
“Ưm….”
Đó không phải là tiếng rên rỉ khi sung sướng. Mí mắt Arwen đang run rẩy dữ dội. Đệt. Bỏ mẹ rồi.
Kerry vội vàng dứt môi Arwen ra.
Cùng lúc đó, Arwen mở mắt.
“Gì thế này. Sao mình lại ở đây…. Đây là... đâu?”
“A. Không lẽ Mê hoặc bị giải trừ rồi sao? Tại sao chứ!”
Kerry nhanh chóng đưa tay lên che mặt. Để lộ mặt trong tình huống này thì rắc rối to. Dù Kerry không phải là người chủ mưu, nhưng dù sao thì cũng rất rắc rối.
Bởi vì hiện tại Arwen đang trong tình trạng quần áo xộc xệch, nửa kín nửa hở.
“... Ai đấy?”
Arwen cất giọng ngái ngủ. Arwen vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi Mê hoặc nên trước mắt cô như có một lớp sương mù che phủ.
May mà cô ấy chưa nhận ra Kerry, muốn bỏ trốn thì chỉ có lúc này thôi.
“Ta, tại sao Mê hoặc lại bị giải trừ chứ? Em xin lỗi. Ân nhân. Em lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn thế này!”
Kerry gật đầu ra hiệu không sao rồi bỏ chạy. Dù sao thì Arwen cũng đang bận rộn lấy lại tỉnh táo trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
“Giọng phụ nữ…? Có ai ở đó không? Đây là đâu….”
Arwen nhìn thấy bóng dáng của một nam một nữ, nhưng vì mắt mờ nên không nhìn rõ hình dáng. Tuy nhiên, cô lại nghe rất rõ giọng nói của người phụ nữ.
Kerry và Nabi đã bỏ trốn.
“...”
Một lúc sau, Arwen mới tỉnh táo lại.
“Gì thế này. Đây là... đâu? Hình như đúng là Rừng Elf.”
Arwen cố gắng nhớ lại xem chuyện gì đã xảy ra. Lúc đó cô mới nhớ ra. Giọng nói của người phụ nữ đó chính là giọng của con Succubus đã tấn công cô.
Cô đã định chiến đấu với con Succubus lao tới, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng rực màu hồng của nó, cô đã không thể nhúc nhích.
“Ân nhân sao... Gã đàn ông đó là chủ nhân của Succubus à.”
Cô không nhìn rõ gã đàn ông đó. Cũng không nghe thấy giọng nói. Rốt cuộc hai kẻ đó định làm gì cô. Sao tự nhiên lại bỏ chạy.
Arwen đã hiểu ra điều đó khi vô tình nhìn xuống.
“Á á á! Cái gì thế này!”
Cơ thể cô đang trong tình trạng nửa khỏa thân.
Áo trên bị lột ngược lên để lộ toàn bộ áo lót. Phía dưới cũng phơi bày nguyên chiếc quần lót.
Arwen vội vàng chỉnh đốn lại quần áo.
Mục tiêu của bọn chúng là gì đã quá rõ ràng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
