Chương 253: Ngoại Truyện - Trở Về
Nhóm Kerry rời khỏi Lạc Viên.
Nhờ ma pháp của Ma nữ gia cố cho Lạc Viên nên đã câu được chút thời gian.
Trong khoảng thời gian kiếm được đó, việc cần làm chỉ có một.
Cường hóa Lilith.
Cùng là Succubus Queen, Lilith cũng có tiềm năng trở thành Vua giống như Nabi.
Nhóm Kerry rời khỏi Lạc Viên và đi bộ.
Lilith rụt rè đi theo sau. Có vẻ ngại ngùng khi đi cùng.
Kerry thì thầm vào tai Lilith.
“Lilith. Giác ngộ đi nhé. Muốn làm Vua thì... ngày nào cũng phải làm thật nhiều đấy.”
“C, cảm ơn. Hoàng đế...”
Trả lời cho câu nói sẽ làm tình bằng lời cảm ơn. Succubus lúc nào cũng là chủng tộc tuyệt vời.
Lúc đó Ma nữ vèo cái tiến lại gần.
“Mấy con Succubus này định đi theo đến bao giờ?”
“Ma nữ... Không nghe tình hình sao?”
“Chẳng lẽ... Ngươi định cho con Succubus kia tinh khí sao?”
“...”
“Không phải chứ!”
“Tôi đời nào làm thế?”
Lại phải làm lén lút rồi. Không sao.
Lilith có dị không gian. Chỉnh sửa chút là qua mắt được Ma nữ ngay.
Ba người phụ nữ ồn ào.
Thà thế còn hơn đường về cô đơn, nhưng cũng muốn nghỉ ngơi chút.
Chính lúc đó.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển, sát khí tỏa ra. Cảm giác quen thuộc.
“A a! Cuối cùng cũng tìm thấy rồi! Tình yêu của em!”
Hắc Ma Nữ từ xa tiến lại. Dưới sự hộ tống của quân đoàn Undead.
‘Khoan đã, Undead á. Triệu hồi mấy thứ đó ra làm gì vậy.’
Bên cạnh, Ma nữ tặc lưỡi ‘chậc’ một cái. Hai người có chuyện gì à.
Quan hệ hai người đâu đến nỗi tệ lắm đâu.
Kerry vỗ về Ma nữ đang sà vào lòng. Không hiểu sao lại làm nũng đầy vẻ tủi thân thế này.
Trong lúc đó, các Dũng sĩ lần lượt xuất hiện.
“Ngài Kerry! Ngài ở đây rồi.”
“Tướng công. Hư oa oa oa! Em lo lắm đấy!”
“Kerry. Bình an là được rồi.”
“K, Kerry! Ngài không sao chứ?
Em lo ngài bị Succubus làm chuyện dâm đãng!”
Thực ra con Succubus đó đang ở ngay cạnh tôi đây.
Kerry thành thật kể lại những chuyện đã qua.
Dù sao Ma nữ cũng đi cùng nên không thể nói dối, vả lại kết thúc cũng êm đẹp nên chắc họ sẽ thông cảm thôi.
Tiện thể cũng phải giới thiệu Nabi nữa.
Kết quả là, nhận được câu trả lời chắc chắn là sẽ thông cảm.
Dù phải trải qua cuộc thảo luận kiêm nghe cằn nhằn hơn một tiếng đồng hồ.
Kerry trở về Hoàng cung.
Có Teleport nên chỉ trong nháy mắt.
“Đêm nay... là lượt của em. Tình yêu của em. Ngài không quên chứ?”
Hắc Ma Nữ có vẻ đặc biệt tủi thân, hóa ra là vì chuyện này.
Kerry dỗ dành Hắc Ma Nữ rồi bảo cô về phòng. Cần nghỉ ngơi một lát.
Kerry dựa sâu vào ghế trong thư phòng.
“Giờ mới thấy sống lại.”
[Sống cái gì mà sống!]
Tưởng giải quyết xong hết rồi, hóa ra người ồn ào nhất vẫn còn.
Thánh kiếm bay vòng vòng trên đầu Kerry.
[Thời gian qua tôi một mình vất vả thế nào! Đất nước thì điên đảo, Hoàng đế thì bỏ nhà đi. Các Dũng sĩ cũng bỏ đi tìm.
Người chịu trách nhiệm đi hết, công việc đình trệ. Bên ngoài thần dân thì kêu khóc ầm ĩ...]
Giọng điệu nhõng nhẽo.
Biết là thời gian qua vất vả rồi.
Chắc Elpis còn lại phải một mình dọn dẹp tàn cuộc. Vất vả rồi.
Elpis xả hết ra rồi nói với giọng lí nhí.
[D, dù sao thì... Thấy mặt ngài cũng tốt... Ngài không bị thương ở đâu chứ?]
“Vâng. Đương nhiên rồi. Khỏe mạnh lắm.”
Câu cuối chắc là thật lòng.
Lúc đó cái bóng của Kerry rung rinh.
Từ đó một Succubus tóc bạc thò đầu ra.
“Ngài Elpis! Lâu rồi không gặp!”
[Ôi chao. Nabi vẫn khỏe chứ? Hình dáng thay đổi chút nhỉ. Âm khí cũng mạnh hơn. Cô trưởng thành rồi sao?]
“Vâng!”
[Chúc mừng nhé. Nhưng mà... người bên cạnh là ai thế?]
Bên cạnh Nabi, Lilith đang thò đầu ra vẻ ngại ngùng.
“T, tôi tên là Lilith. Thưa Nữ thần! Tôi nghe kể nhiều về ngài rồi ạ!”
[Lại phụ nữ... Ngài Kerry...?]
“Cái đó có lý do cả. Chuyện là...”
Kerry kể lại những chuyện đã qua. Nghe xong Elpis cười khẩy như thể cạn lời.
[Dù sao cũng là Happy Ending. May mà công sức tôi bỏ ra không uổng phí.]
Chính lúc đó.
Lilith nhìn hạ bộ của Kerry mà liếm môi.
“Dù sao thì, chuyện là thế nên phải cho Lilith tinh khí.”
“Cảm ơn. Hoàng đế... Nhờ cậu nhé.”
Nhưng vẫn nói trống không với tôi đến cùng nhỉ. Dễ thương nên không sao.
[Tinh khí à... Ra là vậy.]
‘Ra là vậy cái gì. Cái bà cô này.’
Bình thường thì phải biết ý mà ra ngoài chứ.
Thực sự không biết hay giả vờ không biết vậy.
Elpis sợ bị đuổi nên bay lượn im thin thít như chuột chết. Phát điên mất.
Kerry lờ Elpis đi và lôi cự vật ra.
Lilith nhìn thấy mắt sáng rực lên.
Trong thư phòng của Kerry, như mọi khi, màn quan chiến bắt đầu.
Hôm đó Kerry dập cho đến khi hoa huyệt của Lilith đỏ ửng lên.
Lilith bị dập cho đến khi chân bủn rủn ngã khuỵu xuống.
Cô ta cứ hậm hực mãi vì lòng tự trọng của Succubus bị tổn thương.
“Phù. Cuối cùng cũng giải quyết xong một người.”
Chịch xong thì đêm cũng đã khuya.
Trăng tròn sáng vằng vặc trong đêm khuya thanh vắng. Bầu trời đẹp y hệt Trái Đất.
Kerry thay đồ ngủ thoải mái rồi nằm lên giường.
‘Tầm này chắc đến rồi.’
Tiếng gõ cửa vang lên trong phòng.
Cốc cốc cốc.
“Mời vào.”
Kerry vừa dứt lời, cửa nhẹ nhàng mở ra.
Hắc Ma Nữ bước vào phòng.
“A a. Tình yêu của em... Cuối cùng cũng!”
Hắc Ma Nữ mặc một chiếc áo choàng đen. Màu sắc rất hợp với mái tóc của cô.
Ánh trăng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ chiếu rọi Hắc Ma Nữ.
Làn da như gốm sứ của Hắc Ma Nữ lấp lánh. Lần nào nhìn cũng thấy đẹp.
Mái tóc đen dài thẳng và vẻ mặt e thẹn.
Câu nói "Tình yêu của em" như thói quen càng làm tăng thêm vẻ thanh thuần của Hắc Ma Nữ.
Kerry ôm Hắc Ma Nữ đặt lên giường. Nhưng cái hộp cô ấy đang cầm là gì vậy.
“Tình yêu của em... Em chỉ đợi ngày hôm nay thôi.”
“Đợi lâu lắm rồi hả?”
“Vâng! Lần này thực sự chờ đợi rất khổ sở đấy ạ.”
“Xin lỗi nhé. Anh cũng bất đắc dĩ thôi.”
Kerry xin lỗi Hắc Ma Nữ và trao nụ hôn.
Đôi môi hồng hào rất hợp với làn da trắng chạm vào nhau.
Khoảnh khắc đó cảm thấy tê dại và khoái cảm.
Kerry cởi áo choàng của Hắc Ma Nữ.
Bên trong, đầu ti hồng hào chào đón Kerry. Đầu ti đã dựng đứng.
Kerry nắm lấy bầu ngực, Hắc Ma Nữ lộ vẻ hoàng hốt.
Quần lót bên trên hoa huyệt đã ướt đẫm dâm thủy nhớp nháp.
Đúng là đợi lâu lắm rồi nhỉ.
“Ha... Hư ư ư...”
“Đã làm gì đâu.”
“Nhưng mà... Hưng phấn quá. Tình yêu của em...”
Kerry vuốt ve hoa huyệt của Hắc Ma Nữ. Dâm thủy nhớp nháp dính vào giữa các ngón tay.
Cỡ này thì bắt đầu ngay được rồi.
Khi Kerry định cọ cự vật vào hoa huyệt.
Hắc Ma Nữ vội vàng nói.
“Khoan, khoan đã. Tình yêu của em!”
“?”
“Hôm nay em có chuẩn bị vật phẩm đặc biệt.”
Hắc Ma Nữ mở chiếc hộp đen quý giá nãy giờ vẫn cầm.
Hắc Ma Nữ đỏ mặt tía tai nói.
“Hôm nay... hãy dùng cái này đi ạ.”
“Cái này là...”
Chiếc hộp đen nhỏ.
Bên trong là một chiếc vòng cổ chó bằng da.
‘Phải rồi. Hắc Ma Nữ là... M mà...’
Thời gian qua chỉ cần đánh nhẹ vào mông là thỏa mãn rồi.
Giờ có vẻ không nhịn được nữa nên quyết định bộc lộ bản năng.
Có cái này nên thời gian qua càng nôn nóng hơn đây mà.
“Hãy đeo cái này vào cổ em đi ạ... Tình yêu của em. À không. Chủ nhân...”
“...”
Trên vòng cổ chó còn gắn cả dây xích như để khoe ra. Hardcore thế này không hứng thú lắm.
Nhưng ánh mắt của Hắc Ma Nữ rất kiên quyết.
Như thể muốn nói thời gian qua đã làm người ta nôn nóng thế nào, thì phải làm đến mức này mới được.
‘Đành chịu thôi.’
Mỹ nữ tóc đen dài thanh thuần.
Kerry đeo vòng cổ chó vào cổ cô. Hắc Ma Nữ chỉ thế thôi đã bắt đầu thở hổn hển.
“Hư ư ư... Gọi là Chủ nhân... cũng được chứ ạ?”
Đã gọi rồi còn gì.
“Giờ thì từ phía sau... vừa đánh đen đét... vừa đối xử thô bạo với em đi ạ...”
“...”
“Đ, đánh cũng được ạ! Nếu ngài chửi mắng thì càng tốt...”
“...”
Hắc Ma Nữ có vẻ nghiêm túc.
Từ lúc đeo vòng cổ chó đã lộ vẻ mặt đầy mong đợi.
Hắc Ma Nữ chổng cái hoa huyệt đang chảy dâm thủy nhớp nháp ra.
“Hãy đâm từ phía sau đi ạ. Chủ nhân.”
Cái này thì không nhịn được.
Kerry nắm lấy eo Hắc Ma Nữ. Đưa cự vật vào khớp với hoa huyệt.
“Hư ư ứt.”
Quy đầu bắt đầu đẩy vào hoa huyệt đang co thắt chặt chẽ.
“Hư a a ăng!”
Hoa huyệt của Hắc Ma Nữ quen thuộc đón nhận cự vật.
Kerry lắc hông.
Mỗi lần như thế, mông mềm mại của Hắc Ma Nữ lại va vào háng, dâm thủy nhớp nháp trào ra.
Bạch - Bốp - Phập -
“A ư ư ưng! Chủ nhân! Làm đi ạ! Làm cái đó đi ạ!”
Là lời nhờ vả lúc nãy sao. Đánh thì không thích.
Lựa chọn khá khẩm hơn chắc là ‘chửi’ chăng.
Không hứng thú lắm, nhưng vì có chuyện có lỗi với Hắc Ma Nữ nên đành phải làm thôi.
“Bị đâm vào. Thích không?”
“Hư ư ưng! Th, thích ạ! Chủ nhân.”
“Muốn bị đâm đến mức nào mà nước nôi chảy ròng ròng thế này... Con chó cái đang động dục này.”
“Hơ ức. Sao lại... Quá đáng thế ạ!”
‘... Chính em bảo chửi mà.’
Trái với lời nói, hoa huyệt của Hắc Ma Nữ co thắt mạnh mẽ.
Mỗi lần đâm vào cảm giác hoa huyệt bám chặt dính dấp.
Kerry kéo dây xích cổ của Hắc Ma Nữ ra phía sau.
Cơ thể Hắc Ma Nữ bị kéo căng ra sau, cự vật đâm vào sâu hơn. Cái này cũng không tệ.
“Ha ư ứt! X, xin lỗi vì là con chó cái động dục ạ! Chủ nhân... A a ăng! Em sai rồi.”
“...”
Tiếp tục đi chứ.
Hắc Ma Nữ quay lại nhìn như muốn hỏi sao không trả lời. Là muốn làm tiếp đấy.
“Biết lỗi thì thít chặt hoa huyệt vào xem nào.”
“Hư ư ăng! Em sẽ thít chặt hết mức ạ.”
“Nhanh thít vào.”
“Hư a a ăng! Vâng! Chủ nhân!”
Đêm hôm đó tiếng rên rỉ của Hắc Ma Nữ không dứt.
Bình minh ló dạng tại Hoàng cung.
Hắc Ma Nữ đang ngủ say bên cạnh Kerry với vẻ mặt hạnh phúc.
Ngủ say như chết thế kia chắc là thỏa mãn rồi.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi phòng ngủ được trang trí bằng đá cẩm thạch và nội thất sang trọng.
Kerry mỗi khi mở mắt vào buổi sáng vẫn tự hỏi liệu đây có phải là mơ.
‘Sao mình lại trở thành Hoàng đế ở dị giới thế này.’
Hoàng cung nguy nga tráng lệ này là sự xa hoa mà ở Trái Đất cũng không hưởng được.
Chính lúc đó.
Thính giác nhạy bén của Kerry nghe thấy những giọng nói hơi ồn ào.
Tiếng động phát ra từ phía cổng thành Hoàng cung.
Kerry tập trung giác quan vào âm thanh đó.
“Hoàng đế Bệ hạ! Xin hãy cứu lấy Đại Lục!”
“Cần sức mạnh của Người bảo vệ Đế quốc. Ma quỷ đã bao trùm Đại Lục.”
“Động thực vật trong rừng rất lạ! Bệ hạ. Cứ đà này thì không thể duy trì sinh kế được.”
“...?”
Hôm qua về muộn nên không biết, rốt cuộc là cái loạn gì đây.
Nghe qua loa thì có vẻ Đại Lục đang nát bét rồi.
‘Nghe tiếp thì có vẻ là do các Dũng sĩ làm... Mấy bà cô này trong chốc lát đó đã làm cái gì vậy.’
Kerry thay lễ phục.
Trước mắt cần phải trấn an thần dân.
Chính lúc đó. Tiếng reo hò của thần dân vang lên.
““Waaaaa!””
Ai mà nổi tiếng thế nhỉ. Danh tính đó sớm được biết đến.
“Hỡi thần dân Đế quốc! Xin hãy yên tâm. Thánh Nữ của Đế quốc đã đến rồi!
Hoàng đế và các Dũng sĩ vẫn bình an! Xin hãy yên tâm và tiếp tục cuộc sống.”
Kerry nhìn thấy.
Uy dung của Thánh Nữ với mái tóc cam tung bay trên bục cao.
Giờ trông giống Thánh Nữ thật rồi đấy.
Không gặp một thời gian mà khí chất thay đổi nhiều thật.
Kerry bước lên bục cao.
“Là Hoàng đế Bệ hạ! Bệ hạ vẫn bình an!”
“Hỡi Người bảo vệ vĩ đại của Đế quốc!”
Kerry dỗ dành thần dân một cách thích hợp.
Thánh Nữ và Hoàng đế của Đế quốc.
Trước uy dung của hai người, thần dân an tâm trở về nhà.
Kerry nhìn Thánh Nữ.
Biểu cảm từ bi đến chói mắt.
Dáng vẻ như thể ‘lòng từ bi thật sự’ chứ không phải diễn xuất như trước kia.
“Em... đã về rồi... Ngài Kerry...”
Nói xong Thánh Nữ cười e thẹn. Rồi lấy ra một chiếc vòng cổ từ trong áo.
Là Ngôi sao Trói buộc.
“... Thực ra thời gian qua em nhớ ngài lắm. Cả ngài Kerry... lẫn các Dũng sĩ khác... Thật sự rất... nhớ.”
Trong mắt Thánh Nữ hiện lên nỗi cô đơn đậm sâu. Có vẻ biết cô ấy đã sống thế nào rồi.
Kerry vỗ về Thánh Nữ và nói.
“Mừng em trở về. Thánh Nữ.”
“He he.”
“Vậy thì ngay lập tức xin lỗi nhé...”
“...?”
“Cho anh xin một ngụm sữa sáng được không?”
Cái vị đậm đà đó nhớ biết bao! Nếm thử một lần là không dứt ra được.
“Vừa gặp đã... Quá đáng quá điii!”
Giờ thì đã tụ tập đông đủ. Đúng là không có ngày nào yên tĩnh.
Bước vào Hoàng cung, các Dũng sĩ bị đánh thức bởi tiếng ồn ào đã ra đón.
Tất cả đều mặc đồ ngủ xộc xệch, dáng vẻ ngái ngủ.
Các Dũng sĩ ngay cả trong dáng vẻ đó cũng thật xinh đẹp. Không. Chính vì dáng vẻ mộc mạc đó nên mới xinh đẹp.
Lần đầu tiên Kerry cảm thấy ưng ý cái dị giới phi lý này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
