Chương 113: Công Cụ (2)
Sau khi nhóm Lina tiến vào Rừng Mộng Ảo.
Barikmeteo ngay lập tức nhận ra những con người đã xâm nhập vào lãnh địa của mình.
“Biết ngay là sẽ đến mà. Lũ Dũng sĩ chết tiệt.”
Nhưng có gì đó lạ lắm. Số lượng nhóm Dũng sĩ không khớp.
“Bọn chúng không phải là năm người sao... Giờ là sáu?”
Barikmeteo lập tức phái thuộc hạ làm tai mắt đi xác nhận nhóm người.
Trong nhóm Dũng sĩ có một gương mặt lạ lẫm. À không, không phải lạ lẫm.
Một nhân vật cũng nằm trong đối tượng cảnh giác của tổ chức.
Nhưng vì những tin đồn và phẩm giá đó nên không được đánh giá cao lắm, nhân vật đó đang ở trong nhóm.
“Thánh Nữ... Tại sao con ả dâm nữ chết tiệt đó lại ở trong nhóm Dũng sĩ?”
Về Thánh Nữ thì Barikmeteo cũng biết.
Thần thánh lực của cô ta là chí mạng đối với tổ chức chuyên dùng tà thuật.
Nhưng xét về nhân phẩm của Thánh Nữ thì khả năng đụng độ với tổ chức là rất thấp, vậy mà giờ cô ta lại đang đi cùng Dũng sĩ như trêu ngươi.
“Cả gã đàn ông phiền phức cũng ở đó.”
Quả nhiên lúc đó nên giết quách hắn đi.
Việc để sổng gã đàn ông phiền phức đó có cảm giác sẽ là sai lầm chí mạng. Nhóm Dũng sĩ trước đây đã khó đối phó rồi.
Giờ lại thêm cả Thánh Nữ.
Barikmeteo có thể coi là không có cửa thắng.
Cho đến khi nhận được năm viên đá thần bí từ Kẻ thờ phụng ngẫu tượng.
“Nếu biết Thánh Nữ tham gia thì đã xin thêm một viên nữa.”
Thiếu một cái.
Nhưng không sao. Dù chỉ có năm viên đá cũng đủ để lật ngược thế cờ.
Dùng năm viên đá để trói buộc năm Dũng sĩ.
Người còn lại thì để lại tên Kerry vừa dễ xơi vừa gây ức chế nhất là được.
Kerry sẽ phải đấu tay đôi với Barikmeteo. Đương nhiên Barikmeteo dự đoán mình sẽ thắng áp đảo.
Gã đàn ông phiền phức đó dù có là trung cấp ma pháp sư cũng không thể một mình chống lại hắn.
“Vận may của ngươi đến đây là hết rồi. Gã đàn ông phiền phức. Hư hư hư.”
Barikmeteo định liều mạng bảo vệ nơi này. Đây là căn cứ cuối cùng được phân công cho hắn.
Mảnh đất này có cắm Hắc Bia mà tổ chức giao phó.
Barikmeteo phải liều mạng bảo vệ Hắc Bia.
Nếu không thì cũng chỉ bị trừ khử giống như Nasen và Furuku đã bị hắn xử lý mà thôi.
Barikmeteo đặt năm viên đá xuống đất. Rồi hắn nắm lấy vai trái của mình và giật mạnh ra.
Máu tuôn xối xả, nhưng Barikmeteo không chớp mắt lấy một cái.
Hắn rưới máu lên năm viên đá, đặt cánh tay trái của mình cùng với những viên ngọc.
Cùng với tiếng niệm chú lầm bầm từ miệng Barikmeteo, năm viên đá phát sáng.
Màn đêm cũng buông xuống Rừng Mộng Ảo đầy sương mù dày đặc.
Cả nhóm đã điều tra Rừng Mộng Ảo cả ngày hôm nay, nhưng không tìm thấy dấu vết của Barikmeteo.
Thứ tìm được chỉ là một ngôi nhà hoang sắp sập.
“Đành chịu thôi. Hôm nay nghỉ lại ở ngôi nhà hoang vừa tìm thấy vậy.”
Cả nhóm quay lại ngôi nhà hoang.
Bề ngoài ngôi nhà hoang trông như nhà ma.
Không đùa đâu, nhà hoang ở trong khu rừng thế này trông y hệt mấy cái nhà ma trong phim kinh dị.
Mẹ kiếp. Mình yếu bóng vía với mấy cái kinh dị lắm.
Nhưng ngoài Kerry ra thì có vẻ không ai sợ ngôi nhà hoang cả.
Thậm chí ở dị giới còn có cả quái thú dạng hồn ma gọi là Wraith, nên càng chẳng có ai hiểu cho nỗi sợ của Kerry.
Nhớ tổ quốc Hàn Quốc quá.
Kerry vừa hát thầm quốc ca với nỗi nhớ trào dâng vừa bước vào nhà hoang.
Lina đi đầu nói.
“Bên trong lành lặn hơn tôi nghĩ. Dù bụi bặm hơi nhiều.”
Natasha thì tò mò cái gì đó cứ đi lại khắp nơi, Victoria thì cố tìm chỗ nào sạch sẽ nhất.
Bà già thì ngáp ngắn ngáp dài dựa đại vào tường ngủ gật.
Kerry tạm thời an tâm.
Vì cả nhóm không biết sợ là gì, nên ngôi nhà hoang giữa đêm khuya cũng không còn cảm giác đáng sợ lắm.
Còn hơn là ngủ ngoài trời.
Thánh Nữ đứng tách biệt một mình ở xa.
Nhìn thái độ thì có vẻ đang canh me lúc nào đâm sau lưng rồi bỏ trốn.
Ở lập trường của Thánh Nữ, kịch bản tốt nhất là khi xảy ra chiến đấu, giải trừ thần thánh chú văn rồi bỏ trốn.
Mong cho Kerry chết trong lúc hỗn loạn.
Còn lâu nhé. Ngay từ đầu Ego sẽ không để Thánh Nữ làm hành động đó đâu.
Thánh Nữ bồn chồn quan sát xung quanh. Có cần phải quan sát lộ liễu thế không.
Hay là có vấn đề gì khác.
Cả nhóm quyết định tìm chỗ ngủ đại.
Kerry phải đến rạng sáng mới biết lý do Thánh Nữ đứng ngồi không yên.
Đó là lúc cả nhóm đang ngủ tập trung ở phòng khách nhà hoang.
Thực ra để ý đến phụ nữ thì nên ngủ riêng, nhưng Rừng Mộng Ảo là nơi không thể lơ là nên ngủ chung.
Vốn dĩ người bình thường ai dám ngủ một mình ở cái nhà hoang này chứ.
Không đùa đâu, sợ vãi linh hồn thật đấy.
Lúc Kerry vừa trấn tĩnh lại và chợp mắt được một chút.
Ai đó vỗ vai Kerry đánh thức. Là Victoria à. Chẳng lẽ thời gian hồi chiêu dục vọng đã quay xong rồi sao.
Nhưng khi mở mắt ra, gương mặt đó không phải là Victoria.
Người phụ nữ với mái tóc màu cam buông dài, đôi mắt lục bảo sáng lấp lánh đang nhìn Kerry.
Là Thánh Nữ.
“Gì thế?”
“...”
Thánh Nữ cứ bồn chồn khó xử. Giống như vẻ mặt lúc ban ngày. Rốt cuộc là chuyện gì.
Thánh Nữ ghé vào tai Kerry thì thầm.
“Nhà... nhà... nhà vệ sinh...”
“Phụt.”
Nhắc mới nhớ từ lúc gặp nhau đến giờ chưa cho đi vệ sinh lần nào. Kerry buột miệng cười.
Vị Thánh Nữ xinh đẹp này cứ giữ vẻ mặt khó xử suốt là vì chuyện nhà vệ sinh.
Chưa giải quyết được chuyện vệ sinh thì đừng mơ đến chuyện bỏ trốn nhé.
Kerry thì thầm vào tai Thánh Nữ.
“Nặng hay nhẹ?”
“...”
Thánh Nữ trừng mắt nhìn Kerry đáng sợ.
Nhục nhã quá.
Việc xin phép đi vệ sinh đã xấu hổ rồi, còn hỏi cụ thể thế làm gì.
Kerry cười hề hề, rồi đứng dậy đi ra ngoài. Và ra hiệu cho Thánh Nữ đi theo.
‘Cuối cùng! Cuối cùng cũng cho đi vệ sinh rồi sao.’
Thánh Nữ vui mừng quá đỗi vội vàng bật dậy chạy theo Kerry.
Kerry cẩn thận đóng cửa nhà hoang để không đánh thức cả nhóm. Bên ngoài Thánh Nữ đã đứng đợi sẵn.
Đi ra xa nhà hoang một chút để không nghe thấy tiếng nói chuyện.
“Nhanh... nhanh lên... cho tôi đi vệ sinh.”
Thánh Nữ giậm chân bình bịch hối thúc Kerry. Dáng vẻ đó của Thánh Nữ cũng gợi tình.
“Thế nên tôi mới hỏi. Nặng hay nhẹ?”
Bị Kerry đeo vòng cổ vào và chưa được đi vệ sinh lần nào.
Giờ đã đến giới hạn, không nhịn được nữa nên cô đành nói.
“Nhẹ...”
“Là nhẹ à. Được rồi. Vậy thử gọi chủ nhân xem nào. À không. Nếu nói ‘Chủ nhân. Cho em đi vệ sinh’ thì tôi sẽ cho đi.”
“...”
Thánh Nữ trừng mắt nhìn Kerry. Nếu không có nước mắt rưng rưng trong đôi mắt xanh lục kia thì chắc đáng sợ thật đấy. Tội nghiệp ghê. Tội nghiệp mà nứng.
“Không thích gọi chủ nhân à? Không thích thì tôi cũng chẳng sao.”
“Hư ư ứt... Đừng đùa nữa cho tôi đi vệ sinh nhanh lên! Thật sự... thật sự gấp lắm rồi!”
“Mặt tôi bây giờ giống đang đùa lắm à?”
“Cái tên điên này! Cái đó là thật lòng sao? Ngươi điên thật rồi!”
[‘Lỗ hổng chứa cặc chuyên dụng của Kerry’ đã chửi thề với chủ nhân. Bắt đầu kích thích âm hạch hình phạt cấp 4.]
“! ”
Thánh Nữ lộ vẻ mặt tuyệt vọng.
Cô cảm nhận được tương lai của mình.
Đã nhịn tiểu hai ngày rồi, đến giới hạn rồi. Vì thế mới vứt bỏ lòng tự trọng xin Kerry cho đi vệ sinh.
Thế mà lại bị phạt. Lại còn là cấp 4.
“Kh... không được.. Bây giờ... bây giờ thực sự không được! Không được đâu... bảo cái này dừng lại đi. Kerry! À không. Anh Kerry! Dừng cái này lại đi!”
“Muốn dừng lại thì gọi chủ nhân là được.”
“Cái đó... cái đó... Ha ư ư ư!”
Thánh Nữ có chết cũng không muốn gọi tiếng chủ nhân. Với tôi thì sao cũng được.
Thánh Nữ chân run lẩy bẩy bắt đầu khép chặt đùi lại. Trông nguy hiểm thật đấy.
“Ha ư ư! Hi i i ư ứt! Không... không được... thực sự... không thể nữa... giới hạn rồi.. Ha a ang! Thực sự... nguy... nguy hiểm!”
Thánh Nữ dùng tay bịt chặt hoa huyệt đang run rẩy. Vừa nắm lấy hoa huyệt vừa giậm chân trông có vẻ gấp lắm rồi.
Mỗi lần giậm chân ngực Thánh Nữ lại nảy lên. Không định thế này đâu nhưng mà nứng thật. Có nên "chén" hôm nay luôn không nhỉ.
Tạm thời đợi sự kiện nhà vệ sinh kết thúc đã.
“Hi ư ư ư ứt.. Không được... không được nữa! Nhanh cho đi vệ sinh... cho đi vệ sinh đi mà.”
“Đã bảo gọi chủ nhân thì cho đi mà.”
“Ha ư ư ư! Hư a ang! Cái đó không thích đâuuuuu!”
Thánh Nữ không chịu nổi nữa ngồi bệt xuống đất. Vừa ngồi bệt vừa run rẩy đôi chân.
“A ưng... Ha a!... Hư ư i ít... Không được... không được... Cứ thế này... Làm ơn! V... vậy thì hình phạt... hình phạt làm ơn dừng lại đi! À không. Dừng lại giúp tôi với!”
“Cái đó cũng là do cô tự chuốc lấy mà. Chỉ cần gọi chủ nhân là xong chuyện. Sao cứ tự làm khổ mình thế.”
Nước mắt đọng lại trong đôi mắt xanh lục của Thánh Nữ.
Những lúc thế này trông cô ta thực sự giống một Thánh Nữ đáng thương. Thế mới nói con người không thể bỏ qua ngoại hình được.
“Hư ư ư ư ứt! Không thể... không thể... chịu nổi nữa!”
Lúc đó. Cơ thể đang run rẩy của Thánh Nữ dừng lại.
Trong khoảnh khắc Thánh Nữ lộ ra biểu cảm đan xen vạn cảm xúc.
Biểu cảm thỏa mãn như tổ quốc được giải phóng. Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
Sau biểu cảm thoải mái và hạnh phúc là biểu cảm kinh hoàng pha lẫn sự tự trách.
“Ha ư ư ư ư...”
Chiếc váy trắng của Thánh Nữ ướt đẫm màu vàng nhạt.
Thánh Nữ cuối cùng. Đã tè ra quần ngay trước mặt Kerry.
“Hư ư ức.. hức hức... hức... quá đáng... chuyện này thực sự quá đáng... Hư ư ức hức...”
Cảm giác xấu hổ và tự trách vì đã làm chuyện đó trước mặt đàn ông khiến Thánh Nữ rơi nước mắt.
Sống trên đời lần đầu tiên chịu nỗi nhục nhã này.
Kerry mang quần áo và đồ lót để thay cho Thánh Nữ. Cùng với khăn để lau nước tiểu.
“Thay cái này đi.”
“...”
“Đã ga lăng mang đồ thay cho rồi mà sao lườm ghê thế?”
“Ga lăng á...?”
Thánh Nữ cạn lời. Nhưng nếu nói lại một câu, biết đâu lại bị phạt tiếp.
Thánh Nữ lặng lẽ nhận lấy khăn từ Kerry và lau nước tiểu.
Cái khăn dính nước tiểu này chắc phải vứt đi thôi.
Nhưng đành chịu. Cũng không thể để dính nước tiểu thế này được.
Thánh Nữ cũng phải cởi bộ đồ ướt nước tiểu ra để thay.
Kerry đang nhìn chằm chằm vào cảnh thay đồ đó. Cầm bộ đồ thay trên tay.
“Quay mặt đi chỗ khác đi...”
“Không thích.”
“...”
“Dù sao cũng là quan hệ thấy hết rồi còn gì?”
Thánh Nữ thở dài thườn thượt rồi cuối cùng cũng cởi đồ.
Bên trong bộ đồ trắng là nội y màu đen. Quả nhiên độ khủng không đùa được đâu.
Nhìn cơ thể gợi cảm của Thánh Nữ, anh nhớ lại điều thắc mắc bấy lâu.
“Mà sao lại mặc đồ hở hang thế? Mang tiếng là Thánh Nữ.”
“...”
“Phải trả lời chứ?”
“Ta chỉ là... ghét ánh mắt của mọi người thôi. Những ánh mắt mong muốn ta trở thành một tồn tại hoàn hảo vô khuyết vì ta là Thánh Nữ... ta ghét những ánh mắt đó.
Thú thật trông sexy có vẻ ngầu hơn.”
Cứ tưởng chỉ là con chó cái biến thái, ai ngờ cũng biết nói mấy lời nghiêm túc phết.
Trả lời xong Thánh Nữ tiếp tục dùng khăn lau nước tiểu.
Vừa dội nước vừa lau kỹ càng. Cũng phải, dù là nước tiểu của mình thì cũng ghê mà.
“Thanh tẩy!”
Nước tiểu của mình bẩn đến mức phải dùng cả phép Thanh tẩy để làm sạch cơ thể.
Cơ thể nuột nà của cô phản chiếu dưới ánh trăng. Dáng người đúng là gợi cảm thật.
“Đưa... quần áo đây.”
“Không thích.”
“Ha a.”
Thánh Nữ thở dài như biết trước sẽ thế này. Kerry nhớ lại thông báo lúc ban ngày.
[‘Lỗ hổng chứa cặc chuyên dụng của Kerry’ lập kế hoạch bất ổn. Bạn có muốn nghe nội dung kế hoạch của ‘Lỗ hổng chứa cặc chuyên dụng của Kerry’ không?]
Lúc đó Thánh Nữ đã nghĩ gì trong lòng nhỉ. Sẽ giải trừ thần thánh chú văn và bỏ trốn khi có cơ hội.
Là trẻ con hay là ngu ngốc đây.
Cũng phải, Thánh Nữ thì làm gì trải qua nguy hiểm thực sự bao giờ.
Quả nhiên thời gian qua đối xử mềm mỏng quá. Cần phải đè bẹp thói hư tật xấu của Thánh Nữ ngay từ đầu.
Kerry lấy viên thuốc màu trắng từ trong túi ra.
Vừa nhìn thấy nó, sắc mặt Thánh Nữ chuyển sang màu xám ngoét.
“Cái đó... đã bảo là không dùng mà! Nếu ăn cự vật thì không cần uống cũng được mà!”
“Tôi đổi ý rồi.”
“Gì cơ? L.. làm gì có chuyện đó. Thế này là sai lời hứa!”
Việc nói cho Thánh Nữ biết mình có thể đọc được suy nghĩ thì dễ, nhưng anh không làm thế.
Nếu làm vậy, Thánh Nữ có thể không phải bị bẻ gãy ý chí mà là vỡ vụn luôn.
Phải để lại chút hy vọng mong manh rằng có thể vượt qua tình huống này. Có thế mới chịu đựng được cho đến khi giáo hóa xong.
“Quả nhiên phải nhìn thấy sữa mẹ chảy ra từ ngực Thánh Nữ mới được. Để từ nay về sau không dám có suy nghĩ xằng bậy nữa.”
Kerry cố tình nhấn mạnh việc có suy nghĩ xằng bậy. Thánh Nữ cảm thấy bất an trong lời nói đó.
‘Không lẽ... hắn biết mình đang có ý đồ khác?’
Chắc không phải đâu.
Nếu Kerry có thể đọc được suy nghĩ của cô, thì hắn sẽ không dừng lại ở mức này.
“Nào. Thánh Nữ. Giờ thì A~ đi nào.”
“Không... không thích... ư ụp!”
Theo mệnh lệnh của Kerry, miệng Thánh Nữ tự động mở ra bất chấp ý chí. Kerry bỏ tọt viên thuốc vào miệng Thánh Nữ.
Dùng tay nhẹ nhàng khép miệng cô lại.
“Nuốt đi.”
Cùng với lời nói đó, yết hầu Thánh Nữ chuyển động ực một cái.
Cuối cùng, nước mắt trào ra từ mắt Thánh Nữ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
