Hội nghị Thanh lọc Tình yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Học kỳ mùa xuân · Chương Sắc Thái (96 chương) (Hoàn thành) - Chương 229: Màn dạo đầu ở làng Kamigo

Chương 229: Màn dạo đầu ở làng Kamigo

"Rắc rắc rắc..."

Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua tán lá trên đầu, chiếu sáng một chút tóc mái trước trán Nhan Hoan.

Cậu thay một bộ quần áo giản dị phong cách thế kỷ trước đã giặt đến nhăn nhúm, vịn thân cây, đang nhìn về phía xa, đánh giá tình hình bên núi.

Sáng nay cậu dậy rất sớm, nhân lúc trời chưa sáng đã đi vòng quanh ngôi làng biệt lập này một vòng.

Dù sao người ở nơi đất khách quê người lạ nước lạ cái, lại đột ngột bị kết giới của Anh Cung Đồng truyền tống đến xa như vậy, vẫn phải cẩn thận một chút.

Hơn nữa loại thôn nhỏ hẻo lánh, biệt lập này, luôn khiến Nhan Hoan "đọc nhiều sách vở" có một loại cảm giác "deja vu" mãnh liệt.

Sẽ không phải có tập tục kỳ lạ gì, ký sinh tà giáo không biết tên, hoặc dứt khoát là núi giả gái (nữ trang sơn)...

Ồ không, nơi này toàn là ông già bà cả, chắc không đến mức đó.

Ít nhất, lúc nghỉ ngơi buổi tối cậu còn để Miêu Tương canh đêm, thời khắc nhìn chằm chằm xem bên ngoài có ai đến gần cậu và An Lạc hay không.

Tối qua bình an vô sự, sáng sớm dậy đi một vòng, Nhan Hoan phát hiện, trưởng thôn kia thật đúng là không nói dối.

Mưa lớn tối qua khiến một bên đường núi hẹp dài sụp đổ nhiều chỗ, chỉ riêng phần gần làng này đã hư hại nghiêm trọng.

Ngôi làng này biệt lập, đường xá lại cũ kỹ, con đường này bị lấp giống như thiên hiểm vậy.

Trong làng này lại toàn là người già, không làm được những việc nặng nhọc này, chỉ đành đợi thị trấn phái người đến dọn dẹp.

Bảy ngày...

E là trưởng thôn đó nói còn lý tưởng rồi.

Bảy ngày chỉ là có thể dọn dẹp con đường đến mức miễn cưỡng thông hành mà thôi, muốn hoàn toàn khôi phục như cũ, thì không biết phải bao lâu rồi.

Nhan Hoan từ từ thu hồi ánh mắt, quay người đi về phía làng.

"Xào xạc..."

Một góc rìa làng, nơi thế núi dần lên cao, giữa màu xanh um tùm che khuất, Nhan Hoan dừng bước.

Trước mắt là một bậc thang đá không dài lắm, cuối bậc thang đá, là cổng Torii cổ kính.

Cổng Torii bị cây cối mọc tùy ý che khuất hơn nửa, nhưng cũng có thể lờ mờ nhìn thấy viết là "Đền thờ Thế Giới".

Đây chính là đền thờ họ tạm thời ở nhờ.

"Ồ, cậu về rồi à."

"A, bà Kamishiro."

Trong sân, bà cụ mặc trang phục vu nữ màu trắng đang quét sân, mà hai bà cụ khác đều đang chuẩn bị bữa sáng bên trong.

Tối qua nói chuyện xong Nhan Hoan mới biết, ba bà cụ này hóa ra là ba chị em, đều họ Kamishiro.

Đền thờ này là tổ tiên họ truyền lại, nói là xây dựng từ thời Heian, nơi rất lâu đời, cũng không biết là thật hay giả.

Chào hỏi bà cụ kia một tiếng, Nhan Hoan đánh giá xung quanh một vòng, vừa định mở miệng, bà cụ kia liếc cậu một cái, lại cười nói:

"Tìm cô bé kia?"

"Vâng ạ, bà ơi, cô ấy bây giờ đang ở..."

"Ồ, con bé à... quần áo cũ trưởng thôn mượn tối qua không vừa người con bé, chúng ta liền lấy quần áo trong đền thờ cho con bé. Kết quả vẫn không vừa lắm, bây giờ chị cả đang lấy kim chỉ sửa cho con bé đấy..."

Nghe vậy, Nhan Hoan hơi sững sờ, dường như nhận ra điều gì.

Mà bà cụ kia còn đang chậc chậc khen ngợi, ngay cả sân cũng không quét nữa, chỉ chống chổi nhìn Nhan Hoan:

"Cậu a, thật là có phúc, sau này các cậu nếu có con cũng dễ nuôi. Haizz, năm đó chị cả tôi không đủ sữa, chồng chị ấy trèo đèo lội suối đến nhà nuôi bò ở làng khác xin sữa..."

Càng nghe, biểu cảm của Nhan Hoan càng lúng túng.

Bà cụ này dường như tưởng họ là vợ chồng son, tối qua còn thắc mắc Nhan Hoan tại sao không ở cùng phòng với An Lạc.

Nói cái gì mà "xảy ra chuyện lớn như vậy, con bé chắc chắn bị dọa sợ rồi, cậu đương nhiên là phải ở bên cạnh con bé" các loại.

Vấn đề là, Nhan Hoan dám ở cùng phòng với An Lạc sao?

Đừng quên, An Lạc chính là muốn cướp đi lần đầu tiên của cậu.

Sợ là tối hôm đó ngủ cùng nhau, sáng hôm sau dậy đã xác định xong tên con đầu lòng, đang mưu tính chuyện một năm sau sinh con thứ hai rồi.

Nghĩ như vậy, ở cùng An Lạc ở đây tròn một tuần, ước chừng là trong sạch khó giữ.

Nhưng ngược lại mà nói, bây giờ không có các vật chủ Bộ Sửa Đổi khác, chỉ có cậu và An Lạc, cũng là cơ hội trời cho thử giải quyết Bộ Sửa Đổi của cô ấy.

Ước định đó...

"Bà ơi, cháu qua xem thử vậy, có chút chuyện muốn nói với cô ấy."

Nghĩ như vậy, Nhan Hoan động tâm niệm, bất động thanh sắc mỉm cười ngắt lời bà Kamishiro tự nói một mình.

"Ồ ồ, được..."

Ngay sau đó, cậu quay đầu đi vào trong sân.

Thần linh thờ phụng trong đền thờ cũng không biết là vị nào, dù sao chính giữa đại điện đặt một cái khám thần hoa lệ, xung quanh còn dùng hàng rào vây quanh.

Nhan Hoan trước đó đã nghe nói Anh Đào quốc bên này tín ngưỡng thần linh rất nhiều, nói là có "tám triệu vị thần", trong khám thần cũng đa số dùng "kiếm", "gương", "ngọc" thờ phụng.

Không biết đền thờ này có phải cũng như vậy không...

Dù sao nghe bà Kamishiro nói, làng Kamigo này sở dĩ gọi là Kamigo (Thần Hương), chính là vì đền thờ này thờ phụng mà có tên.

"Meo~"

Trên vai, Miêu Tương không tiếng động hiện hình, đánh giá khám thần hoa lệ bên kia một cái.

Nhan Hoan liếc nó một cái, không khỏi oán thầm:

"Miêu Tương, tôi sao cảm thấy ngươi càng ngày càng phế vật rồi, còn không hữu dụng bằng vật chết thờ phụng trong khám thần kia..."

"Meo?!"

"Tốt xấu gì người ta bà Kamishiro nói, tham bái thần linh trong đền thờ còn có thể thay đổi vận mệnh... ngược lại ngươi, ngươi ở bên cạnh tôi chỉ biết hút hết vận may của tôi, hại tôi rút toàn là mấy thứ rác rưởi!"

Miêu Tương chớp đôi mắt to, dùng đệm thịt của mình đẩy đẩy miệng Nhan Hoan, cố gắng ngăn cản cậu tiếp tục nói ra những lời làm tổn thương mèo:

"Nhan Hoan, tối qua lúc rời khỏi kết giới, xung quanh đền thờ kia ta ngửi thấy mùi của rất nhiều mảnh vỡ meo! Bảo đảm (nguyên văn: bảo để) đều có ba mảnh!"

Đẩy đẩy, Miêu Tương lại chợt nghĩ tới cái gì, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Nhan Hoan nói:

"Mảnh vỡ?"

"Đúng meo, tối qua gần đền thờ đó đánh nhau đến trời đất tối tăm, rơi rất nhiều rất nhiều mảnh vỡ! Đến lúc đó chúng ta nhất định phải quay lại đó, nhặt hết mảnh vỡ về meo!"

"...He he, cũng chỉ có lúc này ngươi mới có phản ứng."

Nghe vậy, Nhan Hoan cạn lời nắm lấy đệm thịt mềm mại của nó, muốn kéo nó vào lòng nghịch ngợm.

Đúng lúc này, trong phòng khách bên cạnh lại từ từ truyền đến tiếng tivi.

Nhan Hoan liếc nhìn tivi đang bật trong phòng, liền nhìn thấy trong chiếc tivi vuông vức kiểu cũ kia đang phát bản tin sáng:

"Tối qua, một biệt thự sang trọng gần Arashiyama quận Ukyo Kyoto đột nhiên bốc cháy. Qua xác minh, ngôi nhà này thuộc sở hữu của nhà Anh Cung. Khi sự việc xảy ra, chủ nhà Anh Cung Yoshi tử vong tại chỗ.

"Ngoài Anh Cung Yoshi ra, tại hiện trường còn phát hiện một thi thể cháy đen không rõ danh tính, nghi là tội phạm nhập thất cướp bóc, sơ bộ xác nhận là nghi phạm.

"Sở Cảnh sát rất coi trọng vụ án này, hiện tại đã phái chuyên viên đến Kyoto. Chuyên gia suy đoán, nguyên nhân gây hỏa hoạn là do đốt pháo hoa cấp A trái phép trong nhà..."

Nhìn người dẫn chương trình đài truyền hình Anh Đào quốc trong tivi vẻ mặt nghiêm túc đưa tin, Nhan Hoan đang bóp móng vuốt Miêu Tương biểu cảm bỗng ngẩn ra.

"Vụ án này hiện tại có nhiều điểm nghi vấn, ví dụ như:

"Hệ thống an ninh biệt thự thiết lập tại sao không kích hoạt? Nghi phạm này làm thế nào vào được phòng ngủ chính? Tại sao phải dùng cách đốt pháo hoa để giết người diệt khẩu?

"Sự kiện lần này, gây ra sự bất mãn của những cư dân khác trong khu biệt thự Arashiyama, nhao nhao bày tỏ sự không tin tưởng đối với quản lý và an ninh.

"Hiện tại, người phụ trách khu biệt thự Arashiyama đã quyết định, tổ chức buổi họp báo xin lỗi công khai vào lúc 14 giờ chiều nay."

Người dẫn chương trình gật đầu, lại lật sang một trang bản thảo khác:

"Con trai cả của nạn nhân Anh Cung Yoshi, Anh Cung Yuuziku và phu nhân sau khi biết chuyện này đau buồn tột độ, khi nhận phỏng vấn của giới truyền thông nhiều lần khóc không thành tiếng..."

Nhan Hoan nuốt nước miếng một cái, nhìn hình ảnh vợ chồng Anh Cung nhận phỏng vấn phát trong tivi.

Trong hình ảnh, Anh Cung Yuuziku nhíu mày, thần sắc nghiêm túc.

Mà một bên, Anh Cung Bách Hợp che miệng, vai hơi run rẩy, dường như là vì cảm xúc quá mức kích động.

"Cha, sao lại xảy ra chuyện như vậy... hu hu hu..."

Nói rồi nói, Anh Cung Bách Hợp liền "nức nở" nhào vào lòng chồng mình, không thể nhìn thẳng vào ống kính nữa.

Nhưng Nhan Hoan nhìn thế nào cũng cảm thấy:

Dì Anh Cung, dì có phải muốn cười, muốn cười đến không kìm được mới nhào vào lòng chú không?

"......"

Tin tức gia chủ nhà Anh Cung qua đời đưa tin xong, lại khiến Nhan Hoan có chút kinh ngạc.

Pháo hoa người khác không biết là chuyện gì, cậu còn không biết sao?

Chỉ là cậu không ngờ, tên sát thủ kia vậy mà vừa khéo rơi vào phòng của Anh Cung Yoshi.

Lần này thì hay rồi, Nhan Hoan một quả pháo hoa trực tiếp "double kill" (giết hai).

Hachimi Sát (Sát thủ) lúc đầu không nghĩ đến việc nổ súng, là vì Đồng Oánh Oánh đang đuổi theo hắn, một khi nổ súng chắc chắn là bại lộ vị trí của mình.

Hơn nữa hắn cũng có đủ tự tin vào bản thân, cảm thấy Nhan Hoan chẳng qua chỉ là một sinh viên đại học, không thể đánh lại mình.

Cho dù mình đánh không lại, đến giây phút cuối cùng nổ súng cũng không sao.

Lại không ngờ, Nhan Hoan là bật hack.

Bất luận là đánh nhau hay là rút súng, Nhan Hoan đều có Hôn Thần, Pháo hoa bắn lên ứng đối.

Nói như vậy, những thứ mở ra trước đó ngược lại còn coi như có chút tác dụng?

Nghĩ như vậy, Nhan Hoan liếc nhìn con mèo nhỏ đáng yêu trong lòng bị mình giam cầm, sắp bị chà đạp, không khỏi lộ ra một chút biểu cảm chột dạ.

"Ngươi hối cải đi, Miêu Tương."

Nhưng cuối cùng, Nhan Hoan vẫn quyết định đổ hết tội lỗi lên đầu Miêu Tương.

"Meo?!"

Nghe vậy, Miêu Tương lập tức giãy giụa.

Hết cách, Nhan Hoan đành phải thả nó xuống.

"Tiểu... Tiểu Hoan..."

Đúng lúc này, một bên, lại chợt truyền đến một tiếng gọi giống như động vật nhỏ.

Nhan Hoan nghe tiếng nhìn lại, liền nhìn thấy, dưới mái hiên một bên, An Lạc thay một bộ trang phục vu nữ màu đỏ trắng, đang ngại ngùng đánh giá mình trước mặt hai bà cụ.

Tối qua áo phông hiện đại một chút không quá phù hợp với An Lạc loại người có dung nhan nãi đại (ngực lớn) này, cho nên bà Kamishiro liền lấy trang phục vu nữ vạt phải cho cô mặc.

Vải vóc vắt chéo phải trái như vậy, coi như không bó buộc như vậy, cho An Lạc tự do hít thở thoải mái.

Chỉ là như vậy, lại cũng thể hiện sự hùng vĩ của cô một cách tinh tế.

Sự hùng vĩ đó bị hai cánh tay hơi ép lại, dưới sự hùng vĩ, ngón tay ở cuối cánh tay lại co rúm xoắn xuýt trước váy đỏ, càng tăng thêm sự e thẹn của thiếu nữ.

Dưới chiếc váy dài màu đỏ, một đôi tất xỏ ngón màu trắng không dày giẫm trên mặt đất, lồi ra hình dạng ngón chân cái.

Một mái tóc đen không có bất kỳ điểm xuyết trang trí nào, chỉ được buộc đơn giản sau đầu, lại đủ để kể lể phong tình.

"Ưm, thật là vừa vặn..."

"He he, đúng vậy, xoay một vòng cho cậu ấy xem, đẹp không?"

"Sửa lại một chút vải vóc, cháu thử xem có chật không?"

Hai bà cụ mỗi người một câu nói với An Lạc, An Lạc mặc dù vô cùng xấu hổ, nhưng vẫn làm theo lời.

Tại sao lại xấu hổ như vậy?

Bởi vì bên trong cô không mặc nội y, trong thôn không có kích cỡ phù hợp, cái mặc tối qua lại mang đi giặt rồi, cho nên chỉ có thể như vậy trước.

Vấn đề nằm ở chỗ, vải vóc trang phục vu nữ này khá thô, không phải loại vải cao cấp gì, ma sát tiếp xúc với da thịt một số chỗ luôn cảm thấy không thoải mái lắm.

Tóm lại chính là...

Quái quái.

Xoay một vòng, An Lạc vốn còn muốn nhảy một cái, thử xem có nhẹ nhàng hay không.

Nhưng dù chỉ là giơ tay, cô đều cảm thấy vật nặng trịch trước ngực đang lắc lư, thế là đành phải thôi, còn vội vàng đưa tay che ngực mình.

"He he, cháu xem, chàng trai trẻ tuổi chính là như vậy, nhìn cháu đều nhìn ngây người rồi..."

"A?"

Bên cạnh, tiếng nhắc nhở nhỏ giọng của bà cụ truyền đến, khiến An Lạc vội vàng rụt rè liếc nhìn Nhan Hoan trước mắt.

Thấy cậu mỉm cười đánh giá quần áo trên người mình, dường như cũng cảm thấy rất đẹp.

Không biết tại sao, cảm nhận được ánh mắt của Nhan Hoan, trong lòng An Lạc cũng sinh ra một cảm giác vui vẻ.

Cô mím môi, từng chút một buông cánh tay che chắn cơ thể mình xuống, để Nhan Hoan tùy ý đánh giá.

Như vậy, ngược lại làm cho Nhan Hoan có chút ngại ngùng:

"Rất đẹp, bộ quần áo rất vừa vặn, cảm ơn bà."

Hai bà cụ xua tay, cười híp mắt nói:

"Không sao, không sao..."

"Vừa khéo chúng ta cũng cần các cháu giúp một chút việc nhỏ."

Nghe vậy, Nhan Hoan và An Lạc hơi sững sờ, nghi hoặc nói:

"Việc nhỏ, là chỉ cái gì ạ?"

"Là thế này, qua mấy ngày nữa là lễ hội làng Kamigo rồi. Thực ra cũng không có gì, chẳng qua là bố trí một chút trong đền thờ, mời mọi người đến tế bái thần linh, để Ngài phù hộ cho cả làng trong năm tới mà thôi."

"Cho nên, là muốn chúng cháu giúp đỡ bố trí sao?"

"Không cần, không cần, tối qua chỉ là nói đùa thôi. Những bố trí này có quy định, vẫn là do dân làng làm thì tốt hơn."

Một bà cụ cười híp mắt, nhìn Nhan Hoan và An Lạc:

"Chính là thời gian này, trên dưới cả làng đều phải bận rộn, người lớn không có thời gian trông trẻ con, cho nên muốn nhờ hai người trẻ tuổi các cháu lúc rảnh rỗi giúp đỡ trông nom mấy đứa nhỏ kia một chút..."

Mà một bà cụ khác thì nhìn thời gian trên tường trong nhà, lẩm bẩm:

"Cũng gần đến lúc qua đây rồi."

Đứa nhỏ?

Nhan Hoan hơi sững sờ, nghiền ngẫm lời nói của đối phương.

Đúng lúc này, ngoài cửa lớn đền thờ phía sau lại chợt truyền đến một giọng trẻ con khá có sức sống:

"Bà Kamishiro, bọn cháu đến rồi!"

"Chào bà Kamishiro..."

Nhan Hoan và An Lạc quay đầu lại, liền nhìn thấy một nữ một nam hai đứa trẻ, khoảng chừng học tiểu học đang đứng ở cửa đền thờ.

Bé gái chống nạnh, trông có vẻ rất hướng ngoại.

Mà bé trai phía sau thì rụt rè, nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy quần áo của bé gái phía trước.

"......"

Nhìn thấy hai đứa trẻ đó, Nhan Hoan và An Lạc đều hơi sững sờ.

Quay đầu lại nhìn mấy bà cụ bên cạnh, lại thấy họ hiền từ giới thiệu:

"Nào nào nào, bà giới thiệu một chút... bé trai tên là Kazuya, bé gái tên là Aika, đều là con cái của dân làng...

"Hai đứa nó từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thanh mai trúc mã...

"Là một đôi, thanh mai trúc mã."

.....

......

Cùng lúc đó, Anh Đào quốc, Kyoto.

Trong một căn hộ cao cấp có nhiều phòng, ba thiếu nữ đang ngồi trên sô pha, nhìn bản đồ thế giới trên bàn trà, vẻ mặt căng thẳng.

Trên bản đồ thế giới vẽ năm chấm đỏ, lần lượt ở Lân Môn và Anh Đào quốc, chính là vị trí của năm kết giới.

Một bên, là Bách Ức sắc mặt có chút khó coi.

Tối qua cô mở ngưng đọng thời gian, suýt chút nữa nôn cả mật xanh ra.

Đến bệnh viện truyền chút nước muối nhưng vẫn không thấy đỡ, bác sĩ cũng không biết cô rốt cuộc bị làm sao.

Trước đó ở trong khách sạn cô dùng ngưng đọng thời gian phá kết giới không có tác dụng phụ nghiêm trọng gì, làm cô lần này có chút tự tin.

Ai ngờ, sóng dao động đóng băng thời gian đó lan ra chạm vào không gian bên ngoài kết giới rồi thu lại, liền lập tức khiến cô nôn thốc nôn tháo.

Xem ra, chỉ là vì lần trước kết giới ở trong nhà, cho nên ngưng đọng thời gian của đồng hồ bỏ túi căn bản không tác động đến thế giới bên ngoài, cho nên mới không có tác dụng phụ.

Nhưng bây giờ, Bách Ức quan tâm đều không phải chuyện tác dụng phụ nữa.

"Cho nên... cậu nói là, Nhan Hoan và An Lạc cùng rơi vào khe hở kết giới của cậu?"

Cô nhìn Anh Cung Đồng sắc mặt cũng tái nhợt ở một bên, hỏi như vậy.

Trên mặt Anh Cung Đồng mang theo một vết đỏ khó phát hiện, chính là vết tích để lại khi cô sắp phân tách thành hai Anh Cung Đồng trước đó.

Vết tích đó nhắc nhở cô, mở kết giới ngoài trời, khi dùng hết mặt nạ, cô thực sự sẽ phân tách.

"Ừm..."

Và bên cuối cùng, là Spencer lành lặn không chút tổn hại:

"Cho nên, Nhan Hoan và An Lạc rốt cuộc đi đâu rồi ngao?"

"Không biết, nhưng tớ hình như nghe thấy bên dưới có tiếng sấm."

Anh Cung Đồng sờ sờ cằm, khó khăn nhớ lại chuyện tối qua.

"Tiếng sấm?! Chẳng lẽ họ trực tiếp truyền tống lên trời cao, sau đó sống sờ sờ từ trên cao..."

Vừa nghe thấy Bách Ức ở đó miêu tả cảnh tượng đáng sợ, Anh Cung Đồng lập tức lườm cô một cái, Spencer càng là giơ nắm đấm lên, khiến Bách Ức đành phải ngượng ngùng đổi lời:

"Tớ cũng chỉ đang suy đoán Nhan Hoan họ có khả năng rơi xuống đâu thôi mà... Tên sát thủ ở cách Nhan Hoan không xa kia rơi xuống nhà cậu, vậy Nhan Hoan có khả năng nào rơi xuống đó không?"

"Không có, tối qua lúc ông nội xảy ra chuyện bọn tớ đã lục soát núi rồi, không tìm thấy người."

Nhắc đến chuyện này, Anh Cung Đồng còn thực sự cảm thấy là sai sót ngẫu nhiên.

Kết giới của cô truyền tống tên sát thủ đó đến trước mặt kẻ đầu têu, ông nội của mình.

Nhưng không biết quả pháo hoa siêu lớn cấp A gây ra hỏa hoạn kia là từ đâu ra...

Chẳng lẽ là ông nội thấy sát thủ không thành công, muốn giết người diệt khẩu, kết quả tên sát thủ đó có hậu thủ, cá chết lưới rách với ông nội?

Nhưng sao lại dùng pháo hoa để cá chết lưới rách?

Bất luận thế nào, ông nội đi rồi, bên phía bố nhẹ nhõm hơn nhiều.

Ngược lại là Hội trưởng...

"Nơi Hội trưởng rơi xuống hoàn toàn không thể khẳng định, trong đường thẳng giữa kết giới và kết giới ở đâu cũng có khả năng..."

Sắc mặt Anh Cung Đồng khó coi, ánh mắt bồi hồi qua lại trên một đường thẳng.

Từ Anh Đào quốc đến Lân Môn...

Gần như xuyên qua cả Đông Đông Châu và Đông Nam Đông Châu.

Hơn nữa, trong đó bảy tám phần là biển...

Chuyện này phải làm sao đây.

"Đợi đã, cái tên Diệp Thi Ngữ kia đâu? Sao mãi không thấy cô ta?"

Anh Cung Đồng gấp đến độ lửa sém lông mày, muốn tìm người thương lượng xem nên làm thế nào.

Nhưng hai người trước mắt...

Bách Ức, Spencer.

Có chút không đủ để bàn mưu tính kế (bất túc dữ mưu).

Thế là, Anh Cung Đồng liền hỏi đến Diệp Thi Ngữ.

Nghe vậy, Bách Ức hơi sững sờ, nhìn về phía căn phòng đóng chặt bên cạnh, nói nhỏ:

"Vẫn ở trong phòng, chưa dậy đâu..."

Anh Cung Đồng nhíu mày, nhìn về phía cửa phòng đóng chặt bên cạnh.

Lại thấy bên trong cánh cửa cách một bức tường, phòng ngủ, một mớ hỗn độn.

Diệp Thi Ngữ tối qua cả đêm không ngủ, tóc đen xõa tung ôm đầu gối ngồi trong góc phòng.

Hốc mắt cô đỏ hoe, trong bóng tối từ từ vùi đầu, cơ thể run rẩy:

"...Đều tại tôi... là tôi ma xui quỷ khiến, tối qua thôi miên Tiểu Hoan...

"Nếu không, nếu chúng ta ở bên cạnh cậu ấy, cậu ấy sẽ không bị sát thủ truy sát, Anh Cung Đồng cũng sẽ không mở kết giới cứu người...

"Tiểu Hoan cũng sẽ không..."

"Bốp!"

Cô giơ tay lên, hung hăng tự tát vào mặt mình một cái, phát ra một tiếng vang giòn tan.

Nhưng cô lại như không cảm thấy đau đớn, chỉ cắn môi mình, thậm chí cắn ra cả máu tươi đỏ thẫm...

Diệp Thi Ngữ nằm nghiêng trên sàn nhà lạnh lẽo, tóc đen che mặt, dung nhan không rõ.

Chỉ là, giọng nói lại càng thêm nghẹn ngào.

"Đều tại tôi..."