Hội nghị Thanh lọc Tình yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Học kỳ mùa xuân · Chương Hoàn Mỹ (83 chương) (Hoàn thành) - Chương 322: Anh Cung mới

Chương 322: Anh Cung mới

"Hội trưởng? Hội trưởng, có ở đó không? Hu..."

Trong bóng tối, máu của Nhan Hoan chảy ngược về não, gần như ngay lập tức cậu nhận ra giọng nói đó là của Anh Cung Nhỏ Nhắn.

Bởi vì Anh Cung Nhỏ Nhắn người rất nhỏ, cho nên giọng nói cũng chói tai hơn các Anh Cung khác một chút.

Hơn nữa nghe giọng nói, Anh Cung Nhỏ Nhắn có vẻ đặc biệt hoảng loạn, dường như là đã xảy ra chuyện gì.

"......"

Nhan Hoan cúi đầu nhìn An Lạc trong lòng mặt hơi đỏ, nhưng đầy vẻ nghi hoặc, trong lòng lập tức "thót" một cái.

Cậu day day ấn đường, đành phải nhỏ giọng giải thích:

"Trước đó lúc cậu không ở đây tớ không phải đã vào kết giới của Anh Cung giải quyết chuyện của Anh Cung Hoàn Hảo sao, sau đó các Anh Cung khác đưa cho tớ một cái camera chỉ dùng để liên lạc..."

Nghe vậy, An Lạc chớp mắt, còn chưa mở miệng, Anh Cung Nhỏ Nhắn bên kia lại dường như lờ mờ nghe thấy giọng nói của cậu, liền vội vàng nói:

"Hội trưởng! Em nghe thấy giọng anh rồi, anh có ở đó không?!"

"Hít..."

Nhan Hoan chỉ có thể lập tức xuống giường, bước nhanh về phía bàn học.

Bật đèn bàn lên, Nhan Hoan thích ứng ánh sáng một chút, lúc này mới cầm lấy cái camera nhấp nháy ánh sáng yếu ớt kia.

"Anh Cung?"

"A, Hội trưởng! Hu hu hu, tốt quá rồi, cuối cùng cũng liên lạc được với anh rồi..."

Bên kia, Anh Cung Nhỏ Nhắn vừa nghe thấy giọng nói của Nhan Hoan lập tức để lộ ra ý vị tủi thân nồng đậm.

Cô vội vàng kể lể sự khủng bố vừa gặp phải, nhưng giọng nói khóc lóc đó lại phảng phất như đang làm nũng:

"Anh không biết trong kết giới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì đâu... thật... thật đáng sợ... ở đây đột nhiên xuất hiện quái vật hình người rất kỳ lạ, bọn em suýt chút nữa thì... oa a a a..."

"Đừng khóc, quái vật gì? Đã xảy ra chuyện gì, từ từ nói..."

Nhan Hoan nhíu mày, cảm giác bất an đối với việc Anh Cung Tự Ti lên nắm quyền trước đó giờ phút này lại một lần nữa hiện lên trong lòng.

Cậu kiên nhẫn an ủi cảm xúc của đối phương, giọng nói giống như dỗ trẻ con cũng dần dần khiến Anh Cung Nhỏ Nhắn bình tĩnh lại...

Cũng khiến An Lạc nắm chăn trên giường phía sau, che cơ thể mình bất giác phồng má.

"Sột soạt... sột soạt..."

Nhan Hoan nghiêng tai nghe âm thanh trong camera, rất nhanh đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện xảy ra bên kia.

Đếm ngược, động đất còn có...

Quái vật hình người?

Nhan Hoan day day ấn đường, suy nghĩ chạy rất nhanh.

Cậu không cho rằng dị biến nảy sinh trong kết giới sẽ liên quan đến các yếu tố khác, xác suất lớn chính là bắt nguồn từ bản thân các Anh Cung.

Hơn nữa, vì lời Anh Cung Hoàn Hảo nói với cậu trước khi chết "chọn Anh Cung Tự Ti và cô ta đều giống nhau", Nhan Hoan cho rằng dị biến trong kết giới hiện tại là do Anh Cung Tự Ti, chứ không phải Anh Cung Hoàn Hảo đã chết.

"Tôi đại khái biết tình hình rồi, như vậy, chúng ta... hít!"

Nói rồi nói, cơ thể Nhan Hoan lại hơi tê dại, hít ngược một hơi khí lạnh.

Cậu không thể tin nổi quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy An Lạc mặt đỏ bừng chớp đôi mắt long lanh, dựa vào vai mình, mặt đầy vô tội nhìn mình.

Cô không phát ra bất kỳ âm thanh nào, hiển nhiên là không muốn để các Anh Cung biết mình ở đây.

Nhưng...

Giây tiếp theo, liền thấy cô nhẹ nhàng hôn lên vai cậu, thuận theo cơ bắp của Nhan Hoan từng chút một đi xuống, biến mất trong tầm nhìn của Nhan Hoan.

"......"

Cô ấy còn đang giở trò xấu!!

Hơn nữa...

"Hội trưởng, anh sao thế?"

Bên phía kết giới, trong khu vực công cộng tối tăm, Anh Cung Ngầu cũng nhìn về phía camera.

Hiển nhiên, cô và Anh Cung đều nghe thấy giọng nói Nhan Hoan đột ngột thay đổi tông vừa rồi.

"...Không có gì, hít... ý tôi là muốn nói, tình hình cụ thể tôi phải vào trong kết giới xem thử mới được. Chúng ta hội họp trước... hít... các cậu bây giờ đang ở đâu?"

Khi mở miệng lần nữa, giọng nói của Nhan Hoan đột nhiên trầm xuống vài phần, dường như dưới lời nói ẩn giấu sự kìm nén khó khăn.

"......"

Anh Cung Nhỏ Nhắn luôn cảm thấy không đúng, nhưng chuyện này lại đụng chạm đến vùng kiến thức mù mịt của cô rồi.

Cô đành phải nhìn về phía Anh Cung Ngầu ở một bên, lại thấy cô nhíu mày dường như đang suy nghĩ.

Sờ sờ cằm suy nghĩ vài giây, mắt cô hơi sáng lên, dựng ngón trỏ lên chắc chắn nói:

"Nhan Hoan hẳn là đang tập gym nhỉ?"

"Ồ ồ..."

Anh Cung Nhỏ Nhắn gật đầu, tin là thật.

Mà Nhan Hoan bên kia đang trải qua thử thách, máu trong cơ thể mặc dù đang bị tranh giành trên dưới, nhưng hiển nhiên lúc này là đại não chiếm thế thượng phong:

"Về ý nghĩa của đồng hồ đếm ngược kia, các cậu... biết có kết giới nào tốc độ dòng chảy thời gian giống với hiện thực không?"

"A, có đấy! Vừa khéo ở trong trường, chính là kết giới của Anh Cung Ốm Yếu..."

"Hít..."

Lúc này, Nhan Hoan nhân cơ hội cúi đầu liếc nhìn dưới thân, cái này không nhìn còn đỡ, vừa nhìn trong nháy mắt máu não đã bị cướp đi không ít.

Cậu day day ấn đường, lời nói trở nên càng chậm chạp hơn:

"Vậy... các cậu có thể đến đó không, ngày mai chúng ta hội họp ở đó..."

"Được thì được... chính là Anh Cung Tự Ti..."

"Không sao đâu, vừa rồi cô ấy gửi tin nhắn tới, nói là ngày mai muốn đi xem địa điểm tiệc tối bàn cao. Hôm nay cô ấy đã mời rất nhiều người qua đó rồi..."

"Ừm, vậy Hội trưởng, ngày mai gặp!"

Nói đến cuối cùng, Anh Cung Nhỏ Nhắn cuối cùng cũng khó tránh khỏi vui vẻ.

Dường như chỉ cần nói chuyện với Nhan Hoan, tâm trạng cô liền tốt hơn không ít.

Nhưng điều này không nghi ngờ gì nữa là sự kích thích đối với An Lạc, thế là trong nháy mắt, Nhan Hoan liền cảm thấy An Lạc dùng sức hơn rồi.

"Hít!"

Thấy thế, Nhan Hoan vội vàng tắt camera trong tay đi.

Cậu một phen ôm lấy An Lạc đang ngồi kiểu con vịt dưới đất lên, sau đó ném cô trở lại giường.

"Két~"

Sau đó, cậu đen mặt nhìn An Lạc vẫn chớp mắt, mặt đầy vô tội dưới thân.

Tuy nhiên, bị đối xử thô bạo như vậy, cô lại một chút cũng không thấy giận, ngược lại, vẫn đáng yêu nhìn mình.

Cô nhẹ nhàng liếm môi, ngay sau đó nghiêng đầu giống như khiêu khích nói:

"Vừa rồi thật nguy hiểm nha, suýt chút nữa... Phó hội trưởng Anh Cung đã phát hiện ra rồi..."

Nhan Hoan hoàn toàn biết, đây vẫn là đang dụ dỗ mình đối xử thô bạo với cô mà thôi:

"Đúng vậy, anh phải trừng phạt em thật tốt mới được..."

"Hu... Tiểu Hoan, thật... thật đáng sợ..."

Lời tuy nói như vậy, nhưng trên mặt cô đâu có nửa phần sợ hãi, rõ ràng toàn là ẩn ẩn...

Mong đợi!

Đáng ghét, An Lạc tên này thực sự là...

Nhan Hoan cắn răng, nhưng vẫn nhẹ nhàng vươn bàn tay tội lỗi của mình về phía An Lạc.

......

......

Ngày hôm sau, Học viện Viễn Nguyệt.

"A, chuyện này giao cho tớ là được rồi, Bát Kiều..."

"Ách, nhưng mà, Phó hội trưởng Anh Cung..."

"......"

"U An Lệ Na, chuyện đó tớ cũng làm xong rồi nha~"

"A? Tớ... tớ mới vừa nhận được công văn từ chỗ Hội trưởng a!"

"......"

"Ashley..."

"......"

Buổi trưa, trong văn phòng Hội học sinh.

U An Lệ Na cầm trên tay mấy chục lá bài UNO, chán nản nghiêng đầu oán thầm với Bát Kiều Mộc:

"Trước đây Hội trưởng giao chút việc tớ đều cảm thấy mệt muốn chết, nhưng bây giờ cái gì cũng không làm lại đột nhiên trở nên thật nhàm chán a..."

"Mà, vậy cậu học tập một chút không tốt sao? Không phải sắp thi cuối kỳ rồi sao, ngay cả Hội trưởng cũng đang ôn tập rồi."

Bát Kiều Mộc đẩy đẩy kính, làm như không có chuyện gì đánh ra một lá bài "+4".

Một bên, Ashley lườm cậu ta một cái, rút bốn lá bài sau đó lại nói:

"Hội trưởng phải phụ đạo cho Spencer kia, hết cách rồi. Nhưng mà Phó hội trưởng Anh Cung gần đây sao đột nhiên giống như được tiêm máu gà vậy, cái gì cô ấy cũng muốn giúp đỡ...

"Tiệc tối bàn cao không phải đã rất bận rồi sao, sao thi cuối kỳ và một số cuộc họp lệ cô ấy cũng muốn làm?"

Sau khi Ashley đánh ra một lá bài số màu xanh lam, U An Lệ Na nhìn về phía chỗ ngồi của Hội trưởng, suy đoán:

"Có thể là vì thấy Hội trưởng gần đây rất mệt, muốn chia sẻ áp lực cho cậu ấy chăng?"

"......"

Lại thấy trên ghế Hội trưởng, Nhan Hoan giống như tượng Phật đang nhắm mắt dưỡng thần.

Cậu tắm mình trong ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, nhìn như đang hấp thu dương khí giữa trời đất.

Thực tế, là đang nghe lén cuộc đối thoại của Anh Cung Đồng và các thành viên Hội học sinh khác đang sắp xếp công việc liên quan đến trường thi dưới lầu.

"Sau này khi dán thông báo xin hãy chú ý thẩm mỹ một chút, từ trái sang phải, từ trên xuống dưới đều phải dán lần lượt, đừng thấy chỗ trống là dán..."

"Ách, được... được thôi."

"Các cậu nhìn vị trí thước cuộn của tôi này, cách mép ngoài cùng mười centimet là tốt nhất, giữa các thông báo cũng phải giữ khoảng cách năm centimet..."

"A?"

Các bạn học khác nhìn nhau, nhưng vẫn làm theo đề nghị của Anh Cung Đồng, cầm thước từng tấm từng tấm đo khoảng cách, dán các loại thông báo công văn.

"......"

Trên lầu, Nhan Hoan mở mắt ra, sau đó đứng dậy đi đến bên cửa sổ, liếc nhìn xuống dưới.

Bên dưới, Anh Cung Đồng đội một chiếc mũ tây nhỏ đang nhìn họ dán thông báo.

Nhìn nhìn, điện thoại cô lại vang lên.

"Ting~"

"Alo... a, mọi người đã đến khách sạn rồi sao? Ấy ấy, khoan hãy bắt đầu thi công, đợi tôi đến tôi xem rồi hãy bắt đầu..."

"......"

"Ừm, có một số nội dung trước đó còn chưa hoàn thiện lắm, tối qua tôi suy nghĩ lại một chút, muốn thêm vào..."

"......"

"Tôi biết đã là lần thứ ba thêm đồ rồi, nhưng mà vẫn hy vọng..."

"......"

Gọi điện thoại, Anh Cung Đồng vội vàng đi về phía cổng trường, dường như là muốn bây giờ chạy đến khách sạn tiệc tối bàn cao ở khu Bắc Hải.

Nhìn cô rời đi, biểu cảm trên mặt Nhan Hoan càng thêm cổ quái, nhưng vẫn quay đầu cầm lấy áo khoác vắt trên ghế:

"Tớ có chút việc, trưa nay không ăn cơm cùng nhau nữa."

"Ngao ngao, được, Hội trưởng..."

Nhan Hoan lôi lệ phong hành (quyết đoán nhanh chóng) rời khỏi văn phòng Hội học sinh, chạy về phía phòng thiết bị.

"Cạch~"

Cửa mở ra, bài trí bên trong vẫn như cũ.

Mà Nhan Hoan nheo mắt lại, quét một vòng xung quanh, phát hiện tịnh không có bóng dáng Anh Cung Nhỏ Nhắn và Anh Cung Ngầu...

Vẫn chưa đến sao?

Nhan Hoan đóng cửa phòng lại, sau đó cúi đầu liếc nhìn thời gian trên điện thoại.

"Tít..."

Tuy nhiên, ngay trong khoảnh khắc cậu đóng cửa phòng lại, trên tường lại đột nhiên hiện ra một dòng đếm ngược vàng rực rỡ...

486: 27: 32...

Đếm ngược giờ?

Nhan Hoan chớp mắt, tính toán trong đầu một chút.

20 ngày?

Nhan Hoan cau mày mở lịch ra, sau đó liếc nhìn thời gian.

Còn hơn hai tuần nữa thi cuối kỳ, sau đó sau thi cuối kỳ...

Tiệc tối bàn cao?

Nhan Hoan vội vàng ngước mắt nhìn về phía đồng hồ đếm ngược trên tường, lúc này cậu mới chợt nhận ra, đồng hồ đếm ngược này chỉ thời gian đến tiệc tối bàn cao.

Không...

Chính xác hơn một chút không phải là đến tiệc tối bàn cao, mà là đến lúc vũ hội bắt đầu!

Nhưng thứ này có ý nghĩa gì sao?

Chẳng lẽ là Anh Cung Tự Ti rất mong chờ vũ hội, cho nên làm một cái đồng hồ đếm ngược giống như đồng hồ báo thức trong kết giới để nhắc nhở bản thân tranh thủ thời gian lo liệu?

"Bùm!"

Đúng lúc này, cửa phòng thiết bị lại đột nhiên vang lên.

Tay nắm cửa hơi run rẩy, giây tiếp theo, cửa liền đột ngột mở ra:

"Oa a a a!!"

"Mau... mau đóng cửa!!"

Cửa vừa mở ra, liền để lộ Anh Cung Nhỏ Nhắn và Anh Cung Ngầu kinh hoàng thất thố bên ngoài.

Hai người đều sắc mặt trắng bệch, khó khăn xông vào kết giới.

"Anh Cung..."

"A, Hội trưởng!"

Vừa nhìn thấy Nhan Hoan, hai người trong nháy mắt vui mừng, giống như tìm được trụ cột tinh thần vậy.

Nhưng cũng chính sự ngẩn ngơ nhất thời này, khiến các cô quên đóng cửa ngay lập tức.

"Cạch!"

Phía sau, một bàn tay đen sì mạnh mẽ nắm lấy cửa.

Sau đó, chủ nhân của bàn tay đó cứ như vậy từ từ thò đầu vào trong kết giới.

Lại thấy, hình người hôm qua còn chưa có ngũ quan lúc này đã xuất hiện đường nét mũi và mắt, một mái tóc dài nhuốm màu hoa anh đào ở đuôi tóc kia là bắt mắt như vậy, lập tức thu hút sự chú ý của Nhan Hoan.

"Ùng ục~"

"Oa a a, quái vật vào rồi!!"

Quái vật?

Anh Cung Nhỏ Nhắn bị thứ đó dọa cho kinh hoàng thất thố bay đến sau đầu Nhan Hoan, điên cuồng chui vào trong cổ áo cậu.

Nhưng Anh Cung Ngầu thể hình lớn hơn thì thảm rồi, cô bỗng chốc bị dọa ngây người tại chỗ.

Mắt thấy hình người ngũ quan mơ hồ kia chui vào, nghiêng đầu đến gần Anh Cung Ngầu, mắt Nhan Hoan co lại chủ động chạy về phía Anh Cung Ngầu.

"Hít!"

Nhan Hoan tối qua đã ăn miệng (hôn môi) Thần hôn phát động, một phen kéo Anh Cung Ngầu ra sau lưng.

Tuy nhiên ngay khi Nhan Hoan nắm chặt nắm đấm quay đầu lại hung quang chợt hiện định ra tay với quái vật phía sau, quái vật đó nhìn cô lại quỷ dị bất động.

"Hội... Hội trưởng..."

Giọng nói khàn khàn của cô ta từng chút một bị ép ra từ sâu trong cổ họng, loáng thoáng mang theo một chút ngượng ngùng và vui vẻ non nớt.

"Oa a a, không được làm hại Hội trưởng! Xem chiêu!!"

Nhan Hoan hơi sững sờ, vừa định mở miệng, Anh Cung Ngầu phía sau lại cắn răng giơ gậy bóng chày mạnh mẽ xông ra, một gậy đập vào đầu quái vật kia.

"Bong!"

Sau một tiếng vang nhẹ, quái vật kia lại yếu ớt như khoai tây chiên, cả cái đầu đều lõm xuống.

"Rắc..."

Sau đó, trên người quái vật kia liền từng chút một xuất hiện vết nứt, cho đến khi ngay cả đứng cũng đứng không vững, cả người ngã xuống đất, hóa thành tro bụi.

Nhan Hoan ngơ ngác nhìn quái vật ngã xuống trước mắt, một chút cũng không ngờ sự tồn tại này lại yếu ớt như vậy.

Bởi vì Anh Cung Ngầu dường như thừa kế sự ốm yếu của bản thể Anh Cung, lực đập vừa rồi giống như học sinh tiểu học vậy, kết quả trực tiếp đập chết "quái vật" trước mắt?

"Ong..."

Nhưng ngoài dự liệu của Nhan Hoan là, sau khi quái vật kia hóa thành tro bụi, vậy mà giống như các Anh Cung khác, hóa thành một cơ thể mặt nạ cổ quái.

"...Tốt quá rồi, đánh bại cô ta rồi!"

Anh Cung Nhỏ Nhắn bay ra, ngồi trên đầu Nhan Hoan bóp bóp nắm đấm phấn hồng.

"Tôi cũng không ngờ... cô ta vậy mà yếu ớt như thế? Sớm biết vậy chúng ta trước đó đã không cần chạy trốn rồi..."

Anh Cung Ngầu nhìn gậy bóng chày trong tay mình, cũng mặt đầy bất ngờ.

Chỉ có Nhan Hoan nhíu mày, ngồi xổm xuống, nhặt chiếc mặt nạ mộc mạc xuất hiện trong đống tro bụi kia lên.

"Cô ta... cũng là Anh Cung."

Nhẹ nhàng cầm chiếc mặt nạ đó, Nhan Hoan quay đầu nhìn Anh Cung Ngầu và Anh Cung Nhỏ Nhắn, nói như vậy.

"A?"

"Thật hay giả vậy..."

Nhan Hoan gật đầu, chỉ vào mái tóc đang hóa thành tro bụi của cô ta cũng như chiếc mặt nạ trong tay:

"Cô ta giống như các cậu, có đặc điểm của Đồng, nhưng..."

Nhan Hoan bây giờ cũng không rõ cô ta từ đâu tới, trong đầu trong nháy mắt hiện lên vài khả năng, liền hỏi:

"Có khả năng hay không là Anh Cung bị Anh Cung Hoàn Hảo giết chết trước đó sống lại rồi?"

"...Ưm, xem ra không phải đâu."

Tuy nhiên, xem xong hai Anh Cung vậy mà đều đồng thanh lắc đầu.

Điều này ngược lại khiến Nhan Hoan có chút kinh ngạc, đành phải hỏi:

"Sao các cậu chắc chắn vậy?"

"Ưm, bởi vì... Hội trưởng anh có thể không biết, chúng em mặc dù mỗi Anh Cung đều trông rất giống Đồng, cũng rất dễ giả dạng lẫn nhau. Nhưng... bản chất của chúng em, cũng chính là mặt nạ tuyệt đối sẽ không nói dối."

Anh Cung Nhỏ Nhắn bay đến trước mặt Nhan Hoan, che ngực mình nói:

"Mặt nạ của mỗi Anh Cung đều là độc nhất vô nhị, cho nên chỉ cần nhận biết mặt nạ là có thể xác định thân phận thật sự của Anh Cung."

Nói rồi, cô lại quay đầu nhìn về phía mặt nạ cơ thể trông giống như chưa ra lò trong tay Nhan Hoan, nghiêng đầu nói:

"Anh Cung đã chết em đại khái biết có những ai, mặt nạ của các cô ấy tuyệt đối không phải như thế này..."

"Vậy sao?"

Anh Cung Nhỏ Nhắn rơi vào lòng bàn tay Nhan Hoan, tò mò dùng tay chọc chọc chiếc mặt nạ trắng trơn đó, biểu cảm càng thêm nghi hoặc:

"Chiếc mặt nạ này không chỉ không có màu sắc và hình dạng, hơn nữa còn nhỏ hơn mặt nạ của chúng em rất nhiều rất nhiều nha... trông giống như là..."

Cô chưa nói xong, Anh Cung Ngầu phía sau lại ngồi xổm xuống, sờ sờ cằm nói:

"Giống như là, Anh Cung mới sinh ra vậy."

"...Nhưng Đồng đáng lẽ không có ý thức mới đúng, sao lại đột nhiên muốn sinh ra Anh Cung mới?"

Nhan Hoan không hiểu, hai Anh Cung còn lại càng không hiểu:

"Chúng em cũng không biết... nhưng nhìn kỹ, hình dáng mặt nạ của cô ta và của chúng em không giống lắm. Của chúng em đều là mặt nạ kịch Noh, của cô ta không biết là mặt nạ gì..."

Cô nói như vậy, da đầu Nhan Hoan lại chợt tê dại.

Bởi vì, cậu chợt nghĩ đến một khả năng đáng sợ:

"Nếu...

"Những Anh Cung mới này không phải Đồng sinh ra, mà là... Anh Cung Tự Ti sinh ra thì sao?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!