Hội nghị Thanh lọc Tình yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Học kỳ mùa xuân · Chương Sắc Thái (96 chương) (Hoàn thành) - Chương 208: Nào, kiểm điểm lại

Chương 208: Nào, kiểm điểm lại

Trong phòng trà, Diệp Thi Ngữ đi trước một bước cởi giày, đi tất dài màu đen bước lên chiếu tatami, Bách Ức cũng đi tất ngắn hoa văn theo sát phía sau.

Cuối cùng Anh Cung Đồng dùng tiếng quê hương dặn dò nhân viên cửa hàng vài câu, lúc này mới đóng cửa phòng lại, cúi người cởi giày.

Thấy Bách Ức và Diệp Thi Ngữ cởi giày tùy tiện, cô liền quỳ ngồi bên mép chiếu tatami, tiện tay lật ngược đôi giày lộn xộn của các cô lại xếp ngay ngắn, để lúc đi ra tiện xỏ vào.

Quay đầu lại, Bách Ức còn đang tò mò nhìn chằm chằm vào bộ đồ trà, Diệp Thi Ngữ đã cầm lấy lá trà chuẩn bị pha trà giúp các cô.

Xem ra, Diệp Thi Ngữ cũng từng học qua kỹ nghệ này.

Mà Bách Ức ở một bên thấy thế đánh giá động tác nước chảy mây trôi của Diệp Thi Ngữ, có chút chua ngoa hỏi:

"Sao cô cái gì cũng biết thế?"

"Cô nên hỏi tại sao cô cái gì cũng không biết."

Diệp Thi Ngữ rủ lông mày, thản nhiên đáp.

Nghe vậy, Bách Ức hừ một tiếng, nhận lấy chén trà Diệp Thi Ngữ vừa rót xong:

"Tôi biết viết nhạc, cô biết không?"

"Biết một chút."

"Thật hay giả vậy?"

Nói xong, Diệp Thi Ngữ lại ngước mắt nhìn Bách Ức chuẩn bị uống trà, nhắc nhở:

"Còn nữa, đó là nước tráng trà, không uống được, phải đổ đi."

"Hả?"

Bách Ức vừa định uống sững sờ, lập tức oán niệm đặt chén trà xuống.

Chẳng trách, cô nói lá trà trong cốc này sao nhiều thế!

"Được rồi, chúng ta cũng không phải đến uống trà. Mau bàn chính sự đi, tối nay thầy giáo tập huấn còn phải điểm danh."

Thấy thế, Anh Cung Đồng ngồi vào ghế chủ tọa, rất có phong thái nữ chủ nhân mở miệng ngăn cản hai người tiếp tục đấu võ mồm...

Mặc dù nhưng mà, liên minh này ban đầu hình như là do Bách Ức khởi xướng?

Nghe vậy, Bách Ức chống má đi đầu gây khó dễ, chất vấn Anh Cung Đồng:

"Cho nên, não cô bị úng nước à, làm gì mà đồng ý cho An Lạc cái ôn thần kia gia nhập nhóm học tập?"

Lời này vừa nói ra, Diệp Thi Ngữ cũng nhìn về phía Anh Cung Đồng, hiển nhiên cũng không hiểu.

Mà Anh Cung Đồng thở dài một hơi, hỏi ngược lại:

"Bây giờ An Lạc dăm ba lần ra tay với chúng ta, các cô có nghĩ tới giải pháp một lần vất vả suốt đời nhàn nhã chưa?"

Nghe vậy, Diệp Thi Ngữ lập tức theo kịp mạch suy nghĩ, thản nhiên nói:

"Muốn giải quyết cô ta, thì phải biết tại sao cô ta lại ra tay với chúng ta..."

Anh Cung Đồng gật đầu, tán thành nói:

"Ừm, cô ta rõ ràng không phải ra tay độc ác, nếu không vừa rồi tôi và Diệp Thi Ngữ đã bị cô ta giải quyết rồi."

Vừa nghe các cô nói khoa trương như vậy, Bách Ức lúc này mới chen vào hỏi:

"Ra tay độc ác cũng quá dọa người rồi đi, có thể nói chút tiếng người sinh viên đại học nên nói không? Chẳng lẽ không thể là cô ta muốn độc chiếm Nhan Hoan?"

Anh Cung Đồng nhìn Bách Ức, hỏi ngược lại cô:

"Vậy tại sao vừa rồi bà chủ kia đến chúng ta đều tức giận, chỉ có cô ta không tức giận?"

"Cái này..."

Đúng vậy, vừa rồi An Lạc vậy mà một chút phản ứng quá khích cũng không có, rõ ràng không bình thường.

Sao lại đánh sống đánh chết với chúng ta, với bà chủ kia lại một chút cũng không quan tâm?

Trừ khi, trên người chúng ta có thứ gì đó khác với bà chủ kia...

Vừa nghĩ đến đây, Bách Ức trong nháy mắt nhớ lại phản ứng của đồng hồ bỏ túi khi mình vừa rồi bị xúc tu quấn lấy khó chịu tột cùng.

Cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy trên đồng hồ bỏ túi xuất hiện nhiều vết nứt như vậy.

"Cô nói là, cô ta là vì siêu năng lực trên người chúng ta mà đến?"

Từ ngữ đó vừa thốt ra, bầu không khí trong phòng trà liền hơi thay đổi.

Thực ra xét cho cùng, ba người các cô hiện tại ngồi xuống muốn bàn chuyện chỉ có hai cái.

Một là làm thế nào đối phó An Lạc.

Cái khác chính là siêu năng lực trên người các cô.

Nói mới nhớ, ai còn nhớ liên minh ba người các cô ban đầu gọi là "Liên minh phản Spencer" không?

"Trà được rồi."

Đúng lúc này, Diệp Thi Ngữ đã tráng xong trà, rót nước trà vào chén, đưa cho Anh Cung Đồng và Bách Ức.

"Cảm ơn."

Nhận lấy nước trà, Anh Cung Đồng thổi tan hơi nóng gần vành chén, thuận thế hỏi:

"Bây giờ xem ra là như vậy, cô ta dường như có ý định giải quyết siêu năng lực trên người chúng ta.

"Cho nên, trước khi tiếp tục, tôi muốn hỏi một chút, các cô có ý định từ bỏ siêu năng lực không?"

Lời này vừa nói ra, lại là một trận im lặng.

Nhìn nhau một cái, vẫn là do Bách Ức lầm bầm mở miệng trước:

"Có thứ tiện lợi như thế này, ai mà muốn từ bỏ chứ?"

Diệp Thi Ngữ uống trà, nhìn điện thoại trên bàn, trầm tư hồi lâu mới nói:

"...Tôi có thể không dùng, nhưng không thể không có."

Nghe vậy, Anh Cung Đồng cũng không khỏi thở dài một hơi.

Thực tế, cô và các cô ấy có suy nghĩ không hẹn mà hợp.

Từ nhỏ bị gia đình nhồi nhét quan niệm "lợi dụng tất cả những thứ có thể lợi dụng", Anh Cung Đồng hiểu rõ giá trị to lớn của siêu năng lực mình mang trên người.

Cứ thế từ bỏ, thực sự là có chút quá đáng tiếc.

Ở Anh Đào quốc bên này còn đỡ, ở Lân Môn bên kia, cô gần như mỗi đêm đều sẽ ở trong kết giới khuê phòng của mình.

Không bàn đến có mặt nạ nhân cách khác giúp đỡ bày mưu tính kế, chỉ riêng việc ở trong kết giới cơ thể cô sẽ trở nên rất khỏe mạnh, cô đã không thể dứt bỏ.

Trong kết giới, cô thật sự có một loại cảm giác không gì không làm được.

Đúng như Diệp Thi Ngữ nói, mình đã cố gắng kiềm chế không dùng với người khác bao gồm cả Hội trưởng rồi, giữ lại riêng tư cải thiện cuộc sống một chút chẳng lẽ không được sao?

"......"

Nghĩ đến đây, Anh Cung Đồng ngước mắt lên, giải thích với hai người:

"Cho nên, đã mâu thuẫn đã không thể tránh khỏi, vậy thì chỉ có giải quyết mâu thuẫn.

"Tôi chủ động mời cô ta đến nhà có một lợi ích, chính là có thể nắm quyền chủ động trong tay.

"Trước đó mấy lần đều là cô ta không nói võ đức đánh lén, nhưng chỉ cần đến nhà, tôi có thể mượn thế lực trong nhà nhắm vào cô ta.

"Đến lúc đó, khi nào động thủ, động thủ ở đâu, đều là chúng ta định đoạt."

Nghe đến đây, Diệp Thi Ngữ nheo mắt lại, nhưng lại nói:

"Nhưng mà, chúng ta ba đánh một cũng chưa chắc là đối thủ của An Lạc.

"Không biết tại sao, cô ta dường như rất hiểu siêu năng lực của chúng ta, thậm chí còn hiểu hơn cả bản thân tôi."

Nghe vậy, Bách Ức lại trợn trắng mắt, nhìn Diệp Thi Ngữ oán thầm:

"Cô cứ nói xem hôm nay có phải cô đánh có vấn đề không?"

"......"

"Không phải cô cầm cái điện thoại kia đem Anh Cung toàn bộ đều... cái kia sao, chúng ta nói không chừng đều thắng rồi. Người ta vốn dĩ đều chế phục An Lạc rồi, chính cô thêm phiền!"

"...Tôi không biết sẽ như vậy."

Thực ra, không chỉ Diệp Thi Ngữ đầu đầy sương mù, Anh Cung Đồng cũng buồn bực.

Cô sớm đã thử qua rồi, mặt nạ nhân cách và bản thân thực ra là tương đối độc lập.

Cô xem, An Lạc dùng siêu năng lực với phân thân, bản thân sẽ không có bất kỳ cảm giác gì.

Mà phân thân giật tóc cãi nhau với nhau, bản thân cũng không biết các cô ấy đang nghĩ gì, có đau không.

Cho nên, mặt nạ chịu tổn thương và hiệu quả rõ ràng không nên chia sẻ cho bản thân.

Nhưng cố tình, siêu năng lực của Diệp Thi Ngữ chính là một cái xuyên qua phân thân hạ gục toàn bộ bản thân...

Chẳng lẽ, chỉ có năng lực của cô ấy là đặc biệt với mình?

Anh Cung Đồng còn đang suy nghĩ, Diệp Thi Ngữ lại nhìn về phía Bách Ức mở miệng nói:

"Hơn nữa đừng quên, cuối cùng là siêu năng lực của cô làm vỡ kết giới của Anh Cung Đồng, hại chúng ta suýt chút nữa rơi đến nơi khác."

"Tôi..."

Lời này nói Bách Ức cứng họng, liền cũng chỉ đành bất bình nói:

"Cô tưởng tôi muốn thế sao?! Tôi ở trong cái kết giới rách nát đó của cô ta không biết bị làm sao, dùng siêu năng lực của tôi hiệu quả rất kém, căn bản không ẩn nấp được.

"Lúc đó tôi đều bị cái xúc tu quỷ quái của An Lạc bắt được rồi a, không phản kháng tôi đã hy sinh trước rồi!"

Nghe Bách Ức nhắc tới chuyện này, trong đầu Anh Cung Đồng lại lóe lên tia sáng.

Nghĩ kỹ lại, siêu năng lực của Diệp Thi Ngữ có thể một cái hạ gục toàn bộ bản thân...

Mà kết giới của mình, lại có thể khiến siêu năng lực giống như tàng hình kia của Bách Ức mất hiệu lực...

Nhìn qua, giống như khắc chế lẫn nhau vậy.

Nếu ba người các cô đều có một mối quan hệ khắc chế rõ ràng, vậy An Lạc thì sao?

Cô ta có phải cũng khắc chế người sở hữu siêu năng lực nào đó, đồng thời cũng bị một siêu năng lực giả khác khắc chế hay không?

Trong đầu Anh Cung Đồng trong nháy mắt nghĩ tới điểm này, nhưng cô không nói ra, ngược lại chôn nó dưới đáy lòng.

Giây tiếp theo, cô ngược lại vỗ bàn một cái, đề nghị:

"Được rồi, trước ngày hôm nay chúng ta cũng không biết chuyện đối phương có siêu năng lực, cản trở lẫn nhau cũng là khó tránh khỏi.

"Nhưng biết người biết ta trăm trận trăm thắng, chúng ta bây giờ giao đáy cho nhau là xong."

Mà hai bên bàn, Diệp Thi Ngữ và Bách Ức nhìn nhau một cái, lại đều trầm mặc thì trầm mặc, ánh mắt né tránh thì né tránh.

Thấy thế, Anh Cung Đồng cũng chỉ đành tự mình làm người đầu tiên:

"Tôi nói trước nhé, tôi đối với siêu năng lực của tôi hiểu biết cũng không nhiều, chỉ có thể nói một số cái hiện tại tôi đã phát hiện ra..."

Thế là, Anh Cung Đồng liền giải thích một chút về siêu năng lực của mình.

Cô nói:

Bản thân một tuần chỉ có thể mở ra một kết giới, có thể trong kết giới điều khiển vật chết trong kết giới, đồng thời chỉ có thể tồn tại bốn kết giới.

Hơn nữa, cô còn có thể phân thân, phân thân khác có tính cách khác nhau, có thể hỗ trợ mình điều khiển kết giới.

Hết.

Anh Cung Đồng giấu giếm số lượng kết giới cô có thể giải phóng mỗi tuần, tổng lượng kết giới, sửa đổi thường thức, năng lực thay đổi ngoại mạo và thể chất của bản thân.

Thấy Anh Cung Đồng mở miệng trước, Diệp Thi Ngữ cũng chỉ đành theo sát phía sau.

Cô nói:

Bản thân có thể dùng điện thoại thôi miên người nhìn chăm chú vào màn hình, có thể ra lệnh cho người bị thôi miên làm bất cứ chuyện gì, mỗi lần kéo dài 15 phút, một tuần có thể dùng 3 lần.

Hết.

Diệp Thi Ngữ giấu giếm năng lực cô có thể mượn thiết bị điện tử khác giải phóng thôi miên, còn có thể chỉ khống chế cơ thể đối phương mà không khống chế thần trí.

Cuối cùng, thì do Bách Ức mở miệng.

Cô nói:

Bản thân có thể sử dụng vô quan tâm, năng lực giống như tàng hình.

Hết rồi.

Bách Ức giấu giếm chuyện mình có thể sử dụng thời gian tạm dừng.

Giới thiệu của nhau đều khá ngắn gọn, nhưng không biết tại sao, vừa nghe xong đại khái, Anh Cung Đồng liền hoàn toàn hiểu được cách dùng năng lực của các cô...

Chỉ là càng nghe, biểu cảm của Anh Cung Đồng càng cổ quái.

Sao cảm giác...

Năng lực của các cô đều...

Sắc sắc (dâm dâm)?

Có chút giống những thứ sẽ xuất hiện trong tác phẩm... rạo rực nào đó bên phía quốc gia mình.

Ngược lại năng lực của mình, cảm giác là đứng đắn nhất.

Chẳng lẽ là tùy người mà khác?

Mình băng thanh ngọc khiết, cho nên năng lực có được liền rất thuần khiết?

Ngược lại các cô, siêu năng lực một cái so với một cái kỳ quái hơn.

Ồ, còn có cái An Lạc kia, càng là hạng nặng, xúc tu đều làm ra rồi...

Xem ra đúng là như vậy, siêu năng lực như người!

Nghĩ nghĩ, Anh Cung Đồng lại chợt nghĩ tới cái gì, nheo mắt lại nhìn về phía hai người trước mắt, chất vấn:

"Đợi đã... vậy trước đó, các cô có dùng siêu năng lực của các cô với Hội trưởng không?"

Trong phòng trà, yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng như sấm sét.

Mãi đến khi im lặng hồi lâu, Diệp Thi Ngữ mới khô khốc trả lời:

"Không có."

Bách Ức cũng lập tức nói:

"Tôi... tôi cũng giống vậy!"

"......"

Ngồi ở ghế chủ tọa Anh Cung Đồng nghe xong câu trả lời của hai người, biểu cảm lại càng không tin.

Nhưng nếu các cô ấy dùng siêu năng lực của các cô ấy với Hội trưởng thì sao?

Anh Cung Đồng nuốt nước miếng một cái, trong đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh không ổn.

Một cái là...

Ánh mắt Hội trưởng đờ đẫn, bất luận Diệp Thi Ngữ nói gì đều răm rắp nghe theo.

Mà Diệp Thi Ngữ liền giống như đang chơi đùa một món đồ chơi vậy, đối với Hội trưởng vô ý thức làm chuyện đó...

Anh Cung Đồng hít ngược một hơi khí lạnh, một phen nắm lấy tóc mình.

Mà cái khác là...

Hội trưởng sắc mặt như thường, không hay biết gì, tự cho là bình thường đang làm chuyện gì đó.

Thực tế, cậu chút nào không chú ý tới sự cổ quái của quần áo trên người mình, bên cạnh một thần tượng nào đó mang theo nụ cười hạ lưu (hạ đầu) đang giở trò với cậu...

Mà ngay khi cậu tưởng rằng mọi thứ như thường, hiệu quả kết thúc!

Trong đó vô số cảm giác ùa lên não bộ, khiến Hội trưởng lộ ra biểu cảm không ổn như thế này thế kia...

"Bịch!"

Vừa nghĩ đến đây, Anh Cung Đồng nắm lấy tóc mình liền khó đỡ đập đầu xuống bàn gỗ trước mắt, phát ra một tiếng trầm đục.

Đợi đến khi Diệp Thi Ngữ và Bách Ức mỗi người đều vô cùng chột dạ dời mắt đi, Anh Cung Đồng lại nghiến răng nghiến lợi ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn hai người trước mắt.

Mình sao lại kết minh với hai người này chứ?!

Cô bây giờ đều muốn phản bội đi giúp An Lạc rồi!!

Đem hai tên này dùng siêu năng lực hung hăng làm thịt, ném xuống sân!

Bản thân vì nổ lôi (bại lộ) dùng một lần siêu năng lực bây giờ đều hối hận muốn chết, ở đây cẩn thận từng li từng tí...

Hai người này, coi Hội trưởng của tôi là xe đạp liều mạng đạp đúng không?!

"Chúng ta... giao hẹn trước ba điều..."

Nghĩ đến đây, Anh Cung Đồng đỏ mắt, ánh mắt hung hăng quét về phía Diệp Thi Ngữ và Bách Ức:

"Một, tuyệt đối... tuyệt đối tuyệt đối không được phép dùng siêu năng lực với Hội trưởng nữa!"

"......"

Thấy hai người vẫn không lên tiếng, Anh Cung Đồng lập tức trở mặt:

"Các cô nếu không đồng ý, vậy chúng ta giải tán tại chỗ, đường ai nấy đi! Hơn nữa đến lúc đó đừng trách tôi đầu hàng địch, giúp An Lạc đối phó hai người các cô trước!"

Thấy thái độ Anh Cung Đồng kiên quyết như vậy, Diệp Thi Ngữ liếc nhìn điện thoại của mình.

Mặc dù trong lòng có chút do dự, nhưng nói cho cùng, sự do dự đó cũng chỉ có một chút xíu mà thôi.

Cô đã, rất lâu không dùng thôi miên với Tiểu Hoan rồi...

Cô đã, cải tà quy chính rồi.

"Được, tôi đồng ý với cô."

"Cô thì sao?"

Thấy Diệp Thi Ngữ đều đồng ý rồi, Bách Ức đương nhiên chỉ đành gật đầu:

"...Tôi cũng vậy."

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vô quan tâm của mình chỉ cần Anh Cung Đồng không mở kết giới thì sẽ không bị người phát hiện.

Mình cho dù dùng rồi, cô ta không phải cũng không phát hiện được sao?

Bách Ức nghĩ như vậy, nhưng cũng chỉ là nghĩ mà thôi.

"Thứ hai, chuyện siêu năng lực, tuyệt đối không thể tiết lộ cho bất kỳ ai khác! Đặc biệt là Hội trưởng!"

"Ừm, tôi đồng ý."

"Đúng đúng đúng, cái này tôi cũng đồng ý!"

Điểm thứ hai, mọi người thông qua không cần suy nghĩ.

Có thể nói, trước đó Nhan Hoan lộ diện, bốn người đồng thời dừng tay tràng diện đã chứng minh, chuyện này không cần thương lượng các vật chủ đều sẽ làm như vậy.

Chuyện siêu năng lực giải quyết giữa các vật chủ, tuyệt đối không thể bại lộ.

Nếu bị người bình thường biết được...

Các cô có thể sẽ bị bắt đi giải phẫu?

Nếu bị Nhan Hoan biết được...

Vừa nghĩ đến điểm này, trong phòng trà, ba dục vọng sợ hãi bại lộ của Bộ Sửa Đổi đều nồng đậm thêm vài phần.

Hiển nhiên, hậu quả đó các cô đều không thể chấp nhận.

"Cuối cùng... cứ coi như tôi lo trước khỏi họa đi... bất luận sử dụng siêu năng lực thế nào, đều tuyệt đối không thể làm tổn thương tính mạng con người."

"Ha, thật sự cần thiết sao? Làm cho chúng ta giống như kẻ xấu tội ác tày trời gì vậy."

Đối mặt với sự oán thầm của Bách Ức, Anh Cung Đồng lại chỉ thở dài một hơi, châm thêm một tách trà, mở miệng nói:

"Đã nói là lo trước khỏi họa rồi, chỉ là một chút lo lắng của tôi mà thôi, lo lắng không kiểm soát được cục diện..."

"Nghĩ thật nhiều, tôi là học sinh ba tốt nha~"

Anh Cung Đồng liếc Bách Ức một cái, nhấp trà nói:

"Khó nói."

"......"

Lời nói đến đây, thực ra lần này chủ đề "cựu liên minh phản Spencer" bàn luận coi như xong rồi.

Xác định làm thế nào đối phó An Lạc, còn hiểu sâu hơn về siêu năng lực của nhau, vạch ra giới hạn...

Nhưng thực ra, trong lòng Anh Cung Đồng, còn có một con đường giải quyết khác về An Lạc chưa nói ra.

Cô đang nghĩ:

Có khả năng nào giảng hòa với An Lạc không.

Có lẽ, sau khi cùng nhau đến nhà, có thể cùng cô ấy bình tĩnh nói chuyện lại...

"Cảm ơn mấy vị khách quan chiếu cố chuyện làm ăn, hoan nghênh lần sau quang lâm~"

Trả tiền xong, ba vị thiếu nữ xách quà tặng bấm giờ chạy về khách sạn, bởi vì mười mấy phút nữa, là đến giờ giáo viên điểm danh rồi.

Mặc dù thời gian dần muộn, phố Shinsaibashi vốn náo nhiệt cũng dần dần trở nên ảm đạm.

Số ít nhân viên cửa hàng khóa cửa ở cửa, để lại hàng hóa trong cửa hàng trải qua một đêm trong bóng tối.

Đi đi lại lại, Bách Ức nhìn con đường yên tĩnh xung quanh, không khỏi hỏi:

"Các cô nói xem, ngoài chúng ta và An Lạc ra, có người khác có siêu năng lực không?"

"...Tôi cũng không biết, nhưng chắc là sẽ có."

"Sẽ không phải là linh khí khôi phục chứ?!"

"Cái gì?"

Anh Cung Đồng người Anh Đào quốc này không hiểu sự hài hước của Bách Ức, nhưng luôn cảm thấy cô đang nói nhảm.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu ngoài mấy người các cô ra, người có siêu năng lực...

Hiện tại đã biết bốn người có siêu năng lực đều là bạn học trong trường, vậy người có siêu năng lực còn lại rất có khả năng cũng ở trong trường...

"......"

Đi đi lại lại, Diệp Thi Ngữ vẫn luôn trầm mặc ít nói lại chợt dừng bước, nhìn về phía cửa hàng đóng cửa bên cạnh.

Anh Cung Đồng và Bách Ức ở một bên thấy thế sững sờ, cũng nhìn về phía đó.

Liền thấy trong tủ kính đó, lẳng lặng đứng một con Heo bom nổ màu vàng siêu lớn nhìn ba người các cô...

Trên mặt còn mang theo một nụ cười tà ác vô cùng đáng ghét.

Mà vừa nhìn thấy con heo đó, ba người gần như đồng thời nghĩ tới cái gì, đồng thanh nói:

"Spencer!!"

......

......

"Hắt xì!"

Chủ nhật, ngày thứ hai tập huấn, Osaka.

Trên xe buýt lớn, Spencer hắt xì một cái, ôm thú bông Heo bom nổ màu vàng Nhan Hoan tặng hôm qua trong lòng, thần sắc có chút không tự nhiên gãi gãi má mình.

Nhìn chằm chằm~

"......"

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, hồi lâu sau cuối cùng không nhịn được nữa, tức giận quay đầu lại nhìn Anh Cung Đồng, Diệp Thi Ngữ và Bách Ức bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình:

"Các người làm gì mà từ sáng sớm đã nhìn chằm chằm tôi mãi thế ngao?!"

"Không có gì, cứ nhìn cậu thôi."

"Nhìn tôi làm gì ngao?"

Bách Ức khẽ ho một tiếng, có chút xấu hổ không biết nên nói gì.

Đồng thời, lại quay đầu liếc nhìn Anh Cung Đồng một cái, dường như đang dùng ánh mắt giao lưu gì đó.

"Bóng gió hỏi thăm một chút?"

"Cậu chắc chắn bóng gió hỏi thăm cô ta nghe hiểu?"

"Vậy làm thế nào?"

Mà thấy Anh Cung Đồng và Bách Ức còn đang rối rắm ở đó, Diệp Thi Ngữ suy nghĩ một giây, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Spencer mở miệng:

"Spencer..."

"Ngao?"

Spencer cảnh giác nhìn Diệp Thi Ngữ trước mắt, giây tiếp theo, lại nghe cô mở miệng hỏi:

"Cô có siêu năng lực không?"