Hội nghị Thanh lọc Tình yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Mùa hè · Chương Khiếp Đảm (58 chương) (Hoàn thành) - Chương 358: Con ngủ rồi

Chương 358: Con ngủ rồi

"......"

Đón nhận An Lạc cười tươi như hoa, Nhan Hoan lúc này lại tỏ ra có chút do dự.

Không sai...

Trải qua trăm trận chiến, cậu nhạy bén cảm nhận được "sát ý" dưới nụ cười của An Lạc.

Mặc dù cực nhạt, nhưng không qua mắt được Nhan Hoan.

Lúc này, Nhan Hoan có hai tội.

Thứ nhất, sau khi thôi miên được giải trừ có thể ban mưa móc ngay lập tức, vậy mà không đi cứu trợ An Lạc "hạn hán đã lâu thành tai họa", mà lại chia cho Anh Cung Đồng vốn dĩ khả năng chứa nước, nhu cầu nước đều không lớn.

Đây không phải là làm bậy sao?

Phải biết rằng, mấy ngày trước Nhan Hoan mới khiêu vũ cùng Anh Cung Đồng trước mặt bao người.

Chỉ vậy thôi, An Lạc cái gì cũng chưa nói.

Mà bây giờ, còn muốn tiếp tục tưới tắm cho Anh Cung Đồng...

Chẳng phải là hạn hán chết khô, lũ lụt chết đuối sao!?

Đây là tội phân phối bất công!

Đáng phạt!

Thứ hai, vốn dĩ Nhan Hoan đã nói rõ với An Lạc, ở bên ngoài thế nào cô đều sẽ không hỏi đến.

Nhưng ở nơi này, cô muốn hoàn toàn sở hữu Tiểu Hoan...

Nhưng bây giờ, Anh Cung Đồng lại tìm tới cửa, xâm nhập vào một phương bến cảng tránh gió trong mắt cô này...

Đây là tội vượt quyền!

Đáng phạt!

"Oa a a a a a!! Tội nhân Nhan Hoan, còn không mau nhận tội, vươn cổ chịu chém?! Để trả lại cho trời đất Lân Môn ta một, lãng lãng càn khôn!!"

Lúc này, một câu "Tiểu Hoan cậu mau vào đi" của An Lạc, trực tiếp biến Nhan Hoan thành nửa cái Reiner (nhân vật trong Attack on Titan) rồi...

Tại sao là nửa cái Reiner?

"Khoan đã!!"

Bởi vì, Nhan Hoan cũng có lời muốn nói.

"Đại nhân An Lạc, chuyện này chuyện này chuyện này chuyện này... chuyện này đều phải trách tên Diệp Thi Ngữ kia a!!"

Đương nhiên, cho dù trong lòng Nhan Hoan nghĩ như vậy, nhưng cũng không thể nói ra như thế.

Nói cho cùng, hoàn toàn trách Diệp Thi Ngữ cũng không thực tế.

Nhưng lấy cô ấy ra làm tấm bia đỡ đạn tạm thời bảo mạng, cái này không tính là oan uổng đại thần thôi miên chị chứ?

"...A, tớ về rồi, ở ký túc xá nhân viên chậm trễ một chút. Đúng rồi, các cậu đói không, tớ còn chưa ăn tối đâu, hay là tớ gọi đồ ăn ngoài?"

Ở cửa, Nhan Hoan vừa đi vào trong, vừa lấy điện thoại ra, hỏi Diệp Tử AI:

"Diệp Tử, xin hãy giới thiệu cho tôi mấy quán đồ ăn ngoài có tiếng tăm không tệ ở khu Nam."

"......"

Mặc dù Diệp Tử AI trong điện thoại giống như chết máy không có bất kỳ phản hồi nào, nhưng Nhan Hoan lại phảng phất như nhận được đáp án, lập tức mở phần mềm đặt đồ ăn ngoài ra.

Nhan Hoan là muốn đặt đồ ăn ngoài sao?

Thực ra không phải, mà là đang nhắc nhở An Lạc, Diệp Thi Ngữ còn đang giám sát, có lời gì dùng Ngón Út và Miêu Tương thay lời.

Nhưng, từ phản hồi của Diệp Tử AI kết hợp với việc Diệp Thi Ngữ trước đó bị mình và dì Diệp dùng tuyệt kỹ hợp kích đánh trọng thương mà xem, Diệp Thi Ngữ bây giờ xác suất lớn là không dám tiếp tục giám sát.

Cho nên, đây chỉ là kế hoãn binh để tiêu trừ cơn giận của An Lạc.

Cái gọi là "tấm bia đỡ đạn", chính là ý này.

"...Đừng gọi đồ ăn ngoài, đồ bên ngoài không sạch sẽ, tớ nấu chút mì cho Tiểu Hoan nhé."

Nghe vậy, An Lạc cười ấm áp, lại không nói gì, xoay người đi nấu mì.

Ngay cả Ngón Út cũng không hiện thân, chuyển lời của cô.

"......"

Sự im lặng quỷ dị này, lại khiến Nhan Hoan cảm thấy giống như sự yên tĩnh trước cơn bão, mạc danh kỳ diệu có chút hoảng hốt.

Nhưng mà, bây giờ Đồng còn ở đây...

"Đồng, sao em lại đến đây?"

"Hội trưởng, em vẫn luôn không liên lạc được với anh, lo lắng cho anh mới đến xem anh..."

Nhắc tới chuyện này, Anh Cung Đồng cũng có chút oán trách.

Rõ ràng hôm qua mới... mới làm chuyện đó, đáng lẽ phải là lúc như keo như sơn, kết quả ngày hôm sau liền không liên lạc được người?!

Mặc dù biết Hội trưởng không phải tra nam mặc quần vào là chạy, nhưng hành sự như vậy làm sao có thể không khiến Anh Cung Đồng nghĩ nhiều?

"Xin lỗi..."

"Diệp Tử AI phiên bản đặc biệt" của mình chết máy rồi, nhưng Nhan Hoan không xác định trên người Anh Cung Đồng có hay không, cho nên cũng không nhắc tới chuyện Diệp Thi Ngữ.

Nhưng hiển nhiên, Anh Cung Đồng và An Lạc đối với nguyên nhân tại sao Nhan Hoan về muộn như vậy đã biết rõ trong lòng rồi, liền sẽ không vì chuyện này sinh ra trách cứ.

Lúc này, An Lạc đang đun nước cũng đi trở về, ngồi xuống bên cạnh Nhan Hoan:

"Trước đó bọn tớ còn đặc biệt hỏi thăm Arria, không ngờ cậu ấy trực tiếp đi tìm Tiểu Hoan rồi... còn nói, cậu đang ngủ ngon lành trong ký túc xá nhân viên."

Chẳng trách Arria lại tìm tới cửa a!

Nhưng mà, cũng thật sự phải cảm ơn các cô ấy, nếu không Diệp Thi Ngữ cũng sẽ không rơi mảnh vỡ.

"Hóa ra là như vậy..."

Có đồng đội vẫn là khác biệt a...

Nhan Hoan trong lòng cảm thán một câu như vậy, lại chọc cho Miêu Tương trên vai dường như có thần giao cách cảm, lộ ra mắt cá chết nhìn Nhan Hoan.

Ý là: Ta không phải đồng đội của cậu sao meo?!

"Hội trưởng..."

Vừa nói, Anh Cung Đồng vô tình đẩy điện thoại đến bên tay Nhan Hoan, để lộ biểu tượng chế độ máy bay bên trên.

Mặc dù Nhan Hoan biết, tối nay Diệp Thi Ngữ không có khả năng lớn sẽ tiếp tục thôi miên, nhưng cậu vẫn làm theo lời.

Vừa khéo, điện thoại cũng sắp hết pin rồi.

"......"

Sau khi Nhan Hoan làm như vậy, Anh Cung Đồng mới mở miệng nói:

"Vừa rồi, An Lạc nói với em chi tiết hơn về chuyện Bộ Sửa Đổi... trước đó, Hội trưởng nói tương đối vắn tắt..."

Khi nói lời này, cô như có như không nhìn thoáng qua An Lạc, sắc mặt cũng dường như đỏ hơn một chút.

"......"

Ách, bởi vì lúc đó hai người bọn họ đang tắm cùng nhau.

Cho nên...

Miệng Nhan Hoan có chút bận rộn không lo xuể.

"Ừm, dù sao trước đó Tiểu Hoan mỗi tối đều sẽ về thương lượng với tớ những thứ này, cho nên tớ thay Tiểu Hoan nói với Phó hội trưởng Anh Cung một chút..."

An Lạc đứng dậy đi nấu mì, nhưng cũng không quên trả lời lời của Anh Cung Đồng.

"......"

Trên ghế, Nhan Hoan và Miêu Tương lúc thì nhìn Anh Cung Đồng, lúc thì nhìn An Lạc...

Ừm, hai người bọn họ đều cảm nhận được...

Mặc dù rất nhạt, nhưng quả thực là có mùi thuốc súng.

Lời nói của hai người các cô, rất rõ ràng là ý tại ngôn ngoại.

Nghe vậy, Anh Cung Đồng hít sâu một hơi, nhưng vẫn nhìn về phía Nhan Hoan, đi vào chủ đề chính:

"Nếu Diệp Thi Ngữ có thể thông qua Diệp Tử AI để thôi miên người dùng từ xa, vậy Hội trưởng... chuyện này là một chuyện vô cùng nguy hiểm.

"Hôm nay lúc đi làm em đã sắp xếp tài liệu, phần mềm này ở Lân Môn biểu hiện rất tốt, lượng tải xuống và tỷ lệ bao phủ người dùng ngày càng tăng cao...

"Không chỉ Lân Môn, lượng tải xuống của Diệp Tử AI trên toàn bộ thị trường quốc tế đều đứng đầu bảng. Phải biết rằng, chuyện này mới trôi qua không bao lâu..."

"Cho nên tương ứng, giá cổ phiếu của Tập đoàn Kim Sư và Diệp Thị Quốc Tế cũng liên tiếp tăng vọt..."

Nhan Hoan sờ sờ cằm, lẩm bẩm:

"Anh còn chưa biết Diệp Thi Ngữ muốn làm gì, chuyện này rất rõ ràng là do cô ấy thúc đẩy..."

Nói thật, Nhan Hoan cũng không thể hiểu được.

Diệp Tử AI bị Bộ Sửa Đổi của cô ấy nâng cấp đến mức độ vượt qua sản phẩm cùng thế hệ mấy thế hệ này, hoàn toàn vi phạm logic tính cách của Diệp Thi Ngữ.

Bởi vì người sử dụng Bộ Sửa Đổi sẽ không tự chủ được tránh để năng lực của mình bại lộ, mà phát hành diện rộng sản phẩm bị năng lực thúc đẩy phát triển kỹ thuật này, không nghi ngờ gì nữa sẽ làm tăng nguy cơ bại lộ của nó...

Tính cách của Diệp Thi Ngữ là ghét rủi ro, mà có thể khiến cô ấy cam tâm tình nguyện mạo hiểm như vậy...

Trừ phi, lợi ích mục đích cô ấy muốn đạt được trong mắt cô ấy hoàn toàn không phải rủi ro như vậy có thể cân đo đong đếm được.

"Có lẽ, cô ấy là muốn giúp dì Diệp tạo thành tích?"

Đây là mục đích duy nhất Nhan Hoan có thể nghĩ tới.

Dù sao, nếu là vì mình, cô ấy căn bản không cần thiết phải quảng bá Diệp Tử AI như vậy, chỉ riêng việc cài cắm một phần mềm trong suốt vào điện thoại mình mình đã có chút không chịu nổi rồi.

"Chắc là... không phải đâu? Cho dù có hàm nghĩa như vậy, theo tin tức em có được từ chỗ mẹ mà xem, đây cũng không phải mục đích chính của Diệp Thi Ngữ..."

Anh Cung Đồng mím môi, nhìn về phía Nhan Hoan:

"Mẹ nói, mục tiêu chiến lược của Diệp Thị Quốc Tế ở Lân Môn không phải là tính khuếch trương.

"Họ tự biết không phải là đối thủ của Tập đoàn Kim Sư, cho nên nhiệm vụ giao cho dì Diệp Lan trước giờ đều là ổn định thị phần, đứng vững gót chân...

"Hợp tác với Tập đoàn Kim Sư, có thành tích như vậy tự nhiên là thêu hoa trên gấm, nhưng với quan hệ thân thuộc giữa dì Diệp Lan và lãnh đạo Diệp Thị Quốc Tế, dì ấy căn bản không cần những thứ này.

"Em đều biết điểm này, Diệp Thi Ngữ không thể nào không biết."

Bên kia, Anh Cung Đồng và Nhan Hoan phân tích đâu ra đấy.

Mà một bên, An Lạc đang nấu mì lại chớp mắt, lại không khỏi rủ mắt xuống.

Đúng vậy, chủ đề như vậy, cô căn bản không chen lời vào được.

Dù sao thân phận đại tiểu thư của Anh Cung Đồng bày ra đó, cô một đứa trẻ viện ngoại khu Lạc Kiều, đối với những đại sự này căn bản không thể nào hiểu rõ.

Hơn nữa, cô cũng không giỏi quan hệ xã giao...

Arria người duy nhất quan hệ khá tốt quả thực có thể tiếp xúc những thông tin này...

Nhưng bạn cảm thấy Arria sẽ nhớ những thứ này sao?

Cho nên, khi cùng Tiểu Hoan phân tích giải quyết Bộ Sửa Đổi, An Lạc rất nhiều lúc đều không giúp được gì, chỉ có thể cổ vũ Tiểu Hoan, dốc toàn lực phối hợp với sách lược của cậu.

Ví dụ như diễn mặt đen mặt trắng, giúp Tiểu Hoan qua mặt.

Nhưng Phó hội trưởng Anh Cung...

"......"

An Lạc nấu mì liếc nhìn Nhan Hoan và Anh Cung Đồng bên bàn, luôn cảm thấy bầu không khí của các cô ấy hòa hợp, càng giống như "đang họp giải quyết Bộ Sửa Đổi".

So với cảnh tượng mình và Tiểu Hoan thương lượng trước đó...

Ừm, mình và Tiểu Hoan mỗi lần đều là thương lượng thương lượng rồi mạc danh kỳ diệu nằm lên giường.

Mặc dù trong lòng An Lạc dâng lên sự không vui, cô cũng sẽ không xen vào ngắt lời Anh Cung Đồng.

Dù sao cô biết, tin tức Anh Cung Đồng cung cấp xác suất lớn có thể giúp được Tiểu Hoan.

"Cộp..."

Ngay cả bưng mì qua, cô đều không lên tiếng làm phiền, chỉ yên lặng ngồi xuống bên cạnh Nhan Hoan, tiếp tục nghe Anh Cung Đồng nói.

"Cảm ơn, An Lạc..."

"Ừm... ăn từ từ thôi, còn hơi nóng, Tiểu Hoan..."

An Lạc mỉm cười, nói như vậy.

"Nếu không đủ mặn tớ thêm chút xì dầu cho cậu?"

"Đủ rồi đủ rồi..."

Nhan Hoan ăn một miếng mì, vội vàng lắc đầu, mà An Lạc che miệng cười nhẹ, chỉ nhìn cậu.

"......"

Nào biết, cảnh này trong mắt Anh Cung Đồng cũng cực kỳ chướng mắt.

Cô mím môi, khó tránh khỏi nhìn thoáng qua căn phòng trọ đầy hơi thở cuộc sống này.

Bên trong, khắp nơi đều là hơi thở cuộc sống của An Lạc.

Không chỉ là những chất liệu vải vóc đang phơi hình như ít hơn rất nhiều so với Anh Cung Đồng nhìn thấy trước đó... ách...

Đồ y tá, đồ cương thi nhỏ, váy cưới, yếm tơ xanh, áo choàng tắm, thỏ ngọc, tiểu ác ma, đồng phục cảnh sát váy ngắn còn có đồ tu nữ...

Hai chiếc bàn chải đánh răng, hai chiếc cốc đặt trong phòng tắm, máy tính và cốc nước của cô ấy trong phòng khách, còn có hai đôi dép lê đặt ở huyền quan...

Anh Cung Đồng cúi đầu nhìn thoáng qua bọc giày mình đang đi dưới chân, càng là tức không chỗ trút.

Cô luôn cảm thấy, mình giống như "khách" đến nhà họ làm khách vậy!

Rõ ràng quan hệ của mình và Hội trưởng là như vậy!

Kết quả lại giống như đối tác đến bàn chuyện chính sự vậy, còn phải nhìn người vợ hiền thục nhà người ta và Hội trưởng khoe ân ái?!

Có đúng không?!

"Phó hội trưởng Anh Cung, cậu có muốn ăn một chút không? Nếu muốn ăn tớ có thể nấu thêm một chút..."

Anh Cung Đồng cắn chặt răng, ánh mắt trống rỗng, kết quả lại bị một câu nói của An Lạc gọi hoàn hồn.

Biểu cảm của cô vội vàng khôi phục như thường, xua tay với An Lạc:

"Không cần đâu không cần đâu, muộn thế này rồi, tớ bình thường không ăn khuya..."

"Đúng vậy, muộn thế này rồi... nhà Đồng em..."

Nhắc tới cái này, Nhan Hoan đột ngột nghĩ đến chuyện xem pháo hoa trước đó.

Nhà cô ấy trước kia có giờ giới nghiêm, nếu không Nhan Hoan cũng không cần đưa cô ấy lén lút chạy ra ngoài.

Vừa rồi Nhan Hoan ngủ trong ký túc xá nhân viên rất lâu, sau đó lại xảy ra chuyện Diệp Thi Ngữ đến tập kích đêm, Diệp Lan và Arria giết tới.

Lại bắt xe từ khu Kinh Hợp trở về, bây giờ đã đến gần mười giờ rồi...

"Không sao không sao, từ sau khi thực tập, chuyện giờ giới nghiêm sớm đã không còn nữa... đặc biệt là... đặc biệt là sau khi bắt đầu thực tập..."

Nhắc tới chuyện này, mặt Anh Cung Đồng lại đỏ lên.

Ừm, thực ra đâu phải là vì cái gì "từ sau khi thực tập".

Là ngày mưa hôm đó, Anh Cung Đồng đi khập khiễng, nhưng mặt nhỏ đỏ bừng về nhà...

Người tinh mắt liếc qua là biết chuyện gì xảy ra, huống chi là mẹ cô.

Anh Cung Bách Hợp không nói gì, chỉ vừa giải trừ giờ giới nghiêm, vừa dặn dò:

"A nha, năm đó mẹ nhưng là bị ngã sấp mặt đấy, rất sớm đã có con với bố con, cho nên con nhất định phải làm tốt biện... ưm ưm ưm!"

Đây là nguyên văn Anh Cung Bách Hợp bị Anh Cung Đồng đỏ mặt ngắt lời.

"Hóa ra là như vậy..."

Hai ba miếng, mì lại bị Nhan Hoan ăn sạch.

Anh Cung Đồng kinh ngạc nhìn chằm chằm cái bát to bằng mặt mình kia, so sánh lượng mì một chút, ngay sau đó mắt liền không khỏi trợn to hơn chút.

"Nhưng mà, từ đây về khu Kinh Hợp, cho dù bắt xe cũng phải hơn bốn mươi phút đi, hơn nữa chỗ Phó hội trưởng Anh Cung ở còn hẻo lánh như vậy..."

"Ừm, cho nên tớ muốn lát nữa tìm một khách sạn tốt một chút ở gần đây gì đó..."

"Khách sạn khu Nam sao?"

Khóe miệng Nhan Hoan hơi cứng lại, có chút khó đỡ.

Mặc dù Anh Cung Đồng có kết giới, nhưng với nguyên tắc "có thể không dùng thì không dùng", Nhan Hoan vẫn suy nghĩ chuyện Anh Cung Đồng qua đêm.

Chỗ chị Đồng?

Nói đi cũng phải nói lại, từ sau tiệc tối bàn cao, chị Đồng mấy ngày nay hình như đều không ở, cũng không biết đi đâu rồi.

Cho nên, quán rượu Đồng Dao xác suất lớn là trống không.

Nhưng mà...

Để Anh Cung đến chỗ ở của chị Đồng...

Không biết tại sao, Nhan Hoan luôn có chút rùng mình.

"Chi bằng, Phó hội trưởng Anh Cung tối nay ở lại cùng nhau ngủ thế nào?"

Đột ngột, An Lạc ở một bên mỉm cười, lời nói không kinh người chết không thôi dựng ngón trỏ lên.

Vừa nghe lời này, Nhan Hoan trợn to mắt, mà Anh Cung Đồng cũng nhìn trái phải Nhan Hoan và An Lạc một cái, sắc mặt trong nháy mắt đỏ bừng:

"Cùng... cùng... cùng nhau?! Không... không không không... tớ không được đâu..."

Mắt cô cũng bắt đầu biến thành hình nhang muỗi hỗn loạn, chắc hẳn là đã nghĩ đến một số hình ảnh đủ loại màu sắc rồi.

"Phụt! Cậu đang nghĩ gì thế, Phó hội trưởng Anh Cung... chắc chắn là hai cô gái chúng ta ngủ cùng nhau nha~"

Một bên, An Lạc che miệng cười, khiến Anh Cung Đồng che mặt chớp mắt dừng lại tại chỗ:

"A?"

Hóa ra là An Lạc và Anh Cung Đồng ngủ cùng nhau sao...

"Cậu đang thất vọng cái gì meo?!"

Một bên, Miêu Tương dùng đệm thịt đẩy đẩy mặt Nhan Hoan, oán thầm như vậy.

Mặc dù, Nhan Hoan một câu cũng không nói.

"Cũng được, các em đi ngủ giường đi, anh chen chúc trên ghế sô pha phòng khách một chút là được."

Nghe thấy Nhan Hoan mở miệng, Anh Cung Đồng nhìn về phía ghế sô pha đơn hình vuông trong phòng khách.

"...Thế sao được, hay là tớ vẫn là..."

"Không cần, Tiểu Hoan trải đệm dưới đất trong phòng ngủ là được rồi. Hơn nữa gần đây buổi tối nóng như vậy, chỉ có phòng ngủ có điều hòa a..."

An Lạc vỗ tay, nói như vậy.

Ngay sau đó, cô lại nhìn về phía Anh Cung Đồng:

"Cậu thấy thế nào, vừa khéo ngày mai chúng ta còn có thể cùng nhau đi làm~"

"Mà... vậy..."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Anh Cung Đồng đỏ bừng, nhưng nghĩ kỹ lại, lại không có gì không ổn.

Huống hồ...

Cô cũng có chút muốn...

Ở lại nhà Hội trưởng...

"Vậy thì, làm phiền rồi..."

"Ừm ừm!"

......

......

"Tắt đèn nhé~"

"Cạch~"

Là đêm, sau khi rửa mặt xong, cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đóng lại.

Điều hòa mở mức gió một kêu vù vù, theo đèn tắt, cả phòng ngủ đều yên tĩnh lại.

Nhan Hoan nằm trên đệm trải dưới đất, gáy gối lên hai tay, nhìn trần nhà phòng ngủ.

Nói ra thì, trước đó lúc Anh Cung Tự Ti đến nhà, cô ấy hình như ngủ chính là đệm dưới đất.

Mặc dù, đến cuối cùng hai người bọn họ vẫn ngủ cùng nhau.

Bây giờ cũng coi như là phong thủy luân chuyển rồi...

"Ngủ ngon..."

"Ngủ ngon, Tiểu Hoan."

"Ngủ ngon, Hội trưởng..."

Dưới giường, Nhan Hoan nhắm mắt lại.

Mà trên giường, Anh Cung Đồng nằm bên trong cũng không khỏi hít sâu một hơi.

Cô theo bản năng dựa theo tư thế ngủ thoải mái nhất ở nhà, xoay người sang phải nằm nghiêng.

"Ưm..."

Kết quả vừa xoay qua, mặt liền vùi vào một mảng mềm mại ấm áp.

"Hả?"

Sắc mặt Anh Cung Đồng đen lại, lùi lại một chút, ngước mắt liền nhìn thấy An Lạc cũng nằm nghiêng đang nghi hoặc nhìn mình.

"......"

Anh Cung Đồng nhìn thoáng qua trước mắt mình, lại cúi đầu nhìn thoáng qua chính mình, ngay sau đó rơi vào trầm mặc.

Sau một hồi im lặng lâu dài, cô lặng lẽ xoay người đi, đưa lưng về phía An Lạc mà ngủ.

Mắt không thấy, tâm không phiền.

"Ngao ô~"

Trong bóng tối, không có vật chủ Bộ Sửa Đổi đáng ghét làm phiền sự gắn kết của bọn họ, Miêu Tương cuối cùng lại một lần nữa có thể ngủ cùng Nhan Hoan rồi.

Nó ngáp một cái thật to, ngay sau đó lại giơ đệm thịt lên, giẫm sữa (knead/làm động tác nhào bột) trên ngực Nhan Hoan.

"......"

Sau khi lặp đi lặp lại mấy lần, nó lúc này mới tao nhã cuộn đuôi lại, bọc mình ở bên trong, nằm trên ngực Nhan Hoan, thoải mái dễ chịu nhắm mắt lại.

"......"

Lại là một mảnh tĩnh mịch, không biết đã trôi qua bao lâu.

Dù sao, Nhan Hoan đã sinh ra cơn buồn ngủ.

"Phó hội trưởng Anh Cung? Phó hội trưởng Anh Cung?"

Cho đến khi, trong bóng tối, truyền đến một hai tiếng gọi nhỏ, đánh thức Nhan Hoan chưa ngủ đang suy nghĩ sự việc:

"......"

Không có bất kỳ hồi âm nào, dường như người được hỏi đang ngủ say sưa.

"Sột soạt... sột soạt..."

"Xào xạc... xạc..."

Giây tiếp theo, truyền đến tiếng ma sát giữa quần áo và chăn đệm.

Trong bóng tối, Miêu Tương vốn ngủ say sưa trong nháy mắt mở đôi mắt cá chết ra, quay đầu nhìn sang một bên:

"Meo?"

Lại thấy trong bóng tối, An Lạc mặt hơi đỏ xuống giường, ngồi xổm bên cạnh Nhan Hoan.

Miêu Tương vừa mới trên đầu toát ra dấu chấm hỏi, kết quả giây tiếp theo liền bị An Lạc dùng hai tay bế lên:

"Meo meo meo?"

"Hây a~"

Ngay sau đó, ném Miêu Tương của chúng ta, tùy ý sang một bên.

"Meo?!!"

"Hả?"

Cảm nhận con mèo trong lòng bị dời đi, Nhan Hoan mở mắt ra.

Vừa mở mắt nhìn rõ An Lạc sắc mặt hồng hào bên cạnh, mắt cậu liền trong nháy mắt trợn to.

"An Lạc?"

Cậu suỵt tiếng mở miệng, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy, nhưng vẫn khó giấu được cảm xúc khiếp sợ.

"Sột soạt... sột soạt..."

Thấy Nhan Hoan tỉnh, trên mặt An Lạc lộ ra một nụ cười ấm áp đẹp mắt.

Ngay sau đó, cô lặng lẽ đưa tay vén chăn của Nhan Hoan lên, hiển nhiên là muốn đi vào.

Nhưng Nhan Hoan lại vội vàng đưa tay ngăn cản, còn ngẩng đầu lên chu môi về hướng Anh Cung Đồng.

Ý tứ rất rõ ràng:

Người còn ở đây đấy!!

"......"

Thấy thế, An Lạc nhìn Anh Cung Đồng quay lưng về phía mình trên giường, ngay sau đó cúi đầu ghé vào tai Nhan Hoan, nũng nịu nói:

"Không sao đâu... con ngủ rồi..."

Cái quái gì mà “con ngủ rồi” chứ?!

Cô ở đây đóng vai nhân vật à?!

Vừa nghe lời này, mặt ba người trong phòng đều đen lại.

Nhan Hoan nằm trên giường sắc mặt trong nháy mắt đen lại.

Miêu Tương bị ném sang một bên mạc danh kỳ diệu, mặt đầy oán niệm vốn dĩ mặt đã đen như than, bây giờ càng đen hơn cả lỗ đen...

Cũng như, Anh Cung Đồng đang giả vờ ngủ trên giường, không muốn trả lời lời nói của An Lạc, cũng đồng thời đen mặt.

"Xào xạc... xạc xạc xạc..."

Nhưng giây tiếp theo, phía sau lờ mờ truyền đến tiếng cọ xát chăn đệm, hiển nhiên là tiếng có người đi vào trong đó.

Điều này khiến Anh Cung Đồng lập tức mắt co lại, sắc mặt đỏ bừng lên.

Không...

Không thể nào?!

An Lạc cô... cô cô cô, cô thật sự muốn trước mặt tôi...

Chuyện này...

Yamete!!

"......"

Mình nên làm gì đây?

Tiếp tục giả vờ ngủ sao?

Vậy cũng quá vô năng rồi đi?!

Người vợ vô năng đây sao?!

Nhưng nếu dậy thì...

Vậy cũng quá xấu hổ rồi!!

Hu!!

"Xào xạc... xạc... xạc..."

Nghe tiếng chăn đệm phía sau hơi rung động càng ngày càng rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Anh Cung Đồng càng thêm đỏ bừng.

Đến nỗi, trong đầu đã hiện lên càng nhiều nội dung không thể miêu tả rồi...

"Yamero!!"

Cô khó đỡ đến mức sắp trào nước mắt, nhưng giây cuối cùng, lại vẫn nhịn được.

Bởi vì, cô nghĩ ra một cách tuyệt vời!!

"!!"

Giây tiếp theo, lại thấy Anh Cung Đồng trong bóng tối nhắm mắt lại, lật người một cái.

"Ưm..."

Cô vừa lật người, vạt giường truyền đến tiếng rung động nhẹ, đệm trải dưới đất lập tức dừng lại mọi động tĩnh, hiển nhiên là đều nhìn về phía cô.

"......"

Nhưng trên giường, Anh Cung Đồng lại vẫn nhắm mắt, một bộ dạng ngủ say, chỉ là lật người mà thôi.

Đây là một lời nhắc nhở, Hội trưởng!!

Mau... mau dừng hành vi... hành vi dâm loạn này lại đi!!

Trong im lặng, Anh Cung Đồng gào thét như vậy.

"An Lạc, quả nhiên vẫn là..."

A, Hội trưởng!

Anh quả nhiên là có lương tâm!!

Trong bóng tối, nghe thấy giọng nói do dự của Nhan Hoan, nội tâm Anh Cung Đồng vui mừng khôn xiết.

"Không sao đâu, Tiểu Hoan... cô ấy sẽ không tỉnh đâu, chúng ta... chụt... tiếp tục... được không..."

"Sột soạt... sột soạt..."

An Lạc!!!!

Anh Cung Đồng nhắm mắt, nhưng trong nháy mắt má phồng to.

Cô thực sự không ngờ, An Lạc vậy mà sẽ lựa chọn "phớt lờ rủi ro tiếp tục “cài đặt"?!

"......"

Tôi lăn nữa!!

Giây tiếp theo, Anh Cung Đồng thực sự tức không chịu được, lại một lần nữa lật người về hướng đệm dưới đất.

"Két..."

"Tiểu Hoan..."

Lần này, bên kia lại hơi khựng lại.

Nhưng chỉ dừng lại vài giây, bên kia lại truyền đến giọng nói to gan của An Lạc:

"Tiểu Hoan..."

A a a a a a!!

Anh Cung Đồng tức đến mức toàn thân run rẩy, lại lật người một cái.

"...Sột soạt sột soạt..."

Khựng lại một giây, lại tiếp tục.

Lại lật!!

Lần này, câu chuyện sói đến rồi ứng nghiệm.

Mấy lần trước cô chỉ lật không tỉnh, lần này trong lòng An Lạc đã nắm chắc rồi, ngay cả dừng cũng không dừng nữa!

"Đáng... đáng ghét!!"

Giây tiếp theo, khuôn mặt nhỏ nhắn của Anh Cung Đồng đỏ bừng, định giãy giụa lần cuối.

Tôi lật!!

"Bịch!"

Tuy nhiên giây tiếp theo, Anh Cung Đồng cứ như vậy lăn xuống giường, ngã xuống bên cạnh Nhan Hoan.

"......"

Tiếng động nhỏ trong cả căn phòng trong nháy mắt dừng lại, Nhan Hoan lập tức lo lắng nhìn về phía đó, bên cạnh cậu, An Lạc cũng quay đầu nhìn về phía Anh Cung Đồng bên cạnh...

Bạn nói xem có khéo không...

Cô ấy vẫn chưa tỉnh.

Nhưng mà, lại vừa khéo nằm bên cạnh Nhan Hoan, còn vừa khéo dùng đầu dựa vào vai Nhan Hoan, ngủ ngon lành.

Cũng không biết là ngã ngất đi, hay là thật sự ngủ say như vậy.

Tóm lại, Anh Cung Đồng không nhúc nhích.

"......"

Trong bóng tối, Nhan Hoan và An Lạc đều hết cách rồi.

Chỉ nhìn Anh Cung Đồng nhắm mắt bên cạnh, rơi vào trầm mặc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!