Phần 3
Sau khi ra khỏi trường dạy lái xe, Sakuta lên tàu ở ga Ofuna, đi một chuyến đến ga tiếp theo, và quay trở về Fujisawa. Cậu dạo bước tới nơi làm thêm của cậu là nhà hàng gia đình. Cậu có ca làm từ giờ ăn trưa cho đến tối.
Khi cậu bước ra ngoài làm việc sau khi thay đồ ở phòng thay đồ, vì đang giờ trưa nên tất cả các bàn hầu như đều đã kín. Cậu vào làm cùng ca với các chị, nhận đơn, phục vụ món, tính tiền, và tất bật dọn dẹp chén bát.
Sau khi vất vả làm việc tầm khoảng 2 tiếng… cuối cùng thì giờ cao điểm trưa đã dần qua, và từ khoảng 3 giờ chiều trở đi, bầu không khí thư giãn bắt đầu tràn ngập trong quán.
Các chị làm thêm cùng ca cũng đã hoàn thành công việc, và lần lượt về nhà trước cậu. Tận dụng thời gian này, Sakuta đi refill quầy nước tự phục vụ. Có nước ép, cà phê, và túi lọc trà đen. Cậu cũng bỏ ống hút và ly vào đầy khay.
Vừa mới xong những việc đó, có một gương mặt quen thuộc đến quán.
“Kính chào quý khách!”
Sakuta cất tiếng chào, là giáo viên tư vấn học đường, cô Tomobe Miwako. Ở phía sau cô là Akagi Ikumi.
“Quả là hiếm thấy đấy nhỉ.”
Dù không phải là một sự kết hợp ngoài dự đoán, nhưng Sakuta không hình dung ra được hình ảnh hai người họ cùng nhau đến đây, nên cậu đã thốt ra những lời thật lòng.
“Cô mới quay về từ buổi tình nguyện hỗ trợ học tập. Cô cũng muốn nói chuyện với Akagi-san về vấn đề sau này.”
Người đưa ra câu trả lời là cô Miwako.
Còn Ikumi chỉ đứng nhìn Sakuta.
Lúc này, cậu dẫn họ đến bàn gần cửa sổ.
“Quý khách chọn món xong rồi thì thông báo giúp em với ạ.”
Sau khi nói câu cửa miệng, Sakuta rời khỏi bàn đó trong một lúc. Cậu đi nhận order ở bàn kế đó, và dọn chén dĩa ở bàn kế bên bàn đó nữa.
Quay trở lại không gian quán, cậu gọi với tới bàn của cô Miwako và Ikumi. Hai người họ gọi 1 bánh Parfait vị dâu theo mùa, và một bánh kếp dâu theo mùa. Cậu còn nhấn chọn đồ uống tự phục vụ cho họ.
“Quý khách gọi như vậy là hết chưa ạ?”
Cô Miwako gật đầu đồng ý với xác nhận của Sakuta.
“À còn nữa, khoảng 30 phút nữa Kaede sẽ đến, cô đến gặp nhé.”
Vừa cất thiết bị dùng để ghi order vào túi tạp dề, cậu chuyển lời đến cô Miwako.
“Vậy cô ở lại đợi nhé.”
Lần này cô Miwako cũng mỉm cười nhẹ nhàng.
Sakuta cảm thấy một cái nhìn chằm chằm từ Ikumi, người ngồi đối diện (với cô Miwako) trước mặt cậu. Trong suốt cuộc trò chuyện với cô Miwako, Ikumi đã luôn dán ánh mắt mình vào khuôn mặt của Sakuta như vậy…
“Hôm nay cậu cũng lại tình nguyện cho buổi hỗ trợ học tập ở trường đại học hả?”
Hồi trước, khi họ thuê một phòng học, Sakuta cũng đến để tham quan.
“Đúng là vậy, thì sao?”
Dù Sakuta bắt đầu cuộc trò chuyện khá bất chợt, Ikumi cũng không cảm thấy bất ngờ. Cô đáp lại một cách điềm đạm.
“Với chuyện đó, cậu cất công đến tận Fujisawa, rồi lại quay về Yokohama đúng không?”
“Đúng rồi.”
“Cậu không thấy phiền sao?”
Nếu có chuyện quan trọng cần phải nói với cô Miwako, họ có thể dùng trà ở trường đại học gần đó cơ mà.
“Sakuta-kun, đầu tháng này em phải nhập viện bằng xe cứu thương đúng không?”
Câu trả lời đó đến từ cô Miwako.
“Chuyện đó, có người đã nói cho cô Tomobe biết sao?”
Chắc hẳn câu chuyện đã được kể thông qua Kaede.
“Cô cũng tò mò, nên mới cùng nhau đến để xem tình hình thế nào.”
“Thì ra là vậy.”
Liên quan đến ca làm hôm nay, có vẻ như là đã nghe được qua Kaede. Vậy tức là, cuộc gặp gỡ hôm nay không phải là ngẫu nhiên.
“Trông Azusagawa-kun có vẻ khỏe mạnh nhỉ.”
Ikumi lầm bầm. Một nụ cười hé nở trên đôi môi cô. Một người có thể thật lòng vui cho người khác khi họ vô sự, quả thật đúng là Ikumi.
“Xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng. Ngày hôm ấy thật may vì cậu đã đi cùng tớ tới tận bệnh viện.”
“Tớ có làm gì nhiều đâu mà.”
Nói rồi, Ikumi nhìn ra chỗ khác. Ngay sau đó,
“À đúng rồi.”
Như thể vừa sực nhớ ra điều gì. Liền sau đó, cô bỏ tay vào trong túi xách, định lấy cái gì đó ra. Thứ cô lấy ra là một túi dây rút be bé.
“Cái này, tớ tặng Azusagawa-kun.”
Cậu nhận lấy cái túi từ tay Ikumi và nhìn vào bên trong. Có chừng 5, 6 viên chocolate đủ các loại ở trong đó.
“Tớ có một ít (kẹo) thừa lại sau khi phát cho học sinh hôm nay, cậu nhận nhé.”
Nhận rồi mà trả lại thì kì quá, nên Sakuta nói “Vậy cảm ơn cậu nhiều nhé” rồi bỏ nó vào trong túi tạp dề.
“Tháng sau cậu không cần phải đáp lễ gì đâu nhé.”
“Nghe như thể cậu đang muốn được nhận lắm đó nhỉ.”
Có vẻ như cô Miwako cũng nghĩ như vậy, nên cố gắng nhịn cười.
“Vậy thì, hai người cứ thong thả đi nha.”
Sakuta nén một nụ cười gượng gạo, quay trở về với công việc của quán.
Đến 5 giờ chiều, Kaede cũng đến làm thêm, và làm việc rất chăm chỉ ở không gian quán. Nhận order trước, rồi dọn chén bát, sau đó lau bàn, rồi đón khách mới với câu “Xin chào quý khách!”.
Nhờ vậy, Sakuta cũng không còn nhiều việc để làm, nên cũng gần tới thời gian kết thúc ca của cậu. Kim đồng hồ đã quá năm giờ bốn mươi lăm một chút rồi.
“Kaede~”
“Sao vậy?”
“Anh đi dọn phòng nghỉ đấy nhé.”
“Em biết rồi.”
Kaede mang chén bát ra ngoài, đi ngang qua quầy pantry có những con dao và nĩa được sắp xếp gọn gàng… “Đã để quý khách đợi lâu rồi. Đây là món Hambagu bò bằm mà quý khách gọi ạ.” Nghe thấy giọng của Kaede ở phía sau, Sakuta quay trở lại vào trong quán.
Như đã nói, cậu vào phòng nghỉ của nhân viên và bắt đầu dọn dẹp.
Cậu dọn vỏ kẹo vứt lung tung ở trên bàn, đổ rác vào thùng, và xếp gọn những quyển tạp chí đọc dở vào một góc. Cậu xếp lại các ghế đang để bừa bãi, và cậu hút bụi sàn nhà.
Một lát sau, khi cậu đang lau bàn, cậu nghe có tiếng ai đó nói “Buổi sáng vui vẻ” từ đường đi vọng tới. Giọng đó mỗi lúc một gần… cho đến khi nó ở ngay ngoài phòng nghỉ.
“Em chào anh ạ.”
Người có lời chào rộn ràng tươi tắn đó là cô nữ sinh mặc đồ của trường cao trung. Sẽ là sinh viên của một trường đại học nữ sinh.
“Koga đã vất vả rồi.”
“Cái gì, ra là senpai à.”
Sakuta nhận ra Tomoe không vào phòng thay đồ mà lại vào phòng nghỉ.
“Senpai trốn việc hả?”
“Nhìn kiểu gì thì cũng thấy anh đang dọn dẹp mà.”
“Thôi không sao đâu, anh ra làm việc được rồi đó.”
Tomoe ngồi xuống ghế vào nhìn lên đầu của Sakuta.
“Chuyện đó hả, anh nói đến lần thứ ba nên chán rồi.”
“Hả, ý là sao, người ta lo lắng cho như vậy mà.”
“Cảm ơn em, vì dù trong giờ làm thêm, mà em chạy thục mạng đến bệnh viện. Nên là, giờ anh khỏe re rồi đó.”
“Nhưng mà mắt anh trông vẫn cá chết lắm mà.”
Quả đúng là Tomoe, phản pháo lại ngay.
“Cái này thì, trước đó nó vậy rồi.”
“À, phải rồi nhỉ.”
Tomoe nở một nụ cười trông có vẻ thích thú.
“Mà, nhờ có Koga mà anh được cứu đấy.”
“Hả, chuyện gì cơ?”
“Vì nó đã không diễn ra giống như trong giấc mơ mà Koga đã thấy.”
Trong câu chuyện về giấc mơ mà Sakuta đã được nghe, người gặp nạn chính là Mai. Cô ấy bị một cái loa lớn rơi xuống đè lên, và rơi vào trạng thái hôn mê. Ngay cả khi đưa gấp tới bệnh viện, cô ấy cũng không lấy lại được ý thức… một thảm họa lớn thực sự.
Khi so sánh với chuyện đó, Sakuta thấy chỉ đến mức có một vài mũi khâu cho vết thương thôi, thì nó không khác gì một chuyện rất tốt cả.
“Nếu vậy thì, senpai cũng đừng có bị đưa đi bằng xe cứu thương như thế chứ. Kiểu như, em cảm thấy giống như lỗi của em vậy đó.”
Tomoe ngước nhìn cậu với gương mặt hờn dỗi.
Đang khi nghĩ ngợi, như thể sực nhớ ra gì đó, cô ấy lẩm bẩm một mình “À phải rồi”. Sau đó, cô ấy bỏ cặp xuống.
“Sao vậy? Tặng anh chocolate hả?”
Tomoe giật mình mà thẳng lưng lên. Cô ấy chu môi, khuôn mặt trông có vẻ bất mãn. Nhưng mà không có một câu phàn nàn nào được thốt lên cả. Trước khi Tomoe có thể nói được gì đó thì,
“Chào buổi sáng mọi~ người~!”
Một giọng nói khỏe khoắn tươi tắn khác lại vang đến. Và nó cắt ngang Tomoe.
“A, Sakuta-sensei. Chào buổi sáng thầy ạ!”
Ở ngay cửa ra vào của phòng nghỉ, chính là nữ sinh cao trung cũng mặc cùng bộ đồng phục với Tomoe. Đó là kouhai dưới hai lớp của Tomoe, Himeji Sara.
Sara nhìn Sakuta rồi nhìn Tomoe trong phòng nghỉ…
“Em làm phiền gì hai người rồi ạ?”, với một nụ cười tinh nghịch.
“Không có gì.”
“Không có gì hết á!”
Sakuta và Tomoe đồng thanh đáp lại.
“Hai người cùng nhịp với nhau lắm luôn đó.”
Sara vào phòng nghỉ cho nhân viên với một nụ cười kỳ lạ. Cô sải bước đầy tự tin tới trước mặt Sakuta.
“Em có một thứ muốn tặng cho Sakuta-sensei ạ~.”
“Là gì vậy ta.”
“Thầy có nghĩ ra được là cái gì không?”
“Chắc là chocolate bắt buộc nhỉ.”
“Tiếc quá, sai mất rồi thầy ơi~. Câu trả lời là, chocolate tình cảm đó.”
Sara lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật, rồi giơ nó ra bằng hai tay.
“Ể?”
Ngay trước khi Sakuta có thể trả lời, Tomoe kêu lên một tiếng như thể bị kích động.
“Senpai, anh dạy gì cho Himeji-san ở trường dạy thêm vậy hả?”
Tomoe bắn cho cậu một cái nhìn đầy nghi hoặc.
Sara đứng bên cạnh, đôi mắt long lanh như đang hối thúc cậu nhận món quà.
“Anh dạy toán đấy. Mặc dù bây giờ thì Futaba đang hướng dẫn cho Himeji rồi.”
Cậu vừa nhận chocolate, vừa đáp lại “Cảm ơn em” một cách nhẹ nhàng.
“Ngoài Toán ra, Azusagawa-sensei còn dạy em cách để yêu quý người khác nữa.”
“・・・・・・”
Sara đang hùa theo cho vui, từ nãy đến giờ đang nở một cười tươi. Rõ ràng là cô ấy đang rất tận hưởng tình huống này.
Tomoe mất một lúc để hiểu được những câu nói của Sara, miệng há hốc ra vì ngạc nhiên. Sau khi lấy hơi nhiều lần như con cá vàng, cuối cùng cô ấy cũng nói được như một con người.
“Senpai, chuyện này là sao hả?”
“Anh cũng không hiểu nữa.”
Vì giải thích cũng rất dài dòng, nên Sakuta đành đánh trống lảng với câu cậu nhại lại từ Tomoe.
“Mà, sao cũng được, cũng không liên quan gì mấy đến anh.”
Trái ngược với câu nói ấy, biểu hiện của Tomoe có chút không thuyết phục.
“À nói mới nhớ, Sakuta-sensei.”
“Sao vậy?”
“Thầy nhận được chocolate từ Tomoe-senpai chưa ạ?”
“Chưa.”
Nghe được câu trả lời của Sakuta, Sara hướng ánh mắt sang Tomoe.
“Em đang định tặng cho anh, thì Himeji-san lại tới.”
Tomoe phồng má lên, trông như đang lý do lý trấu. Tay cô ấy cuối cùng cũng biến mất trong chiếc cặp, và khi rút ra thì trên đó có một chiếc hộp vuông nhỏ bằng lòng bàn tay.
“Đây, chocolate bạn bè.”
Tomoe tặng cậu theo một cách máy móc.
“Cảm ơn.”
Sakuta cũng đáp lại một cách máy móc.
“Anh không cần phải đáp lại đâu đó.”
“Câu đó nghe như thể em muốn được tặng lại đấy.”
“Em muốn được tặng lại ạ.”
Trái ngược với khuôn mặt xưng xỉa của Tomoe, Sara thì trông cực kỳ hứng thú.
“Bánh Mont Blanc chỉ ăn được 2 tiếng, nghe được đấy thầy ạ.”
Cô nói với giọng vui vẻ giục cậu làm như thế.
“Hạn (sử dụng) 2 tiếng thôi thì tặng hơi khó quá nhỉ.”
“Hay là thay cho buổi hẹn hò đêm Giáng Sinh đã lỡ ở Kamakura, mình đi (chơi) với nhau có được không thầy?”
Editor: Em lại quyến rũ người đã có chủ nữa òi Sara ơi~, không biết Sakuta thì thế nào còn với anh thì… :catblush:
Vừa đúng lúc đó thì,
“Onii-chan, em quên nhắc anh cái này…”
Kaede đã tới ngay trước cửa phòng nghỉ nhân viên.
Toàn bộ câu truyện có thể không rõ ràng, nhưng hẳn cũng đã nghe được những từ như “Đêm Giáng Sinh” và “Hẹn hò ở Kamakura”. Bằng chứng là, Kaede mang vẻ mặt khó nói. Cả Tomoe cũng nhíu mày.
“Đêm Giáng Sinh sao?”
Tomoe lên tiếng trước.
“Hẹn hò ở Kamakura á…?”
Rồi Kaede tiếp nối.
“・・・・・・”
“・・・・・・”
Cả hai ánh mắt như đều muốn một lời giải thích.
“À, em đi thay đồ trước đây ạ.”
Nhận thấy bầu không khí kỳ quặc ở đó, Sara trốn vào phòng thay đồ trước.
“Để anh nói trước, Mai-san đã biết chuyện này rồi. Ngày hôm đó, tụi anh đã đi (‘hẹn hò’) cùng nhau.”
Cậu muốn nói kết luận, hay đúng hơn là sự thật, trước hết.
“Với lại, Koga mau đi thay đồ đi.”
Bây giờ đã là năm giờ năm mươi lăm phút. Ca làm của Tomoe sẽ bắt đầu từ sáu giờ.
“Vậy em sẽ hỏi chi tiết với Himeji-san.”
Tomoe rời khỏi phòng nghỉ và biến mất vào trong phòng thay đồ.
“Vậy thì, Kaede có chuyện gì hả? Em bảo em quên nói anh chuyện gì mà đúng không?”
“Trước khi em đi, có món hàng cho onii-chan được giao tới, em để ở trên bàn phòng khách.”
“Anh hiểu rồi. Lúc về anh sẽ xác nhận.”
“Còn nữa…”
“Thêm chuyện gì sao?”
“Anh đừng làm mấy chuyện gây khó dễ cho việc làm thêm của em nhé. Em mới vừa quen việc mà.”
Ánh mắt của Kaede nhìn thẳng vào hai thanh chocolate trên tay của Sakuta. Cô ấy mang khuôn mặt như thế nói như vậy là chưa đủ.
“Anh chỉ đang làm việc chăm chỉ thôi mà.”
Thật đáng tiếc, chẳng ai quan tâm đến câu nói của cậu. Khi đã nói xong những gì cần nói, Kaede quay trở về không gian quán để làm việc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Câu "Ohayou gozaimatsu" (hay おはようございます) là một câu chào thường sử dụng vào buổi sáng. Trong môi trường công việc, đây là lời chào đầu tiên trong ngày khi gặp nhau tại nơi làm việc, để đánh dấu sự bắt đầu của ca làm việc của họ, bất kể thời gian thực tế là lúc nào.Trích chú thích đầu tiên, chương một: Món quà tháng Mười Hai, Light Novel Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Cô nàng học sinh của tôi, Kamoshida Hajime (Cáo dịch), NXB Kim Đồng (dưới ấn hiệu Wings Books), 2026
