Chương 25: Hai nữ nhân
Đôi khi trong những đêm cô đơn, Kiều Vân Tuyết thường suy nghĩ thế nào là tình yêu.
Hiểu biết nông cạn của cô về tình yêu đều đến từ tình yêu cô độc, cố chấp, tựa như thuốc độc của mẹ dành cho cha. Trong mắt cô lúc đó, tình yêu là một thứ đáng sợ, nó sẽ hủy hoại tâm trí con người, biến một người tốt đẹp thành một thứ đáng thương.
Tình yêu cũng là một thứ giả dối, là thứ tình cảm giả dối của cha dành cho mẹ. Rất nhiều người trên thế giới này sống quá đạo đức giả, cô không cần phải đạo đức giả như vậy.
Cô cảm thấy mình không bao giờ cần tình yêu nữa, không cần yêu người khác, không cần được yêu.
Vậy thứ tình cảm cô dành cho Thẩm Dao là gì?
Từ sự khinh thường ban đầu, đến sự đồng cảm với một con động vật đáng thương, rồi đến sự tin tưởng mơ hồ, và đến khi nhìn thấy cậu ấy đau đớn xé lòng thì cảm thấy tim như bị dao cắt.
Chắc chắn đó không phải là tình yêu, bởi vì cô sẽ không ghen khi thấy Thẩm Dao đi chơi với Trình Chanh, cũng sẽ không nghĩ đến việc cùng Thẩm Dao đi hết quãng đời còn lại. Chỉ là chút thiện ý còn sót lại nào đó, hy vọng Thẩm Dao có thể sống thật tốt.
Cô nghĩ như vậy.
Hôm đó cô đưa Thẩm Dao về biệt thự, ân cần chăm sóc cậu ta. Đó là lần đầu tiên cô thay quần áo cho người khác, lần đầu tiên đo nhiệt độ cho người khác, lần đầu tiên mệt đến mức ngủ thiếp đi bên giường người khác.
Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy điện thoại của Thẩm Dao đổ chuông.
Cô nhớ đó là chiếc điện thoại cô mua cho Thẩm Dao, mật khẩu mở khóa vẫn là sinh nhật của cô, Thẩm Dao không đổi, là không muốn đổi, hay không biết đổi?
Không quan trọng nữa, quan trọng là khi cô dùng sinh nhật của mình mở điện thoại ra, trên mặt cô hiện lên nụ cười chân thành từ tận đáy lòng.
Cảm giác này rất kì lạ, giống như con thuyền đơn độc trôi dạt trong mưa bão đột nhiên có một sợi dây thừng buộc vào bến cảng nào đó, tuy lung lay sắp đổ, nhưng cũng đủ khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Người gọi đến được lưu là “Bà cô”.
Cô từng điều tra bối cảnh của Thẩm Dao, người này hình như là người giám hộ hiện tại của Thẩm Dao. Cô do dự một chút, rồi nghe máy:
“Alo, a alo, Thẩm Dao, cuối cùng cháu cũng nghe máy rồi, dọa cô mày sợ chết khiếp.” Giọng nói của người phụ nữ trưởng thành mang đầy từ tính, Kiều Vân Tuyết không nhịn được so sánh giọng của người phụ nữ ấy với mình.
“Trình Chanh nói cả ngày nay không thấy cháu, con bé nói với mẹ nó thì mẹ nó gọi cho cô. Thằng nhóc thối chạy đi đâu thế? Cô mới đi công tác mấy ngày mà cháu đã đi đêm không về nhà rồi hả!?”
Kiều Văn Tuyết thu lại suy nghĩ, dùng giọng điệu thục nữ nhất có thể trả lời: “Cháu chào dì Thẩm, cháu là Kiều Vân Tuyết, là bạn cùng lớp của Thẩm Dao, Thẩm Dao đi bể bơi chơi cùng cháu, hiện tại đang ở nhà cháu, có cần cháu gọi cậu ấy không ạ?” Cô không biết tại sao mình lại phải dùng giọng điệu làm bộ làm tịch như vậy để trả lời.
Thẩm Thanh Tiêu ngẩn người hồi lâu: “Kiều Vân Tuyết… chính là cô bé cùng bắt ma với Thẩm Dao đó hả?”
“Vâng ạ.”
Thẩm Thanh Tiêu nhận ra điều gì đó, nói liên tục: “Ồ ồ, vậy không sao rồi, hóa ra là đi hẹn hò —— à đi chơi với bạn nữ, cô còn tưởng có chuyện gì. Vậy thôi, cháu bảo Thẩm Dao lát nữa gọi lại cho cô là được. Bên này cô đang bận, Kiều Vân Tuyết, cô cúp máy trước đây.”
Sau khi cúp điện thoại, Kiều Vân Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên cô chưa thả lỏng được bao lâu, cuộc gọi thứ hai lại đến. Cúi đầu nhìn, tên người gọi là “Trình Trình”.
Mở QQ của Thẩm Dao ra xem, phát hiện Trình Chanh đã gửi cho Thẩm Dao hơn hai mươi tin nhắn, đều là hỏi cậu ấy đi đâu. Kiều Vân Tuyết do dự giây lát, vẫn nghe máy.
“Thẩm Dao, cậu ổn chứ? Hôm nay lúc tớ đi dạo, nghe, nghe mẹ tớ nói tối qua cậu không về nhà, cậu đi đâu thế? Tin nhắn cũng không trả lời tớ.” Đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo, người đầu tiên phát hiện Thẩm Dao mất tích chẳng phải là cô sao? Cô gái tên Trình Chanh này đối mặt với Thẩm Dao thật sự không thẳng thắn chút nào, chẳng lẽ giữa hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì sao?
“Alo.” Giọng Kiều Vân Tuyết hạ thấp hơn, càng thêm thục nữ.
“…”
Trình Chanh mãi không phản hồi, giây tiếp theo, điện thoại bị cúp. Ngay khi Kiều Vân Tuyết đang thắc mắc, điện thoại của Trình Chanh lại gọi tới.
“Alo, Thẩm Dao, là cậu phải không? Tớ không gọi nhầm số chứ?”
Hóa ra là tưởng mình gọi nhầm số. Là cảm thấy điện thoại của Thẩm Dao sẽ không có con gái nghe máy?
Nghĩ đến đây, Kiều Vân Tuyết trong lòng bỗng dâng lên cảm giác nghiến răng nghiến lợi khó tả.
“Là số của Thẩm Dao, cô không gọi nhầm đâu.” Kiều Vân Tuyết chưa bao giờ nói chuyện dịu dàng như vậy.
Cô nghe thấy đầu dây bên kia hít một hơi thật sâu.
“Cô là ai? Thẩm Dao đâu?” Trình Chanh hỏi.
“Tôi là Kiều Vân Tuyết, Thẩm Dao đang ngủ.” Kiều Vân Tuyết đổi cách nói, cô cố ý, cố ý muốn chọc giận Trình Chanh. Mặc dù cô biết rõ không nên làm như vậy, nhưng vẫn làm theo bản năng.
Giọng Trình Chanh quả nhiên mang theo một tia tức giận: “Cô nói dối, Thẩm Dao sẽ không cho người khác biết mật khẩu điện thoại của cậu ấy. Cô làm gì Thẩm Dao rồi?”
Thật thông minh, Thẩm Dao quả thực không nói mật khẩu điện thoại cho người khác, đáng tiếc mật khẩu điện thoại của cậu ấy chính là do Kiều Vân Tuyết cài đặt.
“Tôi nói rồi Thẩm Dao đang nghỉ ngơi, cô có gì muốn nói lát nữa tôi chuyển lời cho cậu ấy.”
“Cô để tôi nói chuyện với Thẩm Dao!” Trình Chanh càng tức giận hơn.
“Nói với tôi cũng như nhau cả thôi.”
Trình Chanh cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô chưa bao giờ là người chịu ấm ức: “Nói với cô không giống nhau! Cô là người phụ nữ hại Thẩm Dao ngày càng không giống chính mình, cô không có tư cách thay mặt Thẩm Dao trả lời tôi!”
Kiều Vân Tuyết không hề tức giận: “Ồ? Tôi không có tư cách? Vậy cô có tư cách gì chất vấn tôi chứ? Cô là bạn gái cậu ấy? Là vợ cậu ấy? Hay là người trong lòng cậu ấy? Cô chiếm được cái nào? Hay nói cách khác, cô có tư cách gì mà nổi giận?”
Trình Chanh bị Kiều Vân Tuyết nói cho cứng họng. Đúng vậy, cô đâu phải bạn gái hay vợ của Thẩm Dao, điện thoại Thẩm Dao bị Kiều Vân Tuyết nghe máy, chuyện này… cô có tư cách gì mà nổi giận?
“Tôi, tôi là huynh đệ chí cốt của cậu ấy…” Trình Chanh biện giải yếu ớt, “Tôi đương nhiên có tư cách.”
“Huynh đệ chí cốt mới không tức giận. Hay là nói, trong lòng cô thực ra đang mưu cầu thứ gì đó vượt trên cả vị trí huynh đệ chí cốt?”
“Tôi… không có!”
“Cô rốt cuộc có hay không, chỉ có mình cô biết.” Kiều Vân Tuyết cười lạnh.
Trình Chanh không chọn tiếp tục tranh luận với cô, chuyện này sẽ không có hồi kết: “Đều là tại cô hại Thẩm Dao, khiến cậu ấy trở nên không giống Thẩm Dao, nếu tôi là cô, tôi sẽ không bám lấy Thẩm Dao, khiến cậu ấy ngày nào cũng lo lắng không yên!”
Câu này ngược lại chọc trúng chỗ đau của Kiều Vân Tuyết, cô khẽ nheo mắt, lộ ra nụ cười nguy hiểm: “Là Thẩm Dao giống như chú chó con đáng thương bám lấy tôi đấy chứ.”
“Câm mẹ miệng lại!” Câu nói thô tục như vậy thốt ra từ miệng một cô gái đối với Kiều Vân Tuyết mà nói quả thực khó tin, “Nếu không phải cô cố tình thả thính Thẩm Dao, cậu ấy mới không bị cô xoay như chong chóng! Tôi không biết cô đã nói gì với Thẩm Dao, hại cậu ấy bây giờ ngày nào cũng thần thần bí bí, hoàn toàn không biết đi đâu, nếu sau này Thẩm Dao không đỗ đại học, cô tuyệt đối khó tránh khỏi trách nhiệm.”
Còn thi đại học? Đúng là người ngây thơ… Kiều Vân Tuyết thầm nghĩ, đi theo cô, không cần thi đại học, đã sớm có tài sản tiêu không hết rồi.
Mặc dù cô có thể dễ dàng phản bác Trình Chanh, nhưng nhìn Thẩm Dao đang ngủ say trên giường, trong lòng cô dậy sóng. Một ý nghĩ nào đó trong lòng cô trở nên kiên định hơn: “Thẩm Dao bị tôi thu hút, chuyện này không trách tôi được, chỉ có thể trách những người bên cạnh cậu ấy, ví dụ như cô.”
“Tôi?”
“Mặc dù tôi quen biết cậu ấy chưa lâu, nhưng đến tôi còn biết trong lòng cậu ấy ẩn giấu áp lực to lớn, đôi khi thậm chí có khuynh hướng tự hủy hoại, cô lại chưa từng phát hiện ra sao?”
“Thẩm Dao cậu ấy… tự hủy hoại…” Trình Chanh sững sờ. Cô đương nhiên biết Thẩm Dao từng trải qua những gì, cô còn tưởng cậu ấy đã sớm bước ra khỏi bóng ma quá khứ rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
