Chương 1
Tôi vốn chẳng tin những gì người ta nói, và cũng gần như vô cảm trước cảm xúc của họ. Dù ai đó thích hay ghét tôi thì điều đó cũng chẳng quan trọng. Người đời thường chỉ trỏ, bảo rằng bản tính tôi vốn đã thối nát từ trong xương tủy.
Nhưng chẳng phải tự nhiên mà tôi sinh ra đã thờ ơ hay thiếu cảm xúc như bây giờ. Tôi cũng đã từng rất khao khát sự quan tâm và tình yêu thương của một ai đó. Tôi từng có thể chân thành bày tỏ cảm xúc của mình với người khác, và đã từng có thể sẻ chia tình cảm nồng nhiệt với ai đó. Chỉ là theo thời gian, tôi dần trở nên chai sạn với tất cả.
Người đầu tiên nói yêu tôi là mẹ.
Cha tôi qua đời trong một vụ tai nạn chỉ một tháng sau khi rời quê nhà lên thành phố làm thuê kiếm sống, mẹ đã một mình nuôi nấng tôi. Sau nhiều năm vất vả, một ngày nọ, bà biến mất, chỉ để lại một lá thư vỏn vẹn lời xin lỗi.
Tôi đã lang thang khắp thành phố suốt ba ngày ba đêm. Ngay cả khi bị xe ngựa tông phải trong lúc đang gào khóc giữa phố chính khiến máu chảy ròng ròng trên trán nhưng tôi vẫn không ngừng tìm mẹ vì nỗi sợ hãi tột cùng rằng bà sẽ biến mất mãi mãi. Tôi khóc cho đến khi kiệt sức, lịm đi trên lề đường, rồi tỉnh dậy lại tiếp tục tìm kiếm. Tình trạng đó kéo dài gần mười ngày. Tôi đói đến mức không còn sức để khóc, và thường hay bị đánh nhừ tử khi bị bắt quả tang đang ăn trộm trái cây ở chợ.
Tôi bị bỏ mặc chờ chết trong khu ổ chuột cho đến khi một linh mục từ Giáo hội Acates tình cờ tìm thấy và cưu mang tôi. Sau đó, tôi ở lại sảnh Lorail, vốn là một cô nhi viện thuộc Đền thờ Acates.
Ngoài tôi ra, còn khoảng mười lăm đứa trẻ mồ côi khác ở đó. Chẳng ai trong số chúng biết mặt cha mẹ mình. Hầu hết đều tin chắc rằng một ngày nào đó cha mẹ của họ sẽ đến tìm họ.
Mỗi đêm, tôi đều khao khát được thấy lại hình bóng mẹ. Làm sao một người từng nói yêu tôi lại có thể bỏ rơi tôi nhẫn tâm đến thế? Khi còn là một đứa trẻ, tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi. Suốt nhiều tháng trời, đêm nào tôi cũng khóc. Tôi cảm thấy mình bị cả thế giới ruồng bỏ vĩnh viễn. Nhưng thời gian trôi qua, cuộc sống thiếu vắng mẹ dần trở nên quen thuộc. Lúc đó tôi nhận ra rằng, ngay cả nỗi đau lớn nhất rồi cũng sẽ trở nên có chịu đựng được.
Nhưng đôi khi nỗi đau bị bỏ rơi lại ập đến mà không báo trước, nhất là khi tôi nhìn thấy những đứa trẻ bằng tuổi đang hạnh phúc nắm tay cha mẹ dạo bước trên phố. Tất cả những đứa trẻ mồ côi ở sảnh Lorail đều mang cùng một vết thương lòng, điều đó giúp chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn bè. Ở bên họ giúp lấp đầy phần nào sự trống trải trong tim mình.
Và đó là nơi tôi gặp Liza. Cô ấy bằng tuổi tôi và đã vào đền trước tôi một năm. Liza là một cô gái có mái tóc màu xám xỉn cùng với đôi mắt to và sáng. Gia thế của Liza rất đặc biệt—cô là tiểu thư của một gia tộc pháp sư danh giá có mối quan hệ mật thiết với cả hoàng gia, vậy mà cô lại đến đây dù vẫn còn người thân có thể chăm sóc.
Cha mẹ cô qua đời trong chiến tranh, và chú của cô đã kế vị vị trí đứng đầu gia tộc. Tuy nhiên, Liza cũng đã phải chịu đựng sự bạo lực và ngược đãi từ ông ta. Sau nhiều lần phản kháng, cuối cùng cô đã bị đưa đến đây.
Sau khi chúng tôi trở thành bạn, thỉnh thoảng cô ấy lại tâm sự với tôi rằng:
"Tớ ghen tị với cậu đấy."
"Tại sao?"
"Tớ ước gì mình chẳng có gia đình nào cả."
"Cậu không biết việc không có gia đình cô đơn đến nhường nào đâu."
"Vậy cậu có thể kết hôn với chính gia đình của mình không?"
"Cậu đang nói cái quái gì vậy?"
"Chú tớ luôn nói thế này: Nhà chúng ta là gia tộc pháp sư hàng đầu đại lục, để duy trì sự ban phước trong dòng máu, chúng ta phải thiết lập mối liên kết trong nội bộ gia tộc."
"Thật luôn?"
"Và ông ta gọi mẹ tớ là một con mụ bẩn thỉu, dòng giống hay huyết thống không biết từ đâu dạt đến."
"Ông ta đúng là một kẻ tồi tệ."
"Cẩn thận lời nói đấy. Nếu bị bắt gặp đang nói thế, cậu sẽ bị thế này này."
Cô ấy làm động tác cứa ngang cổ.
"Chú tớ sẽ đánh tớ cả đêm chỉ vì một lời nói sai. Ông ta cũng sẽ không tha cho cậu đâu."
"Thiết lập mối liên kết có nghĩa là cậu phải kết hôn với chú mình sao?"
"Đúng vậy. Tớ thà chết còn hơn. Khi tớ trưởng thành, chú tớ sẽ đến tìm tớ. Thật kinh khủng. Tớ thà chết hoặc trở thành nữ tu còn hơn là phải cưới ông ta."
Liza không thể dễ dàng kết bạn với những đứa trẻ khác. Chúng biết cô là tiểu thư quý tộc nên cảm thấy khó hòa nhập. Vì lý do nào đó, cô chỉ mở lòng với tôi. Có lẽ cô thích việc tôi là một người biết lắng nghe. Cô thích nói, và tôi thích nghe.
Tôi là người bạn thân nhất của Liza. Trong giờ thờ phụng, giờ học giáo lý, nghi lễ hay lúc dùng bữa—cô ấy luôn ngồi cạnh tôi. Ngay cả khi chơi với những đứa trẻ khác, cô ấy cũng luôn cùng đội với tôi.
Liza yêu hoa cỏ và thảo mộc. Những lúc rảnh rỗi, cô sẽ tự học về các loại thảo dược. Sau giờ học, cô thường kéo tôi vào rừng đi dạo. Vừa đi, cô vừa hào hứng liến thoắng về bất kỳ loại thảo dược nào cô nhận ra trong sách.
Phần lớn tuổi thơ của tôi luôn có Liza bên cạnh. Dù sự hiện diện của cô ấy là chỗ dựa cho những cảm xúc bất ổn của tôi, nhưng không phải lúc nào điều đó cũng dễ chịu. Nếu tôi lỡ ngồi cạnh một đứa trẻ khác hoặc dành thời gian với ai đó sau giờ học, cô ấy sẽ hờn dỗi và tự nhốt mình trong phòng suốt nhiều giờ.
Mỗi khi cô ấy dỗi, tôi lại mang đến những loài hoa hay thảo mộc mà cô ấy thích. Cô đặc biệt yêu loài hoa tên là Elcanto—một loài hoa không có dược tính nhưng có cánh hoa rất đẹp và hương thơm ngọt ngào. Những "lễ vật" này luôn khiến tâm trạng cô ấy tốt lên nhanh chóng.
Nhưng đôi khi Liza giận dữ đến mức ngay cả hoa cỏ cũng không thể xoa dịu cô. Cô ấy không hòa hợp với những cô gái khác ở đền thờ, và nếu tôi dành thời gian cho một cô gái khác, cô ấy sẽ bộc lộ sự ghen tuông và giận dữ thông qua những hành động quá khích.
Khi nổi giận, cô ấy sẽ rắc cát vào chăn nệm của tôi hoặc xé nát quần áo và vở ghi chép của tôi. Cô ấy còn đối xử tệ hơn với những cô gái mà tôi ở cùng. Có lần, cô ấy đã bí mật rắc bột thảo độc vào gối của một cô gái khác và bị phạt rất nặng.
Quá tức giận trước những hành động thái quá đó, tôi từng tuyên bố chấm dứt tình bạn. Đáp lại, Liza đã tuyệt thực, nhốt mình trong phòng và trở thành một kẻ ẩn dật. Tình trạng này kéo dài suốt một tuần. Các linh mục kể rằng ban ngày cô ấy im lặng, nhưng đêm nào đi ngang qua cửa phòng họ cũng nghe thấy tiếng cô ấy nức nở cay đắng.
Khi sức khỏe của Liza suy sụp, Sơ trưởng đã can thiệp và buộc chúng tôi phải làm hòa, lúc đó cô ấy mới chịu ra ngoài.
Liza và tôi tiếp tục bên nhau suốt thời niên thiếu. Khi bước vào tuổi dậy thì, ngoại hình của Liza thay đổi rõ rệt. Mái tóc xám xỉn màu chuyển sang sắc bạc tinh tế, và đôi mắt ngây thơ ngày nào đã trở nên nữ tính và sắc sảo hơn. Cô cao lên từng ngày, gò má thon lại và đường xương hàm rõ nét hơn. Làn da cô cũng ngày càng trắng hơn.
Liza bắt đầu có những cuộc gặp gỡ thường xuyên với Đại tư tế nói chuyện về điều gì đó liên quan đến dòng máu của cô.
"Suối Mana của tớ đã mở rồi."
"Đó là gì vậy?"
"Đó là khả năng đặc biệt của dòng máu gia tộc Pascal. Mọi người trong gia đình tớ đều mở Suối Mana vào tầm tuổi này."
"Điều đó tốt chứ?"
Cô ấy vuốt mái tóc bạc của mình sang một bên khi nói:
"Ừ. Suối mana của tớ nằm ở bụng dưới, nó tạo ra một lượng mana khổng lồ. Tóc tớ đổi màu cũng là vì nó. Tớ thích màu tóc cũ hơn."
"Giờ trông nó cũng rất ấn tượng mà."
"Người của gia tộc tớ không bị già đi nhanh chóng nhờ có Suối Mana."
"Hừm."
"Ngay cả khi cậu đã thành một người đàn ông trung niên, tớ vẫn sẽ trông y hệt như bây giờ."
"Tớ không muốn bị đối xử như một đứa trẻ ở tuổi đó đâu."
"Tớ cũng thế. Và Đại tư tế nói ông ấy sẽ dạy tớ ma thuật cơ bản."
"Bắt đầu từ khi nào?"
"Ngày mai."
"Vậy là từ mai tớ sẽ có một người bạn là phù thủy à?"
"Đúng vậy. Đừng có mà khóc lóc hay gây chuyện chỉ vì không có tớ ở bên đấy."
"Cậu đi đâu xa à?"
"Không, chỉ là tớ sẽ có những bài học riêng khoảng một đến hai tiếng mỗi buổi tối."
"Vậy buổi tối tớ biết chơi với ai?"
"Cứ ngoan ngoãn đi ở trong phòng đi và hãy luôn nghĩ về tớ đấy và hãy nghĩ xem chúng ta nên chơi trò gì cho vui."
Nhìn cô ấy trưởng thành, tôi cảm nhận rõ một điều: Liza khác biệt hoàn toàn với tôi. Sự khác biệt về xuất thân, tài năng thiên bẩm và ngoại hình ngày càng trở nên rõ rệt theo thời gian. Nếu linh mục của Acates không cưu mang tôi, có lẽ chúng tôi đã chẳng bao giờ gặp nhau.
Thế nhưng thật tình cờ, cô ấy và tôi lại là những người bạn, người thân và người đồng hành thân thiết nhất. Chúng tôi chia sẻ mọi thứ về bản thân. Thời gian trôi qua, Liza và tôi xâm nhập sâu sắc vào cuộc sống của nhau. Chúng tôi đan xen chặt chẽ về mặt cảm xúc, đến mức chẳng ai có thể tưởng tượng nổi cuộc sống nếu thiếu vắng người kia.
Liza sợ việc lớn lên. Cô sợ người chú sẽ đến tìm khi cô đến tuổi trưởng thành. Sau khi Suối Mana của Liza mở ra, những người hầu từ gia tộc Pascal đến đền thờ hai lần một năm để kiểm tra tình hình của cô. Vào những ngày phải đối mặt với họ, vẻ mặt của Liza trông cực kỳ khó coi.
Sau đó, Liza thường có thói quen nói về việc sẽ ở bên tôi ngay cả khi trưởng thành.
"Lớn lên chúng mình hãy sống cùng nhau nhé."
Thỉnh thoảng cô ấy còn đùa rằng chúng tôi nên kết hôn. Lần nào tôi cũng đồng ý lời cầu hôn đó. Cả hai chúng tôi đều biết thực tế khó khăn thế nào để giữ lời hứa ấy khi lớn lên. Khả năng cao là chúng tôi sẽ không thể bên nhau mãi mãi. Tôi cảm nhận được điều này rõ ràng hơn khi tài năng của Liza nở rộ từng ngày.
Nhưng bằng cách hứa hẹn như thế, chúng tôi có thể tạm quên đi những muộn phiền đó.
Trẻ mồ côi ở Đền thờ Acates không được ở lại sảnh Lorail sau khi tròn 17 tuổi. Vì vậy, chúng tôi phải sớm tìm ra con đường riêng để tự lập. Liza có đủ tố chất để trở thành một phù thủy xuất sắc. Rất có thể cô ấy sẽ vào học viện khi tròn 17. Tương lai của cô ấy vô cùng rạng rỡ.
Tôi bắt đầu học nghề kim hoàn từ năm 14 tuổi. Đến năm 15 tuổi, tôi làm những công việc lặt vặt tại một xưởng chế tác khá lớn và dần dần tích lũy thêm kinh nghiệm.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chúng tôi bước sang tuổi 15. Khi đó, Liza trở nên nóng nảy và nhạy cảm hơn. Những người hầu nhà Pascal ghé thăm thường xuyên hơn, và Liza cũng tìm đến tôi nhiều hơn. Vào những ngày sau khi gặp họ, đôi khi cô ấy sẽ ôm chặt lấy tôi và run rẩy như một chú cún con bị lạc và chẳng nói lời nào. Ngay cả khi tôi hỏi có chuyện gì, Liza cũng không trả lời.
Trong lúc làm việc tại xưởng, tôi thu lượm những mảnh kim loại và dây kẽm bỏ đi. Tôi chọn những miếng còn tốt, nấu chảy và đúc chúng lại với nhau. Vận dụng những kỹ năng đã học được, tôi đã thức trắng đêm để làm ra một chiếc nhẫn.
Khi tôi trao tác phẩm đầu tay của mình cho Liza, cô ấy đã vui mừng khôn xiết. Cô đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út bàn tay trái. Cô xoay tay qua lại như thể đó là một chiếc nhẫn kim cương đắt tiền trong khi nở một nụ cười rạng rỡ.
"Sau này tớ sẽ tặng cậu thứ gì đó tốt hơn."
"Thế này là đủ tốt rồi."
Nụ cười của Liza luôn là điều khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng. Tôi tự hỏi mình có thể bảo vệ nụ cười đó bao lâu nữa. Bên trong tôi, khát khao được mãi mãi bên cạnh Liza đang trỗi dậy mạnh mẽ.
Và vào một ngày mùa hè năm chúng tôi 15 tuổi, tôi đã được nghe câu "Tớ yêu cậu" lần thứ hai trong đời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
