Hoan Nghênh Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Thôn Vĩnh Sinh - Chương 115

Ngân Tô liếc nhìn nhóm người chơi bên kia. Dưới ánh đèn, cô cuối cùng cũng thấy rõ dáng vẻ của bọn họ.

Năm người — bốn nam, một nữ. Cô đã nói rồi, phó bản này chỉ có hai người chơi nữ, vậy mà giờ lại thế này… Không công bằng chút nào.

Ngân Tô thản nhiên quan sát, không hề che giấu ánh nhìn của mình. Còn nhóm người chơi kia thì càng nhìn cô, càng cảm thấy có gì đó sai sai.

Đúng lúc bầu không khí đang kỳ lạ, Ngân Tô bỗng giơ tay, lễ phép chào:

“Chào mọi người, rất vui được gặp các bạn.”

“???”

Đám người chơi ngơ ra. NPC mà lại chào như người chơi à?

Một người thử hỏi:

“Cô… là người chơi hả?”

Ngân Tô nhìn lại quần áo của mình, nghiêm túc hỏi:

“Không giống sao?”

“…”

Giống cái chỗ nào?!

Vừa rồi cô thể hiện y như NPC chính hiệu, ai mà ngờ là người chơi thật!

“Cô thật sự là người chơi?”

Ngân Tô nghiêng đầu, hơi bối rối:

“Tôi chỗ nào không giống?”

“…”

Cô có nhớ mình vừa hòa nhập với cả đám NPC không? Không giống chỗ nào à?

Một người trong nhóm kéo mấy người còn lại lại gần, hạ giọng:

“Tôi nghi cô ta là NPC trà trộn vào đội người chơi.”

Cả nhóm im lặng.

… Ừ, có lý thật.

Mọi người đồng loạt gật đầu đồng ý.

Dù nghi ngờ Ngân Tô, họ vẫn không nói thẳng ra — lỡ đâu cô thật sự là người chơi thì sao. Trong game này, có mấy người hành vi quái đản là chuyện bình thường mà. Trò Chơi Cấm Kỵ vốn nổi tiếng bao dung: bất kể là người chơi kiểu gì, đều được đối xử như nhau.

Một người hỏi thử:

“Này… Liễu Lan Lan không phải bị cô đẩy xuống nước đấy chứ?”

Ngân Tô lập tức đáp, giọng nghiêm túc:

“Không phải tôi.”

Rồi thản nhiên thêm một câu:

“Tôi bảo Lô Khê đẩy.”

“…”

Tất cả đều hóa đá.

Cô nói như vậy là muốn dọa người ta hả?!

“Vậy là đủ sáu người rồi.” Một người thở phào. “Còn may, không phải số lẻ.”

Ngân Tô nghe mà mờ mịt.

Sao số lẻ lại quan trọng vậy?

Cô nén cơn bực, nghiêm túc hỏi:

“Lẻ thì sao?”

Một anh tóc dài nhìn cô chăm chú một chút, giải thích:

“Người chơi số lẻ thì độ khó phó bản sẽ tăng lên.”

Ngân Tô nhìn anh. Anh ta có mái tóc bết, râu ria tua tủa, mắt đen sâu thẳm nhưng lộ vẻ mệt mỏi, trông như mấy ông ở rể chục năm chưa được ngủ ngon.

“…”

Thì ra đây là lý do phó bản đầu tiên của cô khó thế sao?

Anh tóc dài lại cau mày:

“Cô làm sao cái này cũng không biết? Không lẽ là NPC thật?”

Ngân Tô bình tĩnh đáp:

“Không có quy định rằng người chơi phải biết hết mọi thứ chứ?”

Anh ta nheo mắt nhìn cô một hồi, rồi hỏi tiếp:

“Cô mới qua xong phó bản tân thủ hả?”

“Ừ.” Ngân Tô gật đầu, rất tự nhiên.

“…”

Thật là tân thủ à.

Trong mắt người chơi lâu năm, dù có qua ba phó bản tân thủ thì vẫn là tân thủ thôi.

Nhưng nghĩ lại những gì cô vừa làm — hòa nhập NPC, nói năng trơn tru, gan to bằng trời — thì họ lại thấy không chắc nữa.

Cô gái này… không bình thường.

Người tóc dài chủ động giới thiệu:

“Tôi là Bạch Lương Dịch. Đây là tên trong phó bản của tôi.”

Ngân Tô nghe mà khẽ gật đầu. Họ đã tìm thấy thông tin về phó bản qua điện thoại, nên biết tên anh ta từ trước.

“Lộ Dao.” Cô trả lời, giọng bình tĩnh. Dù gì cũng chẳng cần khai thật tên.

“Tôi là Sử Vân Phi.”

Người thanh niên gầy đến mức xanh xao cúi đầu nói nhỏ, lộ rõ vẻ rụt rè, như thể không quen tiếp xúc với người khác.

“Tôn Hạo.”

Giọng hắn trầm, hơi tục tằn, nhưng khuôn mặt lại thanh tú khiến người ta bất ngờ.

“Tôi là Chu Hiên.”

Một người đàn ông lớn tuổi hơn, ăn mặc như công nhân sửa chữa, mặt mũi hiền lành, có vẻ thành thật.

“Trình Tinh.”

Người còn lại là cô gái duy nhất trong nhóm, mặc áo khoác da ngắn, trông có vẻ ngầu, nhưng khuôn mặt dịu dàng khiến người ta thấy ấm áp như chị cả.

Sau khi mọi người giới thiệu xong, Ngân Tô mỉm cười, chân thành nói:

“Rất vui được cùng mọi người chơi game.”

“…”

Cả nhóm lại rơi vào im lặng.

Chỉ có người đầu óc có vấn đề mới “vui vẻ” khi vào phó bản kinh dị thôi. Người bình thường chỉ lo sống sót ra được.

Lúc này, Lô Khê từ phòng bên đi ra, thấy không khí lạ lạ bèn hỏi:

“Mọi người nói chuyện gì thế? Dọc đường im re, bình thường mấy người nhiều chuyện lắm mà, hôm nay lại y như câm.”

Bạch Lương Dịch nhún vai, thản nhiên đáp:

“Nhà Trương Dương xa quá, đi mệt rã rời rồi, không có sức nói.”

Lô Khê quả nhiên tin ngay:

“Ai mà biết được Trương Dương lại ở cái nơi quỷ quái thế này. Còn nói có bích họa gì nữa chứ, Triệu Thần đúng là có bệnh.”

Bích họa?

Đám người chơi lập tức liếc nhìn nhau.

Bạch Lương Dịch định nói gì đó, nhưng Lô Khê đã kéo Ngân Tô lại gần, nhỏ giọng nhắc:

“Cô đừng thân với bọn họ quá, đàn ông chẳng ai tốt đẹp cả.”

Ngân Tô gật đầu phụ họa:

“Cô nói đúng. À mà… Triệu Thần đầu óc có vấn đề thật à? Dẫn mấy người tới chỗ này xem bích họa?”

“Ai biết được.” Lô Khê bĩu môi, “Từ lúc hắn theo đuổi cô không được, quay qua cặp với Liễu Lan Lan, đầu óc hắn bắt đầu có vấn đề rồi.”

“…”

Quan hệ trong cốt truyện này thật rối rắm.

“Cô biết bích họa ở đâu không?”

“Không. Trương Dương nói ở quê cậu ta, ai mà biết chỗ nào. Chắc ngày mai sẽ rõ.”

“Địa phương quỷ quái gì đâu, dơ dáy kinh khủng, còn dính cả bùn lên chân tôi nữa!”

Tiếng mập mạp vang lên khi cậu ta tức giận bước vào, xắn ống quần, đập chân xuống đất.

Lô Khê nhìn qua, suýt nữa hét lên:

“Mập… Mập mạp! Máu! Có máu trên chân anh kìa!!”

“Cái gì máu?” Mập mạp cúi xuống nhìn, rồi lập tức hét lớn:

“Đm!!”

Giày cậu ta dính đầy bùn lẫn vết máu khô, lúc nãy ở ngoài tối không để ý, giờ vào nhà có ánh đèn mới thấy rõ.

Liễu Lan Lan và Triệu Thần nghe tiếng hét thì vội vàng chạy ra, quần áo chưa chỉnh tề:

“Mấy người la cái gì thế?”

Trương Dương cũng hớt hải chạy từ ngoài vào, mặt hoang mang:

“Xảy ra chuyện gì vậy?”