Chương 27: Nạp tiền thành công
Mệt quá, mệt quá đi mất!
Cái dự án này cuối cùng cũng ký xong rồi, cái công việc rách nát này thật sự là một ngày cũng không trụ nổi nữa!
Mặc Trúc nằm vật ra giường khách sạn, gương mặt lộ rõ vẻ phờ phạc. Để có thể ký kết thuận lợi dự án này, ông đã dẫn theo năm người chạy đôn chạy đáo mấy ngày liền, uống rượu tiếp khách đến mụ mị cả người, mệt đến phát khiếp. Tuy nhiên, đàm phán thành công thì tiền thưởng chắc chắn sẽ không ít.
Nghỉ việc à?
Chu Khai hỏi.
Nghỉ cái búa, nghỉ rồi cạp đất mà ăn à?
Mặc Trúc dù miệng thì than vãn nhưng bảo nghỉ việc là chuyện không tưởng. Thời buổi này kiếm việc khó khăn, huống chi ông đã leo lên được vị trí trưởng phòng. Dù chế độ đãi ngộ có chút lộn xộn nhưng tiền hoa hồng ông nhận được rất khá. Hơn nữa ở cái tuổi này, trên có già dưới có trẻ, ai mà dám nghỉ cơ chứ.
Két...
Anh Mặc, em ra quầy lễ tân lấy chút trà giải rượu ạ.
Lúc này, một thanh niên ngoài đôi mươi bước ra, trên tay bưng khay trà. Hai người lớn tuổi nhìn về phía cậu trai trẻ này.
Tiểu Phương tuy mới tốt nghiệp nhưng cái sự tinh ý này đúng là được việc thật.
Mặc Trúc khen ngợi.
Dạ, em thấy hai vị lãnh đạo uống cũng khá nhiều nên lo mọi người không khỏe, vì thế em đi chuẩn bị chút trà ạ.
Phương Dương cười hì hì, đặt khay trà lên bàn.
Tôi thấy cậu nhóc này lanh lợi đấy, có đối tượng chưa?
Chu Khai hỏi.
Dạ chưa... tầm này ai mà dám yêu đương gì ạ...
Phương Dương có chút ấp úng. Thấy hai vị sếp vẫn nhìn mình chằm chằm, cậu đành cứng đầu nói tiếp:
Thật ra... em vốn dĩ chẳng muốn kết hôn chút nào.
Không kết hôn?
Mặc Trúc hơi ngạc nhiên.
Vâng thưa sếp. Chuyện sính lễ, nhà cửa, xe cộ thì mình chưa bàn tới. Sếp cứ thử nghĩ xem, đến tuổi trung niên, sau một ngày làm việc mệt mỏi, họp hành bị cấp trên mắng chửi, mang một bụng tức về nhà thì thấy thằng con nhỏ đang mải chơi game, bảo nó làm toán thì 2+2=1.
Lúc ăn cơm thì bố mẹ già gọi điện bảo muốn mua thực phẩm chức năng. Sếp vốn dĩ tích góp được ít tiền định đổi cái điện thoại mới, cuối cùng đành phải đưa cho bố mẹ.
Lúc này vợ lại muốn mua mỹ phẩm, làm đẹp tốn vài chục triệu, đầu sếp lập tức to như cái đấu. Khổ sở khuyên can mãi để không mua thì lúc đi ngủ cô ấy lại hỏi: Nếu em và mẹ cùng rơi xuống nước anh cứu ai trước?
Uất ức đầy mình, sếp chạy ra ban công hút thuốc thì phát hiện cái bật lửa bị ai cầm nhầm mất tiêu. Tiện tay mở điện thoại lên xem vòng bạn bè thì thấy đứa con gái lớn đăng một dòng trạng thái: "Ông ấy sinh ra tôi, nhưng không có nghĩa ông ấy là bố tôi".
Âm thầm tắt điện thoại đi, quay về phòng ngủ thì thấy dưới gầm giường có tiếng động. Sếp bò xuống nhìn thì thấy có đàn ông, mà không phải chỉ có một người, nhìn kỹ lại thì còn là người da đen nữa...
Dừng, dừng, dừng ngay! Đừng nói nữa!
Mặc Trúc vội vàng cắt ngang. Vốn dĩ đối phó với cơn say đã đau đầu rồi, nghe Phương Dương nói xong ông còn thấy đau đầu hơn. Thanh niên bây giờ nhìn nhận hôn nhân bi quan đến thế sao? Nhưng quả thật, khi phong khí xã hội trở nên phù phiếm thì đúng là nảy sinh rất nhiều vấn đề.
Ha ha ha! Lão Mặc, giờ còn muốn cho con trai kết hôn nữa không?
Chu Khai không nhịn được mà cười lớn. Để cho lão này lúc trước cứ trêu chọc mình.
Muốn chứ! Con trai tôi ưu tú thế này, còn lo không tìm được vợ hiền chắc?
Mặc Trúc cãi chày cãi cối, nhưng trong lòng cũng bắt đầu thấy hơi rén. Hy vọng con trai tìm được một người vợ tốt, đừng giống như hạng phụ nữ trong lời kể của Phương Dương.
Tôi bảo này tiểu Phương, cậu gặp phải chuyện gì mà lại bi quan về hôn nhân đến thế?
Ông không nhịn được mà hỏi.
Haiz, tự cổ thâm tình lưu bất trụ (Xưa nay chân tình vốn chẳng giữ được người).
Đã từng, em cảm thấy có được cô ấy là có cả thế giới, em khắc sâu hình bóng cô ấy vào tận đáy lòng.
Kết quả, một gã vừa xấu hơn em, vừa chẳng có tiền, chẳng có gì ưu tú bằng em, chỉ dùng vài lời đường mật đã lừa cô ấy đi mất, sếp thấy nực cười không?
Phương Dương không hề giấu giếm mà nói thẳng ra. Cậu không tin vào hôn nhân, càng không tin vào phụ nữ thời nay, vì thế cậu dành toàn bộ tâm trí và sức lực vào sự nghiệp. Trải nghiệm đó đã dẫn đến con người cậu hiện tại.
Thật ra, cô ta rời bỏ cậu sớm là chuyện tốt cho cậu đấy.
Mặc Trúc an ủi. Phương Dương gật đầu không phủ nhận:
Sau này cô ta bị chơi chán rồi bị đá, định quay lại tìm em. Em trực tiếp chặn mọi liên lạc rồi chuyển sang thành phố khác luôn.
Mục tiêu của em rất rõ ràng là kiếm tiền, sau đó an hưởng tuổi già. Em sẽ dốc sức cho công việc, đợi khi dành dụm đủ tiền sẽ tìm một nơi yên tĩnh để từ từ trải nghiệm phần đời còn lại.
Mặc Trúc và Chu Khai cũng nhìn ra được, nếu thực sự như vậy thì cậu trai này rất đáng để đề bạt. Chủ yếu là vì Phương Dương làm cấp dưới khiến sếp rất thoải mái, cậu không cố tình nịnh bợ mà luôn làm những việc khiến sếp thấy hài lòng. Ví dụ như việc chưa được dặn dò đã chủ động bưng trà giải rượu tới lúc nãy, đúng lúc họ đang cần nhất. Cho Phương Dương thêm thời gian, cậu chắc chắn sẽ thăng tiến rất nhanh trong chốn công sở.
Phương Dương này, xã hội dù phù phiếm thật, nhưng tôi phải nhắc cậu một câu: Đừng cực đoan quá. Dốc sức cho sự nghiệp không sai, nhưng nếu gặp được người phụ nữ tốt thì nên để tâm một chút.
Không kết hôn thì cuộc đời này cảm thấy chung quy vẫn thiếu thốn điều gì đó.
Mặc Trúc khuyên nhủ. Một chàng trai tốt thế này, ông không muốn cậu vì gặp phải một "tra nữ" mà phủ định toàn bộ phụ nữ, suy nghĩ đó quá cực đoan. Trải qua một lần đau thương, lẽ ra nên giúp cậu nhìn người rõ hơn mới đúng. Phương Dương im lặng gật đầu ghi nhớ.
Hôm nay cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, xong việc cả rồi. Sáng mai dọn dẹp một chút, vé tàu cao tốc chiều mai tôi đã mua xong rồi.
Mặc Trúc vỗ vai Phương Dương.
Rõ! Em biết rồi anh Mặc, có việc gì anh cứ gọi em ạ!
Penta Kill!
Trên giường, Mặc Thanh Xuyên đang hăng say lướt màn hình. Lần này Diệp Y Thủy làm trợ thủ cho cậu, và cậu cũng không phụ sự kỳ vọng, thuận lợi quét sạch đội hình đối phương, giành lấy cú Penta Kill. Đi theo lính siêu cấp đẩy thẳng từ nhà lính đến nhà chính, giành chiến thắng! Lại bỏ túi thêm một ngôi sao hạng.
Không được rồi, mệt quá đi mất.
Mặc Thanh Xuyên thở phào nhẹ nhõm. Đánh Xạ thủ (AD) mệt thật đấy! Phải chú ý di chuyển, chú ý bị bắt lẻ, chú ý sát thủ lao vào, chỉ cần sơ sẩy một chút là "bay màu" ngay, mà một khi Xạ thủ chết thì ảnh hưởng cực lớn đến trận đấu! Vẫn là chơi Trợ thủ an tâm hơn, xả thân bảo vệ đồng đội, đừng có chết nhảm là được.
Mới thế đã mệt rồi à? Cậu yếu thế.
Phía bên kia vọng lại lời chế giễu của Diệp Y Thủy.
Tôi đang dùng cơ thể của cô đấy nhé! Có yếu thì cũng là cơ thể cô yếu!
Chẳng liên quan gì đến cơ thể tôi hết! Trước đây tôi đánh cả ngày cũng chẳng sao.
Diệp Y Thủy phản bác:
Thôi bỏ đi, cậu mệt rồi thì nghỉ ngơi trước đi, tôi lướt video ngắn một lát.
Dù sao hôm nay leo hạng thế cũng đủ rồi, đánh mấy ván này phải tập trung cao độ, lướt video ngắn cho thoải mái.
Được thôi.
Mặc Thanh Xuyên thoát khỏi phòng, tắt trò chơi. Sau đó, cậu mở ứng dụng đọc truyện để xem bộ tiểu thuyết "Hoa Khôi Vốn Không Có Scandal Cho Đến Khi Chúng Tôi Hoán Đổi Thân Xác". Kết quả là đọc chưa được bao lâu đã thấy cái nút màu vàng báo hết chương.
Thật là ngắn.
Cậu lẩm bẩm chê bai một câu rồi bắt đầu lướt video ngắn. Đột nhiên, phía trên màn hình điện thoại hiện lên một thông báo tin nhắn:
[Thông báo nạp tiền thành công] Quý khách thân mến, vào lúc 16:29:35 ngày 06/04/2024, quý khách đã nạp thành công 100.000,00 nhân dân tệ thông qua dịch vụ nạp tiền Internet di động.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
