Hóa Thân Của Tôi Đang Trở Thành Boss Cuối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Chương 109-216 - Chương 125: Mưa xối xả, Tokyo, buổi đấu giá tanh máu (10)

Chương 125: Mưa xối xả, Tokyo, buổi đấu giá tanh máu (10)

Thế giới thực, tại một góc không mấy ai chú ý trong hội trường đấu giá.

Hắc Dũng quấn toàn thân thành một cái kén khổng lồ trong suốt, treo ngược bất động bên dưới trần nhà.

Ánh mắt chạm phải Quỷ Chung đột ngột xuất hiện, hắn hứng thú nhướng mày, thầm nghĩ ông già quả nhiên đã đến. Nhưng ông ấy cũng không thể nào một mình cân tất cả được chứ? Dù là năng lực giả hệ Thời gian, nhưng cấp Chuẩn Thiên Tai rốt cuộc cũng có giới hạn.

Cho nên... mình phải tranh thủ khoảng thời gian này, nghĩ cách giúp ông ấy tìm ra một điểm đột phá.

Ngay lúc này, so với người đàn ông khoác áo choàng đen đeo mặt nạ hô hấp hình chữ Z kia, thứ đập vào mắt đám người Lữ đoàn trước tiên là:

—— Một tháp đồng hồ khổng lồ.

Chỉ thấy tòa tháp đồng hồ cao bốn mét này như một người khổng lồ đen kịt chắn ngay trước mặt Lam Hồ. Kim giờ di chuyển với tốc độ cao, cuối cùng dừng lại ngay phía trên số "12".

Trong tiếng chuông chấn động màng nhĩ, cả thế giới dường như đều tĩnh lặng trong một giây.

Ngay sau đó, một trận sóng âm dường như hữu hình từ tháp đồng hồ khổng lồ khuếch tán ra ngoài, vặn vẹo cả mũi tên máu của Huyết Duệ, bóng bi-a của Anluns, cũng như những con bướm giấy của Ayase Origami, khiến chúng văng ra tứ phía, duy chỉ không chạm đến thân ảnh của Lam Hồ.

Trong khoảnh khắc thời gian khôi phục dòng chảy bình thường, Quỷ Chung đã lao từ lối vào hội trường đấu giá đến ngay trước mặt Lam Hồ.

Quỷ Chung cúi đầu nhìn thoáng qua Lam Hồ đang mất máu toàn thân, gần như có thể gọi là nửa cái xác chết, rồi từ từ ngẩng đầu lên. Trong đôi đồng tử đỏ ngầu phản chiếu bóng dáng của đám người Lữ đoàn.

Toàn thân ông run lên bần bật, bộ máy hô hấp cơ khí phát ra tiếng rít quá tải, gần như gằn từng chữ hỏi: "Là kẻ nào... đã đánh nó ra nông nỗi này?"

Ngừng một chút, thần sắc ông đột ngột trở nên u ám, giận dữ gầm lên:

"Cút ra đây cho tao!"

Tiếng gầm xuyên thấu nửa hội trường đấu giá, như tiếng chuông đồng vang dội, nện mạnh vào tai mấy thành viên Lữ đoàn.

Lam Đa Đa lúc đó ngẩn người ra, cô nàng bịt tai, lải nhải nói với ba người bên cạnh: "Này này này, rốt cuộc là đang làm cái trò gì vậy! Sao lại lòi ra thêm một thứ xui xẻo nữa thế? Tôi nhớ người này là siêu tội phạm mà, chẳng phải nên hợp tác với chúng ta cùng cướp buổi đấu giá sao?"

"Ai biết được?" Huyết Duệ nhún vai tỏ vẻ mình cũng không rõ tình hình.

"Biết đâu... Lam Hồ là con riêng của Quỷ Chung và Hắc Dũng."

Hạ Bình Trú mặt không cảm xúc kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo, các thành viên thi nhau ném ánh mắt cạn lời về phía hắn.

"Mèo con... khè rồi." Ayase Origami nói.

"Khè cái gì cơ?" Hắn hỏi.

"Chuyện cười kỳ quặc." Cô nói.

Lúc này, trên đài đấu giá ở thế giới trong gương, Urushiha Ri đang ngẩng đầu nhìn Hồng Long Lý Thanh Bình chiến đấu với Thiên Trú Chi Lang (Bạch Tham Lang), nghe thấy tiếng chuông mạnh mẽ truyền đến từ sau cánh cửa gỗ, gã thuận tay phái một con quạ đen xuyên qua cửa gỗ, bay ra khỏi thế giới mặt gương.

Ngay sau đó, thông qua đôi mắt đỏ rực của con quạ, Urushiha Ri hiển nhiên nhìn thấy bóng dáng của Quỷ Chung.

"... Quỷ Chung?"

Urushiha Ri khẽ nhướng mày, lẩm bẩm danh hiệu này.

Gã làm sao có thể không rõ Quỷ Chung là ai?

Siêu tội phạm xuất thân từ Trung Quốc, dị năng giả hệ Thời gian lừng danh. Tuy nói là cấp Chuẩn Thiên Tai, nhưng vì cơ chế dị năng khủng bố nên đã sớm chạm đến ngưỡng cửa cấp Thiên Tai, thế nên Liên Hợp Quốc mới đặc biệt phái Hồng Dực đến bắt giữ ông ta.

Thực tế không chỉ Liên Hợp Quốc... ngay cả cái gọi là thế lực phản diện cũng e dè Quỷ Chung.

Nói đúng hơn, bất kể là người của thế lực nào cũng đều sợ con quái vật nắm giữ thời gian này trưởng thành. Nhưng dù ai cũng rõ giá trị của dị năng hệ Thời gian, lại chưa từng có ai thực sự thành công lôi kéo được Quỷ Chung.

Bởi vì không ai rõ mục tiêu của Quỷ Chung rốt cuộc là gì, ông ta chiến đấu vì cái gì, nên không biết bắt đầu từ đâu.

Mà giờ phút này, Quỷ Chung lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn che chở trước mặt một Dị hành giả có lập trường đối lập với ông ta.

Cảnh tượng này... quả thực là không thể tin nổi.

Urushiha Ri theo bản năng nghi ngờ giữa Quỷ Chung và Lam Hồ tồn tại mối quan hệ mờ ám nào đó, hoặc là Quỷ Chung nhận ủy thác của thế giới ngầm, yêu cầu đảm bảo an toàn cho nhóm Lam Hồ trong hành động lần này.

Nghĩ đến đây, trong đôi đồng tử sâu thẳm của Urushiha Ri lóe lên một tia sáng lạ. Gã hoán đổi vị trí với con quạ, xuất hiện tại hội trường đấu giá ở thế giới thực.

Urushiha Ri ngước mắt nhìn thẳng vào Quỷ Chung, không nhanh không chậm ra lệnh cho các thành viên xung quanh.

"Số 12, Origami, Lam Đa Đa, Andrew, các người vào thế giới trong gương giúp Bạch Tham Lang chặn Hồng Long."

"Hả?" Lam Đa Đa chỉ vào mình, sắc mặt vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc, "Tôi đánh Hồng Long á?"

"Chỉ là yểm trợ, không cần lại gần." Urushiha Ri bổ sung, "Ưu tiên an toàn của bản thân."

"Ồ ồ." Lam Đa Đa gật đầu.

"Đã rõ." Andrew nói, cười cợt nhả thu lại khẩu súng bắn tỉa đang dựng trên mặt đất, "Vậy tôi đi xử con rồng ngu ngốc kia, ông chú quái vật tháp đồng hồ bên này giao cho ngài nhé, đoàn trưởng."

"Đã nhận." Hạ Bình Trú nói. Miệng trả lời thì dứt khoát, nhưng thực ra hắn cũng không biết mình có thể làm gì.

Tóm lại cứ đặt hai quân cờ Pháo lên đài đấu giá, bắn tượng trưng hai phát vào Hồng Long, kiếm chút cảm giác tồn tại là được rồi.

Ayase Origami không đáp lại, chỉ lẳng lặng đi theo Hạ Bình Trú bước vào thế giới trong gương.

Sau khi bốn thành viên được điểm danh rời đi, hội trường đấu giá ở thế giới thực lập tức thoáng đãng hơn nhiều. Tiếng thở nặng nề truyền ra từ mặt nạ kim loại của Quỷ Chung vẫn không ngừng vang vọng trong hội trường.

Nhìn Quỷ Chung đang cầm máu cho Lam Hồ, Urushiha Ri thấp giọng nói: "Jack, Huyết Duệ, Anluns, ba người các ngươi đối phó Quỷ Chung, nếu cần thiết tôi sẽ giúp."

Dứt lời, Jack Đồ Tể chỉ còn lại nửa khuôn mặt và Anluns cũng bước ra từ trong gương.

Khuôn mặt dữ tợn, vỡ nát của hai thành viên phơi bày dưới ánh đèn chùm pha lê, một nửa là xương trắng, một nửa vẫn còn bao bọc bởi da thịt, trông như Izanami mà Izanagi đã nhìn thấy ở cõi Hoàng Tuyền.

Anluns liếc nhìn Quỷ Chung, chớp chớp con mắt còn sót lại, vẻ mặt tò mò hỏi: "Hô... Đoàn trưởng, tại sao một siêu tội phạm lại bảo vệ Dị hành giả?"

Urushiha Ri im lặng không nói.

Jack Đồ Tể giơ thanh trường đao đỏ thẫm lên, ánh mắt vẫn lạnh lùng như đêm cực, "Mày lần nào cũng nói nhảm nhiều thế."

Huyết Duệ nhếch môi, trong đôi mắt đỏ rực phản chiếu bóng dáng Quỷ Chung.

Cô thản nhiên nói: "Tuy rằng muốn đi xem con Hồng Long kia hơn, nhưng bên này cũng rất thú vị, hơn nữa đã lâu không đánh nhau cùng đoàn trưởng rồi."

Sau khi sử dụng một vài thủ đoạn tạm thời cầm máu cho Lam Hồ, Quỷ Chung đứng dậy từ dưới đất.

Ông ngẩng đầu nhìn thanh trường đao trong tay Jack Đồ Tể, khẽ nheo mắt lại, so sánh với vết dao chém trên người Lam Hồ, ngay sau đó khuôn mặt dưới mặt nạ hô hấp khẽ co giật, ánh mắt lập tức lạnh đến cực điểm, như dã thú chực chờ ăn thịt người.

"Hóa ra là mày..." Quỷ Chung khàn giọng tự nói, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Jack Đồ Tể không nhúc nhích.

Khoảnh khắc này, kim giờ của tháp đồng hồ vẫn dừng lại trên số "12", nhưng kim giây vốn tĩnh lặng bắt đầu chuyển động, tiếng tích tắc tích tắc lan truyền trong hội trường đấu giá.

Bánh răng kêu răng rắc, chồng lên tiếng thở của mặt nạ cơ khí.

Hắc Dũng treo ngược dưới trần nhà, âm thầm cổ vũ cho Quỷ Chung: "Đúng rồi đúng rồi... chính là mụ ta, chính là mụ Jack Đồ Tể này, giết chết mụ đi bố già!"

Anluns nhún vai, miễn cưỡng xách cây gậy bi-a lên, tì sau gáy, "Thật muốn đổi vũ khí quá... Tao hận cái máy đánh bạc hôm nay chết đi được."

"Chẳng phải do mày tự phát triển dị năng sao?" Jack Đồ Tể châm chọc.

"Ai bảo dị năng của tao nó như thế chứ?"

"Một con sâu cờ bạc, còn có thể trông như thế nào?"

Trong lúc trêu chọc nhau, cả hai đồng thời biến mất tại chỗ.

Tiếp nối chiến thuật đối đầu với Lam Hồ, bọn họ một người cầm gậy bi-a, một người cầm trường đao đỏ thẫm, từ hai phía trái phải kẹp công về phía Quỷ Chung.

Huyết Duệ thì tạo ra một cây cung dài màu đỏ máu trên tay, kéo dây cung từ trên đài đấu giá, đặt mũi tên máu lên.

Ngay trong khoảnh khắc này, tiếng chuông chấn động màng nhĩ lại một lần nữa vang lên, như một cơn cuồng phong quét qua toàn bộ hội trường đấu giá, lướt qua gò má của từng người.

Ngay sau đó thân hình của tất cả mọi người đều dừng lại, cơ thể của Anluns và Jack Đồ Tể đông cứng bất động giữa không trung.

Như hình ảnh dừng hình trong phim điện ảnh, hai người vẫn giữ nguyên tư thế tấn công.

Kim giờ của tháp đồng hồ vẫn bất động chỉ vào "12 giờ".

Khi kim giờ của tháp đồng hồ chỉ đến "12 giờ", cứ mỗi 10 giây trôi qua, thời gian xung quanh sẽ tạm dừng 1 giây; và trong 1 giây ngắn ngủi này, trong cả thế giới, chỉ có duy nhất Quỷ Chung và cái bóng của ông ta có thể hành động.

Đây cũng là khung giờ mạnh nhất trong 12 khung giờ, chế độ mạnh nhất của Quỷ Chung.

Quỷ Chung đột ngột ngẩng đầu, trong thế giới màu thủy ngân, chỉ có ánh sáng đỏ tươi trong đồng tử của ông là rực sáng.

Ông giơ tay trái nắm thành quyền, vượt qua quỹ đạo của gậy bi-a, đấm thẳng vào Anluns đang lao tới từ bên trái. Nắm đấm cứng như sắt không chút nương tay nện vào bụng Anluns, đấm toạc ra một lỗ máu, năm ngón tay siết chặt trong sát na đều bị máu nhuộm đỏ;

Ngay sau đó dồn đủ lực, đôi mắt đỏ ngầu xoay người, dùng lưỡi dao kim loại trên cổ tay phải đâm xuyên bụng Jack Đồ Tể, sau đó hất ngược lưỡi dao lên trên, thô bạo rạch một vết thương y hệt vết thương của Lam Hồ ngay trong cơ thể cô ta, thậm chí còn sâu hơn.

Nội tạng và xương sườn của Jack Đồ Tể cùng lúc bị lưỡi dao sắc bén nghiền nát, màu đỏ bạo ngược bắn tung tóe trong thế giới màu thủy ngân.

Thời gian khôi phục dòng chảy, thân ảnh của Anluns và Jack Đồ Tể bay ngược về hai hướng đối diện.

Cùng lúc đó, ngón tay thon dài của Huyết Duệ buông dây cung.

"Pằng ——!"

Trong tiếng xé gió, mũi tên đỏ máu hóa thành một luồng sáng đỏ lạnh lẽo bắn mạnh ra, nhắm thẳng vào đầu Quỷ Chung.

Giây này, Quỷ Chung vừa mới đánh lui Anluns và Jack Đồ Tể. Tự nhiên không có thời gian rảnh để đỡ mũi tên máu đang bắn tới trước mặt. Nếu không có gì bất ngờ, đầu của ông sẽ bị mũi tên bắn xuyên trong tích tắc.

Tuy nhiên, cái bóng của ông lại bất ngờ "đứng" dậy từ mặt đất, dậm chân lao tới, giơ đôi tay đen kịt lên, như một con trâu mộng nắm chặt lấy cây cung dài màu đỏ máu kia (ND: đoạn này bản gốc ghi nắm lấy cung, nhưng ngữ cảnh là chặn mũi tên, có thể tác giả viết nhầm hoặc ý là chặn lực bắn).

Cái bóng dồn hết sức lực, dùng toàn lực kéo mũi tên lại, hai chân lún sâu xuống sàn nhà, cày ngược ra sau hai rãnh đen dài đến năm mét.

Cuối cùng, mũi tên đỏ rực dừng lại ở khoảng cách chưa đến nửa mét trước đồng tử của Quỷ Chung.

Sau đó "bộp" một tiếng, nó tan vỡ thành một vũng máu tạt xuống đất, nhuộm đỏ mặt giày kim loại của Quỷ Chung.

Huyết Duệ hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, nhướng đôi lông mày thanh tú, "Ông ta lại tạm dừng thời gian một lần nữa?"

Anluns ôm lấy lỗ máu ở bụng, máu rỉ ra qua kẽ tay. Gã lồm cồm bò dậy từ dưới đất.

"Ra tay ác thật đấy." Gã nhe răng cười một cái khó coi.

Jack Đồ Tể cắm thanh thái đao xuống sàn nhà, chống đỡ bản thân đứng dậy, thở dốc từng hơi sâu. Vết rạch từ bụng ngược lên trên của cô ta đang tuôn máu xối xả, những mảnh vụn nội tạng và xương vương vãi đầy đất.

Nội tạng bị phá hủy gần hết, theo lượng máu chảy này... không bao lâu nữa cô ta sẽ chết.

Thần sắc Urushiha Ri vẫn bình tĩnh, gã ngước mắt nhìn tháp đồng hồ sau lưng Quỷ Chung, "Kim giây đã trôi qua 10 giây sao..." Nghĩ đến đây, gã hơi cao giọng, ra lệnh cho các thành viên:

"Anluns, Jack, Huyết Duệ, trước tiên giữ khoảng cách với ông ta, tấn công từ xa, đợi chỉ thị của tôi."

Dứt lời, từng đàn quạ lớn từ sau lưng Urushiha Ri ào ào bay lên, bao vây lấy tòa tháp đồng hồ kia.

Tuy nhiên, một trận sóng âm hữu hình từ tháp đồng hồ khổng lồ khuếch tán ra ngoài. Lũ quạ trong nháy mắt bị sóng âm chấn nát thành mảnh vụn, lông vũ đen kịt cuốn theo máu thịt rơi lộp bộp xuống dưới.

Sắc máu nhuộm đỏ tháp đồng hồ, vang lên tiếng rào rào.

Urushiha Ri im lặng tiến lên đón đầu, hai con quạ từ đầu ngón tay gã bay ra.

Quỷ Chung và cái bóng đồng thời ngẩng đầu lên.

Cái bóng của ông canh giữ bên cạnh tháp đồng hồ và Lam Hồ;

Bản thân Quỷ Chung thì từng bước từng bước đi về phía Urushiha Ri, mỗi bước chân đều trầm như sấm rền.

Khoảnh khắc tiếp theo, ông mạnh mẽ dậm chân lao tới.

Sàn nhà nứt toác ra một cái hố hình mạng nhện, "bùm" một tiếng ông bắn đi. Cuốn theo một trận gió mạnh, nắm đấm kim loại nện thẳng vào đầu Urushiha Ri. Giống như một đoàn tàu hỏa tông trực diện, mái tóc đen của Urushiha Ri bị thổi tung ngược lên cao.

Giây tiếp theo, Urushiha Ri hoán đổi vị trí với con quạ đang bay về phía tháp đồng hồ.

Nhưng cái bóng của Quỷ Chung mạnh mẽ đạp xuống đất tạo thành một hố sâu, giữa những mảnh gỗ vụn bay lả tả hóa thành một chùm sáng đen bay thẳng lên, dùng lưỡi dao cổ tay chém vào cổ gã.

Thế nhưng Urushiha Ri lại biến mất lần nữa. Gã xuất hiện ở vị trí con quạ cuối cùng, cũng chính là bên cạnh Lam Hồ, đồng thời từ đầu ngón tay thả ra một con quạ bay lên phía đèn chùm thủy tinh.

Cùng lúc đó, kim giây của tháp đồng hồ trôi qua 10 giây, lại là một tiếng ngân vang chấn động màng nhĩ truyền ra, như cuồng phong quét qua khuôn mặt từng người, gần như khiến người ta điếc tai.

Thế giới lại một lần nữa bị bao phủ bởi màu thủy ngân, tất cả dường như bức tranh sơn dầu đông cứng bất động.

Đợi đến khi thời gian khôi phục dòng chảy, đồng tử Urushiha Ri hơi co lại. Gã nhìn thấy Quỷ Chung vừa rồi còn ở cách xa hai mươi mét, lúc này đã lao đến ngay trước mắt gã.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong đôi đồng tử đỏ ngầu của Quỷ Chung dường như sắp phun ra lửa.

May mà Urushiha Ri đã sớm có chuẩn bị, thân hình hoán đổi vị trí với con quạ đang bay về phía đèn chùm. Khoảnh khắc tiếp theo, nắm đấm của Quỷ Chung đấm nát một con quạ đen, máu và xương cùng lúc bắn tung tóe, vương vãi trên bề mặt tháp đồng hồ.

"Mày... chỉ biết chạy trốn thôi sao?"

Quỷ Chung ngẩng đầu, nhìn về phía Urushiha Ri đang ngồi trên đèn chùm pha lê, gằn từng chữ châm chọc.

Lúc này, Huyết Duệ và Anluns ở xa đồng thời phát động tấn công từ hai phía của ông.

Anluns dùng gậy bi-a bắn ra một quả bóng bi-a không khí; Huyết Duệ tạo ra một cây thương lớn, ném mạnh về phía Quỷ Chung. Hai tiếng xé gió chồng lên nhau, đèn chùm pha lê chớp tắt liên hồi.

Quỷ Chung cười lạnh một tiếng, đứng tựa lưng vào nhau với cái bóng của mình, như một đôi chiến hữu tin tưởng lẫn nhau.

Ông quay đầu về phía Tây, nhún vai, xoay cánh tay mượn lực, ngay sau đó mạnh mẽ đấm ra một quyền. Cú đấm này cuốn theo tiếng chuông vang dội, sóng âm vô hình, không chút tiết kiệm sức lực nện thẳng vào quả bóng bi-a không khí;

"Bùm" một tiếng, quả bóng bi-a không khí đang lao tới lập tức vỡ nát, tan biến thành một luồng gió hỗn loạn, rít gào thổi ra tứ phía.

Còn ở sau lưng Quỷ Chung, cái bóng vạm vỡ lao vút về phía Đông, ưỡn người ra trước, không chút sợ hãi để cây thương đỏ máu xuyên thủng cơ thể mình.

Ngay sau đó, cái bóng mạnh mẽ găm hai chân xuống sàn nhà, dùng hai tay kéo chặt cây thương máu khổng lồ. Trong quá trình cơ thể trượt về phía sau, hai rãnh sâu đến một mét cứ thế hình thành. Sàn nhà và đất đá liên tục bị lật tung lên, cây thương máu bắn ra tia lửa trong lòng bàn tay đen kịt.

Chẳng mấy chốc, động năng trên thân thương đã hoàn toàn bị triệt tiêu, thân hình đang lùi lại của cái bóng dừng hẳn.

"Thật khoa trương..." Huyết Duệ thầm nghĩ, trong đôi mắt đỏ rực hiếm khi lướt qua một tia kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên trong đêm nay cô chấn động trước thực lực của một đối thủ.

Năng lực "Tạm dừng thời gian", năng lực "Phân thân", năng lực điều khiển "Sóng âm", cộng thêm tố chất cơ thể như dã thú... đây chính là những thứ Quỷ Chung thể hiện cho bọn họ thấy chỉ trong vòng hai mươi giây ngắn ngủi.

Hơn nữa... đây rất có thể chỉ là một góc của tảng băng chìm.

"Lạy chúa, đúng là một con quái vật hàng thật giá thật mà." Anluns vừa nói vừa thu gậy bi-a lại, khóe miệng còn treo một nụ cười, nhưng trên trán đã toát mồ hôi lạnh.

"Mày rốt cuộc có làm được không đấy?"

Giọng nói yếu ớt mà lạnh lẽo của Jack Đồ Tể truyền đến từ bên tai.

"Cô em Jack Đồ Tể, cô vẫn nên lo cho mình trước đi... Tên Quỷ Chung kia rõ ràng ra tay với cô tàn nhẫn nhất, cũng không biết lượng máu mất đi này cô có thể cầm cự bao lâu."

Anluns vừa nói vừa liếc mắt nhìn Jack Đồ Tể, cô ta đang ôm lấy vết thương sâu hoắm ở bụng, sắc mặt hơi tái nhợt.

"Chẳng qua là hơi sơ suất thôi, không ngờ hắn có thể ngưng đọng thời gian..." Jack Đồ Tể hít sâu một hơi, tự bào chữa cho mình, "Cộng thêm vốn dĩ sau khi chiến đấu với Lam Hồ thì thể lực đã cạn kiệt."

Ngay lúc này, đứng trên đèn chùm pha lê, Urushiha Ri rũ mắt nhìn thoáng qua tháp đồng hồ, sau đó mở miệng nói: "Tháp đồng hồ của ngươi cứ cách 10 giây sẽ tạm dừng thời gian 1 giây."

Hắn khựng lại, nhìn xuống bóng dáng Quỷ Chung: "Cho nên ngươi không phải là không có điểm yếu, chỉ cần phá hủy tháp đồng hồ sau lưng ngươi... ngươi sẽ trở thành một cường giả bình thường."

"Ngươi biết rồi... thì sao nào?" Quỷ Chung đầu cũng không ngẩng lên đáp lại.

Hắn cũng không phải kẻ hữu dũng vô mưu, trong lòng biết rõ Đoàn trưởng Lữ đoàn có thể hoán đổi vị trí với quạ đen.

Điều này có nghĩa là: Chỉ cần còn một con quạ tồn tại, Urushiha Ri có thể biến mất tại chỗ bất cứ lúc nào.

Sự cơ động không thể so sánh này bày ra trước mắt, đi đuổi theo hắn chỉ là lãng phí thời gian.

Trừ khi có thể nhân lúc một giây thời gian tạm dừng kia, nháy mắt giết chết Urushiha Ri, nếu không hắn làm thế nào cũng không chạm được vào người Urushiha Ri.

Cho nên, hắn chuyển mục tiêu sang ba thành viên trong hội trường đấu giá.

Lúc này, sau khi nghe thấy phân tích của Urushiha Ri, các thành viên đều lẳng lặng kéo giãn khoảng cách với Quỷ Chung.

Bọn họ đều biết, lập tức sẽ đón nhận lần tạm dừng thời gian tiếp theo. Sợ rằng trong một giây ngưng đọng đó, sẽ bị con quái vật không nói lý lẽ này tước đi tính mạng.

Vài giây sau, tiếng chuông lại vang lên lần nữa, màu thủy ngân bao trùm cả thế giới.

Vị trí của các thành viên khác kéo ra quá xa, cho dù để bóng đen đuổi theo bọn họ, ngược lại sẽ bị phân tán vị trí — Quỷ Chung phải đồng thời bảo vệ "Tháp đồng hồ", còn có Lam Hồ, dưới tiền đề này chủ động truy kích tuyệt đối không phải là một lựa chọn sáng suốt.

Thế là Quỷ Chung chọn đánh cược một phen, tiếp tục tấn công Urushiha Ri ở gần hơn. Hắn điều khiển cái bóng đạp đất nhảy lên, bắn mạnh về phía đèn chùm pha lê trên vòm trần, vung lưỡi dao cổ tay chém về phía chân Urushiha Ri.

Khoảnh khắc tiếp theo, thời gian khôi phục dòng chảy bình thường.

Không ngoài dự đoán, Urushiha Ri hóa thành một đám lông quạ tán loạn, xuất hiện ở vị trí cách Quỷ Chung năm mét ngay phía trước.

"Chỉ biết trốn chui trốn lủi như gián thôi sao?" Quỷ Chung gằn từng chữ châm chọc, chậm rãi rũ mắt nhìn về phía Urushiha Ri phía trước.

Urushiha Ri cũng từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thúy đối diện với ánh mắt của Quỷ Chung.

"Chi bằng, nhìn xem sau lưng ngươi?" Hắn bỗng nhiên nói.

Sau lưng?

Quỷ Chung nhíu mày, lúc này hắn mới chợt nhận ra, trong hội trường đấu giá lại xuất hiện thêm một loại sát ý lạnh lẽo, vô cảm, giống như một Ninja tu luyện đã lâu, chỉ trong nháy mắt ra tay mới giải phóng sát ý ra ngoài.

Thế là Quỷ Chung đột ngột nhìn lại, lập tức toàn thân sững sờ.

Chỉ thấy ngay lúc này, một người đàn ông trong trang phục Ninja đen kịt đang quỳ một gối xuống đất, kề thanh thái đao lên cổ Lam Hồ.

"Lũ tạp chủng các ngươi..." Khuôn mặt Quỷ Chung co giật.

Hắn vẫn luôn dồn sự chú ý lên người ba thành viên và Đoàn trưởng Lữ đoàn, cho nên hoàn toàn không để ý đến việc trong hội trường đấu giá lại còn ẩn nấp một nhân vật cỡ Oda Takikage.

Ẩn giấu khí tức, chờ thời cơ hành động, trong nháy mắt thoát khỏi bóng tối liền trực tiếp lấy thủ cấp đối thủ, chỉ dùng một chiêu định thắng thua — đây chính là tác phong nên có của một Ninja thân kinh bách chiến, Oda Takikage vào giờ khắc này đã kết thúc trận chiến.

"Nếu đơn đả độc đấu, điểm yếu của ngươi có lẽ chỉ có tòa tháp đồng hồ kia." Urushiha Ri rũ mi mắt, mân mê lá bài tây, "Nhưng rất tiếc, biểu hiện vừa rồi của ngươi đã để lộ một điểm yếu khác. Đó chính là..."

Hắn ngừng lại: "Lam Hồ."

Quỷ Chung vặn vẹo cổ, vẻ mặt u ám nhìn chằm chằm Oda Takikage, lại nhìn thanh trường đao đang kề trên cổ Lam Hồ, nhất thời siết chặt nắm đấm, lửa giận trong lòng như nước biển dâng cao trào ra, nhưng lại không thể không bị con đê lý trí chặn lại.

Cùng lúc đó, tính từ khi bắt đầu chiến đấu, ba mươi giây đã lặng lẽ trôi qua.

Kim giờ của tháp đồng hồ khổng lồ lại di chuyển với tốc độ cao một lần nữa, lần này, kim giờ rơi vào hướng "6 giờ".

Quỷ Chung không làm gì cả, chỉ lẳng lặng đứng sững tại chỗ như một bức tượng điêu khắc.

Urushiha Ri ngẩng đầu nhìn về phía tháp đồng hồ kia, không nhanh không chậm nói:

"Trước đó, ta ít nhiều gì cũng đã nghiên cứu qua năng lực của ngươi. Kim giờ của tháp đồng hồ cứ cách 30 giây sẽ rơi vào một khung giờ, và tại mỗi khung giờ ngươi đều sẽ thể hiện ra năng lực khác nhau — điều này cũng có nghĩa là... ít nhất trong 30 giây tiếp theo, ngươi đã không thể thi triển năng lực tạm dừng thời gian được nữa."

Vừa nói, hắn vừa rũ mắt nhìn thẳng vào Quỷ Chung, giọng điệu bình tĩnh tiếp tục:

"Mất đi năng lực tạm dừng thời gian, ngươi không thể nào là đối thủ của chúng ta; thứ hai, ngươi không thể nào cứu được Lam..."

Lời còn chưa dứt, một giọng nói đột nhiên vang lên trong hội trường đấu giá, từ sau lưng Urushiha Ri u ám cắt ngang lời hắn: "Khi nhắc nhở người khác phải chú ý quan sát sau lưng mình, chi bằng ngài cũng nhìn xem sau lưng mình một chút đi, ngài Đoàn trưởng."

Hắn khựng lại: "Hẳn là... kết quả nhất định sẽ không làm ngài thất vọng đâu."

Urushiha Ri hơi sửng sốt.

Cùng với giọng nói quỷ quyệt này vang lên, sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm hội trường đấu giá trong chốc lát.

Một lúc sau, Urushiha Ri vô cảm quay đầu, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Chỉ thấy lúc này, một bóng người toàn thân quấn đầy những dải câu thúc đen kịt đang treo ngược dưới trần nhà của đài đấu giá;

Không chỉ vậy, bóng người màu đen này còn dùng hai tay trói chặt một người đàn ông đội cái đầu hộp cơ khí, dùng một dải câu thúc treo cơ thể người đàn ông đó lơ lửng giữa không trung.

Đập vào mắt, rõ ràng là Hắc Dũng, cùng với thành viên số 7 của Lữ đoàn — "Robert".

Dưới cái nhìn chăm chú của Urushiha Ri, Hắc Dũng từ từ buông hai tay ra, chuyển sang dùng từng dải câu thúc màu đen quấn lấy cổ Robert, vòng quanh đó vài vòng, giống như loài rắn đen dùng đuôi siết chặt kẻ thù.

Robert giãy giụa phát ra một tiếng rên nghẹt.

Trong sự tĩnh lặng chết chóc của hội trường đấu giá, tất cả các thành viên, bao gồm cả Quỷ Chung đều nhìn chằm chằm vào vị khách không mời mà đến đang treo ngược giữa không trung.

Hắc Dũng toét miệng cười, chậm rãi mở miệng nói với Urushiha Ri:

"Ồ, ngài Đoàn trưởng xảo quyệt, tôi đã nhìn thấy động tác nhỏ của ngài rồi. Tốt nhất đừng để quạ của ngài đến gần tôi, cũng đừng để bất kỳ thành viên nào của ngài tiếp cận tôi. Nếu không, tôi sẽ siết gãy cổ thành viên số 7 ngay lập tức."

Nói đến đây, hắn hơi dừng lại một chút, sau đó hạ thấp giọng châm chọc:

"Trông có vẻ là thành viên mờ nhạt nhất, yếu ớt nhất, nhưng trên thực tế, vị thành viên số 7 này mới là một bánh răng không thể thiếu trong hành động của các người, đúng không?"

"Nói cách khác, nếu tôi giết chết hắn, đối với Bạch Nha Lữ Đoàn mà nói sẽ là một tổn thất không thể cứu vãn."

"Ngài hãy cân nhắc cho kỹ đi, ngài Đoàn trưởng."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!