Chương 229: Bóng Hồng Long trong thư viện
Ngày mùng một tháng tám, cách thời điểm sự kiện Kình Đình hủy diệt kết thúc đã được mười lăm tiếng đồng hồ. Do chênh lệch múi giờ, ở Lê Kinh đã là đêm khuya, còn ở Bergen bên này vẫn là buổi chiều.
Bước ra khỏi quán rượu ngầm, Hạ Bình Trú và Ayase Origami vai kề vai đi trên con phố bên cảng.
Lúc này trên mặt đường đang tràn ngập ánh nắng ban trưa, hai người hóng gió biển, ngắm nhìn quang cảnh phía xa, quay đầu lại là có thể thu trọn vào tầm mắt những ngôi nhà gỗ đầy màu sắc ở bến cảng Bryggen.
Biển cả mênh mông bát ngát, mặt biển lấp lánh dưới ánh mặt trời, bóng buồm tàu cá đung đưa theo gió.
Trong ánh nắng, làn da của thiếu nữ mặc kimono trắng đến mức gần như trong suốt, tóc mai bên thái dương bị gió biển thổi bay, khẽ đung đưa như lông chim, cọ vào gò má trắng ngần của cô.
Một lát sau, cô mới buông tay áo của Hạ Bình Trú ra.
"Tâm trạng tốt hơn chưa?" Cô không nói, chỉ dùng giấy viết chữ giữa không trung.
Hạ Bình Trú lơ đễnh ngẩng đầu lên, nhìn những dòng chữ do giấy tạo thành.
Im lặng hồi lâu, hắn mở miệng nói: "Tôi chỉ không ngờ, mấy đứa nhóc gặp ở quán bar ngầm lại có liên quan đến người bọn họ muốn tìm; Huyết Duệ và Bạch Tham Lang tìm người lâu như vậy, có sốt ruột cũng không lạ."
Thiếu nữ mặc kimono rũ mắt, nhìn cái bóng của hai người bị ánh nắng kéo dài trên mặt đất.
Cô dường như muốn thử đồng cảm với tâm trạng của hai người kia, nhưng khổ nỗi năng lực về phương diện này thực sự quá chậm chạp, e rằng cũng chẳng khác gì con rối cố gắng thấu hiểu con người.
Cuối cùng, cô chỉ khẽ nói:
"Cậu biến mất, tôi cũng sẽ tìm cậu."
Hạ Bình Trú im lặng một lát: "Vậy nếu không tìm thấy tôi thì sao?"
"Tìm mãi."
"Nếu vẫn không tìm thấy thì sao?"
"Tiếp tục tìm."
"Vậy thì cô sẽ biến thành bà già trường thọ theo đuổi tình yêu đấy, giống như Huyết Duệ vậy."
"Không phải, tôi là bà già đoản mệnh theo đuổi mèo... Bởi vì không phải ma cà rồng, nên không sống lâu."
"Vậy thì tiếc quá, tôi phải làm cô thất vọng rồi."
"Thất vọng cái gì?"
"Tôi sẽ không biến mất."
Hạ Bình Trú khẽ nói, sau đó cầm điện thoại lên, gửi cho Hacker một tin nhắn.
【Hạ Bình Trú: Cậu còn sống không?】
【Hacker: Cuối cùng cũng nhớ đến anh em rồi à... Cậu thì hay rồi, có Đại tiểu thư giúp cậu thoát thân, tôi phải làm sao đây? Hôm nay e là tôi không thể bước ra khỏi quán rượu này rồi, bà già kia và Bạch Tham Lang vẫn chưa tha cho tôi.】
【Hạ Bình Trú: Tự lo liệu đi, cậu khai báo lại chuyện lúc đó một chút đi.】
【Hacker: Chịu luôn, cả đời này tôi sẽ không giới thiệu quán bar cho cậu nữa. Ai mà biết được lại rước phải chuyện này, cậu đúng là ôn thần của tôi mà?】
Hạ Bình Trú không nhìn điện thoại nữa, mà quay đầu nhìn Ayase Origami: "Cô mệt không? Sau khi hành động lần này kết thúc, chúng ta đến giờ vẫn chưa nghỉ ngơi, cũng đúng là siêu nhân thật."
"Có hơi buồn ngủ." Cô ngáp một cái.
"Vậy chúng ta về nghỉ ngơi."
Ngấn lệ vì buồn ngủ, thiếu nữ mặc kimono chậm chạp gật đầu. Bọn họ đi bộ về khách sạn ở Bergen, nhận phòng do Hacker sắp xếp.
Thậm chí mặt trời ở Na Uy còn chưa lặn, họ đã sớm nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ngay lúc này, ở một góc khác của thế giới, Yagbaru và Cesare hai người đang lang thang trên đường phố Lê Kinh.
Cơ thể số 1 và cơ thể số 2 đều đã nằm trên giường, chỉ còn nó vẫn như đang trông trẻ, giới thiệu cho Cesare về hoa cỏ của thế giới loài người.
Con cá mập nhỏ trốn trong túi áo của Cesare.
Một người một cá mập vừa đi dạo không mục đích quanh chợ, vừa bàn bạc xem sau này kiếm tiền ở thế giới loài người thế nào, nếu không đợi đến lúc tiền tiết kiệm trên người dùng hết, bọn họ ở bên ngoài đến cái ăn cái uống và chỗ ở cũng chẳng tìm được.
Đến lúc đó e rằng thực sự phải lưu lạc đầu đường xó chợ mất!
Dù sao thì không lâu trước đây, Cesare vẫn là một hoàng tử sống trong nhung lụa, nếu chỉ sau một đêm biến thành kẻ lang thang thì quả thực quá đáng thương cảm.
Còn về việc tại sao tam hoàng tử của một vương quốc phong kiến và bá chủ thế giới đại dương lại có tiền tiết kiệm của thế giới loài người, thì phải kể từ trước khi Cesare rời khỏi Bergen:
Lúc đó Đoàn trưởng Bạch Nha Lữ Đoàn đã chủ động tìm đến cậu, kết bạn với cậu.
Urushiha Ri đứng trên bến cảng Bryggen, hai tay đút túi áo gió, im lặng một lát, bỗng quay đầu hỏi Cesare có muốn mang theo cá mập cùng gia nhập Bạch Nha Lữ Đoàn không, đúng lúc lữ đoàn đang trống một vị trí.
Cesare lắc đầu, từ chối ý tốt của hắn.
Cậu nói mình dự định tiếp theo sẽ cùng Yagbaru đi du lịch vòng quanh thế giới, thu thập mảnh vỡ cấp Thế Đại, giống như Lý Thanh Bình trước đây từng làm.
Đoàn trưởng cũng không dây dưa, chỉ vào lúc chia tay tặng cho Cesare một chiếc điện thoại, nói trên điện thoại có một tài khoản giả và một ít tiền tiết kiệm, còn nói khi nào thuận tiện có thể liên lạc, hắn không ngại làm quen với những người có năng lực.
Cesare không hiểu rõ người của Bạch Nha Lữ Đoàn cụ thể làm gì, thậm chí không biết người nắm giữ mảnh vỡ Hắc Tử Bệnh đã đầu độc cha mình – "Bernardo", thực ra nửa giờ trước vẫn là thành viên của Bạch Nha Lữ Đoàn.
Chỉ có điều Bernardo đã chết thảm trong cung điện Vương Đình sụp đổ, cho nên Cesare sẽ không bao giờ biết chuyện này nữa.
Thế là Cesare vô cùng vui vẻ kết bạn với Urushiha Ri, cũng nhận món quà hắn tặng.
Chỉ có Yagbaru biết, Urushiha Ri đưa cho bọn họ một chiếc điện thoại là để tiện cho Hacker giám sát bọn họ hai mươi bốn giờ sau này, thăm dò xem có thể thông qua bọn họ để tìm hiểu bộ mặt thật của Hắc Dũng (Nhộng Đen) hay không.
Nhưng con cá mập tâm cơ thâm trầm này nhìn thấu mà không nói toạc, trong lòng tính toán tanh tách – nó định đợi một người một cá mập dùng hết tiền trong điện thoại, sẽ nuốt chửng cái điện thoại này luôn.
Mục đích chính vẫn là thử xem điện thoại có ngon không, có hợp khẩu vị của tộc Cá Mập Vực Thẳm hay không;
Nếu ngon, thì sau này nó có thể ngồi cùng mâm với con Chuột Nuốt Bạc bị người ta chê trách là "chứng ăn bậy" rồi, mang lại chút ấm áp nhân gian cho Chuột Nuốt Bạc, chân tướng khiến đàn ông im lặng đàn bà rơi lệ.
Tóm lại, con trai thứ ba của vua một nước và bá chủ đại dương rơi vào hoàn cảnh này, quả thực khiến người ta thổn thức.
Cuối cùng Yagbaru đề nghị bọn họ có thể bán nghệ trên đường phố, Cesare xua tay, bảo thế thì quá lộ liễu, sẽ rước lấy người xấu, ví dụ như cao thủ bắt cá mập của thế giới loài người!
"Vậy làm thế nào?" Yagbaru hỏi, "Chúng ta không thể cứ nhịn đói mãi được?"
Cesare đứng trên đường phố, mắt to trừng mắt nhỏ với con cá mập nhỏ trong túi.
"Chúng ta có thể làm vệ sĩ." Cesare nghĩ ra cách giải quyết, "Lý Thanh Bình chẳng phải từng nói trong buổi đấu giá có rất nhiều vệ sĩ làm việc cho ông trùm xã hội đen sao?"
"Ồ, thế ngươi có biết kết cục cuối cùng của đám vệ sĩ đó thế nào không?" Yagbaru u ám nói, "Có cần Sa Sa nói cho ngươi biết không?"
"Lý Thanh Bình nói với ta, trong buổi đấu giá có người biểu diễn ảo thuật, bỏ một lá bài poker vào túi đám vệ sĩ, sau đó bùm một tiếng, đám vệ sĩ biến mất tiêu... Vệ sĩ Nhật Bản lợi hại thật đấy, còn biết biểu diễn ảo thuật."
Cesare nói một cách nghiêm túc, cậu rõ ràng đã nhầm lẫn giữa vệ sĩ và khách mời.
Con cá mập nhỏ đưa vây lên che mặt: "Ta bắt đầu lo lắng cho chuyến du lịch thế giới của chúng ta rồi đấy, hay là về thế giới đại dương cùng Sa Sa đi, ở đó thích hợp cho ngươi sinh tồn hơn."
"Tóm lại chúng ta tiếp theo cứ đến Nhật Bản dạo một vòng trước đi, Yagbaru, biết đâu mấy ông trùm xã hội đen đó thực sự chịu thu nhận chúng ta." Cesare nói.
"Ta thấy ngươi chỉ đơn thuần muốn đi đây đi đó thôi, coi Sa Sa là máy bay thật đấy à, Sa Sa cũng cần bổ sung xăng dầu..." Con cá mập nhỏ thở dài, "Tối nay chúng ta tìm cái nhà nghỉ nhỏ ở tạm đi, dùng điện thoại của ngươi trả tiền."
"Được thôi."
Cesare gật đầu, dọc đường đi ngoại hình tóc trắng mắt xanh của cậu thu hút không ít sự chú ý của người khác.
Mặc dù thế kỷ 21 đã có thứ gọi là Cosplay, nhưng dung mạo hơn người của cậu vẫn khiến người ta ném tới ánh mắt kinh ngạc, Sa Sa đành phải rúc đầu vào sâu hơn.
Sau khi một người một cá mập vào nhà nghỉ, cuối cùng cả ba cơ thể đều đã yên vị.
Con cá mập nhỏ nhảy phịch một cái từ trong túi ra, nằm bò trên ghế sô pha, thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay đầu nhìn Cesare bên cạnh: "Sau này chúng ta cứ đi du lịch không mục đích mãi, thu thập mảnh vỡ thế sao?"
"Ta còn một việc muốn làm." Cesare ngồi xếp bằng trên giường.
"Việc gì?"
"Ta trước đây chẳng phải từng nhắc với ngươi về 'Phệ Quang Phong' (Ong Ăn Ánh Sáng) sao?" Cesare nói.
"Phệ Quang Phong?"
Yagbaru nhướng mày, bỗng nhớ ra Cesare trước đây từng nhắc với nó cái tên này, nói đây là một loài sinh vật thần kỳ cực kỳ nguy hiểm.
Vài năm trước, tộc Phệ Quang Phong vì muốn cướp quyền thống trị Kình Trung Tương Đình từ tay con người, đã đại chiến với Vương Đình Đội, cuối cùng Vương Đình Đội phải trả giá gần như bị tiêu diệt toàn bộ mới đuổi được bọn chúng ra khỏi miệng cá voi.
Nhưng "Ong Chúa" nguy hiểm nhất, có khả năng sinh sản mạnh nhất vẫn còn sống, nó đã trốn thoát đến thế giới loài người.
Vương Đình Đội lúc đó ít nhất cũng có một hai người cấp Thiên Tai, đủ thấy tộc sinh vật thần kỳ này nguy hiểm đến mức nào.
"Đúng." Cesare nói, "Phụ vương có lần ngủ mơ nói mớ, nói việc hối hận nhất của ông ấy, chính là thả Ong Chúa của Phệ Quang Phong đi, ông ấy nói... nếu để mặc cho Phệ Quang Phong sinh sôi, thậm chí có khả năng hủy diệt thế giới loài người."
"Hủy diệt thế giới à, cái này Sa Sa quen."
Con cá mập nhỏ gật đầu, cảm thán nói.
"Ngươi nói nhảm gì thế, Yagbaru."
"Cho nên tiếp theo, chúng ta vừa đi du lịch vòng quanh thế giới vừa tìm kiếm mảnh vỡ cấp Thế Đại, nâng cao thực lực, chuẩn bị cứu bạn của Sa Sa ra khỏi viện nghiên cứu đó, sau đó tiện đường tìm kiếm cái tộc gọi là 'Phệ Quang Phong' này."
"Đúng, đây chính là kế hoạch của ta." Cesare gật đầu.
"Vậy chúc ngủ ngon nhé, Cesare, ta hơi mệt rồi."
"Ngủ ngon, Yagbaru."
Con cá mập nhỏ lao về phía trước, đầu cắm vào tấm ga trải giường mềm mại, nhắm mắt lại, ý thức mệt mỏi dần dần chìm xuống.
Chẳng bao lâu sau, Cơ Minh Hoan đến thư viện trong thế giới tinh thần.
Lúc này trong đầu hắn bỗng nhớ lại một chuyện cực kỳ quan trọng, đó là cái khung thông báo hiện ra lúc cơ thể số 3 nuốt chửng mảnh vỡ Kỳ Văn – "Hồng Long Wales":
【Bởi vì nuốt chửng một mảnh vỡ biến dị, "Ý thức Kỳ Văn mới" đã được tải vào không gian tinh thần.】
"Thật hay giả đấy, chẳng lẽ..." Cơ Minh Hoan nhướng mày, khoảnh khắc này hắn bỗng nghe thấy tiếng thở dốc cực lớn.
Thế là lẳng lặng ngẩng đầu lên, nhìn về phía góc thư viện.
Chỉ thấy ngay lúc này, một con rồng đỏ khổng lồ đang nằm rạp trên mặt đất, đôi cánh to lớn che khuất ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ. Trên mũi nó đeo một cặp kính lão cỡ đại.
Lúc này nó đang cúi đầu, lẳng lặng lật xem một cuốn sách nhỏ lấy từ trên giá sách xuống.
Hồng Long giơ móng vuốt lên, cẩn thận từng li từng tí lật trang sách, chỉ có như vậy mới không làm rách sách.
Lật xong một trang, hồi lâu nó mới ngước mắt lên từ sau cặp kính lão, nhìn về phía cậu bé mặc đồ bệnh nhân đang đứng phía trước.
"Xin hỏi ông là cái giống gì thế?" Cơ Minh Hoan nhìn đến ngây người.
Cự long chậm rãi ngẩng đầu, đôi đồng tử rồng như hồng ngọc nhìn chằm chằm vào Cơ Minh Hoan.
"Ngươi chính là bạn của Thanh Bình tiểu nhi?" Nó hỏi.
---
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
