Chương 93: Ba câu không rời bạn trai
Buổi sáng tuy không nhiều tiết, nhưng buổi chiều lịch học lại dày đặc, hơn nữa toàn là môn chuyên ngành, lại còn có hai tiết của giáo sư Mã.
Vương Kỳ và Trần Chí Thụy sau khi đã ngủ nướng cả buổi sáng, đến chiều cũng phải ngoan ngoãn vác xác đi học.
Trong tiết học chiều nay, Lưu Khổng bị đám bạn cùng phòng kéo đi, ngồi ở dãy bốn người ở giữa. Còn Cố Thần Hi, Thẩm Hà và Lâm Chi thì ngồi ở dãy ba người cạnh cửa sổ, cách họ một lối đi nhỏ.
Hai người họ cuối cùng cũng hết cơ hội để quấn quýt bên nhau... rồi sao?
Còn lâu nhé!
"Bé cưng ơi, tiết sau mình đổi chỗ đi, em muốn ngồi cạnh anh cơ." [Hình mèo con khóc sướt mướt]
Lưu Khổng nhìn tin nhắn Cố Thần Hi gửi tới, ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái.
Cố Thần Hi cũng vừa vặn đang nhìn cậu, cô bắt chước biểu cảm con mèo khóc trong icon, nắm hai bàn tay nhỏ lại thành nắm đấm, dụi dụi bên khóe mắt, trông vô cùng đáng yêu.
Lưu Khổng bị cô làm cho phì cười, cậu đảo mắt nhìn quanh một lượt. Phòng học lúc này đã kín chỗ, hoàn toàn không còn lấy một ghế trống, thậm chí đến cả bậc thềm lối đi cũng có người ngồi.
Giáo sư Mã vốn là giảng viên danh dự của khoa Kinh tế, thầy giảng bài không bao giờ dùng slide (PPT) nhưng lại có khả năng lồng ghép các tình huống kinh doanh cực kỳ lôi cuốn. Vì vậy, cứ hễ có tiết của thầy là gần như không còn chỗ trống, trong đó có không ít sinh viên từ các lớp và các khoa khác đến dự thính.
Thế nên, hôm đó nhóm Lưu Khổng chỉ cần dậy muộn một chút thôi là đã không có chỗ ngồi rồi.
Lưu Khổng nhắn tin trả lời Cố Thần Hi: "Tiết của giáo sư Mã thì làm gì còn chỗ trống nào đâu em."
Cố Thần Hi lập tức nhắn lại: "Hay là mình ra bậc thềm phía sau ngồi đi anh!" [Hình mèo con mong chờ]
Lưu Khổng: "Đừng nghịch, chiều nay còn có hai tiết này thôi, em ngoan ngoãn học cho xong đi."
"Hàn hụt..." [Hình mèo con thất vọng]
Lưu Khổng vừa mới đặt điện thoại xuống thì nghe thấy giáo sư Mã gọi:
"Cậu Lưu Khổng, mời cậu đứng dậy trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi."
Vì lần trước đi muộn bị điểm danh lên bảng vẽ sơ đồ tư duy nên giáo sư Mã đã nhớ kỹ cái tên Lưu Khổng này. Thấy cậu dám chơi điện thoại trong giờ của mình, thầy liền gọi cậu dậy trả lời câu hỏi.
Thấy Lưu Khổng bị gọi tên, ba tên bạn cùng phòng lập tức lộ vẻ hả hê ra mặt. Đỗ Hồng Viễn nháy mắt với cậu, trêu chọc:
"Hê hê, cái thằng này lại bị điểm danh rồi nhé!"
Vương Kỳ cũng bồi thêm một câu: "Tiết của giáo sư Mã mà cũng dám nghịch điện thoại, gan chú mày cũng to đấy!"
Trần Chí Thụy lắc đầu nói: "Anh Khổng ơi, anh bị giáo sư Mã 'ghim' rồi, anh thảm rồi."
Lưu Khổng mỉm cười không mấy bận tâm, rồi nhìn về phía giáo sư Mã, thản nhiên đáp:
"Dùng nguyên lý kinh tế học để giúp doanh nghiệp đưa ra các quyết định khoa học, khi một doanh nghiệp... bất kể là gia nhập ngành nghề nào, sản xuất sản phẩm gì... thì việc ra quyết định đều liên quan đến môi trường kinh tế, liên quan đến... vì vậy trước tiên chúng ta nên tìm hiểu..."
Lưu Khổng trả lời câu hỏi của giáo sư Mã một cách cực kỳ dễ dàng. Giáo sư Mã mím môi, gật đầu tán thưởng:
"Khá lắm, ngồi xuống đi, trong giờ không được làm việc riêng nữa đấy nhé!"
"Vâng thưa thầy."
Lưu Khổng gật đầu rồi ngồi xuống vị trí của mình.
Việc bị gọi tên trả lời câu hỏi đối với Lưu Khổng mà nói thì chẳng có gì áp lực cho lắm, nhưng những ký ức về việc bị điểm danh thế này đa số đều dừng lại ở thời cấp ba rồi. Lên đại học, hầu như cậu chẳng bao giờ bị gọi bất thình lình như vậy nữa. Giáo sư Mã thi thoảng làm một vố thế này khiến cậu có cảm giác như được quay về thời học sinh.
Thấy Lưu Khổng giải quyết câu hỏi một cách hoàn hảo, ba tên bạn cùng phòng lập tức thu lại nụ cười hả hê, đồng loạt giơ ngón tay giữa về phía cậu:
"Chết tiệt, lại để thằng này thể hiện rồi!"
Cố Thần Hi gửi tin nhắn tới: "Anh yêu giỏi quá đi! Chụt chụt~"
Lưu Khổng nhắn lại: "Em mà không lo nghe giảng đi, người bị gọi tên tiếp theo sẽ là em đấy!"
Cố Thần Hi tự tin đáp: "Mấy câu hỏi đơn giản thế này không làm khó được bản tiểu thư đâu!" [Hình hai tay chống nạnh]
Nói thì nói thế, nhưng cô cũng giảm bớt tần suất nhắn tin với Lưu Khổng lại để tránh việc thực sự bị giáo sư Mã để mắt tới.
Kết thúc buổi học, Cố Thần Hi kéo Lưu Khổng sang nhà ăn số ba dùng bữa tối, cô còn tranh trả tiền cơm cho cậu.
Trong lòng Lưu Khổng thầm nghĩ: "Ai mà hiểu được, từ lúc có cô người yêu bé nhỏ nhà giàu, cái dạ dày mình ngày càng yếu đi, chẳng ăn nổi cơm cứng nữa rồi." (Ý nói ăn cơm mềm/được bao nuôi).
Lúc đang ăn, Lưu Khổng hỏi cô: "Có phải em thấy anh không có tiền nên lần nào cũng tranh trả tiền cho anh không?"
Câu hỏi bất ngờ này của Lưu Khổng khiến Cố Thần Hi thoáng chút bối rối, cô thầm nghĩ: "Câu này mà trả lời không khéo là chạm vào lòng tự trọng của bạn trai mất!"
Sau một hồi im lặng, Cố Thần Hi lắp bắp nói: "À... đâu có... không phải đâu mà!"
"Thật ra anh cũng không nghèo như em nghĩ đâu, nhà anh ừm..." Lưu Khổng định nói cho Cố Thần Hi biết là nhà mình cũng khá giả lắm, nhưng nhất thời chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Không lẽ lại huỵch toẹt ra rằng: "Anh không diễn nữa, anh là triệu phú đấy, anh bài ngửa luôn."
Nghe thế thì điêu quá, chắc chắn Cố Thần Hi sẽ không tin — hơn nữa trước đó cậu "diễn" đạt quá, khiến cô tin sái cổ chuyện nhà cậu nghèo rớt mồng tơi rồi, giờ muốn thú nhận trong một câu rõ ràng là chuyện không thể.
Đang lúc Lưu Khổng còn mải suy nghĩ xem nên thú thực thế nào, Cố Thần Hi đã nắm lấy tay cậu, dịu dàng nói:
"Điều kiện gia đình anh không tốt đâu phải lỗi của anh. Ở bên em thì anh đừng có áp lực gì nhé, bố mẹ em cũng không phải hạng người cổ hủ đâu, họ sẽ không để ý đến xuất thân của anh đâu mà."
"Hả?!"
Lưu Khổng nghe xong thì ngẩn ngơ cả người. Rõ ràng là cô hiểu lầm to rồi, cậu vội vàng nói: "Không phải đâu, thật ra anh định nói là..."
"Thôi mà!"
Cố Thần Hi không cho cậu cơ hội giải thích, nói tiếp: "Có chuyện gì thì để lúc khác nói nhé, giờ em phải sang Hội sinh viên để tổng duyệt chương trình văn nghệ rồi, không ở lại với anh được nữa."
Nói xong, cô vuốt ve mặt cậu một cái rồi cầm lấy áo khoác vội vã rời khỏi nhà ăn, để lại một mình Lưu Khổng thẫn thờ ngồi tại chỗ.
Vốn dĩ Cố Thần Hi định kéo Lưu Khổng sang Hội sinh viên xem mình tổng duyệt, nhưng nghĩ đến việc tối nay có cả Tô Nhã ở đó, cô lại thôi. Tâm tư con gái lúc nào cũng tinh tế và nhạy cảm hơn con trai rất nhiều.
Cố Thần Hi đi tới hội trường nhỏ của khoa Kinh tế. Trên sân khấu, các bạn sinh viên đang diễn kịch, phía dưới là ban giám khảo dẫn đầu bởi thầy Bạch Học Châu và các thầy cô bên Đoàn trường.
Vị trí của Cố Thần Hi cũng ở hàng ghế giám khảo, ngay cạnh Thẩm Hà. Thấy cô đến, Thẩm Hà vẫy vẫy tay.
Sau khi ngồi xuống, Thẩm Hà nói nhỏ: "Sao cậu đến muộn thế?"
Cố Thần Hi ghé sát tai Thẩm Hà thì thầm: "Tớ bận đi ăn với bạn trai."
"Cậu đi chết đi!" Thẩm Hà nghe xong cảm thấy trái tim như bị trúng một vạn điểm sát thương, cô mắng: "Cậu còn là Trưởng ban Văn nghệ đấy nhé, các hạng mục ban mình phụ trách thì chẳng lo, đi ăn với bạn trai thì lo sốt sắng!"
"Thôi mà, thôi mà." Cố Thần Hi nắm lấy tay Thẩm Hà dỗ dành: "Đừng mắng nữa, tớ còn vứt cả bạn trai ở lại nhà ăn để vội vàng chạy sang đây với cậu đây này, thế mà cậu còn nói tớ!"
"Hừ." Thẩm Hà kiêu kỳ hừ một tiếng, không mắng thêm nữa.
Cố Thần Hi hỏi: "Còn mấy tiết mục nữa mới đến tớ?"
Thẩm Hà đáp: "Cậu diễn kết màn, còn khướt mới đến lượt!"
"Được rồi, thế để tớ nhắn tin cho anh Lưu Khổng đã, bảo anh ấy tối nay tự đi tàu điện ngầm sang nhà dạy kèm cho em gái tớ."
Cố Thần Hi vừa nói vừa lôi điện thoại ra.
Thẩm Hà không nhịn được mà cà khịa: "Cái con bé này, cậu ba câu không rời được Lưu Khổng thì chết à!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
