Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

633 4147

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

17 112

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

709 5919

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

143 3047

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

564 4834

Chương 1-200 - Chương 46: Hai tần số khác nhau

Chương 46: Hai tần số khác nhau

Trên đường đến nhà ăn, Đỗ Hồng Viễn vẻ mặt đầy hối lỗi, nói nhỏ với Lưu Khổng: "Xin lỗi ông nhé, vì tình yêu của anh em, ông chịu khó chịu thiệt một chút đi, về ký túc xá tôi sẽ gửi lại tiền cơm cho ông ngay."

"Tôi thật sự cảm ơn ông đấy!"

Lưu Khổng lườm Đỗ Hồng Viễn một cái, nhưng cũng không nói gì thêm. Cậu không phải tiếc tiền, chỉ là hơi bực mình vì cái thằng cha này dám bán đứng mình.

Đồ ăn ở nhà ăn số 3 ngon hơn nhà ăn số 1, nhưng giá cả cũng hơi chát thật. Tiền cơm của ba người cộng lại hết hơn tám mươi tệ, đều do Lưu Khổng thanh toán. Cậu vốn định trả luôn cho cả Đỗ Hồng Viễn, nhưng cậu ta đã tự mình quẹt thẻ rồi.

Bữa trưa tốn gần một trăm tệ, Lưu Khổng thấy chẳng sao cả, nhưng Cố Thần Hi thì lại không nghĩ vậy.

Hôm qua cô thấy áo khoác của Lưu Khổng bị rách một lỗ mà cậu còn chẳng nỡ mua cái mới, chắc chắn là đang thiếu tiền. Thế mà hôm nay vẫn mời mình đi ăn, trong lòng Cố Thần Hi dấy lên một sự cảm động len lỏi, cô thầm nghĩ: "Bảo bối đối với mình tốt thật đấy!"

Thực tế là, lần trước khi Lưu Khổng đi cứu người ở quán bar Bách Lạc Môn, cậu đã mặc chiếc áo này để đánh nhau. Sau đó áo có xuất hiện một vết rách nhỏ mà chính cậu cũng không nhận ra, nhưng Cố Thần Hi lại chú ý tới.

Cô ngây thơ cho rằng Lưu Khổng không có tiền mua áo mới — thực tế thì số tiền viện phí mà nhà Tần Tử Trạc bồi thường cho Lưu Khổng vẫn còn nguyên trong thẻ, nếu muốn mua quần áo, chỗ đó đủ để cậu mua cả tá đồ hiệu.

Thẩm Hà ngồi bên cạnh, nhìn cô bạn thân vốn cành vàng lá ngọc của mình chỉ vì được mời một bữa cơm hơn hai mươi tệ mà cảm động đến mức sắp khóc, chỉ muốn đập chết cái đồ "mê trai đầu lú" này ngay tại chỗ.

Lưu Khổng nhanh chóng giải quyết xong phần ăn của mình, vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Cố Thần Hi. Biểu cảm của cô lúc này y hệt như lúc ngồi ăn sáng tại nhà cô lúc sớm.

Lưu Khổng lại hiểu lầm, cậu thầm nghĩ: "Buổi trưa mình đâu có ăn cơm nhà cậu ấy đâu, sao cậu ấy lại nhìn mình bằng cái ánh mắt đó nữa rồi?"

Thực tế, Cố Thần Hi lại đang đắn đo: "Có nên mua cho cậu ấy mấy bộ quần áo không nhỉ? Cậu ấy mặc size gì ta? Lỡ mình mua về mà cậu ấy không thích thì sao? Ôi, phiền phức quá đi mất... Cậu ấy đang lén nhìn mình kìa, thích mình mà không dám nói, đúng là đồ ngốc!"

Hai người mỗi người một ý, hoàn toàn không ở cùng một tần số.

Bên cạnh đó, Đỗ Hồng Viễn mấy lần định mở miệng xin số Wechat của Thẩm Hà nhưng rồi lại ngập ngừng thôi.

Lưu Khổng nhìn cái bộ dạng nhát như thỏ đế của anh ta thì không chịu nổi nữa, trực tiếp ra tay giúp đỡ: "Bạn Thẩm Hà này, thực ra không giấu gì cậu, ông bạn cùng phòng của tôi..."

Lưu Khổng còn chưa kịp nói hết câu, Đỗ Hồng Viễn đã bịt chặt miệng cậu lại, không cho cậu thốt ra thêm lời nào.

Đỗ Hồng Viễn cười gượng gạo, nói: "Cậu ấy ăn no quá nên sảng đấy, tôi đưa cậu ấy về ký túc xá đây."

Dứt lời, Đỗ Hồng Viễn vác luôn Lưu Khổng chạy biến khỏi nhà ăn số 3, để lại Cố Thần Hi và Thẩm Hà ngơ ngác nhìn nhau.

Lưu Khổng nhìn anh ta, khó hiểu hỏi: "Này, ông nhát thì kệ ông, nhưng tôi giúp ông mà ông sợ cái gì?"

"Thôi bỏ đi, tôi không dám đâu."

Đỗ Hồng Viễn xua tay liên tục: "Anh em tôi chỉ là một gã hề thôi, đối diện với người mình thích mà lời cũng chẳng nói nên câu. Loại người như tôi không xứng đáng có được tình yêu."

"Đồ thần kinh..."

Thấy Đỗ Hồng Viễn tự hạ thấp bản thân chẳng ra gì, Lưu Khổng cũng chỉ biết mắng vài câu kiểu "giận mà thương".

Thực ra, rất nhiều người chưa từng yêu đương đều như vậy. Khi làm quân sư cho người khác thì giỏi hơn bất cứ ai, nhưng khi thực sự gặp người mình thích thì lại chẳng nói được câu nào. Dù bạn có xuất sắc đến đâu, trước mặt người mình thầm mến, bạn luôn cảm thấy tự ti một cách lạ lùng. Đây trái lại chính là biểu hiện chân thực nhất khi thích một người.

Đỗ Hồng Viễn ủ rũ nói: "Tiền cơm trưa hết bao nhiêu, để tôi chuyển khoản cho ông."

"Thôi khỏi." Lưu Khổng xua tay: "Coi như bỏ tiền mua bài học thôi."

Nếu Lưu Khổng biết trước rằng việc xúi giục Đỗ Hồng Viễn theo đuổi Thẩm Hà lại khiến mình bị kéo vào đống rắc rối này, thì lúc đó cậu đã chẳng nói mấy lời kia. Đúng là hại người lại thành hại mình mà.

"Hả?" Đỗ Hồng Viễn ngơ ngác hỏi: "Mua bài học là ý gì?"

"Khụ khụ."

Lưu Khổng ngượng ngùng ho khan hai tiếng: "Không có gì."

...

Chiều nay có tiết cả buổi, Lưu Khổng không đến thư viện đọc sách nữa mà theo Đỗ Hồng Viễn về ký túc xá ngủ trưa một giấc.

Ông bạn Vương Kỳ thì chẳng biết đi đâu, cả trưa không thấy mặt ở phòng.

Đỗ Hồng Viễn nằm trên giường, cả buổi trưa không ngủ, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.

Trong phòng chỉ có Lưu Khổng và Trần Chí Thụy là đánh một giấc ngon lành.

Buổi chiều là ba tiết Đại cương, vô cùng khó nhằn. Đỗ Hồng Viễn và Trần Chí Thụy trực tiếp lôi máy ra đánh game. Vương Kỳ dù trưa không ngủ nhưng cũng gục xuống bàn ngủ bù mất hai tiết đầu, đến tiết thứ ba mới gia nhập đội ngũ chơi game. Chỉ có Lưu Khổng là nghiêm túc nghe giảng suốt cả ba tiết, nghe đến mức buồn ngủ ríu cả mắt.

Tan học, Lưu Khổng vốn định về ký túc xá ngủ bù, nhưng Cố Thần Hi đã chặn cậu lại ngay cửa lớp.

"Đi theo tớ."

Cố Thần Hi nắm lấy cánh tay Lưu Khổng, chẳng nói chẳng rằng kéo cậu xuống lầu. Dưới những ánh nhìn kỳ lạ của mọi người xung quanh, hai người đi thẳng tới bãi đỗ xe, Cố Thần Hi mở cửa xe.

Lưu Khổng ngơ ngác nhìn cô hỏi: "Đi đâu thế? Giờ đã đến giờ gia sư đâu!"

Thú thật là sau ba tiết học căng thẳng, bây giờ cậu chẳng muốn đi đâu cả, chỉ muốn được ngủ một giấc thật ngon.

"Lên xe trước đã!"

Cố Thần Hi nói rồi chẳng đợi Lưu Khổng đồng ý, trực tiếp đẩy cậu vào trong xe.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!