Hitozuma Kyoushi ga Oshiego no Joshikousei ni Do Hamari Suru Hanashi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34716

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14239

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Web Novel (1~30) - Mở đầu

Tôi nghĩ thời điểm tốt nhất để cảm thấy cuộc đời mình chấm dứt là khi tôi sát hại một ai đó.

Bằng trí tưởng tượng của mình, tôi chỉ có thể đi nghĩ đến mức đó.

Và tôi đã rơi vào ngõ cụt của cuộc đời mình bao lâu rồi? Tôi tự hỏi đã bao nhiêu lần rồi? Tôi chắc chắn có thể cảm thấy các ngón chân của mình đang đá vào tường và một áp lực đang đè lên môi tôi. Nhưng cảm giác môi em ấy áp vào môi tôi thật mềm mại, chỉ cần chạm và mút một chút thôi là tâm trí tôi như được tẩy trắng. 

Tôi nổi cả da gà khi nghe thấy ai đó thì thầm gọi tên mình

Một cơn ớn lạnh chạy khắp người khi tôi buộc phải nhìn vị trí của mình và những gì đang xảy ra lúc này. Và vì hơi ẩm của làn da xuyên qua khối không khí lạnh lẽo đó, nên việc làn da tôi hét lên khi có sự chênh lệch về nhiệt độ là điều đương nhiên. Nhưng ngay cả tiếng hét đó cũng bị chôn vùi trong những âm thanh chồng chéo. 

Nếu tôi đủ bình tĩnh, có lẽ mọi chuyện đã không trở thành thế này.

Nếu tôi không được ban cho những điều tốt đẹp. Nếu tôi không hạnh phúc. Nếu tôi không cảm thấy trọn vẹn. Nếu tôi mệt mỏi hơn. Nếu tôi suy sụp đến mức không thể ngẩng đầu lên. Nếu tôi không nhiệt tình trong công việc. Nếu thị lực của tôi kém hơn. Nếu tôi mù quáng. Nếu tôi không bắt chuyện. Nếu tôi không đuổi theo. Nếu tôi không nhận ra.

Nếu em ấy không mặc đồng phục.

Tôi không giết ai. 

Không có ai bị thương cả. 

Tôi chỉ đang cố tìm kiếm sự an ủi từ nỗi cô đơn của mình mà thôi. 

Tuy nhiên, cuộc đời tôi sắp kết thúc rồi. 

Mọi thứ nằm trong vòng tay đều đang thiêu cháy tôi. 

Em ấy kém tôi 10 tuổi, là học sinh cấp 3, nữ sinh, và là học trò của tôi mặc đồng phục, váy ngắn, quần lót màu xanh, cao hơn tôi. Vào ngày nghỉ, đã có nhà cửa, có chồng, vậy mà tôi lại đi ngoại tình, với một nữ sinh cấp 3, 17 tuổi, đã lừa dối em ấy, không chung thủy ở độ tuổi đẹp nhất của con người và lại còn là nữ sinh trung học. 

Nội chuyện đó thôi cũng đủ để hủy hoại cả cuộc đời này, thế mà tôi lại còn đi góp nhặt mọi thứ vào chung một chỗ.

Và hiện tại tôi đang ở nhà của học trò, nằm trên giường em ấy, chúng tôi đang trao nhau nụ hôn 

Mùi thơm của nữ sinh trung học nồng nàng khiến khung cảnh trở nên mờ ảo, đầu óc tôi quay cuồng theo cách mà lẽ ra nó không nên như vậy. 

Ngay cả bây giờ, tôi vẫn nghĩ, “Giá mà lúc đó...”

Nếu tôi không có đủ tỉnh táo, có lẽ khi ấy tôi đã không quay đầu lại.