HIROTA no kanojo ga ore no motteru EROGE ni kyomi shinshin nandaga

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4354

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4075

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2863

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2562

Tập 09 - Chương 8

~Trên chuyến bay trở về~

Chắc vì đã đi một lần và có phần quen hơn, nên chuyến bay trở về không còn đáng sợ như lúc đi nữa.

Biết máy bay đã cất cánh an toàn, Mirai thở phào nhẹ nhõm.

Mirai đang ngồi ở ghế cạnh lối đi. Chỗ ngồi bên cạnh Kazuma mà cô đã nhờ cậu đổi cho lúc đi, giờ đã được trả lại cho chủ nhân của nó.

(Thật nực cười làm sao... Mới lúc đó thôi mình còn nghĩ rằng, dù có chuyện gì cũng sẽ không bỏ cuộc, vậy mà)

Cô liếc nhìn về hàng ghế phía sau.

Từ chỗ ngồi hiện tại, Mirai không thể thấy được nơi Kazuma đang ngồi.

Nhưng chắc chắn, bên cạnh cậu lúc này là Honoka, và họ vẫn đang vui vẻ cười đùa về những câu chuyện không đâu như trên chuyến bay lúc đi.

Mới ngày hôm qua thôi, cô vẫn còn tự tin rằng chính mình cũng có thể khiến Kazuma cười như vậy.

Nhưng, bây giờ thì──.

(Rốt cuộc thì mình... vẫn còn kém xa lắm mới trở thành nữ chính được nhỉ)

Khi nhận ra mình đã được nhường, cô đã rất tức giận, nhưng giờ nghĩ lại, cơn giận ấy chẳng qua là vì cô cảm thấy mình đã ‘thua cuộc’.

Bởi lẽ, ít nhất nếu Mirai ở vào vị trí ngược lại... cô không nghĩ mình có thể làm được điều tương tự như cô gái ấy.

──Thật ra cô đã nhận ra. Ngay từ khi được Kazuma kể cho nghe.

『Dù chưa từng chơi eroge bao giờ, nhưng khi mình nói mình thích nó, cậu ấy đã nói rằng “Em muốn anh chỉ cho em”...』

Kazuma đã kể lại kỷ niệm đó với vẻ vừa ngượng ngùng, vừa hạnh phúc.

Dù không nói ra, nhưng khi ấy Mirai đã bị một cú sốc mạnh trước câu chuyện của Kazuma.

『Em muốn anh chỉ cho em về eroge』. Đó chẳng phải là những lời mà chính Kazuma đã nói với Mirai hay sao.

(Mình vốn không có cửa thắng... ngay từ đầu rồi)

Bởi vì tình cảm ấy──cũng giống hệt như tình cảm mà cô dành cho Kazuma.

Nếu đã vậy, thì một kẻ đến sau như cô dẫu có làm gì cũng không thể nào thay đổi được. Cũng như việc tình cảm của cô không hề thay đổi, ngay cả khi cậu ấy đã có bạn gái.

「Thật tình... cái eroge đó là sao chứ」

Trước một cái kết được sắp đặt quá hoàn hảo, Mirai bất chợt suýt bật cười──rồi cô mím chặt môi. Những tiếng nức nở mà cô đã âm thầm vùi mặt vào gối để che giấu sau khi mọi người đã ngủ say đêm qua, giờ đây như chực trào ra một lần nữa.

Để vực lại tinh thần, Mirai lấy điện thoại ra. Cô chợt nhận thấy có email gửi đến. Một thư từ công ty quản lý, và một thư từ cha cô.

Đầu tiên, cô mở email từ công ty.

Và rồi, khi đọc nội dung, Mirai mở to mắt.

(Thông báo... buổi thử vai)

Tim cô thắt lại. Buổi thử vai lần trước... cô đã bước vào với sự tự tin ngút trời rằng mình chắc chắn sẽ giành được vai nữ chính, vậy mà cuối cùng vẫn thất bại, nỗi đau đó lại ùa về.

Tuy nhiên,

(...Cứ thử xem sao)

Cô đã thấm thía được rằng mình còn thiếu sót những gì để trở thành nữ chính.

Chính vì vậy, Mirai nghĩ, lần này nhất định phải được.

Vì giờ đây, khi đã biết rõ mình còn thiếu điều gì, cô cảm thấy lần này mình thực sự có thể tiến thêm một bước.

Nhanh chóng, Mirai gửi email xác nhận cho người quản lý. Sau đó, cô kiểm tra email của cha.

Nội dung vẫn như thường lệ, hỏi thăm tình hình của cô. Giống hệt những email mà ông đã gửi vài tiếng một lần kể từ ngày cô bắt đầu chuyến du lịch của trường.

(Thiệt tình Papa mà...)

Dù trong lòng ngao ngán, nhưng sự quan tâm của cha lúc này lại khiến cô thấy ấm lòng.

Đang định trả lời──Mirai bỗng dừng tay lại.

Cô không biết tại sao.

Nhưng khi nghĩ về cha, cô lại nhớ đến hình ảnh Honoka mỉm cười dịu dàng với cô bé đi lạc trong chuyến đi.

Một cô gái đôi khi có thể làm những điều phi thường vì người mình yêu thương──vì Kazuma.

Dù có phần liều lĩnh, nhưng cốt lõi của những hành động đó luôn là sự dịu dàng vô bờ bến, một phong thái gợi cô nhớ đến một người nào đó.

(...Phải rồi)

Sau một hồi do dự, cô quyết định. Chịu ơn người khác mà không trả thì không phải là tính cách của cô.

Mirai xóa đi những dòng chữ đã gõ dở, rồi viết lại email gửi cha mình.

Và ở cuối thư.

『──À mà Papa này. Chuyện này hơi đột ngột, nhưng khi về nhà, con có chuyện muốn nói. Là về bạn cùng lớp mà Papa đã gặp hôm trước, bạn Mizusaki Honoka-san ấy ạ』