HIROTA no kanojo ga ore no motteru EROGE ni kyomi shinshin nandaga

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 09 - Prologue

Minh họa: Mutsutake

MỤC LỤC

Mở đầu

Chương một: Cô bạn gái phi-otaku trở về

Chương hai: #Chuyennoidicuangoa

Ngoại truyện ~Chuyện phòng con gái~

Chương ba: Tự do đi lại cũng tính là hẹn hò sao?

Chương bốn: Ngày cuối cùng

Ngoại truyện ~Trong mơ~

Chương năm: Fire Works

Ngoại truyện ~Trên chuyến bay trở về~

Lời bạt

Lời tác giả

-----

Mở đầu

「Kazu-kun…… Thế nào rồi? Lần đầu tiên của em đó…… em làm tốt không anh?」

「U-Ừm. Anh cũng là lần đầu nên không biết phải thế nào…… nhưng mà, có lẽ hơi chặt quá……」

「X-Xin lỗi anh! Vậy thì…… thế này thì sao?」

Giọng Honoka có vẻ hốt hoảng. Cùng lúc đó, cảm giác siết chặt tôi đang cảm nhận cũng nới lỏng ra đôi chút. Phù, Kazuma thở phào một hơi.

「Ừm, thế này là vừa rồi đó.」

「Em cử động có sao không anh……? Liệu có tuột ra không?」

「Không sao đâu. Nếu thấy không ổn thì anh tự lo được mà.」

「Vậy thì…… bắt đầu…… được chưa anh?」

「Ừm…… anh không tự tin lắm, nhưng sẽ cố hết sức.」

「Không sao đâu. Em cũng sẽ hỗ trợ anh mà…… hai chúng ta cùng nhau cố gắng nhé?」

Bàn tay của Honoka nhẹ nhàng đặt lên tay Kazuma. Kazuma cũng nắm lấy bàn tay mềm mại ấy.

Quả thật là có bất an. Không chỉ Honoka, mà đối với Kazuma, đây cũng là một trải nghiệm lạ lẫm. Giữa bóng tối không thấy gì, phải dò dẫm tiến về phía trước, ai mà chẳng sợ.

Thế nhưng, nếu hai người cùng tay trong tay bước đi, nỗi bất an ấy cũng sẽ vơi đi phần nào.

「Honoka……」

「Kazuma-kun……」

「…………Nè. Chỉ là đập dưa hấu thôi mà, sao hai người lại có đoạn đối thoại không đứng đắn như vậy?」

Giọng nói khô khốc như bề mặt sao Hỏa của Ruri kéo suy nghĩ của Kazuma trở về với thực tại.

──Là biển.

──Là bãi biển.

──Là khu nghỉ dưỡng.

Chuyến ngoại khóa bốn ngày ba đêm. Sự kiện lớn nhất trong đời học sinh mà ai ai cũng mong chờ cuối cùng cũng đã đến với bọn Kazuma.

Hiện tại, cả lớp đang tận hưởng khu nghỉ dưỡng tại bãi biển trên đảo. Giữa lúc đó, bọn Kazuma được Ruri rủ chơi đập dưa hấu, và Kazuma, người được chọn thử sức, đang nhờ Honoka bịt mắt giúp mình.

「Mà công nhận cái này không thấy gì thật…… mình còn chẳng nghĩ là có thể đi đứng bình thường được nữa.」

「Không saoo đâu! Có ngã thì cũng ngã trên cát, không bị thương đâu.」

「Cố lên, Kazuma-kun! Đây này, anh cầm lấy gậy đi.」

「A, cảm ơn──」

Dựa vào giọng nói của Honoka, tôi đưa tay ra trong lúc vẫn bị bịt mắt.

──Nhưng.

「Hyaun!?」

Thứ mà bàn tay định vớ lấy cây gậy chạm phải lại là một cảm giác mềm oặt, chẳng hề giống một khúc gỗ chút nào.

Và gần như cùng lúc đó, một giọng nói ngọt ngào tựa như trong eroge vang lên.

「Ể!? G-Giọng nói vừa rồi, là của Tachibana-san!? Xin lỗi, mình không nhìn thấy gì cả……!」

Trong lúc vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm nhận được nguy cơ, tôi vội rụt tay lại.

「O-Odagiri-kun…… T-Tuy là cậu thích eroge thật nhưng…… làm chuyện đó… trước mặt mọi người thế này thì…… N-Nhưng mà, nếu Odagiri-kun đã muốn như vậy, thì tớ cũng không hẳn là không thích đâu?」

Bên trong tầm nhìn bị che khuất bởi tấm bịt mắt, chỉ có giọng nói đầy ẩn ý của Mirai truyền đến tai tôi.

Bừng, tôi cảm thấy máu nóng dồn lên mặt.

Rốt cuộc mình đã chạm vào đâu── vào cái gì của Mirai chứ. Một mặt, tôi cảm thấy mình phải xác nhận cho rõ, mặt khác lại có cảm giác không nên hỏi thì hơn.

Bỗng.

Cạch! Một bàn tay nào đó nắm chặt lấy bàn tay đang cứng đờ của Kazuma.

「Ể!? C-Cái gì!? Ai vậy!?」

Tôi hoảng hốt lên tiếng, nhưng chủ nhân của bàn tay ấy không nói lời nào. Cứ thế, người đó kéo mạnh tay tôi, cố ấn nó vào thứ gì đó.

Tôi không biết đó là gì.

Chỉ có một cảm giác cực kỳ mềm mại cứ thể truyền đến lòng bàn tay.

「Khoan đã!! Ai vậy!? Cái gì đây!? Tôi đang bị bắt sờ cái gì thế này!? Này, ai đó tháo bịt mắt ra giùm đi! Có ai khôngggg!?」

Trong lúc trò đập dưa hấu đã biến thành một màn kịch kỳ bí từ lúc nào, tiếng hét tuyệt vọng của Kazuma vang vọng khắp bãi biển lấp lánh ánh mặt trời.