Hikikomori datta Otoko no Isekai Asashin Seikatsu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

185 2351

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

535 18674

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

209 4111

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

85 1262

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

127 1032

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

72 192

Web Novel - Chương 01

Chào các bạn, mình là Nguyễn Hoàng Hiếu, đây là bộ đầu tiên mình làm nên mọi người góp ý thoải mái nhé, mọi gạch đá xin được nhận hết . Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

----------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi là Satou Yuma, 25 tuổi, một NEET kiêm hikikomori kỳ cựu nhất.

Đã 7 năm kể từ khi bỏ đại học, tôi tận tâm tận lực không làm gì khác ngoài chơi game online… Nhưng những ngày nay tôi cảm thấy khủng hoảng; không thể mua items! Những game thủ hiểu rằng những người chơi game online mà không mua items thì không mạnh lắm. Tôi đang dùng tiền do bố mẹ cung cấp, nhưng việc này trở nên ngày càng nghiêm trọng hơn! Dù sao tôi cũng là một NEET khép kín mà, tôi không xấu hổ khi xin thêm tiền chi tiêu đâu. Điều mà tôi đã nghĩ tới đã rất lâu rồi là làm một việc bán thời gian… ok, quất thôi, tôi sẽ kiếm một công việc bán thời gian, gần đây tôi đã luyện nói chuyện với chính mình rất nhiều, đó phải chăng là do tôi đã ở trong nhà suốt nhiều năm…?

Không làm việc từ khi sinh ra, bằng cách nào đó tôi đã trở thành như vậy. Hôm sau, tôi ra khỏi nhà cùng cảm xúc cao độ, mẹ mở to mắt kinh ngạc khi thấy tôi, nhưng tôi lờ nó đi. Tôi sẽ đi bộ theo dọc con đường chính để đến hiệu sách – điểm đến đầu tiên của tôi sau 7 năm ở nhà.

Tôi chẳng nghĩ gì khác ngoài mấy món items trong game trên suốt quãng đường. Và chuyện đó đã xảy ra!

Một chiếc xe tải hạng nặng đang di chuyển với vận tốc cực lớn hướng về tôi.

Tôi muốn nó là một cái xe bình thường, cái to như vậy thì tôi chết chắc luôn.

Tôi cố gắng tránh nó, nhưng cơ thể con người thì không nhanh đến vậy.

Khi tôi nhận ra, chiếc xe đã ngay trước mắt.

(trans: thôi rồi main ơi)

“Ah…mình…”

Cuộc đời tôi bỗng kết thúc thật nhanh.