Hello, Hello and Hello ~Piece of Mind~

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 402

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10327

Truyện Ngắn - Nơi lòng bàn tay thuộc về

“Này, Haru-kun, cho anh nè——”

Cái người đang tủm tỉm cười tặng tôi một thứ gì đó là em gái tôi Natsuna.

Em ấy đang cầm trên tay chiếc lồng màu xanh lá cây, và bên trong có một con bọ cánh cứng.

Đây là chuyện xảy ra vào năm tôi học lớp ba.

Lúc đấy, thứ “trending” không phải là trò chơi điện tử hay là sưu tầm thẻ bài, mà đó là săn bắt côn trùng.

Hồi đấy, ai mà bắt được con bọ cánh cứng to ngầu là sẽ nổi tiếng liền, cơ mà lúc nào bạn bè tôi cũng là người bắt được. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ là mình chẳng bắt được con nào cả.

“Con này là gì đây?”

"Em nghĩ anh thích nó, Haru-kun, nên em đã bắt nó về đấy."

Natsuna nói với vẻ hoan hỉ. Và trên đôi tay mảnh khảnh đấy có vài vết xước.

Con bé này nếu mà so với đám nhóc khác thì tăng động hơn nhiều, và dầu nhỏ thường hay chơi đá banh với chơi bóng rổ với mấy nhóc trong xóm, cơ mà lại rất hiếm khi bị thương, chủ yếu là bởi đã nắm rõ hết được các nguyên tắc trong những môn thể thao. Với cả, em nó cũng khá là thương yêu mẹ bởi lẽ mẹ đã luôn lo lắng, đứa con gái của mình, không biết nó có bị thương không.

Tuy vậy, hôm nay thì lại khác. Hiếm khi nào mà thấy Natsuna bị thương khắp người như hôm nay.

Em ấy bị thương thế này là do tôi, chuyện đó làm mũi tôi hơi ngứa ngáy chút.

“Nó đau lắm, đúng không?”

Tôi nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên khuôn mặt Natsuna. Em ấy vô thức nhắm mắt lại rồi lắc đầu.

“Không sao đâu mà. Không đau chút nào đâu.”

“Lát nữa, đi tắm sẽ đau lắm đó.”

“Khi đó em sẽ cố chịu vậy.”

"Này, Natsuna."

"Hửmm?"

"Cảm ơn nhé."

Tôi cảm ơn Natsuna rồi xoa đầu em ấy. Tóc em ấy mềm mại và có hương thơm nhè nhẹ tỏa ra. Rõ là chúng tôi dùng cùng một loại dầu gội, nhưng sao mùi hương tỏa ra lại khác nhau vậy ta?

"Ehehe. Em thích được anh xoa đầu như này lắm, Haru-kun."

"Thật à?"

" Trong tương lai, liệu anh có thể tiếp tục xoa đầu em thế này nữa được không?”

Thấy em gái mình hỏi một câu ngây thơ như vậy, tôi chỉ cau mày gật đầu.

"Nếu như mà em ngoan, Natsuna à."

Kể từ đó, bất kể chuyện gì xảy ra, Natsuna cũng sẽ đưa đầu ra và tôi sẽ xoa đầu em ấy. Dần dà nó đã trở thành một thói quen xấu. Bất cứ khi nào tôi lơ đễnh, thì không chỉ có mỗi Natsuna mà tôi sẽ xoa đầu bất cứ ai. Như bạn tôi Akane, chẳng hạn nè.

Và lúc này, cũng vậy ——

"Đây, Yoshi-kun, cho cậu này. Hôm nay cậu đã chăm chỉ rồi. Đây là thành quả của cậu."

Yuki đưa tôi một lon nước trái cây.

Lời nói được trau chuốt cẩn thận đấy nghe thì có vẻ khoa trương, cơ mà tôi lại không ghét chút nào. Khi nói những lời đó ra, cô ấy nom có vẻ hân hoan, vui sướng, khuôn mặt ấy có hơi chút giống với khuôn mặt Natsuna hồi đấy.

Hẳn đấy là lý do.

Dầu cho trong đầu tôi chẳng có bất cứ ý nghĩ lung tung nào cả, cơ mà cái tay lại không tuân lệnh tôi mà cứ với tới hướng Yuki. Rồi nó ngừng lại trên không trung, mà không chạm tới tóc Yuki. Có lẽ là do cảm giác muốn chạm với không muốn chạm tới mái tóc đấy đã xung đột với nhau, tạo ra sự mâu thuẫn đấy.

Đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra, tôi cảm thấy sốc, rối bời bởi chính cảm xúc của mình lắm.

“Sao thế, Yoshi-kun?”

Yuki nghiêng đầu thắc mắc, nhìn chăm chăm vào tôi. Ngay lúc này, mong muốn chạm vào Yuki đã lên tới đỉnh điểm, cơ mà tôi đã cố hết sức để dằn nén nó lại. Bọn tôi mới gặp nhau được có vài bữa thôi mà.

“Không có gì cả đâu. Xin lỗi. Tớ tưởng trên tóc cậu có sợi chỉ hay gì đó nhưng mà tớ nhầm mất rồi.”

Tôi đành nói dối cho qua chuyện rồi nhận lấy lon nước trái cây từ Yuki. Cảm giác lạnh lẽo, vô hồn lan tỏa trong lon nước đấy, trái tim tôi thầm nghĩ, chẳng phải như vậy sao.

Liệu một ngày nào đó lòng bàn tay của tôi có tìm ra được nơi nó thuộc về không?

Trong tương lai gần (không lâu trước đó), tôi sẽ tìm thấy (đã tìm thấy) câu trả lời cho câu hỏi đó.