Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 2

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 9

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 25

Chương 1-100 - Chương 91: Bàn Tay Cứu Rỗi, Đây Là Kỹ Năng Tôi Có Thể Tận Hưởng Miễn Phí Sao?

Chương 91: Bàn Tay Cứu Rỗi, Đây Là Kỹ Năng Tôi Có Thể Tận Hưởng Miễn Phí Sao?

"Hể?"

Jane hơi ngẩn người, dường như hoàn toàn không ngờ Sill lại muốn giữ mình ở lại. Bởi vì Sill trông không giống kiểu đứa trẻ sẽ dựa dẫm vào người khác. Nghĩ bụng đằng nào khu Ibiza cũng đang hỗn loạn, mình cũng chẳng đi đâu được, Jane ngồi lại ghế, tò mò hỏi:

"Sao thế Sill, có chuyện gì à?"

Lúc này Sill vẫn đang nghĩ kế "câu giờ", cô bịa đại một lý do rồi nhìn Jane nói: "Tôi muốn hỏi, cậu đã từng chiến đấu bao giờ chưa?"

"Chiến đấu?" Jane nghiêng đầu.

"Đúng vậy, chính là chiến đấu ấy," Sill huơ huơ nắm đấm nhỏ vào không trung, "Kiểu như chiến đấu với người cùng cấp, sử dụng năng lực siêu phàm."

"Ưm... chưa từng nha," Jane nhíu mày suy nghĩ rồi đáp, "Mỗi lần gặp nguy hiểm, tướng quân Mix sẽ đến giải vây giúp tôi... chính là Đại giám mục của giáo hội tôi, họ thường nắm giữ các chức vụ trọng yếu ở Đại Saya."

Sill lại nảy sinh hứng thú với điểm này. Dẫu sao cũng là tán dóc kéo dài thời gian, cô thuận miệng hỏi: "Đều nắm giữ chức vụ trọng yếu?"

"Đúng vậy, điều này cũng liên quan đến việc đóng vai của Thánh dược chúng tớ. Thánh giai thứ tư là [Lãnh Đạo Giả], buộc phải trở thành người dẫn dắt kẻ khác thì mới có thể tiêu hóa Thánh dược tốt hơn." Jane không hề có ý đề phòng Sill, trực tiếp trả lời.

"Ra là vậy..." Sill gật đầu suy ngẫm.

Xem ra tướng quân Mix chính là người được cử đến để bảo vệ Jane. Nhưng... Jane lại không có chút kinh nghiệm chiến đấu nào? Không có năng lực chiến đấu thì thăng cấp lên cao làm gì? Làm bình hoa di động sao? Chuyện này thật đáng suy ngẫm.

"Lẽ nào Sill đang học kiến thức chiến đấu sao?" Nhắc đến chuyện này, Jane có vẻ cũng hưng phấn hẳn lên, cô tò mò hỏi: "Nhắc mới nhớ, người của Giáo hội Hy Vọng có kỹ năng chiến đấu không?"

"Cũng không hẳn là không có..." Sill giơ tay, trong lòng bàn tay lóe lên những đốm sáng đen, khiến người ta cảm thấy có chút bất tường. Sill nhìn luồng hắc quang đó, thở dài: "Chỉ là rất yếu thôi."

"Đừng lo, kỹ năng của tôi thiên về tấn công, sau này tôi sẽ bảo vệ cậu." Jane vỗ vai Sill nói: "Cậu cứ đứng phía sau hỗ trợ là được."

"Hử? Sao tự nhiên lại nói vậy?" Sill đột ngột cảm thấy lời này không giống phong cách của Jane cho lắm.

"Ờ... coi như là luyện tập trước đi?" Jane gãi má ngượng nghịu, "Không giống lắm sao?"

"Luyện tập cái gì?"

"Thánh giai tiếp theo của [Trọng Tài Giả], đó là [Dũng Giả]."

"Ồ..." Sill gật đầu, "Nghe cái tên thôi đã thấy đầy cảm giác an toàn rồi."

"Đúng không!" Jane cười sảng khoái, cứ như thể Sill đang khen cô vậy.

"Đúng rồi Jane, có thể cho tôi xem thần thuật của cậu không?" Sill tò mò hỏi. Hiện tại cô mới chỉ biết có bảy con đường Thánh dược và năm Thánh giai của mỗi con đường, chứ chưa biết kỹ năng cụ thể của các Thánh giai khác ra sao. Cô cực kỳ hiếu kỳ.

"Thần thuật à? Không thành vấn đề."

Jane gật đầu, rồi đưa tay nắm lấy hư không. Cả người cô hóa thành một bóng người mờ ảo rồi dần biến mất, chỉ còn giọng nói truyền lại từ vị trí đó:

"Đây là [Tiềm Hành], là thần thuật mà hầu hết Thánh giai [Hiệp Đạo] đều có. Còn thần thuật riêng của tớ là [Đạo Văn Học Thuật][Ngụy Trang Chính Nghĩa]. Cái trước có thể đánh cắp thần thuật hoặc pháp thuật đang thi triển của người khác, cái sau có thể ngụy trang thành một người trong thời gian nhất định."

"Còn thần thuật tôi nhận được ở Thánh giai [Trọng Tài Giả][Thần Thánh Cự Thuẫn], [Chính Nghĩa Tí Hộ][Tử Vong Thẩm Phán]. Hai cái đầu là kỹ năng phòng thủ, đòn tấn công chính vẫn là cái cuối cùng."

Nghe đến đây, Sill nghi hoặc hỏi: "Sao nghe toàn là thần thuật thiên về phòng thủ thế?"

"Khụ khụ... không sao, đợi tôi thăng cấp lên [Dũng Giả] chắc chắn sẽ có kỹ năng tấn công mạnh hơn, giờ chỉ là tạm thời thiếu thôi." Gương mặt Jane trông rất bình tĩnh nhưng giọng điệu hơi chột dạ đã tố cáo sự không chắc chắn trong lòng cô.

"Haiz... Cậu thì tốt rồi, còn có kỹ năng tấn công nghe rất ngầu. Tôi thì chỉ có cái [Thống Khổ Chi Thủ] kia thôi, mà trông nó cũng chẳng có vẻ gì là đau đớn cả."

"Không sao đâu... biết đâu các kỹ năng khác của cậu lại rất thực dụng thì sao," Jane vỗ vai an ủi, "Cậu có thể dùng thử lên tôi xem, tớ sẽ đánh giá cho."

"Được thôi... Vậy thử [Xả Thân] nhé."

Sill cũng thôi không xoắn xuýt nữa, tận dụng lúc có người cùng tập luyện, cô bắt đầu sử dụng thần thuật. Nhìn Jane, Sill thầm niệm trong lòng: Thần thuật: Xả Thân.

Chỉ thấy cả người Sill đột ngột hư hóa, ngay sau đó, trên lưng Jane hiện lên một bóng hình mờ nhạt, nhìn kỹ thì khá giống Sill.

"Hể? Năng lực gì thế này?" Jane nhìn Sill trước mặt, lại nhìn cái bóng sau lưng mình, tò mò: "Tôi cảm thấy tinh thần lực và sức mạnh đều tăng lên đáng kể."

"Chỉ là một thần thuật giúp cậu tăng cường tố chất cơ thể và đỡ đòn thay thôi." Giọng Sill có chút thất vọng. Giờ cô đã hoàn toàn nhận ra, cái thần thuật này chẳng khác nào "con mèo phép thuật" (Yuumi trong LoL) hay "Dao" (trong Vương Giả Vinh Diệu) chuyên đi "ngồi đầu" người khác để đỡ đòn hộ. Thật khó để không thất vọng.

Jane dường như cũng nhận thấy tâm trạng buồn bã của Sill, cô an ủi: "Không sao đâu... có lẽ Thánh giai tiếp theo cậu sẽ lĩnh ngộ được thần thuật mạnh mẽ thì sao." Rồi cô sực nhớ ra điều gì, nói tiếp: "Cậu chẳng phải còn thần thuật khác sao? Tôi cũng muốn xem."

"Hết rồi, ngoại trừ cái [Khống Chế Nguyên Tố Cơ Bản] ra thì chỉ còn cái lần trước thôi."

"Cái lần trước?" Vẻ mặt Jane có chút nghi hoặc, rồi cô dường như nhớ ra cảnh tượng trong xe ngựa, cổ hơi rụt lại: "Ồ... khống chế nguyên tố à, nghe thôi đã thấy rất mạnh rồi." Một kỹ thuật chuyển chủ đề rất vụng về.

"Không có tác dụng gì mấy, cùng lắm coi như là khiên nguyên tố, mà bật lên thì tiêu tốn tinh thần lực lắm." Sill lắc đầu, rồi nhìn Jane: "Jane này, tôi muốn thử xem [Bàn Tay Cứu Rỗi] của tôi có được tăng cường không."

"Hả?"

"Tôi cảm thấy Bàn Tay Cứu Rỗi hình như có hiệu ứng khác, nhưng khi dùng lên chính mình thì lại không cảm nhận được... Tôi muốn thử xem sau khi uống Thánh dược thì có gì thay đổi không."

"Cái này..." Jane gần như dán chặt cả người vào lưng ghế, bộ dạng có vẻ sợ hãi tột độ.

"Ưm... nếu cậu không muốn thì coi như tôi chưa nói gì nhé." Sill mỉm cười, thu lại bàn tay phải vừa mới chìa ra.

Dáng vẻ này của Sill lại khiến Jane nhớ đến biểu cảm lạc lõng lúc nãy của cô. Chẳng biết tại sao... nhưng Sill trông có vẻ thực sự rất muốn trở nên mạnh mẽ... Jane thầm nghĩ vậy. Như hạ quyết tâm, Jane hít sâu một hơi: "Tôi thấy không vấn đề gì, tới đi." Gương mặt cô như vừa hạ một quyết định trọng đại.

"Cảm ơn cậu, Jane."

Sill nói xong, mỉm cười, chẳng hề khách sáo mà đứng dậy bê ghế sang ngồi sát cạnh Jane. Cô nắm lấy bàn tay đang siết chặt vì căng thẳng của bạn mình. Gần như không cần động tác thừa thãi nào, ánh sáng nhạt của Bàn Tay Cứu Rỗi đã lóe lên từ bàn tay Sill. Kỹ năng này cô tập luyện mỗi ngày, sớm đã hình thành phản xạ cơ bắp.

Gần như ngay lập tức, sau khi kỹ năng được thi triển, nắm đấm siết chặt của Jane nới lỏng ra, toàn thân cô không còn căng cứng nữa mà mềm nhũn, đổ gục về phía Sill.

Jane nằm bò lên người Sill. Mùi hương trên cơ thể thiếu nữ của Sill dường như càng kích thích Jane, khiến đôi má cô dần trở nên hồng rực. Sill lập tức ngừng thi triển, tay phải đỡ lấy vòng eo thon của Jane, tay trái vỗ nhẹ lưng cô, lo lắng hỏi: "Jane? Cậu có sao không?"

"Ưm..." Jane chỉ như một chú mèo nhỏ rúc vào lòng Sill, phát ra tiếng rên hừ hừ không rõ nghĩa, nhưng không trả lời câu hỏi của cô.

Đúng lúc Sill định hỏi thêm, Jane chậm rãi ngẩng đầu lên trong lòng cô, ánh mắt mơ màng nhìn Sill, thốt lên:

"Sill... thoải mái quá... nữa đi..."

"Đừng dừng lại..."

Sill đứng hình hoàn toàn. Lần này cô đã thực sự hiểu ra, cái [Bàn Tay Cứu Rỗi] của mình có lẽ thực sự không phải là kỹ năng chữa trị nghiêm túc gì cả. Sau khi Thánh giai của cô dần hoàn thiện, hiệu quả của nó lại càng mạnh mẽ hơn.

Nhìn Jane với biểu cảm kỳ quái trong lòng mình, Sill cuống quýt cả lên. Nhưng cơ thể của Jane... cơ thể thiếu nữ... đúng là mềm mại thật nha, hoàn toàn khác với cảm giác khi cô tự ôm chính mình.

「Dù không muốn phá hỏng bầu không khí lúc này, nhưng... đây là thứ ta có thể xem miễn phí sao?」

Đến cả khung thông báo nhỏ của hệ thống cũng bị Sill phớt lờ luôn rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!