Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 3

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 25

Chương 101-200 - Chương 110: Long Noãn Ký Sinh

Chương 110: Long Noãn Ký Sinh

"Cho hỏi chú có việc gì không?"

Lúc này trời đã tối hẳn, trong căn nhà chỉ còn ánh nến le lói lung linh. Những cơn gió thỉnh thoảng lùa qua khe cửa khiến ngọn lửa chao đảo, không khí trong phòng trở nên vô cùng căng thẳng.

"Đừng căng thẳng... chú chỉ muốn đưa cháu đi làm vài chuyện hay ho thôi," Viên sĩ quan tháo mũ và đôi bao tay trắng, kéo nhẹ cổ áo, cười tà ác tiến về phía Sill, "Xinh đẹp thật đấy, cô bé à..."

Sill khẽ lùi lại một bước, đôi lông mày nhíu chặt. Không phải vì cô sợ, mà vì cô nhìn thấy tại hạ bộ của tên sĩ quan trước mặt có một chỗ hơi gồ lên. Chiếc quần bị thứ gì đó chống lên khiến Sill cảm thấy vô cùng khó chịu.

Sư bố nó, năm xưa bà đây lôi "hàng" ra còn to hơn của ngươi... Sill ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt viên sĩ quan với vẻ chán ghét, thầm mắng trong lòng: Cái đồ chim sẻ.

Biểu cảm và ánh mắt chán ghét của Sill dường như lại càng làm cho cảm xúc của tên sĩ quan này thêm hưng phấn. Lúc này hẳn hắn đã không thể chờ đợi thêm để ấn Sill xuống dưới thân, thỏa mãn quan sát dáng vẻ khóc lóc kêu gào của cô.

Giống như cách hắn đối xử với đám tân binh trong doanh trại... Nói thực lòng, ở trong quân ngũ quá lâu không được chạm vào phụ nữ đã khiến hắn hoàn toàn không thể kìm nén được nữa, hắn muốn dùng cô bé đáng yêu này để trút bỏ ngọn lửa dục vọng ngay lập tức.

Nhưng hắn chắc chắn không thể hoàn thành được ảo tưởng đó trong đầu rồi.

"Cặn bã." Sill nở nụ cười lạnh lẽo, tay phải tùy ý hất về phía trước, một khối u thịt nhỏ màu đen đỏ đan xen bay ra từ tay cô.

Viên sĩ quan phản ứng rất nhanh, hắn vung tay gạt phắt thứ đó ra. Sự "kháng cự yếu ớt" của Sill dường như càng khiến hắn khó kiềm chế, nụ cười nơi khóe miệng càng lúc càng không giấu nổi.

Thế nhưng ngay sau đó, hắn chợt nhận ra có thứ gì đó ấm áp, ẩm ướt lại hơi nhớp nháp đang dính chặt trên tay mình. Viên sĩ quan lộ vẻ nghi hoặc, hắn cúi đầu nhìn xuống ngón tay. Và rồi hắn thấy một khối u thịt nhỏ xíu đang bám chặt trên da.

Hắn nhíu mày, dừng bước, dùng sức vẩy mạnh tay nhưng khối u đó không hề suy suyển, thậm chí nó còn đang phập phồng từng nhịp như thể chứa đựng sự sống bên trong.

"Đạo cụ ma pháp sao?" Viên sĩ quan dường như cũng có chút kiến thức về siêu phàm, hắn cau mày, tay trái sờ xuống hông, rút ra một con đoản kiếm.

Động tác của hắn rất gọn gàng và nhanh nhẹn, trực tiếp vung kiếm đâm thủng khối u thịt. Dòng máu đen đặc phun ra trên tay hắn, khối u đó xẹp xuống, hóa thành vũng máu đen nhớp nháp dính trên mu bàn tay.

"Hừ, chút trò mọn." Viên sĩ quan ngẩng đầu, nhìn lại "tiểu mỹ nhân" đứng cách đó không xa, liếm môi: "Sớm đã nghe mấy lão quý tộc nói dùng đồ nhỏ thì thích, giờ cuối cùng cũng được thử một lần..."

Ngay khi hắn đang vẩy vẩy vết máu trên tay, định tiếp tục tiến về phía cô bé, đột nhiên hắn nhận thấy có điều gì đó không ổn. Rõ ràng đã thực hiện động tác vẩy tay, nhưng cảm giác nhớp nháp trên tay không hề giảm đi chút nào.

Hắn lại cúi đầu nhìn xuống, dường như thấy thứ gì đó, đôi mắt trợn trừng, đồng tử co rút lại dữ dội.

Lượng máu đen nhỏ phun ra khi đâm thủng khối u lúc nãy bám trên mu bàn tay hắn, giờ đây mỗi giọt máu đen đều hóa thành một khối u thịt nhỏ. Lúc này chúng đang lặng lẽ đập nhẹ trên tay hắn. Từ một khối u ban đầu đã biến thành hàng chục khối u có kích thước tương đương, kinh dị và quái đản vô cùng.

"Mẹ kiếp... cái gì thế này?"

Viên sĩ quan bắt đầu hoảng loạn, hắn dùng móng tay trái bấm vào một khối u, định trực tiếp nhổ nó ra. Thế rồi... dưới lực bấm của chính ngón tay hắn, khối u thịt vỡ ra, máu đen đặc bắn tung tóe. Trong đó có một giọt dính ngay lên mặt hắn.

"Hừ... ực..."

Cảm thấy điềm chẳng lành, viên sĩ quan vội vàng dùng ống tay áo lau chùi chỗ dính máu đen trên mặt, đồng thời nhanh chóng cởi áo khoác quân phục ra, dùng sức chà xát đôi bàn tay, dường như muốn trực tiếp tẩy sạch những khối u này.

Phụt — Phụt —

Theo động tác càng lúc càng nôn nóng của viên sĩ quan, liên tục vang lên tiếng những khối u thịt bị đâm thủng. Thế nhưng cảm giác trơn nhớt trên tay không hề biến mất, mà vì động tác chà xát thô bạo đó, nó đã lan ra khắp cả cánh tay.

Hắn cầm áo khoác lên, trên áo hoàn toàn không dính một giọt máu nào, nhưng tay hắn đã đen kịt đến mức không còn nhìn thấy màu da ban đầu.

Dưới cái nhìn kinh hoàng của hắn, vũng máu đó ngoằn ngoèo chuyển động, chậm rãi sinh ra từng khối u thịt dày đặc, bao phủ khắp bàn tay. Tất cả các khối u như đang hô hấp, phập phồng một cách đồng bộ. Mỗi khối u thịt chuyển động như thể được kết nối thành một thể thống nhất, khiến người ta chỉ nhìn thôi đã thấy da đầu tê dại.

Kinh khủng nhất là trên mặt viên sĩ quan, do lúc nãy làm vỡ một khối u, giờ đây khuôn mặt hắn đã phủ đầy những khối u thịt nhỏ li ti, trông vô cùng ghê rợn.

"Hự... hự... A a a a a a!"

Viên sĩ quan điên cuồng cào cấu mặt mình, rồi lại như phát dại mà chà xát các khối u trên tay. Nhưng dù hắn có nỗ lực thế nào, cũng chỉ làm cho các khối u trên tay và trên người càng lúc càng nhiều thêm, không cách nào giảm bớt được.

Nếu lúc này có một tấm gương để hắn nhìn thấy bộ dạng kinh hoàng của mình hiện tại, có lẽ hắn đã sớm phát điên.

Thực ra lúc này, đừng nói là viên sĩ quan, ngay cả chính Sill cũng hơi "chịu không nhiệt" trước cảnh tượng kinh dị này.

"Gớm quá."

Sill bịt mũi, vẻ mặt đầy chán ghét, lùi lại vài bước để cách xa viên sĩ quan một chút. Dù viên sĩ quan lúc này cũng ghê tởm như lúc nãy, nhưng lúc nãy là hành vi bỉ ổi gây khó chịu về tâm lý, còn giờ đây, một kẻ toàn thân phập phồng u thịt lại gây ra sự khó chịu cực độ về cả sinh lý lẫn tâm lý, khiến Sill cảm thấy buồn nôn.

Viên sĩ quan hiện tại đã hoàn toàn không thể gọi là một "con người" được nữa.

Dường như không muốn để hắn phát ra những tiếng hét tuyệt vọng chói tai như vậy, một dòng máu đen ngoằn ngoèo chui tọt vào miệng hắn. Chẳng mấy chốc, viên sĩ quan đã hoàn toàn không thể phát ra âm thanh nào được nữa. Hắn chỉ có thể quỳ rạp dưới đất, đờ đẫn nhìn đôi bàn tay mình, chờ đợi dòng máu đen từ từ che phủ cả đôi mắt.

Ký sinh, chỉ còn một bước cuối cùng là hoàn thành.

Sill nhìn viên sĩ quan đang nằm bò dưới đất không còn cử động, cô không có bất kỳ hành động nào khác mà lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc ký sinh hoàn tất.

Đột nhiên, ngón tay của viên sĩ quan cử động nhẹ một cái. Những khối u kinh tởm trên khắp cơ thể hắn giống như nước chảy, toàn bộ tan chảy ra rồi từ lỗ chân lông chui tọt vào sâu trong xương thịt của hắn.

Viên sĩ quan này, giống như một con rối đứt dây, máy móc nhấc cao tay lên rồi hạ xuống, chống thân mình chậm rãi đứng dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!