Chương 82: Sharon Sắp Trở Về?
"Đại giám mục Eshara , ngài không ăn sao?"
Annie đã xuống lầu để chuẩn bị bưng thêm món chính lên, nhưng miếng bánh ngọt nhỏ trước mặt thì Eshara vẫn chưa hề đụng tới.
"Không ăn." Eshara lắc đầu, có vẻ bà không mấy hứng thú với loại đồ ngọt này.
"Ngon lắm đấy." Sill dùng chiếc nĩa nhỏ xắn một miếng bánh của mình, như muốn làm mẫu cho Eshara thấy, cô tống đầy một miếng vào miệng.
"Ưm ưm—— Ngon lắm."
Sill vừa nói vừa giúp Eshara xắn một thìa nhỏ từ phần bánh của cô, rồi giơ nĩa lên trước mặt Eshara : "Thử đi mà."
Eshara mím môi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra. Cô rất muốn nhắc nhở rằng chiếc nĩa đó Sill vừa mới ngậm cả vào miệng xong. Nhưng nhìn đôi má phúng phính và đôi mắt híp lại đầy ý cười của Sill, Eshara lại chẳng thể thốt ra lời nhắc nhở nào.
"Haiz..." Khẽ thở dài, Eshara hơi rướn cổ về phía trước, đôi môi đỏ mọng hé mở, bắt chước dáng vẻ của Sill mà ngậm lấy miếng bánh nhỏ đó.
Thấy Eshara đã ăn, Sill nỗ lực nuốt miếng bánh trong miệng xuống, rồi hào hứng hỏi:
"Ngon không ạ?"
"Ừ." Eshara gật đầu. Dù so với đồ ngọt cô thích cà phê đắng hơn, nhưng lúc này tốt nhất là không nên làm đứa trẻ này thất vọng.
"Tuyệt quá~" Sill thấy vậy lại xắn thêm một miếng nữa giơ tới trước mặt cô: "A——"
Nhưng lần này, Eshara quay ngoắt đầu sang chỗ khác, nói gì cũng không chịu mở miệng nữa. Ý định tận hưởng thú vui "đút ăn" của Sill thất bại, cô hơi thất vọng thu nĩa về: "Ngài không ăn thì em ăn vậy."
Dứt lời, Sill tống ngay miếng bánh đó vào miệng.
"Ơ..." Eshara khẽ mở miệng, giơ tay phải lên. Cô vốn định ngăn Sill lại — vì trên chiếc nĩa đó vẫn còn dính nước bọt của cô.
Nhưng Sill dường như chẳng hề bận tâm, cứ thế dùng chiếc nĩa đó ăn nốt phần bánh còn lại. Thấy Eshara giơ tay, Sill còn dừng lại nhìn đầy thắc mắc, nhưng Eshara đã sớm thu tay lại, cúi đầu khiến Sill không thể thấy rõ biểu cảm của mình.
Tính cách của Đại giám mục Eshara thật là kỳ lạ... Sill thầm cảm thán trong lòng.
Sill không có nhiều "nội tâm diễn kịch" như Eshara nghĩ, cô chỉ đơn thuần cảm thấy việc đút cho trẻ con ăn (trong mắt cô Eshara như một cô bé) rồi dính chút nước bọt là chuyện hết sức bình thường, cô chẳng để tâm chút nào. Cô hoàn toàn không nghĩ tới việc mình vừa mới thực hiện một cú "hôn gián tiếp" với vị Đại giám mục tối cao.
Đến khi Annie bưng bữa tối lên thì Eshara đã rời đi. Trước khi đi còn để lại cho Sill một cuốn 《Đại Toàn Thư Thần Thuật Cấp Thấp》 để cô xem lúc rảnh rỗi. Annie bưng lên phần ăn dành cho hai người, mà Đại giám mục đã đi rồi nên theo lời mời của Sill, Annie đã ở lại cùng cô ăn hết bữa tối này. (bữa tối bằng bánh ngọt….)
Ăn xong, Annie thu dọn đồ đạc mang xuống lầu. Còn Sill thì cầm cuốn sách vào phòng tắm, vừa ngâm bồn vừa lật xem. Càng xem, Sill càng thấy những thần thuật mình nhận được sao mà... vô dụng thế không biết.
Mỗi lần thăng cấp cứ như quay số vậy, tùy theo tư chất mỗi người mà thần thuật nhận được sẽ khác nhau. Kể cả những thần thuật trông có vẻ giống nhau thì hiệu quả thực tế cũng có sự khác biệt. Cuốn sách này chỉ liệt kê sơ lược vài chủng loại lớn, rồi mỗi người tự dựa theo hiệu quả cụ thể của thần thuật mình mà tra cứu mục lục. Cảm giác chẳng khác gì tra từ điển.
"Loại tiêu cực... mục Nguyền rủa... Ờ, tìm thấy rồi——" Sill tìm thấy kỹ năng Thống Khổ Chi Thủ trong sách, hiệu quả thần thuật cũng tương tự như hệ thống mô tả.
Nó thuộc loại thần thuật cực kỳ phổ thông, trong sách viết là: "Phương thức tấn công gần như tất cả thành viên giáo hội đều có, hoặc là phương thức duy nhất".
Tuy nhiên, Bàn Tay Cứu Rỗi của cô dường như có hiệu quả khác thường, không biết Thống Khổ Chi Thủ này có mang lại bất ngờ nào không. Hy vọng là có... dù sao bản thể khó khăn lắm mới có một kỹ năng tấn công, Sill vẫn mong kỹ năng của mình đặc biệt một chút.
Tất nhiên là không thể tự thử nghiệm trên chính mình rồi. Vì ngay cả Bàn Tay Cứu Rỗi khi dùng lên bản thân hiệu quả cũng bình thường, dường như thần thuật khi tự giải phóng lên chính mình thì hiệu lực đều bị suy giảm tương ứng.
Sau khi tắm rửa và sấy khô tóc, Sill nằm trên giường lẩm bẩm: "Hy vọng ngày mai mọi chuyện thuận lợi..."
Sáng sớm mai cô sẽ xuất phát đến khu Ibiza để chuẩn bị trước. Qua cuộc trò chuyện với Jane hôm qua, cô biết Frank dạo này luôn ở lại Tây khu Ibiza, trong một căn nhà riêng biệt cạnh công xưởng, dường như là để đe dọa những công nhân có ý định ra làm chứng cho Jane.
Dù ở trong thánh điện, Sill không muốn nhớ lại chuyện buổi sáng, nhưng cứ hễ nhắm mắt lại là cô lại thấy William treo cổ bên tủ áo với đôi mắt lồi ra vì bị siết cổ đang nhìn trừng trừng vào mình.
"Trả thù cho tôi——"
Dù chưa từng nghe giọng William, nhưng Sill dường như nghe thấy tiếng anh ta, cảm nhận được nỗi đau của anh ta. Đây có lẽ là tác dụng phụ của ma dược, vì lúc này trong đầu Sill đầy rẫy những lời thì thầm kiểu như "đừng quan tâm đến chuyện này".
"Biến đi cho khuất mắt." Dù biết vô dụng, Sill vẫn mắng thầm đám lời thì thầm một câu. Mắng xong, cô nhắm mắt lại, phớt lờ những tiếng lải nhải trong đầu mà ép mình chìm vào giấc ngủ.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm chiếu xuống, Sill mở mắt ra. Vừa mở mắt, cô đã thấy Eshara đang ngồi trên một chiếc ghế ngay cạnh giường, lẳng lặng nhìn mình. Điều này khiến Sill có một cảm giác kỳ quặc, giống như một người bà dậy sớm ngồi bên giường nhìn đứa cháu gái vẫn đang ngủ say vậy. Thật sự là phi lý hết sức.
Sill dụi mắt, giọng nói có chút mềm mỏng: "Có chuyện gì không, Đại giám mục Eshara ?"
"Về, sớm, một chút." Eshara nhìn Sill, nói từng chữ một: "Tối nay, Sharon, về."
"Ngài Sharon sắp về rồi sao?" Đột nhiên nghe Eshara nhắc đến chuyện này, Sill khá ngạc nhiên. Kể từ khi cô trở thành Thánh nữ và đến Đại thánh đường một lần, Sharon đã đi họp hội nghị Giáo hoàng cho đến tận bây giờ. Lâu đến mức Sill còn nghi ngờ có phải cô ấy đi nghỉ mát luôn rồi không.
"Vâng, vậy em sẽ về sớm." Sill gật đầu tỏ ý đã biết.
Thấy Sill gật đầu, Eshara không nói thêm gì nữa, giúp cô bổ sung một chiếc khiên vàng nhỏ rồi đứng dậy đi ra ngoài. Khi Eshara chuẩn bị rời đi, Sill gọi cô lại:
"Đại giám mục Eshara , phiền ngài lần sau vào phòng... có thể gọi em dậy không."
Vốn dĩ Sill định bảo cô ấy gõ cửa, nhưng nghĩ lại đằng nào gõ cửa mình cũng tỉnh, chi bằng để cô ấy gọi dậy cho rồi. Chứ cái kiểu bị nhìn chằm chằm lúc ngủ không biết bao lâu thế này, lòng Sill vẫn thấy sờ sợ.
"Được."
Eshara gật đầu rồi bước ra khỏi phòng. Sill sau khi vệ sinh cá nhân xong, khoác lên bộ bào đen kinh điển, kiểm tra đồ đạc trên người rồi trực tiếp đi xuống lầu.
Kẻ bắt nạt kẻ yếu, sắp gặp họa lớn rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
