Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 52

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 844

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 14

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 34

Chương 101-200 - Chương 157:Cắn Môi Cũng Được Coi Là Trừng Phạt Sao?

Chương 157:Cắn Môi Cũng Được Coi Là Trừng Phạt Sao?

"Được rồi, được rồi, ta quá là mong đợi luôn đây."

Sill khẽ gật đầu đáp lại một câu, nhưng đôi môi cứ mím chặt, cố gắng nhịn cười.

"Khụ khụ..." Sill khẽ ho một tiếng, che giấu sự thật là mình sắp không nhịn nổi cười nữa rồi.

Cũng may là hệ thống dường như không quá bận tâm đến biểu cảm sau đó của Sill, trực tiếp hiển thị chi tiết nhiệm vụ cho cô.

「Đã nhận được sự công nhận của Ma nữ Luân Hồi」

「Nhiệm vụ [Sự chú ý của vòng lặp định mệnh] hoàn thành」 「Phần thưởng: Ma Nữ Chi Văn III —— 【Luân Hồi】」

Sill nhìn màn hình trước mặt, chớp chớp mắt, rồi chờ đợi thêm một lát mới tiếp tục hỏi trong lòng:

"Phần thưởng đâu? Hệ thống?"

「Ước chừng sắp tới nơi rồi」

Sill hơi khó khăn vặn vẹo cổ nhìn sang hai bên, nhưng ngoài những đồ trang trí vốn có trong phòng, cô chẳng thấy thứ gì đặc biệt cả.

Cái "Ma Nữ Chi Văn" đó rốt cuộc là thứ gì? Nghe có vẻ chẳng mấy chính đáng? Hơn nữa hậu tố【Luân Hồi】... chẳng lẽ đó chính là năng lượng của Ma nữ kia sao?

Nhớ lại cảnh tượng thời gian đảo ngược lúc trước, Sill cảm thấy đa phần là đúng như mình nghĩ rồi.

Chưa kịp để Sill xem thẻ nhân vật của mình có thay đổi gì không, một luồng dao động quen thuộc đã hiện lên trên trần phòng cô. Ánh nến đang lay động tức thì bị định trụ, và tầm mắt của Sill cũng bị hút vào vòng ma pháp đen tuyền giữa không trung.

Trên vòng ma pháp ấy, một bóng dáng nhỏ nhắn đang ngồi đó, hai tay chống sang hai bên, đôi chân mang tất lụa trắng muốt khẽ đung đưa giữa hư không, trông vô cùng thong dong.

"Ngài Vivian?" Ban đầu Sill còn đắn đo không biết nên xưng hô thế nào cho phải, suýt chút nữa đã thốt ra hai chữ "em gái", sau đó nghĩ lại mới đổi thành "ngài" trong kính ngữ.

Vivian mỉm cười gật đầu với Sill, mái tóc xoăn đen nhánh phía sau cô bay bổng như đang trôi trên mặt nước, khiến Sill chợt nhớ đến một vị tướng tên là Zoe, tóc cũng phiêu dật như thế.

Vivian không còn nhìn xuống Sill từ trên cao nữa mà hạ thấp vòng đen xuống, trông như đang ngồi bên cạnh Sill, cô nói:

"Sill... thành thật mà nói, ngươi cho ta quá nhiều bất ngờ."

"Khả năng biến thân thần kỳ, những ý tưởng kỳ lạ nảy ra giữa nghịch cảnh, và cả sức sáng tạo đáng nể nữa... Nếu nói cần tìm một người phá vỡ thế cục, ta thấy trong thế kỷ này, không ai thích hợp hơn ngươi đâu."

Vivian vừa nói vừa đưa ngón trỏ thon dài ra, chạm khẽ vào đầu Sill. Một luồng hắc quang lóe lên, Sill chỉ cảm thấy đầu mình như bị thứ gì đó búng một cái, rồi thấy biểu cảm hơi nhíu mày của Vivian trước mặt.

"Lạ thật..." Vivian lầm bầm trong miệng, rồi vén lọn tóc trước trán Sill lên, tỉ mỉ quan sát vầng trán trơn nhẵn của cô.

"Ờ... Ngài Vivian, ngài đang làm gì thế..." Sill chớp chớp mắt, cô không rõ Vivian muốn làm gì nhưng có thể cảm nhận được cô ta không có ác ý. Chỉ là hiện tại cơ thể quá yếu ớt khiến Sill không dám đùa giỡn.

"Không có gì..." Vivian chậm rãi hạ tay xuống, không kiểm tra trán Sill nữa mà lắc đầu nói tiếp, "Vậy đưa tay phải cho ta."

"Vâng..." Sill đã biết thông qua hệ thống rằng Vivian đến để ban thưởng, dù không biết chuyện gì vừa xảy ra nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đưa tay phải ra trước mặt Vivian.

Lần này, Vivian nhìn thấy Thánh ấn trên muôi bàn tay phải của Sill, khóe miệng cô khẽ giật giật. Vivian hít một hơi thật sâu, liếc nhìn Thánh ấn trên tay Sill rồi lại nhìn trán cô, thở dài nói:

"Tay trái đi."

"Vâng..." Sill ngoan ngoãn đổi sang tay trái.

Lần này, khi Vivian đưa tay chạm vào tay trái của Sill, không còn xuất hiện phản ứng bài trừ nào nữa. Một dấu ấn vòng tròn đen tuyền in hằn lên muôi bàn tay trái của Sill, không mang lại cho cô cảm giác lạ lùng nào. Chỉ là trong đầu Sill bỗng nhiên hiện lên một đoạn thông tin về cách sử dụng ma ấn này.

Sau đó, vòng tròn đen ấy chậm rãi biến mất trên muôi bàn tay trái, như thể chưa từng xuất hiện.

"Xong rồi," Vivian trông cũng có vẻ nhẹ nhõm, cô từ từ bay lên không trung, nói với Sill, "Vậy thì hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, mấy ngày quan sát vừa qua khiến ta rất vui vẻ, tạm biệt nhé, Sill."

"Ơ ——"

Sill đưa tay ra còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng cơ thể Vivian đã ngả ra sau, rơi tõm vào vòng tròn đen rồi biến mất trước mặt cô. Vòng tròn đen ấy cũng thu nhỏ lại rồi tiêu tán, ánh nến cũng khôi phục lại trạng thái lay động.

Cái miệng nhỏ của Sill vẫn còn hơi há ra, cô chỉ muốn hỏi Vivian rốt cuộc muốn cô làm gì. Kết quả là Vivian chẳng nói chẳng rằng, ban thưởng xong là chuồn thẳng. Chạy còn nhanh hơn công chức tan làm đúng giờ.

"Haiz..." Sill thở dài, nhìn vào muôi bàn tay trái của mình. Cuộc khủng hoảng lớn nhất đã được giải trừ, dù không tìm hiểu được gì từ chỗ Vivian cũng chẳng sao, hiện tại Sill chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt một thời gian.

「Ma Nữ Chi Văn III —— 【Luân Hồi】」

「Hiệu quả: Tiêu tốn tinh thần lực, triệu hồi một 【Vòng Lặp Thời Gian】, có thể kích hoạt hiệu ứng đặc biệt của 【Vòng Lặp Thời Gian】 để tấn công」

「【Vòng Lặp Thời Gian】: Đảo ngược thời gian, gia tốc thời gian hoặc ngưng đọng thời gian」

「Cảnh báo: Xét theo tinh thần lực hiện tại của ký chủ, hệ thống đề xuất thời gian sử dụng 【Vòng Lặp Thời Gian】 mỗi tuần không quá 2 giây」

"Vòng lặp thời gian..." Sill khẽ mở to mắt, có chút kinh ngạc nhìn vào tay trái mình. "Khả năng mạnh mẽ thật đấy... Giống như một phiên bản thu nhỏ của vòng đen của Vivian vậy?"

2 giây, đủ để xoay chuyển gần như mọi cuộc chiến, đây là một khả năng cực kỳ đáng sợ. Nhưng mỗi tuần chỉ đề xuất dùng trong 2 giây... tác dụng phụ này cũng không phải dạng vừa, chỉ có thể dùng để đối phó với những tình huống cực kỳ ngặt nghèo.

Phải nói rằng, đây là thủ đoạn giữ mạng theo thiên hướng "quy tắc" đầu tiên mà Sill nhận được, và đây mới chỉ là dấu ấn của một trong các Ma nữ mà thôi. Ma nữ thứ ba 【Luân Hồi】... nghĩa là ít nhất còn hai Ma nữ nữa, thậm chí có thể nhiều hơn... Sill có linh cảm, một ngày nào đó mình sẽ phải gặp họ. Chỉ là không biết các Ma nữ khác đối với Sill liệu có tiếp tục dùng phương thức đứng ngoài thử thách này hay không... Là bạn hay thù, cũng chưa rõ lắm.

Sill lắc đầu, không nghĩ về chuyện Ma nữ nữa, thầm gọi trong lòng:

"Hệ thống, xem bảng thuộc tính nhân vật."

Dưới lời gọi của Sill, một giao diện bán minh bạch quen thuộc hiện ra trước mặt.

「Họ tên: Sill Saint」

「Nghề nghiệp: Thánh nữ Giáo hội Nữ thần Hy Vọng (Vàng)」 「Giai vị: Khổ tu giả · Thánh giai (Hai)」

「Sức mạnh: 18」

「Thể chất: 33」

「Linh cảm: 59」

「Nhanh nhẹn: 19」

「Sức hút: 49」

「Kỹ năng: 【Thần thuật · Nguyên tố khống chế cơ bản】【Bàn Tay Cứu Rỗi】【Thần thuật · Xả thân】【Thống Khổ Chi Thủ】【Tâm Trí Bích Lũy】【Tội Ác Gia Thân】【Thống Khổ Phúc Âm】【Kết Nối Tinh Thần】」

「Kho thẻ: 【Gã Hề Đáng Sợ】【Bác Sĩ Quỷ Bí】【Tình Thánh Trộm Tâm】【Truyền Giáo Sĩ Bắn Rap】【Ấu Long Thụ Chủng】」

「Số lần rút thưởng: 0」

「Đánh giá tổng hợp: Sau khi Thánh giáng, chỉ số Linh cảm và Sức hút này có phải hơi quá đáng rồi không?」

So với trước đây, sau khi thực hiện Thánh linh phụ thể, Sill đã có sự thăng tiến vượt bậc về Sức hút và Linh cảm. So với hai chỉ số này, những sự thăng tiến khác có vẻ hơi mờ nhạt. Dường như vì cơ thể đã trải qua cảm giác vượt cấp lúc trước, liều thuốc Thánh giai bậc hai vốn chưa tiêu hóa hết của Sill nay đã hoàn thành xong xuôi, cô có thể uống thuốc Thánh giai bậc ba bất cứ lúc nào.

"Linh cảm với Sức hút cao thế này để làm gì chứ..." Sill bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm. Linh cảm quá cao dễ xảy ra chuyện, mà Sức hút quá cao... theo nhiều nghĩa cũng rất dễ xảy ra chuyện. Ví dụ như bị "chị gái quái đản" nào đó bắt cóc chẳng hạn.

Nhưng hiện tại với thực lực đã tiêu hóa hoàn toàn bậc hai này, số người có khả năng bắt cóc cô cũng không còn nhiều. Đồng thời, Sill cũng cảm thấy hệ thống định mức Thánh nữ là thẻ Vàng có phải hơi lạ lùng không. Nếu chỉ luận về chiến lực, Sill cảm thấy Gã Hề hay Truyền giáo sĩ ở giai đoạn thẻ Xanh đều có thể đánh thắng mình.

「Hệ thống đánh giá chủ yếu dựa trên tiềm năng phát triển, xin đừng nghi ngờ phán đoán của hệ thống」

Không ngờ hệ thống lại để ý mấy chuyện này như vậy, Sill cúi đầu lè lưỡi trêu chọc. Rồi nhìn lại cơ thể mình, Sill mới hậu tri hậu giác nhớ ra điều gì đó. Trước khi ngủ, dù ý thức hơi mơ hồ nhưng chắc chắn cô không mặc quần áo mà... Sao vừa tỉnh dậy trên người lại khoác một bộ váy ngủ thế này?

Đại giám mục Eshara thay cho mình? Hay là Sigma thay sau khi đến đây?

Sill nhún vai, không nghĩ đến vấn đề này nữa. Dù sao cả hai đều là những người đáng tin cậy, chưa kể Sigma còn giúp cô thay quần áo từ ngày đầu tiên đến thế giới này, khi cô còn chưa phải là Thánh nữ.

"Cộc cộc cộc ——"

Ngay khi Sill đang đưa tay ra nắm lại rồi thả ra để thử hồi phục chức năng, phía cửa phòng truyền đến tiếng gõ.

"Mời vào." Giọng Sill hơi yếu, nhưng trong đêm khuya vẫn đủ để người bên ngoài nghe thấy.

"Két ——"

Cánh cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, Sill nhìn về phía cửa, phát hiện là Sigma đang bê một cái khay, dùng lưng đẩy cửa ra. Đồng thời, Sill cũng chú ý thấy bên cạnh cửa còn có một người đứng đó.

Là Đại giám mục Eshara.

"Đại giám mục~" Sill đưa tay lên ngang ngực, khẽ vẫy một cái, cười nói: "Chào buổi... tối ~"

Không hiểu sao, cứ hễ nói chuyện với Đại giám mục Eshara là Sill lại vô thức dùng giọng điệu như nói với trẻ con. Thói quen này, tám phần là khó mà sửa được rồi.

"Sigma," sau khi chào Đại giám mục xong, Sill cũng không bỏ rơi bạn mình, cô nhắm mắt ngửi một cái rồi mở mắt cười hỏi, "Là bánh ngọt phải không? Em cảm giác mình đoán đúng rồi."

"Hết cách rồi, đêm hôm thế này cũng không tìm được bữa chính đâu..." Sigma bưng bánh đến, mở nắp ra đặt cạnh tủ đầu giường của Sill và nói, "May mà trong bếp vẫn còn hai chị tu nữ, nghe nói là đưa cho Sill ăn nên các chị ấy đã giúp em tìm thấy bánh ngọt."

"Hai tu nữ?" Sill tò mò chớp mắt, bỗng nhớ tới hai vị tu nữ định ăn vụng bánh trong bếp lúc tối mình trở về trước kia. Lại là họ sao? Cảm giác sự chấp niệm với bánh ngọt của họ còn sâu đậm hơn cả Sill nữa.

"Sigma..." Sill nhìn Sigma, hơi lo lắng định nhấc tay lên nhưng lại bị Sigma ấn xuống.

Sigma nhìn Sill nghiêm túc nói: "Có chuyện gì cứ nói thẳng là được, chị đừng có động đậy lung tung."

"Không có gì, mắt em có quầng thâm rồi kìa, chị thấy em nên đi nghỉ ngơi trước thì tốt hơn..." Sill nhìn Sigma đề nghị.

"Ừm..." Sigma nhìn Đại giám mục phía sau, rồi lại nhìn Sill, gật đầu nói: "Được rồi, tạm biệt Sill... chú ý nghỉ ngơi nhé, chào Đại giám mục."

Sigma cũng biết có lẽ Đại giám mục có chuyện muốn nói với Sill, nên không chọn ở lại phòng mà chào hai người rồi rời đi.

"A hứm..." Sill không nhịn được, trước tiên nghiêng người khó khăn cầm dĩa lên, xiên một miếng bánh tống vào miệng, sau đó nhìn Đại giám mục nói: "Đại giám mục, muộn thế này rồi sao ngài vẫn chưa nghỉ ngơi ạ?"

"Xử lý hậu quả, rất phiền phức." Eshara ngồi xuống cạnh Sill, đón lấy chiếc dĩa từ tay cô, xiên một miếng bánh nhỏ đút cho cô ăn.

Xem ra hai ngày qua Đại giám mục Eshara luôn bị phiền muộn bởi việc xử lý những chuyện sau khi Giáo hoàng thoái vị.

"Ồ..." Sill có chút kinh ngạc hỏi: "Đại giám mục Eshara, sao em cảm thấy ngài nói chuyện trôi chảy hơn rồi?"

Sill không quá hứng thú với việc bàn giao quyền lực của giáo hội, ngược lại cô thấy kinh ngạc trước việc tiếng Suramar của Eshara trở nên lưu loát hơn. Ít nhất đã có thể nói liền hai ba từ cùng lúc.

"Hai ngày nay, giao tiếp nhiều." Eshara gật đầu, mắt liếc về phía chăn của Sill, thấy tờ báo đặt trước mặt cô.

Thấy tờ báo, Eshara mím môi, dường như có lời muốn nói nhưng không biết nói thế nào. Nhưng cuối cùng, Eshara vẫn lên tiếng, cô nhìn Sill nói:

"Chuyện của Sharon... đứng ở, góc độ giáo hội, không thể công bố..." Eshara nhìn Sill với vẻ đầy hối lỗi, cúi đầu xuống, "Lực bất tòng tâm... xin lỗi..."

Đúng như Sill nghĩ lúc trước, nếu chuyện này bại lộ, sự sùng bái của người dân đối với giáo hội Hy Vọng sẽ tan rã phần lớn, chuyển sang sùng bái cá nhân Thánh nữ, đây là điều các cao tầng khác của giáo hội không muốn thấy. Đó là sự suy yếu cực lớn đối với uy tín của giáo hội.

Hơn nữa Eshara chỉ là một Đại giám mục bị "đày đi biệt xứ", rất khó có tiếng nói. Dù có nói được thì với tốc độ và cách nói của cô, cũng rất khó thuyết phục được các cao tầng khác. Có thể hiểu Eshara đã phải nỗ lực bao nhiêu nếu muốn thay đổi quyết sách này.

Có thể thấy, Eshara vẫn rất muốn làm sáng tỏ mọi chuyện, để nỗi oan ức của Sill được giải tỏa. Nhưng đứng trước bao nhiêu tín đồ và nhân viên thần chức của giáo hội, Eshara lại phải cân nhắc cho họ. Chính trong tâm lý giằng xé đó, giáo hội đã hành động, tung tin tức ra ngoài. Có thể nói chính sự "không làm gì được" của Eshara đã khiến kẻ khiến Sill chịu uất ức là Sharon vẫn có thể thoái vị một cách vinh quang với danh nghĩa Giáo hoàng, danh tiếng không bị ảnh hưởng quá nhiều.

Bản thân Eshara không có khái niệm gì về quyền lực, khi đến lúc cần cô đưa ra quyết định, lòng tốt của cô lại khiến cô rơi vào lựa chọn khó khăn.

Mặc dù Eshara tưởng tượng rằng Sill sẽ rất buồn vì chuyện này, thậm chí có thể oán hận sự bất công của giáo hội hoặc nảy sinh tâm lý chán ghét quyền lực. Nhưng điều khiến Eshara không ngờ tới là sau khi nghe đoạn hội thoại này, Sill không hề có bất kỳ cảm xúc nào khác, ngược lại còn há miệng ra, phát ra một âm tiết:

"A ——"

Nhìn Sill đang chờ được đút ăn trước mặt, Eshara không hiểu sao cũng quên bẵng chuyện lúc nãy, xiên một miếng bánh đưa đến bên miệng Sill.

"Nhoàm ——"

Đợi đến khi Eshara đờ đẫn nhìn Sill nuốt miếng bánh đó xong, chiếc dĩa trên tay Eshara đã bị Sill lấy mất. Chỉ thấy Sill cũng xiên một miếng bánh thật lớn, đưa đến bên miệng Eshara, cười nói:

"Đến lượt ngài rồi, nào~ a~ há miệng ra nào~"

Trông cô hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chuyện vừa rồi.

Trái tim Eshara khẽ run rẩy, cô hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt há cái miệng nhỏ nhắn ra. Eshara đương nhiên biết Sill thông minh không thể không biết dụng ý của giáo hội, cũng biết Eshara với tư cách cao tầng chắc chắn cũng là một trong những người ra quyết định. Nhưng Sill không trách Eshara, ngược lại dùng hành động để nói cho cô biết —— quan hệ giữa họ không hề bị rạn nứt, ngược lại còn tốt hơn.

Ngay khi Eshara nghĩ rằng Sill sẽ nhét miếng bánh vào miệng mình, cô lại cảm nhận được một hơi thở đang tiến gần. Tuy nhiên Eshara không lùi lại, bất kể Sill định làm gì, cô đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý... Với tính cách của Sill, dù cô có khó chịu đến đâu, cùng lắm chắc cũng chỉ là ném miếng bánh vào mặt mình thôi...

Eshara nghĩ như vậy, cho đến khi môi mình cảm nhận được một vật thể mềm mại, cô vẫn thấy Sill chỉ muốn xả giận —— dù sao đứa trẻ cũng phải chịu uất ức mà. Nhưng cho đến khi Eshara cảm thấy xúc cảm ở môi thực sự không đúng lắm, cô mới mở mắt ra, và rồi đồng tử khẽ giãn rộng.

Sill... tay phải vẫn cầm dĩa, nhưng người lại rướn tới, dùng răng nhẹ nhàng cắn lấy môi dưới của Eshara. Đôi môi và kẽ răng ấm áp của hai người khẽ chạm vào nhau, Eshara thậm chí còn nếm được vị ngọt từ nước bọt của Sill sau khi vừa ăn bánh xong.

Chưa kịp để Eshara phản ứng, Sill đã nhanh chóng lùi lại, vẻ mặt đầy đắc thắng nhét miếng bánh vào miệng mình. Vừa nhai vừa nói lí nhí:

"Bánh ngọt không cho ngài đâu! Ngài thế mà lại không phải người đầu tiên đến thăm em!"

Cái này coi như là... trừng phạt sao?

Đại giám mục Eshara ngây người đưa tay sờ sờ môi mình, trong lòng nảy sinh thêm một vài cảm xúc kỳ lạ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!