Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 683

Chương 201-300 - Chương 256: Tiểu Phế, Đến Diễn Cho Mọi Người Xem Một Trò Nào

Chương 256: Tiểu Phế, Đến Diễn Cho Mọi Người Xem Một Trò Nào

Thành Suramar, vương cung Đại Saya, bên trong phòng Vương nữ Tess.

Ánh nắng ban trưa xuyên qua khe hở của rèm cửa, chiếu nghiêng lên chiếc giường lớn sang trọng. Tình Thánh đang tựa lưng vào thành giường, khẽ nheo mắt nhìn Tess đang mặc quần áo trước mặt. Có thể thấy, đôi chân Tess rõ ràng vẫn còn hơi run rẩy, còn những dấu vết trên cơ thể cô thì tự nhiên chẳng cần phải nhắc tới nữa.

“Cái đó, Chủ...” Tess sau khi mặc đồ xong quay nhìn về phía Tình Thánh, nhưng lời định nói đã bị cô ngắt lời.

“Suỵt...” Tình Thánh nhìn Tess, mỉm cười nói, “Cách xưng hô đó, chỉ nên gọi vào những lúc đặc biệt thôi.”

“Ưm...” Cái gọi là "lúc đặc biệt" dường như đã khiến Tess nhớ lại điều gì đó, gương mặt cô đỏ bừng lên nhanh chóng.

“Được... được rồi, Sylvie...” Tess ấp úng, rồi sực nhớ ra điều mình định nói lúc nãy, liền hỏi: “Có cần... tìm cho chị một bộ quần áo khác không?”

“Được, em cứ chọn đi.”

Tess vừa nói vừa đi tới cạnh giường, nhặt bộ đồ nữ hầu vấy máu dưới đất lên. Bộ đồ nữ hầu tinh xảo ấy đã bị ai đó thô bạo xé ra vài vết rách lớn, trông như thể bị cưỡng ép lột xuống từ trên người vậy. Tess nhìn chằm chằm bộ đồ trên tay, chợt thấy khó hiểu:

“Sylvie... bộ đồ này chị lấy ở đâu ra thế? Em nhớ đây là đồng phục thống nhất...”

“Mượn của người ta đấy.” Tình Thánh thản nhiên đáp, “Muốn tạo bất ngờ cho em nên chị tùy tiện mượn đại một bộ để lẻn vào.”

“Ồ...” Tess gật đầu, không truy vấn thêm nữa mà ném bộ đồ sang một bên. Có vẻ cô hoàn toàn không mảy may nghi ngờ lời nói của Tình Thánh.

Chẳng mấy chốc, Tess đã giúp Tình Thánh tìm được một bộ váy trang trọng hơn một chút mang tới cạnh giường. Dù Tess không hề thấp, nhưng quần áo của cô đối với Tình Thánh vẫn hơi nhỏ, may mà vẫn còn mặc được.

Tình Thánh đứng dậy, dưới sự phục vụ của Tess mà thay bộ váy đen này vào, rồi đi tới trước gương soi.

“Ừm...” Tình Thánh chăm chú nhìn mình trong gương, lẩm bẩm: “Quả nhiên váy vẫn không hợp với ta lắm.”

Lúc này, Tess cũng đi tới bên cạnh, nhìn Tình Thánh trong gương rồi nhỏ giọng nói: “Em thấy chị mặc gì cũng đẹp cả, Sylvie...”

“Miệng ngọt thật đấy.” Tình Thánh quay người, vén lọn tóc rủ trước trán Tess, khẽ hôn một cái rồi nói: “Đúng rồi, lần này ta tới là có chuyện muốn nói với em.”

Tess vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị tình yêu nồng cháy, nhất thời chưa kịp phản ứng. Một lúc sau, khi Tình Thánh đã đi tới ngồi xuống chiếc ghế cạnh lò sưởi, Tess mới sực tỉnh và bước đến bên cạnh.

“Có chuyện gì vậy Sylvie?” Tess đứng sau lưng Tình Thánh, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cô, “Chị muốn nói gì với em?”

“Mẹ của em, Bệ hạ Testy vẫn còn sống.” Tình Thánh thoải mái tựa vào gối tựa, tùy tiện buông một câu khiến Tess chấn động tâm can.

Quả nhiên, nghe xong câu này, động tác trên tay Tess cứng đờ lại, cô lắp bắp hỏi: “Syl... Sylvie? Chị đang nói gì thế, mẫu thân không phải đã...”

“Không, bà ấy chưa chết, chỉ là đang rơi vào một trạng thái khá kỳ lạ thôi.” Tình Thánh suy nghĩ một chút rồi giải thích, “Em chỉ cần biết bà ấy còn sống là được rồi.”

“Nhưng tại sao... nếu mẫu thân còn sống...” Trong lời nói của Tess mang theo sự do dự. Một mặt, cô hoàn toàn tin tưởng mọi lời Tình Thánh nói; mặt khác, cô lại khó lòng tin được người mẹ đã được vô số người xác nhận là đã băng hà lại còn sống. Nếu bà thực sự còn sống, với tính cách của bà, sao có thể không trở về vương cung chứ?

Tình Thánh dường như đã biết Tess định hỏi gì, trực tiếp cắt ngang: “Bởi vì tình trạng hiện tại của bà ấy khá phức tạp, nên không thể chính thức trở lại vương thất.”

“Vâng... Nghĩa là mẫu thân vẫn còn sống, đúng không?” Tess hỏi lại một câu, tay lại tiếp tục xoa bóp.

“Cứ coi là vậy đi.”

“Bà ấy có nhắn nhủ gì không?”

“Bà ấy muốn em trở thành Nữ vương mới.”

“Dạ?”

Tay Tess lại dừng lại lần nữa, biểu cảm lúc này chỉ có thể dùng từ "ngây người" để diễn tả. Tại sao? Tại sao mẫu thân lại chọn mình kế vị ngai vàng? Xét về thứ bậc hay lòng người, chẳng phải chị gái Samantha đều thích hợp hơn sao?

“Bà ấy cho rằng em là người phù hợp nhất để làm Nữ vương mới, còn bà ấy cân nhắc điều gì thì đó là ý nghĩ riêng của bà ấy.” Tình Thánh giải thích, “Lần này ta tới là để giúp em lên ngôi.”

“Được.” Tess gật đầu, “Chị muốn em làm gì, em sẽ làm nấy, Sylvie yêu dấu.”

“Nhưng mà, làm sao mới có thể nhận được sự ủng hộ của các thành viên khác trong vương thất... em hoàn toàn không biết gì cả.”

Tess không hề nảy sinh tâm lý bài xích việc làm Nữ vương, nhưng cô lại mù mờ về cách thức thực hiện. Xưa nay cô vốn chẳng mấy quan tâm đến chuyện trong cung, nhưng sự việc kinh hoàng vừa rồi đã khiến cô nảy sinh tâm lý cảnh giác. Nếu bản thân không có thế lực lớn mạnh, cô chỉ có thể làm cá trên thớt cho người ta xâu xé, đến cả phản kháng cũng chẳng xong.

“Đã sắp xếp xong xuôi cho em rồi.” Tình Thánh mỉm cười, giơ tay búng tay một cái.

Tiếng búng tay không lớn, cách một cánh cửa chắc chắn sẽ không nghe thấy, chưa kể phòng của Tess còn được thiết lập các loại kết giới cách âm cực tốt. Nhưng cái búng tay của Tình Thánh dường như thực sự có tác dụng.

“Cạch ——”

Cửa phòng bật mở, tiếng đẩy cửa chậm rãi vang lên. Tess tò mò nhìn về phía cửa, nhưng giây tiếp theo, cả người cô giật bắn mình vì kinh hãi, lập tức lao tới nhào vào lòng Tình Thánh.

Tình Thánh khẽ quay đầu nhìn về phía cửa. Lúc này, một bóng hình quen thuộc đang đứng thẳng tắp nơi đó, sau khi nhận được ý bảo của Tình Thánh, gã chậm rãi bước vào.

“Đừng sợ, ngẩng đầu nhìn ông ta xem.” Tình Thánh cúi đầu, xoa xoa đầu Tess trấn an.

Trong lòng Tình Thánh, Tess dường như có thêm sức mạnh nhờ lời nói ấy. Cô từ từ ngẩng đầu, một lần nhìn lại phía cửa. Bóng hình đang chậm rãi bước tới chính là chú của cô, Ferdinand. Nhưng lần này nhìn kỹ, Tess đã phát hiện ra điểm bất thường.

Ferdinand lúc này động tác có chút cứng nhắc, đôi mắt vô thần. Đáng sợ nhất chính là khuôn mặt của lão. Có lẽ do lúc nãy bị một đấm đánh nát, nên mặt lão giờ đây chằng chịt những đường khâu... Nếu là khâu bình thường thì thôi đi, nhưng Tess luôn cảm thấy hai con mắt của Ferdinand đã bị khâu đổi vị trí cho nhau. Sự sai lệch kỳ quái này cộng với đôi mắt vô hồn và tứ chi cứng đờ khiến lão trông giống hệt một xác sống.

Tình Thánh như đang vuốt ve mèo nhỏ, gãi gãi cằm Tess đang gục trên người mình, nhỏ giọng nói:

“Sau này có chuyện gì, cứ ra lệnh cho lão làm là được, lão sẽ hoàn toàn nghe theo chỉ thị của em...” “Nếu em vẫn cảm thấy không thoải mái, thì đợi đến sau khi em lên ngôi...” “Hãy giết lão đi.”

Sự vỗ về của Tình Thánh giúp tâm trạng Tess bình ổn trở lại. Cô trấn tĩnh quan sát Ferdinand đang có tướng mạo đáng sợ, do dự nói:

“Quỳ... quỳ xuống, tên cặn bã!”

“Tuân lệnh, Nữ vương đại nhân.”

Trên mặt Ferdinand không có lấy một nét kỳ quái, mà vô cùng phục tùng quỳ xuống, cung kính đáp lại Tess. Đôi mắt Tess dần mở to, không thể tin nổi vào mắt mình. Người chú vốn kiêu căng ngạo mạn, kẻ ngay cả trước mặt mẹ mình cũng không chịu cúi đầu, vậy mà chỉ vì một câu nói của mình lại trực tiếp quỳ xuống?

Tess quay đầu lại, ngây người nhìn Tình Thánh. Lẽ nào đây đều là do Sylvie làm? Nhìn biểu cảm của Tess, Tình Thánh đưa tay phải vén lọn tóc bên tai cô ra sau, nhẹ nhàng nói:

“Yên tâm đi, ta sẽ không để ai làm hại em nữa đâu.”

Câu nói này giống như một liều thuốc trợ tim, xua tan mọi nỗi sợ hãi về tương lai của Tess, lúc này cô chỉ muốn được ở bên cạnh Sylvie cả đời. Tess vùi mặt vào ngực Tình Thánh, hai người âu yếm thêm một lát thì trong kênh đồng điệu tinh thần vang lên một giọng nói.

【Thánh Nữ】: “Đã xong chưa hả.”

【Tình Thánh】: “Chưa đâu~”

【Thánh Nữ】: “?”

【Tình Thánh】: “Không, cô nghe tôi giải thích, độ dung hợp cứ kẹt ở mức 99 không lên được.”

【Thánh Nữ】: “Thế cô cũng không thể cứ nhắm vào một con cừu mà vặt lông mãi thế chứ?”

【Tình Thánh】: “Cũng đúng.”

Thực ra lúc còn ở trên giường, độ dung hợp của Tình Thánh đã đạt tới 99. Nhưng sau khi chạm mốc đó, nó cứ đứng yên không tiến triển, có lẽ cũng giống như các thẻ nhân vật khác, cần một sự kiện đặc biệt nào đó để hoàn thành việc thăng cấp độ dung hợp lần này.

Tình Thánh đáp xong câu này thì không tiếp tục nói gì để kích động Sill nữa. Bởi vì trước đó, Tình Thánh đã nắm thấu điểm yếu của Sill. Lúc này Sill vừa bị kích thích xong tuyệt đối là một khối thuốc nổ định giờ, Tình Thánh không dám tiếp tục nhảy múa bên cạnh đống thuốc nổ đó đâu.

Kể từ lần đầu tiên với Tess ở ngôi nhà trên Đại lộ Quốc Vương, Tình Thánh đã biết điểm yếu của Sill. Đó là, quá mức nhạy cảm. Bởi vì Sill có thể đồng bộ hóa xúc giác, thính giác, thậm chí là thống giác của thẻ nhân vật, ví dụ như lời nguyền của Nguyên Soái trước đây, Sill cũng cảm nhận y hệt. Càng đừng nói đến những việc Tình Thánh đang làm. Dù thực sự rất muốn thấy bộ dạng đỏ mặt tía tai của Sill, nhưng lúc này Tình Thánh vẫn thấy mạng nhỏ của mình quan trọng hơn.

“Em hôm nay mệt rồi, ở lại phòng nghỉ ngơi đi...” Tình Thánh xoa tóc Tess, định dặn dò thêm. Nhưng lời chưa dứt, Tess đã cắt ngang, trông cô có vẻ rất căng thẳng:

“Chị... chị lại sắp đi nữa sao...”

Biểu cảm của Tess trông như sắp khóc đến nơi, dường như cô đã nghe ra điều gì đó trong lời nói của Tình Thánh.

“Ờ...” Tình Thánh thu tay lại, hơi bất lực nói, “Bây giờ ta phải đi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện trong vương cung đã, nếu không ta không yên tâm để em ở lại đây...”

Tình Thánh nói vô cùng chân thành. Tess chằm chằm nhìn cô một lát rồi chớp mắt: “Vậy chị có quay lại không?”

“Chắc chắn sẽ quay lại.” Tình Thánh gật đầu, nhưng không đưa ra thời hạn cụ thể cho lời hẹn này.

Dù rất muốn Sylvie yêu dấu ở mãi bên cạnh mình không rời, nhưng Tess cũng không muốn cứ bám dính lấy khiến Sylvie khó xử. Thế là cô buông tay ra, đứng dậy gật đầu nói: “Được, em đợi chị.”

“Ngoan lắm.” Tình Thánh mỉm cười đứng dậy, bước về phía cửa. Khi đi ngang qua Ferdinand, cô vẫy tay, lão cũng đứng dậy lầm lũi đi theo sau.

Khi Tình Thánh dẫn theo Ferdinand đi đến cửa, Tess hơi bước lên một bước, há miệng định nói gì đó nhưng rốt cuộc không thốt nên lời. Cô chỉ có thể đứng trân trân nhìn Tình Thánh vẫy tay chào tạm biệt rồi rời đi. Cho đến khi cánh cửa khép lại, Tess vẫn chưa hoàn hồn. Cô có dự cảm, Sylvie lần này rời đi, không biết đến bao giờ mới quay lại.

Phải trở thành người có ích... không được kéo chân Sylvie... Nhìn cánh cửa đóng chặt và những vệt máu trên đất, Tess dần hạ quyết tâm.

……

Hậu hoa viên vương thất.

Tình Thánh dẫn theo Ferdinand đi thẳng tới hậu hoa viên. Nơi đây ngoại trừ buổi sáng có thợ làm vườn tới tỉa cành ra, thời gian khác sẽ không có bất kỳ ai tới — trừ phi là chính Nữ vương. Sở dĩ chọn nơi vắng vẻ này chủ yếu là vì Tình Thánh muốn triệu hồi Testy ra.

Đến giữa vườn hoa, dưới sự che chắn của vô số bụi hoa, Tình Thánh giơ tay trái, triệu hồi Testy từ trong Hồn Chi Kiếp. Làn sương mù đặc màu xanh thẫm bao quanh, không ít bông hoa chạm phải sương mù đều nhanh chóng héo tàn. Nhận ra điều đó, làn sương dường như không khuếch tán ra ngoài nữa. Sương khói nhanh chóng ngưng tụ, Testy xuất hiện trước mặt Tình Thánh.

Vừa định hình xong, Testy đã chú ý ngay đến bóng hình đứng sau lưng Tình Thánh, đôi lông mày khẽ nhíu lại.

“Ngài rất ghét ông ta sao?” Tình Thánh thấy vậy tò mò hỏi.

“Ừm.” Testy không nói nhiều, chỉ buông một câu nhận xét ngắn gọn: “Là một con súc vật.”

Tuy nhiên, có vẻ Testy chưa nhận ra Ferdinand đã bị khống chế. Bà bước tới trước mặt Ferdinand, chắn cho Tình Thánh ở phía sau: “Nơi này chưa tới lượt ngươi làm chủ.” Giọng Testy bình thản, nhưng Tình Thánh lại nghe ra sát ý nồng đậm trong đó.

“Không sao đâu, Testy.” Tình Thánh vỗ vai Testy, bước tới bên cạnh bà cười nói, “Ông ta đã không còn là ông ta nữa rồi... Nào, Tiểu Phế, tới biểu diễn cho mọi người xem cái nào.”

Nghe thấy giọng Tình Thánh, Ferdinand cung kính cúi chào, giống hệt một gã hề trong rạp xiếc. Chỉ thấy lão hơi lùi lại một bước, lấy đà, nhào lộn một vòng tại chỗ, sau đó nhặt chiếc mũ rơi dưới đất lên đội lại, rồi một lần nữa cúi chào hai người.

Testy nhìn cảnh tượng trước mắt mà đờ người kinh ngạc: “Cái này...”

Có thể nói Testy là một trong những người hiểu rõ Ferdinand nhất. Chính vì quá hiểu rõ nên bà mới cảm thấy chấn động đến thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!