Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2894

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Chương 402-End - SP003 Màn giao lưu "đầy bất ổn" giữa hai Đại Lão

SP003 Màn giao lưu "đầy bất ổn" giữa hai Đại Lão

Bối cảnh: Tại vùng không gian hỗn loạn bên ngoài hành tinh đỏ, Sill đối mặt với Lâm Già Dao.

Sill nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ của Lâm Già Dao, nụ cười Thánh nữ trên môi cô hơi cứng lại. Qua khả năng đọc thấu tâm linh, Sill thấy một biển máu cuồn cuộn và hàng vạn thanh kiếm gãy trong ký ức của cô gái này.

Hỏng rồi, đây là loại nhân vật "nói chuyện bằng kiếm" trong truyền thuyết! — Sill thầm kêu khổ.

"Chào Lâm tiểu thư, thực ra tôi chỉ là một du khách đi ngang qua..."

Sill lùi lại một bước, tay phải bí mật vẽ một vòng tròn ma pháp định vị Trái Đất.

Lâm Già Dao không nói lời nào, thanh hắc kiếm trên tay cô bỗng rung lên, một luồng sát khí đặc quánh đóng băng cả không gian xung quanh.

"Vũ trụ này không có khách du lịch mạnh như cô. Nói, mục đích của cô đến đây là gì?"

Sill mồ hôi hột chảy ròng ròng, trong lòng gào thét với Galaxia: Con tinh hồn thối tha kia! Cô đưa ta đến chỗ quái quỷ nào thế này? Đây là nơi để nghỉ dưỡng sao?

"Mục đích của tôi là về nhà bế con!"

Sill hét lên, đồng thời bung tỏa toàn bộ 14 đôi cánh ánh sáng, áp lực của một vị thần thực thụ va chạm mạnh với sát khí của Lâm Già Dao, khiến các mảnh thiên thạch xung quanh vỡ vụn thành tro bụi.

Ánh mắt Lâm Già Dao lóe lên một tia kinh ngạc, rồi chuyển thành sự phấn khích của một kẻ nghiện chiến đấu: "Mạnh đấy. Đánh thắng ta, cô muốn đi đâu cũng được."

Sill: "..." Vợ ơi, cứu!

Lâm Già Dao chậm rãi rút hắc kiếm, sát khí ngưng tụ thành những sợi tơ đỏ quánh quanh lưỡi kiếm, ánh mắt cô đầy vẻ mong chờ một trận chiến kinh thiên động địa.

"Đã lâu rồi không gặp kẻ nào có áp lực linh hồn đặc biệt như cô. Đến đây, đánh một trận!"

Sill nhìn mười bốn đôi cánh ánh sáng sau lưng mình, rồi lại nhìn vào đồng hồ vĩ độ đang chạy nhanh như điên trên hệ thống. Cô bỗng nhận ra một điều kinh khủng: Với tốc độ trôi của thời gian ở đây, một giây cô đứng dây dưa với cô cô "kiếm điên" này bằng cả tuần lễ Eshara chờ đợi ở nhà.

Đánh cái đầu cô ấy! Tôi mà đánh nhau với cô thì lúc về chắc con tôi đã biết gọi mẹ rồi!

"Ấy ấy, Lâm tiểu thư bình tĩnh! Nhìn đằng kia kìa, có UFO!" Sill đột ngột chỉ tay về phía ngược lại, đồng thời dùng toàn bộ thần lực còn sót lại kích hoạt kỹ năng [Hư Không Thiểm Hiện] ở cấp độ tối đa.

Lâm Già Dao dù là đại lão nhưng cũng vô thức liếc mắt theo hướng chỉ của Sill. Chỉ trong một phần tỷ giây đó, không gian xung quanh Sill vặn xoắn lại thành một điểm đen tí hon rồi biến mất hút, không để lại một chút tàn dư năng lượng nào.

Lâm Già Dao quay lại, nhìn khoảng không trống rỗng, thanh hắc kiếm trên tay khựng lại giữa chừng. Cô ngơ ngác mất vài giây, sau đó thu kiếm vào bao, lẩm bẩm:

"Chạy... nhanh vậy sao? Lần sau gặp lại, nhất định phải cắt đứt đường lui của cô ta."

Trái Đất – 5 phút sau (theo cảm nhận của Sill) – nhưng là 1 tháng sau (theo thời gian thực).

"Ầm!"

Cánh cửa không gian xé toạc ngay giữa phòng khách căn hộ. Sill lao ra như một viên đạn, đầu tóc rối bời, áo sơ mi bung cúc, miệng gào lên:

"Eshara! Yêu dấu ơi! Cố lên, ta về rồi đây! Ta đã dùng tốc độ nhanh nhất để cắt đuôi một con quái vật..."

Giọng Sill nhỏ dần, rồi tắt lịm.

Cảnh tượng trước mắt không phải là một Eshara đang đau đớn trên giường sinh, cũng không có tiếng còi xe cấp cứu. Thay vào đó, phòng khách sạch sẽ đến mức sáng bóng.

Eshara đang ngồi trên sofa, hình thể thiếu nữ thanh mảnh, mặc một chiếc váy ngủ lụa màu trắng. Trên tay cô là một bình sữa, và trong nôi bên cạnh là một bé gái tóc đen láy, đang ê a tự chơi với những quả cầu ánh sáng bay lơ lửng xung quanh — thứ mà bình thường phải là những ma pháp sư bậc thầy mới điều khiển được.

Eshara chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Sill. Không có sự giận dữ, không có tiếng quát tháo. Chỉ có một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

"Về rồi à?"

Eshara hỏi, giọng đều đều như đang hỏi về thời tiết.

"A... Eshara... Con... con sinh lúc nào?" Sill lắp bắp, chân tay luống cuống không biết đặt vào đâu.

"Hơn ba tuần trước." Eshara thản nhiên đặt bình sữa xuống bàn. "Lúc em đau nhất, em đã gọi tên một vị thần. Nhưng vị thần đó bận đi 'du lịch' ở vũ trụ khác rồi."

Sill quỳ sụp xuống sàn, tiến lại gần định ôm lấy chân Eshara: "Nghe ta giải thích! Cái tọa độ của Galaxia bị lỗi, ta rơi vào chỗ của một cô nàng tên Lâm Già Dao, cô ta cứ đòi chém ta..."

"Ồ, vậy sao? Vậy chắc cô Lâm đó xinh lắm mới giữ chân được vị Thần vĩ đại lâu như thế."

Eshara khẽ mỉm cười — một nụ cười mà Sill biết chắc chắn là điềm báo của "ngày tận thế". Cô bế đứa bé lên, đưa cho Sill: "Bế đi. Con tên là Tethys. Con đã biết lẫy rồi, và cũng đã kịp quên mặt người mẹ còn lại của nó luôn rồi."

Sill run rẩy đón lấy đứa trẻ. Bé Tethys nhìn Sill, đôi mắt giống hệt Eshara, bỗng nhiên chìa đôi tay nhỏ xíu ra nắm lấy mũi Sill rồi cười toe toét. Luồng sức mạnh ấm áp từ đứa trẻ khiến tim Sill mềm nhũn ra, nhưng cái lạnh từ phía sau lưng (từ Eshara) vẫn không hề giảm bớt.

"Vợ à... ta sai rồi... ta thực sự sai rồi. Ta sẽ làm bất cứ điều gì để chuộc lỗi! Một năm... không, mười năm làm trâu làm ngựa cho em cũng được!"

Eshara đứng dậy, cúi xuống thì thầm vào tai Sill, hơi thở thơm mát nhưng lời nói thì đầy "sát khí":

"Mười năm? Ít quá. Tối nay, ra sofa ngủ. Và từ mai, lịch 'chơi đùa trên giường' mà ngài viết trong sổ tay ấy... hủy bỏ vô thời hạn. Cho đến khi ngài nghiên cứu ra cách bù đắp một tháng vừa qua cho em."

Nói rồi, Eshara thản nhiên bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, để lại vị thần tối cao của hành tinh Galaxia ngồi ngơ ngác giữa phòng khách, một tay bế con, một tay cầm tã giấy, lòng đầy hối hận.

Sill nhìn bé Tethys, thở dài: "Con ơi, mẹ con đáng sợ hơn cả mười bốn tên Ngoại Thần cộng lại đấy..."

Tethys chỉ "A ba" một tiếng, rồi phun ra một ngụm nước bọt ánh sáng dính đầy lên mặt Sill.

Sill đã chính thức gia nhập hội "Thần sợ vợ" và bắt đầu chuỗi ngày làm "bố bỉm sữa" đầy gian nan tại Trái Đất. Chắc chắn sau này cô sẽ không bao giờ dám tin lời của Tinh hồn Galaxia thêm một lần nào nữa!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!