Chương 330: Sức mạnh Tín ngưỡng và Hội nghị Giáo hội
Biết Sill đang chuẩn bị cho các sự vụ của "Liên minh", Vera cũng hiểu rằng không nên làm phiền cô vào lúc này. Vì vậy, sau khi tán gẫu vài câu, Vera lấy lý do công việc của Giáo hội, cưỡng ép lôi kéo một Jane còn đang lưu luyến không rời để chào tạm biệt Sill.
Sau khi tiễn hai người bạn của mình, Sill cũng có thêm chút tự tin cho hội nghị liên minh sắp tới. Dù chưa biết thái độ của Giáo hội Nữ Thần Chính Nghĩa ra sao, nhưng ít nhất sự sẵn lòng gia nhập liên minh của Giáo hội Thần Hào Phóng và Trí Tuệ nơi Vera thuộc về là rất lớn.
Trở về phòng, Sill suy nghĩ một lát rồi quyết định qua chỗ Haifa xem sao. Vị Quyến giả kia lúc này cũng đang đợi lệnh ở chỗ Haifa.
...
Surarmar, khu Nữ Vương, bên trong một cung điện hẻo lánh sâu trong hoàng cung đã được tái thiết.
Vô số ấn ký ma pháp gần như phủ kín toàn bộ nội điện, lấp lánh linh quang ma pháp, hòa quyện một cách khéo léo với những hoa văn trang trí lộng lẫy của cung điện. Trên một chiếc bàn tròn khổng lồ, Haifa đang ngồi ở một vị trí, nhắm mắt dưỡng thần. Ngay cạnh cô là một người bao phủ trong áo choàng đen, hơi thở của kẻ đó vô cùng yếu ớt, giống như vừa chịu trọng thương.
Cả hai cứ ngồi yên lặng như thế, không hề có bất kỳ sự giao lưu nào, bầu không khí có chút vi diệu. Đột nhiên, Haifa như cảm nhận được điều gì đó, khẽ mở mắt.
"Ngài Sill?"
Cô dường như cảm nhận được dao động của phép dịch chuyển. Sau khi nhận ra hơi thở quen thuộc, cô đưa tay thắp sáng một trong số vô số phù văn trong cung điện. Một phù văn màu vàng minh hoàng mang ấn ký của Nữ Thần Hy Vọng rực sáng thánh quang. Sau đó, một trận pháp dịch chuyển được phù văn giải phóng và phóng chiếu xuống mặt đất. Linh quang dịch chuyển lóe lên, bóng dáng Sill xuất hiện bên trong cung điện.
Ánh sáng của trận pháp dần tan đi, hai bóng người hiện ra bên trong.
"Ngài Sill." Khi nhìn thấy một trong hai bóng người, Haifa đứng dậy, khẽ cúi đầu, cung kính chào hỏi.
Còn bóng người áo đen kia vẫn ngồi nguyên tại chỗ, dường như không mấy mặn mà với người mới đến, chẳng có bất kỳ phản ứng nào.
"Haifa." Sill nhìn Haifa gật đầu, vừa đi về phía bàn tròn vừa thân thuộc hỏi: "Hôm nay thế nào? Có siêu phàm giả nào thăng cấp bậc 6 không?"
Bản trận pháp thăng cấp bậc 6 đầu tiên đã được phát ra thành công từ hai ngày trước khi Sill nghỉ ngơi, nhưng qua mấy ngày rồi dường như vẫn chưa có ai dám thử thăng cấp. Có vẻ như tất cả đều đang chờ đợi kẻ đầu tiên "ăn cua".
"Có rồi ạ." Haifa ngẩng đầu nhìn Sill, báo cáo: "Phù văn quan trắc được một hơi thở mạnh mẽ vượt xa bậc 5, nhưng cô ta dường như có ý định che giấu thực lực của mình."
"Ồ? Phái giả heo ăn thịt hổ sao?" Sill cười lắc đầu, tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống: "Có người thăng cấp thành công là chuyện tốt, trực tiếp phát tán tin tức đi."
"Rõ." Haifa gật đầu, đưa tay hướng về phía phù văn vương miện đen nổi bật nhất trong cung điện, khẽ nhắm mắt lại. Chưa đầy một giây sau, Haifa đã mở mắt nói: "Đã gửi đi theo định dạng ngài yêu cầu rồi, thưa ngài Sill."
"Tốt lắm." Sill gật đầu, có chút tùy ý hỏi: "Về nhiệm vụ tiếp theo, cô có ý tưởng nào hay không?"
"Ngài Sill... trước đó, liệu có nên xử lý chuyện của vị này không..." Haifa nhìn về phía người áo đen bên cạnh, có chút gượng gạo nói: "Cô ta đã ở đây mấy ngày rồi, và..."
Haifa nói đến đây thì mạch suy nghĩ bị ngắt quãng, dường như cảm nhận được điều gì đó, cô nhìn lên trần nhà. Sill cũng thuận theo tầm mắt của cô nhìn lên trên. Những minh văn dày đặc phía trên như những đợt sóng, từng hàng từng hàng từ trái sang phải sáng lên rồi yên diệt vỡ vụn, sau đó lại được bổ sung trở lại. Giống như bị thứ gì đó phá hủy rồi ngay lập tức tái sinh vậy.
"Phù..." Haifa khẽ thở phào nhẹ nhõm, dường như sự dị thường vừa rồi khiến cô tiêu hao khá lớn.
"Lại là ánh mắt của vị kia sao?" Sill nhìn về phía Haifa.
"Vâng, sau khi Quyến giả biến mất, thỉnh thoảng Ngài ấy lại quét mắt qua Surarmar một lần," giọng Haifa nghe có chút sợ hãi, "Cứ dựa vào cách này để che mắt mãi thì sớm muộn cũng bị phát hiện ra sơ hở... Tôi sợ lúc đó..."
Haifa không dám nói chi tiết thêm. Cô biết trên đầu luôn có một tồn tại đáng sợ đang thao túng sương mù đen và điều khiển tất cả giáo đồ tà giáo. Nếu bị Ngài ấy phát hiện Quyến giả của mình không phải tử trận mà là bị quản thúc, e rằng sẽ phái các Quyến giả khác đến cứu viện. Thậm chí việc Quyến giả bị giam cầm này biến mất quá lâu cũng có khả năng thu hút sự dòm ngó của các tồn tại kinh khủng khác. Surarmar là nơi duy nhất quét sạch được sương mù đen, định sẵn là phải nhận được sự quan tâm đặc biệt.
"Đừng lo, Ngài ấy không xuống được đâu," Sill lại có ngữ khí rất thoải mái, cô cũng đưa tầm mắt về phía vị Quyến giả kia: "Nhưng đã đến lúc phải xử lý một chút rồi."
Quyến giả này sau khi bị Tình Thánh ra lệnh phối hợp diễn một màn kịch với Sill thì luôn bị nhốt trong cung điện có sự nhiễu loạn của 【Mê Vụ Chi Nhãn】 bậc 6 này. Ở đây sẽ không bị sương mù đen dòm ngó được, Quyến giả cũng không có cơ hội khôi phục sức mạnh bản thân, cô ta giống như một con robot hết điện mà ở lại nơi này.
Tất nhiên, chỉ với sự nhiễu loạn cấp độ Bán Thần Thoại thì chắc chắn không thể hoàn toàn ngăn chặn sự dòm ngó của tồn tại trên tầng sương mù đen kia, chủ yếu là do bản thân Quyến giả đã hơi thở mong manh, giống như giây tiếp theo sẽ lăn đùng ra chết vậy. Trước đó Sill luôn bận rộn với việc xoay xở liên minh và uy vọng, không mấy để ý đến Quyến giả này, giờ là lúc để kiểm chứng một vài suy đoán của mình.
"Haifa, cô ra ngoài trước một lát, Sandy em cũng vậy."
"Được, có chuyện gì hãy gọi tôi."
Haifa cũng không lo lắng gì cho Sill. Sau khi thắp sáng một minh văn, cô dẫn theo Sandy dịch chuyển rời đi. Ngài Sill vốn là tồn tại đã bạo sát Quyến giả lúc cô ta ở thời kỳ toàn thịnh, đi lo lắng cho ngài Sill, chẳng thà nghĩ xem sau này nên sắp xếp nhiệm vụ thế nào để có lợi hơn cho kế hoạch của ngài ấy thì hơn.
Sau khi Haifa rời đi, Sill một lần nữa hướng tầm mắt về phía vị Quyến giả kia. Giao tiếp bình thường là không thể tiến hành, chỉ có Tình Thánh mới có thể nói chuyện được với cô ta. Vì vậy Sill cũng không lãng phí thời gian, trực tiếp thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Tình Thánh."
Những cánh hoa trắng rơi rụng, một bóng dáng cao ráo xuất hiện bên trong cung điện.
Vào khoảnh khắc bóng dáng Tình Thánh xuất hiện, vị Quyến giả vốn đang "treo máy" dường như cảm nhận được điều gì đó, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Tình Thánh. Quyến giả đó sau khi thấy Tình Thánh thì nhanh chóng đứng dậy, định vòng qua bàn tròn tiến về phía Tình Thánh, nhưng đi được vài bước lại nhận ra bản thân hiện giờ dường như quá nôn nóng, bèn dừng lại tại chỗ.
"Ngài... ngài đến rồi sao?"
Nếu không coi cô ta là một Quyến giả, thì lúc này cô ta giống như một người phụ nữ nhỏ bé có chút lúng túng khi gặp được ý trung nhân vậy.
"Phải, ta đến rồi." Tình Thánh nở nụ cười, bước lên bàn tròn, khẽ nhảy một cái, nhảy đến trước mặt Quyến giả, sau đó ngồi xuống chiếc bàn trước mặt cô ta, dang rộng hai tay.
Thấy động tác của Tình Thánh, Quyến giả gần như không chút do dự, trực tiếp nhào vào lòng Tình Thánh, giống hệt như một cặp tình nhân đã yêu nhau từ lâu. Tình Thánh mỉm cười dùng tay đỡ lấy mông cô ta, động tác nhẹ nhàng bế cô ta lên, để hai chân cô ta quấn quanh eo mình, ngồi trên đùi mình.
"Nghe nói mấy ngày nay em không hề nói chuyện?" Tình Thánh nhìn người phụ nữ sắc mặt nhợt nhạt trước mặt, nở một nụ cười hoàn mỹ mang tính công thức: "Tại sao vậy?"
"Không có nhu cầu nói chuyện." Quyến giả ôm chặt lấy Tình Thánh, vùi mặt vào vai Tình Thánh: "Ngoại trừ ngài và Mẫu Thần, tôi không muốn quan tâm đến những thứ khác."
Sự mê hoặc của Tình Thánh tuy có thể triệt để thay đổi tình cảm của con người, nhưng lại không thể đảo ngược đức tin của kẻ khác. Cho dù có thả Quyến giả này về làm gián điệp, cô ta cũng chỉ có thể đảm bảo không tấn công Tình Thánh mà thôi, vì vậy Sill cảm thấy xử lý chuyện này đặc biệt gai góc.
"Nếu ta muốn em phản bội Mẫu Thần của mình thì sao?" Tình Thánh một tay chống lên chiếc bàn tròn phía sau, một tay vuốt ve tóc cô ta, hỏi.
Nghe thấy câu hỏi này của Tình Thánh, cơ thể Quyến giả rõ ràng cứng đờ lại một chút. Cô ta từ từ thẳng người dậy, nhìn về phía Tình Thánh, nghiêm túc nói: "Tôi sẽ chọn tự sát, thân thể tôi thuộc về ngài, linh hồn trở về vòng tay của Mẫu Thần."
Cực đoan. Tình Thánh thầm cảm thán trong lòng một câu. Đúng là Quyến giả, ngay cả khi cảm xúc bị thao túng, tư duy vẫn cực đoan như thế.
【Thánh Nữ】: "Dẫn chủ đề sang phía Ma Nữ đi, như chúng ta đã bàn trước đó."
【Tình Thánh】: "Được thôi."
Tình Thánh rất sảng khoái đồng ý với Sill. Khi đối diện với Quyến giả này, hứng thú của Tình Thánh dường như không cao lắm. Theo lời của chính Tình Thánh thì loại con gái không phải do cô tự mình nỗ lực "hố" về được sẽ khiến cô chẳng mấy hứng thú.
"Em đã từng thấy Mẫu Thần của mình chưa?" Tình Thánh giả vờ tò mò hỏi.
Nghe câu trả lời của Tình Thánh, Quyến giả rơi vào trầm tư. Hồi lâu sau, vị Quyến giả đó mới từ từ trả lời: "Tôi dường như đã từng thấy trong giấc mơ... Nhưng tôi không thể nhớ lại được dáng vẻ thánh khiết của Ngài."
"Nhưng nếu tôi thấy lại một lần nữa, nhất định sẽ không quên đâu, hơi thở đó... cái cảm giác kỳ diệu giống như bản thân sự điên cuồng vậy..."
Xem ra Quyến giả này cũng được đóng dấu ấn ký trong giấc mơ, có lẽ vì thiên phú quá cao nên mới được chọn làm Quyến giả. Vậy thì trong giấc mơ, cô ta chắc chắn đã thấy diện mạo của Kẻ Chi Phối Điên Cuồng kia. Khuôn mặt của Kẻ Chi Phối Điên Cuồng đó vốn được nặn theo Sill, Quyến giả thấy Sill mà không có phản ứng, ước chừng là vấn đề về hơi thở.
Mà hơi thở giống như nguồn gốc của sự điên cuồng... hình thái Ma Nữ của Sill có thể nói là hoàn toàn có khả năng mô phỏng được.
"Ngài ấy chỉ là kẻ giả mạo, một tên trộm đã đánh cắp năng lực của Kẻ Chi Phối thực sự mà thôi," Tình Thánh thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Ta cứ ngỡ em có thể nhận rõ tất cả những điều này."
Lời nói của Tình Thánh dường như đã chạm vào nỗi đau của cô ta, Quyến giả nhíu mày, biểu cảm bắt đầu có chút vặn vẹo.
"Không, ngài... tôi không muốn bàn luận về những chuyện này, ngài không hiểu đức tin của tôi, ngài cũng không hiểu Ngài ấy... sự vĩ đại của Mẫu Thần..."
Xem ra, sự đối lập giữa người yêu và đức tin khiến tinh thần cô ta cực kỳ rối bời, ngay cả hơi thở cũng có chút dồn dập.
"Vậy em có thể giải thích tại sao Ngài ấy không thể hạ giới, vẫn phải dựa vào việc hy sinh các người để giúp Ngài ấy hoàn thành mục tiêu không?" Tình Thánh thản nhiên nói: "Bởi vì Ngài ấy là giả."
Tình Thánh đang hướng về phía não bộ của Quyến giả, tiêm nhiễm một tiềm thức rằng vị Kẻ Chi Phối kia là giả. Lời nói của Tình Thánh dường như khiến Quyến giả có chút nóng nảy, cô ta đẩy Tình Thánh ra, bò xuống từ trên người Tình Thánh, có chút đau đớn kéo mũ trùm đầu ra, mái tóc xoăn màu đen xõa xuống.
"Không, Ngài ấy chỉ là vì thực lực chưa hoàn toàn khôi phục mà thôi!"
Quyến giả nói đến đây thì khựng lại một chút, một lần nữa nhìn về phía Tình Thánh, giọng nói dịu dàng trở lại.
"Đức tin không giống nhau là chuyện rất bình thường, có lẽ chúng ta nên gạt bỏ định kiến, tôn trọng lẫn nhau... thay vì tấn công nhau."
Cô ta dường như đã hiểu hành vi của Tình Thánh thành sự định kiến và ác ý đối với các đức tin khác nhau. Cô ta cũng không yêu cầu Tình Thánh có thể gạt bỏ định kiến, mà là có thể chấp nhận lẫn nhau, tôn trọng lẫn nhau. Đây đã là biểu hiện ôn hòa nhất mà một tín đồ cuồng tín có thể làm được. Nếu không phải Tình Thánh mê hoặc thành công, hạng tín đồ cấp bậc Quyến giả như thế này khi gặp phải người có đức tin khác biệt, e rằng đã sớm biến đối phương thành xác chết rồi.
Tình Thánh không hề dừng chủ đề này lại mà thẳng thắn: "Ta có bằng chứng."
"Bằng chứng... ngài đang nói nhăng cuội gì thế." Quyến giả thở dài, dường như trong lòng đã định ninh Tình Thánh đang gây sự vô lý. Nhưng tình yêu trong lòng vẫn khiến cô ta kiên nhẫn lại, cô ta cố gắng nặn ra một nụ cười, nói: "Được rồi, để tôi xem bằng chứng là gì."
Xem ra cô ta đã hạ quyết tâm sẽ kiên nhẫn khuyên nhủ Tình Thánh, nếu Tình Thánh còn tiếp tục chạm vào giới hạn này thì e rằng tình yêu của cô ta sẽ bị vặn vẹo mất.
"Ta quen biết chính chủ bị đánh cắp năng lực, Ngài ấy đang nỗ lực đoạt lại sức mạnh của chính mình," nói đến đây, Tình Thánh nở một nụ cười: "Có lẽ em nên tận mắt đi chứng kiến một chút."
Nực cười... Câu nói này nghẹn lại trong lòng Quyến giả, không nói ra được, cô ta sợ bản thân nói lời quá nặng nề sẽ làm tổn thương người yêu mình. Cưỡng ép đè nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, Quyến giả từ từ mở lời: "Được, để tôi xem."
Trong lòng cô ta đã hạ quyết tâm, bất kể lát nữa là ai xuất hiện, bản thân nhất định phải giết chết đối phương, dùng việc này để chứng minh người yêu chỉ là bị mê hoặc. Nếu người yêu vẫn cứ ngoan cố như thế, Quyến giả thậm chí đã cân nhắc đến việc đi cầu xin Mẫu Thần biến anh ấy cũng thành Quyến giả, như vậy thì đức tin và tình yêu đều không bị lỡ dở.
Điều lãng mạn nhất mà tôi có thể nghĩ tới chính là cùng anh phụng sự Mẫu Thần.
Tất nhiên, Tình Thánh cũng biết chỉ dựa vào việc nói vài câu ở đây chắc chắn không thể thay đổi quan niệm của vị Quyến giả này. Nhưng có thể khiến cô ta nghe lọt tai, thế là đủ. Còn những việc còn lại thì phải giao cho Sill thao tác rồi.
"Sill." Tình Thánh thầm nhủ một câu trong lòng.
Đồng thời, bóng dáng Tình Thánh bắt đầu hư hóa, từ từ biến mất trong mắt Quyến giả, một luồng thánh quang lóe qua, bóng dáng Sill xuất hiện trước mặt Quyến giả.
"Là cô sao... chính cô đã tiêm nhiễm quan điểm sai lầm cho ngài ấy..." Quyến giả sau khi thấy khuôn mặt quen thuộc của Sill, cảm xúc trong lòng dần trở nên bạo ngược, khí thế vốn đang bị đè nén cũng tăng vọt từng bậc.
Nhưng đối mặt với cảm xúc này của Quyến giả, Sill đang ngồi trên bàn tròn không hề có cảm xúc gì khác, chỉ nhảy xuống khỏi bàn tròn, vô cảm nhìn cô ta. Ánh mắt này khiến Quyến giả khẽ nhíu mày, đặc biệt là sự bình tĩnh của cô gái xinh đẹp trước mặt khiến cô ta cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ. Cứ như thể... những gì họ nói đều là thật vậy.
Không... tuyệt đối không thể nào. Quyến giả lắc đầu, hít sâu một hơi. Mẫu Thần cô ta đã từng thấy qua, tuyệt đối không thể là giả, nếu không thì không thể giải thích được năng lực khủng khiếp khiến mây đen bao phủ thế giới kia của Ngài. Quyến giả đã chuẩn bị sẵn sàng, lát nữa sẽ lập tức phá vỡ minh văn, chạy trốn khỏi đây, sau đó cầu xin Mẫu Thần ban cho mình sức mạnh rồi quay lại giải cứu người yêu.
【Gã Hề】: "Cô ta dao động rồi."
"Đứa trẻ tội nghiệp của ta..." Sill nở một nụ cười, từ từ nói: "Ta nhất định sẽ để con nhìn thấy sự thật."
"Ma Nữ."
Sill vừa dứt lời, một luồng sương mù đen có chút quen thuộc đã bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô. Quyến giả khẽ híp mắt, hơi lùi lại một bước, vào khoảnh khắc sương mù đen này xuất hiện, trong lòng cô ta đã nảy sinh một dự cảm chẳng lành. Thậm chí cô ta đã có một khoảnh khắc bắt đầu hoài nghi chính bản thân mình.
Áp lực truyền đến từ phía trước ngày càng mạnh, một loại sự điên cuồng nguyên thủy đang liên tục tuôn ra. Hai tay Quyến giả bắt đầu run rẩy một cách không tự giác, ngay cả chính cô ta cũng không biết tại sao mình lại run rẩy. Giống như nai rừng gặp phải sư tử hổ báo, bóng người trong sương mù đen còn chưa hiện hình, cô ta đã cảm nhận được một sự áp chế mang tính bản năng.
Không... không thể nào... Ngay cả tử duệ của Ngài cũng chưa từng mang lại cho cô ta cảm giác này, chuyện này là tại sao... Hai chân Quyến giả cũng bắt đầu run rẩy, cô ta bỗng nhiên cảm thấy mình dường như đã khôi phục lại quyền kiểm soát cơ thể. Nhanh chóng cúi đầu nhìn xuống, Quyến giả đưa hai tay ra, cô ta kinh ngạc phát hiện hai tay mình không biết từ lúc nào đã một lần nữa bị sương mù đen bao phủ...
Năng lực của cô ta... đã quay lại một chút... Không thể nào... Khu vực này không hề có sự hiện diện của sương mù đen, sao mình có thể còn điều khiển được sương mù đen... Trừ phi... Trừ phi...
"Nhìn thẳng vào ta."
Trên đỉnh đầu cô ta bỗng nhiên vang lên một giọng nói hư ảo phiêu diễu, giọng nói này dường như là ở ngoài hiện thực, lại dường như trực tiếp vang lên trong não bộ cô ta. Cô ta không phân biệt được giọng nói là nam hay nữ, thậm chí không phân biệt được kẻ phát ra giọng nói liệu có phải là người hay không, nhưng cô ta có thể cảm nhận được.
Đại não của cô ta như được kích hoạt, sôi sùng sục lên... Cảm giác cuồng loạn đã lâu không thấy dâng lên trong lòng, giống hệt như lần trong giấc mơ đó vậy... Nhưng đây không phải giấc mơ, đây là hiện thực. Kẻ cô ta đối diện cũng không phải Mẫu Thần, mà là một vị tồn tại khác không rõ là gì.
Một dự cảm mãnh liệt muốn khiến cô ta ngẩng đầu lên, nhưng đức tin của cô ta cũng đang điên cuồng khuyên nhủ: "Mau chạy đi, đừng quay đầu lại."
"Nhìn thẳng vào ta."
Giọng nói đó lại vang lên lần nữa, lần này chân thực không thể tả xiết, cứ như thể ở ngay bên tai mình vậy. Đây chính là... sự thật... sao?
Quyến giả không còn chống cự nổi sự thôi thúc này nữa, cô ta không nhìn đôi tay mình nữa mà từ từ hạ tay xuống. Đột ngột ngẩng đầu, cô ta liền thấy được một cảnh tượng khó quên trước mắt. Minh văn của toàn bộ cung điện đều nổ sáng, dường như đang nỗ lực hết sức để đè nén hơi thở này. Mà tâm điểm dưới sự chiếu rọi của tất cả linh quang ma pháp là một khối bóng tối thâm thúy.
Một bóng người cứ thế đứng trong bóng tối, lơ lửng giữa không trung, lặng lẽ nhìn cô ta. Hơi thở này... Khuôn mặt này... Quyến giả đã cố hết sức để không nghĩ nhiều, nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy bóng hình với diện mạo mơ hồ này, não bộ đã theo bản năng nhớ lại giấc mơ lần đó. Trong giấc mơ, dường như cô ta cũng đã gặp Mẫu Thần như thế này. Sương mù đen giống hệt, hơi thở điên cuồng giống hệt, khuôn mặt giống hệt...
Điểm khác biệt duy nhất chính là lần đó chỉ là trong giấc mơ, còn hiện tại là hiện thực. Sự sai lệch giữa giấc mơ và hiện thực này khiến cô ta gần như phát điên. Cô ta nhanh chóng nhớ lại những lời mà người yêu mình vừa thảo luận với cô ta.
"Ngài ấy chỉ là kẻ giả mạo, một tên trộm đã đánh cắp năng lực của Kẻ Chi Phối thực sự mà thôi."
Cảm nhận hơi thở điên cuồng dường như cùng một nguồn gốc, cùng áp lực thực sự tồn tại trước mặt, cũng như đôi đồng tử đỏ thẫm vùi dưới làn sương mờ ảo kia. Hoàn toàn giống hệt Mẫu Thần... Ngài ấy đang ở ngay trước mặt mình...
Biểu cảm của Quyến giả từ kinh ngạc lúc đầu biến thành mê mang, rồi từ mê mang biến thành mê luyến và sùng bái. Cứ mỗi một giây nhìn chằm chằm vào Ngài, Quyến giả lại cảm thấy lời thì thầm trong não bộ mình lại điên cuồng thêm một phần, nhưng cô ta vẫn không chịu dời tầm mắt, dường như cứ thế nhìn mãi cho đến khi phát điên cũng không sao cả.
Ngay khi cô ta định nói điều gì đó, một luồng ánh sáng trắng lóe qua, minh văn trong cung điện đều mờ tối hẳn đi, bóng dáng Tình Thánh xuất hiện ngay tại nơi Ngài vừa đứng, từ trên không trung rơi xuống, đứng vững trên mặt đất.
Sự tương phản giữa việc người mình tin thờ đột ngột biến thành người mình yêu khiến Quyến giả suýt nữa không hoàn hồn lại được, cho đến khi Tình Thánh bước tới trước mặt cô ta, biểu cảm của cô ta vẫn còn đờ đẫn.
"Bây giờ em tin chưa? Em yêu?" Một hồi lâu sau Tình Thánh mới từ từ mở lời, ngắt quãng dòng suy nghĩ của Quyến giả.
Lúc này, tinh thần của Quyến giả mới phản ứng lại được, ngay lập tức giống như bị dội một gáo nước lạnh, đứng sững tại chỗ. Đó không phải Mẫu Thần. Dù Ngài ấy có hơi thở gần như cùng nguồn gốc... nhưng Ngài ấy không phải Mẫu Thần. Ngài ấy là ai?
Dường như nhìn thấu sự nghi hoặc trong lòng Quyến giả, Tình Thánh từ từ mở lời: "Đúng vậy, Ngài ấy chính là Ngài ấy, là vị thần mà em tin thờ, chỉ là em đã bị một phần sức mạnh của Ngài ấy che mắt mà thôi."
"Bị một phần sức mạnh của Ngài ấy... che mắt?" Quyến giả lẩm bẩm: "Mẫu Thần... đánh cắp..."
Ngay khi Quyến giả định nói ra điều gì đó, cô ta cảm thấy miệng mình bị bịt lại. Ngẩng đầu lên, cô ta thấy Tình Thánh đang bịt miệng mình, trong mắt cô ta lộ ra đôi chút nghi hoặc.
"Không cần phải dao động đâu, em yêu." Tình Thánh mỉm cười nói: "Sức mạnh của Ngài ấy cũng là một phần của Ngài ấy, chỉ là em đã biết được sự thật, sau này phương hướng nỗ lực cũng sẽ thay đổi."
"Phương hướng nỗ lực, thay đổi?"
"Phải, có lẽ mục tiêu của em không còn là giúp Mẫu Thần khống chế thế giới nữa, mà là giúp Ngài ấy tìm lại sức mạnh của chính mình."
"Giúp Ngài ấy... tìm lại sức mạnh của chính mình..."
Cung điện rộng lớn yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng thở cũng không có, cho đến hơn một phút sau mới truyền đến giọng nói của Quyến giả.
"Tôi biết rồi."
...
「【Ma Nữ Chung Yên Bị Phong Ấn】 (Vàng)」
「Họ tên: Sill」
「Nghề nghiệp: Ma Nữ-IX」
「Tín ngưỡng: 1 (+1)」
「Sức mạnh: 122 (+37)」
「Thể chất: 100 (+14)」
「Linh cảm: ?」
「Mẫn tiệp: 141 (+17)」
「Charm: 65 (+4)」
「Kỹ năng: 【Hấp Thụ Tín Ngưỡng】...」
「Đánh giá tổng hợp: Sức mạnh tín ngưỡng... Cuối cùng đã đến giai đoạn này rồi sao?」
Lúc này, trong cung điện trống trải chỉ còn lại bóng dáng Sill. Quyến giả kia đã dịch chuyển rời đi, cô ta sẽ tiếp tục đóng vai trò là Quyến giả của vị Kẻ Chi Phối Điên Cuồng kia, hành tẩu trên mặt đất. Tuy nhiên, vị mà cô ta tin thờ đã thay đổi, nhưng sự thay đổi này ngay cả vị Kẻ Chi Phối kia cũng không thể nhận ra điều gì.
Bởi vì trong lòng Quyến giả, thực chất đức tin trước sau như một không đổi, chỉ có đối tượng phục vụ là thay đổi mà thôi. Chỉ cần không phải vị Kẻ Chi Phối kia đích thân đưa Quyến giả lên tầng mây đen để giết chết rồi tìm kiếm linh hồn thì Ngài ấy không thể nào phát hiện ra "nội gián" đã xuất hiện.
Việc thành công thay đổi đức tin giúp cho Sill có thêm vài phần tự tin đối chọi với Kẻ Chi Phối Điên Cuồng. Đồng thời, Sill cũng thực sự nhận thức được hình thái Ma Nữ của mình mạnh mẽ đến nhường nào. Khả năng mô phỏng của hình thái Ma Nữ lại có thể khiến Quyến giả cũng không phân biệt được ai mới là chính chủ Kẻ Chi Phối Điên Cuồng... Điều này cũng liên quan đến việc Kẻ Chi Phối chỉ có thể giáng lâm vào giấc mơ, mức độ kiểm soát không cao. Nhưng không thể phủ nhận đây là một điểm đột phá hữu dụng.
Chỉ là Sill không biết thuộc tính mới xuất hiện là 【Tín ngưỡng】 rốt cuộc là thứ gì, có tác dụng gì.
"Hệ thống, tín ngưỡng là gì? Có tác dụng gì?" Sill hỏi hệ thống một câu trong lòng.
「Con đường tất yếu để thăng cấp thành thần, chỉ là cô đã mở khóa nó sớm hơn người khác quá nhiều mà thôi」
"Thành... Thần?" Sill lẩm bẩm từ này, hơi tặc lưỡi. Dù cô biết cứ tiếp tục thăng cấp mãi thì chắc chắn không phải là người, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến chuyện thành thần xa xôi như thế.
Nhưng trực giác mách bảo Sill rằng đây không phải là thứ cô nên chạm vào lúc này, tốt nhất là cứ mặc kệ thì hơn.
"Tín ngưỡng có tác dụng gì? Có tác dụng phụ gì không?" Sill hỏi liên tiếp hai câu, dường như có chút không giữ nổi bình tĩnh.
「Tín ngưỡng là chìa khóa để ngưng tụ Thần Ấn. Tác dụng phụ? Đó là tín ngưỡng càng nhiều, hạn chế càng nhiều, những ánh mắt hướng về phía cô cũng càng nhiều」
Nghe lời của hệ thống, trong lòng Sill hơi an tâm hơn một chút. Dù không biết hạn chế mà hệ thống nói là gì, nhưng ít nhất đó đều là chuyện sau này. Tín ngưỡng nhiều rồi mới có vấn đề đó, giờ mình chỉ có 1 điểm sức mạnh tín ngưỡng, chẳng gây ra được sóng gió gì. Còn về ánh mắt, Sill không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là ánh mắt của các Chính Thần và Tà Thần khác. Đây không phải chuyện Sill lúc này nên cân nhắc.
Nếu thực sự có thần minh muốn xử lý cô, ước chừng một ánh mắt là đủ rồi, căn bản không cần dùng đến thứ gì khác —— với điều kiện là thần đã thức tỉnh. Hiển nhiên, hiện tại ít nhất tuyệt đại đa số thần minh đều đang ngủ say, Sill còn chưa thấy qua vị thần minh nào. Nếu vị Kẻ Chi Phối Điên Cuồng kia được tính, thì miễn cưỡng coi như đã thấy qua một lần.
Không nghĩ nhiều nữa, trên người Sill rực lên ánh sáng của phép dịch chuyển. Ngay vào khoảnh khắc trận pháp dịch chuyển xuất hiện đã bị ức chế, giống như bị hấp thụ mà biến mất không tăm hơi. Mà giây tiếp theo, một trận pháp dịch chuyển màu xanh nhạt xuất hiện, Haifa dẫn theo Sandy dịch chuyển vào trong.
Sau khi vào trong, Haifa thấy Sill bèn khẽ gật đầu, sau đó ngẩn người một lát.
"Vị Quyến giả kia đâu rồi?" Haifa có chút tò mò hỏi: "Cô ta..."
"Dịch chuyển đi rồi." Sill gật đầu: "Ta cũng chuẩn bị về đây."
"Dịch chuyển đi... được thôi." Haifa nhẹ nhàng vẫy lòng bàn tay, toàn bộ minh văn của cung điện đều vỡ tan biến mất, chỉ để lại ở chính trung tâm một chiếc vương miện đen khổng lồ. Dù cô gần như đã thiết lập tất cả các cấm chế dịch chuyển có thể nghĩ tới, nhưng hiển nhiên pháp thuật của vị Quyến giả kia không nằm trong phạm vi này, thuộc về kiến thức mà cô chưa học tới.
"Ngài Sill, xin hãy mang theo cái này." Trước khi Sill chuẩn bị rời đi, Haifa bước tới trước mặt Sill, chìa tay ra.
"Cái gì thế?" Sill cũng chìa tay phải của mình ra, nhận lấy thứ mà Haifa đưa cho mình.
Đó là một viên đá phù văn có tạo hình đơn giản, thậm chí còn chưa mài giũa kỹ càng, phía trên có một ấn ký vương miện đen.
"Hội nghị lần này có lẽ cần phải giằng co một thời gian khá dài, nếu có nhu cầu, ngài có thể dùng cái này để liên lạc với tôi. Chỉ cần truyền vào thánh quang là được." Haifa giải thích ngắn gọn.
"Được." Sill gật đầu, quay lại nhìn Sandy một cái rồi đưa tay triệu hồi trận pháp dịch chuyển, dịch chuyển rời đi.
Linh quang của trận pháp dịch chuyển lóe qua, bóng dáng Sill đã xuất hiện bên trong căn phòng. Vừa mới về phòng, Sill đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên từng hồi trước cửa phòng, nghe rất khẩn thiết, giống như đã gõ được rất lâu rồi.
Không phải Đại giám mục Eshara... là ai? Sill có chút tò mò đi tới mở cửa lớn ra, liền thấy một nữ tu sĩ trông khá quen mắt đang đứng trước cửa với vẻ mặt đầy khẩn trương. Thấy Sill mở cửa, vị tu sĩ đó cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Điện hạ Sill... xin lỗi đã làm phiền ngài, em đã gõ cửa ngoài này rất lâu, em còn tưởng..."
"Xin lỗi, vừa rồi dường như ta ngủ quên mất," Sill mỉm cười, có chút áy náy khẽ cúi đầu: "Cơ thể vẫn còn chút suy nhược."
"Sức khỏe là quan trọng nhất, thưa điện hạ... Vậy ngài còn tham gia hội nghị liên minh Giáo hội lần này không ạ?" Tu sĩ có chút lo lắng hỏi: "Bệ hạ Eshara và bốn vị đại nhân 【Thuần Bạch Thương Kỵ】 đã chờ dưới lầu rồi, chỉ thiếu mỗi ngài..."
"Nhanh vậy sao?" Sill có chút kinh ngạc, đồng thời cũng có chút tò mò về cấu hình phái đi tham gia hội nghị lần này. Ngoại trừ mình ra, phái đi toàn là cường giả cấp bậc Bán Thần Thoại sao? Xem ra Eshara đã hạ quyết tâm giúp mình giành lấy quyền lên tiếng lần này rồi...
"Vấn đề không lớn, ta xuống ngay đây." Sill quay đầu lại nói với Sandy phía sau: "Sandy, ta đi họp đây, em đi hỗ trợ chỉ dẫn nhé."
"Vâng, thưa điện hạ." Sandy cũng biết những dịp như thế này mình không thể theo sát được, bèn ngoan ngoãn gật đầu.
Sill cũng không nói gì thêm, đi theo tu sĩ dẫn đường đi ra ngoài. Khi họ đi xuống dưới lầu liền thấy Eshara đã đứng đợi sẵn ở đại sảnh, còn bên cạnh Eshara là bốn vị Hồng y giáo chủ bậc 6 do Rock đứng đầu. Eshara tay cầm quyền trượng, đầu đội vương miện, biểu cảm bình tĩnh, vô cùng trang trọng, điều này khiến Sill cũng khó mà nói được mấy lời đùa cợt vào lúc này.
"Xin lỗi, em đến muộn." Sill nói một câu đầy áy náy rồi vượt qua vị tu sĩ dẫn đường, đi tới trước mặt Eshara.
"Không sao." Eshara khẽ gật đầu: "Chúng ta xuất phát."
Nói xong, Eshara nhẹ nhàng giơ quyền trượng lên, viên bảo thạch phía trên quyền trượng lấp lánh thánh quang, một trận pháp dịch chuyển bao trùm cả sáu người bên trong. Một cảm giác chóng mặt quen thuộc truyền đến khiến Sill khá khó chịu.
Vẫn là dịch chuyển của mình tốt hơn... Sill thậm chí cảm thấy dịch chuyển của mình còn tốt hơn nhiều so với dịch chuyển tập thể của quyền trượng Giáo hoàng, và sự thật cũng đúng là như thế.
Đợi cho linh quang dịch chuyển dần tan đi, thế giới xung quanh dần trở nên rõ ràng và sáng sủa hơn, Sill cũng lần đầu tiên nhìn thấy nơi triển khai hội nghị giữa các Giáo hội. Bầu trời xanh thẳm, thậm chí có thể nhìn thấy cả những vì tinh tú. Dưới chân là một tấm thạch bản khổng lồ nguyên khối, ước chừng rộng tới một nghìn mét vuông, còn rìa thạch bản thì trồng đầy hoa cỏ, thậm chí có cả những con bướm đang bay múa bên trên...
Ở độ cao thế này mà còn có không khí và sinh vật sống sao? Hơn nữa, tấm thạch bản lơ lửng trên không trung này làm sao mà làm được? Điều này hoàn toàn vượt ra ngoài phạm vi hiểu biết của Sill.
"Đây là..." Sill theo bản năng nhìn về phía Eshara, mở lời hỏi.
"Đây là kiệt tác của Giáo hội chúng tôi, chỉ là một chút sáng tạo nhỏ mà thôi, chúng ta vẫn đang ở bên trong Giáo đình." Một giọng nữ yêu kiều truyền đến từ phía sau Sill.
Sill quay đầu nhìn lại liền thấy một thiếu nữ tóc hồng xinh đẹp có chiều cao tương đương với mình, tầm tuổi đại khái lớn hơn mình một chút, đang đi về phía mình.
"Tự giới thiệu một chút, tôi là Thánh nữ Mộng Ảo, Zinya Saint Alfred. Cô có thể gọi tôi là Zinya~"
Vị tự xưng là Thánh nữ Mộng Ảo đó vừa tự giới thiệu với Sill, vừa đưa tay phải ra, nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay vỗ vào ngực mình, sau đó xòe ra, dường như là nghi lễ của Giáo hội Thần Mộng Ảo. Chỉ là lúc cô ta vỗ, cặp thỏ trắng nơi ngực không kém gì Y sư lắc lư, khiến Sill vô tình nhìn thêm một cái. Đúng thế, tuyệt đối là vô tình thôi.
"Chào chị, tôi tên là Sill," Sill cũng quay người về phía cô ta, đáp lại bằng một nghi lễ của Giáo hội Nữ Thần Hy Vọng, mỉm cười nói: "Rất vui được quen biết chị."
"Đi thôi." Eshara dường như không nhận thấy sự tương tác của hai người, bước về phía những chiếc ghế có in giáo huy của Nữ Thần Hy Vọng, bốn vị giáo chủ khác cũng chào hỏi vị thánh nữ đó một tiếng rồi đi theo Eshara qua đó.
Trên thạch bản được chia thành bảy khu vực, mỗi khu vực đại diện cho các Giáo hội khác nhau, chỉ là không biết ngồi xa như thế này thì hội nghị sẽ được triển khai thế nào.
"Ờm... vậy tôi cũng qua đó đây." Sill không biết tại sao Eshara trông dường như có tâm sự gì đó, mỉm cười chào Zinya một tiếng rồi bèn đuổi theo đại đội ngũ.
Đại giám mục đây là... ăn giấm? Chắc là không đâu nhỉ? Không đến mức ăn giấm của một cô bé chứ? Ờm... đại khái là không đến mức? Sill chưa từng thấy Eshara có giấm ý lớn như thế với người khác, nên lần này coi như là mình nghĩ nhiều đi.
"Hi! Sill~" Sill đang đi bỗng nghe thấy một tiếng gọi từ cách đó không xa.
Phóng mắt nhìn qua, Sill liền thấy Jane đã ngồi yên vị tại khu vực của Giáo hội Nữ Thần Chính Nghĩa, cô ấy cũng tới tham gia hội nghị, lúc này đang nhìn về phía Sill mà phấn khích vẫy tay. Hành động này của Jane tự nhiên thu hút ánh mắt của rất nhiều người, những người đang chờ đợi ở hiện trường gần như đều nhìn về hướng này.
Tuy nhiên, Sill lại không để tâm đến những ánh mắt đó, cũng nhìn về phía Jane, mỉm cười đáp lại một câu thật lớn: "Hi! Jane~"
Nhận được lời đáp lại, Jane dường như càng vui mừng hơn, nhưng cô ấy đã kìm nén cảm xúc của mình, ngồi trở lại, mỉm cười giơ ngón tay cái với Sill, đồng thời chỉ chỉ về phía bên cạnh. Xuôi theo hướng Jane chỉ, Sill liền thấy Vera bên phía Giáo hội Thần Hào Phóng và Trí Tuệ. Lúc này Vera đang ôm mặt, tay chống lên tay vịn, dường như có chút bất lực đối với hành động này của Jane. Ngay sau đó, cô ấy cũng ngẩng mặt lên, vẫy vẫy tay về phía Sill.
Sill cũng nhướng mày như một sự đáp lại, rồi tiếp tục nhìn về phía Eshara, không nói thêm lời nào nữa. Đối với những dịp họp hành nghiêm túc như thế này, điều kiêng kỵ nhất chính là tình huống như vừa rồi. Dù sao Thất Đại Giáo hội cũng không phải là một khối thống nhất, một khi bạn thể hiện thái độ quá mức thân thiện với các Giáo hội khác, sẽ gây ra sự nghi kỵ cho những Giáo hội còn lại.
Jane, người hiếm khi tham gia hội nghị, hiển nhiên là không biết điểm này, không biết tại sao dường như cũng không có ai phổ biến cho cô ấy? Ví dụ như vị Đại thần quan kia của Giáo hội Nữ Thần Chính Nghĩa.
Nhưng Sill thì khác, lần này Sill tới đây cũng không phải để họp bàn chuyện phân chia lợi ích gì. Cô tới đây là để "kết bạn", cô chỉ mong khi tới nơi phát hiện toàn là người quen rồi cùng nhau đơn giản thành lập một cái liên minh sau đó mở sâm panh ngay tại chỗ.
Chỉ là không biết tại sao vị Thánh nữ của Giáo hội Thần Mộng Ảo kia lại chủ động chào hỏi mình ngay từ đầu. Chẳng lẽ là Vera đã nói trước điều gì đó? Trong lúc Sill đang suy nghĩ những chuyện này, Eshara đã dẫn mọi người tới vị trí nơi Giáo hội Nữ Thần Hy Vọng tọa lạc.
Mấy chiếc ghế đá khổng lồ khắc giáo huy Nữ Thần Hy Vọng dựng đứng ở đó, nối liền với mặt đất, như thể được tạo ra từ tự nhiên vậy. Tuy nhiên, sau khi đi tới vị trí chủ tọa lớn nhất, Eshara dừng lại, bốn vị Hồng y giáo chủ khác cũng dừng lại. Eshara quay đầu nhìn về phía Sill, rồi chỉ chỉ vào vị trí chủ tọa: "Ngồi đi."
"Được."
Sill rất hiểu hành động này của Eshara, cô ấy đang thể hiện cho những người khác thấy Sill mới là đại diện, là người có quyền quyết định của Giáo hội Nữ Thần Hy Vọng lần này. Sill cũng không nói thêm lời nào, sự ăn ý giữa cô và Eshara đã đạt tới mức không cần chuyện gì cũng phải nói trắng ra. Cô vượt qua mấy vị Hồng y giáo chủ, bước lên bậc đá, trực tiếp xoay người đối mặt với mọi người, ngồi vững vàng trên chiếc ghế đá.
Còn Eshara thì đi tới bên phải Sill, ngồi vào vị trí thứ yếu. Hành động nhỏ này đã gây ra sự kinh ngạc cho tất cả những người có mặt, họ dường như có chút nhận thức được rồi. Lần này... có vẻ không phải là một hội nghị liên minh bình thường...
…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
