Hệ thống luôn muốn biến tôi thành con gái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

80 386

MUV-LUV Dimensions

(Đang ra)

MUV-LUV Dimensions

Yamazaki Akira

Tựa game dành cho smartphone “Muv-Luv: Dimensions”, vốn được phát hành dưới dạng ứng dụng,nay được chuyển thể thành tiểu thuyết đăng dài kỳ với phần cốt truyện chính được bổ sung đáng kể!

19 130

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

196 734

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Tập 02 - Chương 68: 196. Hóng chuyện

"Đã ngang bằng với các cô gái khoảng hai mươi tuổi rồi."

"Mình cũng có cỡ B rồi......"

"Ồ, có từ lâu rồi."

An Hàm tự nói với mình một câu chuyện tiếu lâm dâm dục, vốn muốn tự chọc cười, nhưng sắc mặt cô vẫn mặt ủ mày ê.

Đã một thời gian kể từ lần đi chơi ngoài gần nhất với Tô Bằng.

Cô dần dần bắt đầu quen với việc bị coi là phụ nữ. Ngay cả những người bạn cùng lớp, ánh mắt họ nhìn cô cũng không khác gì nhìn những cô gái xinh đẹp khác.

Mặc dù trong lòng mọi người đều ngầm coi cô là đàn ông vì nhận thức cố hữu, nhưng vô thức họ đều coi cô là con gái.

Càng gần cuối kỳ, các môn học cũng bắt đầu giao bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối kỳ tương đương với kỳ thi cuối kỳ, điều này không khiến An Hàm đau đầu, dù sao không biết làm thì giao cho bạn cùng phòng, chỉ là tốn chút tiền thôi. Nhưng đến tuần thi cử, vẫn có vài môn cần thi viết.

Cái này mới đau đầu chết.

Cô chưa bao giờ học thuộc lòng kiến thức, thậm chí còn không đọc qua.

Khổ sở vén chăn lên, An Hàm dụi dụi đôi mắt lờ đờ nhìn căn phòng nhỏ này.

Tuy đã dần quen với việc ở đây, nhưng cô vẫn hơi nhớ sự ồn ào của ký túc xá. Cảm giác sống một mình không hề tốt như cô tưởng tượng.

Nhưng ít nhất có thể mặc nội y mà không cần lo lắng......

Như thường lệ, cô chịu đựng không khí ngày càng lạnh lẽo cởi đồ ngủ sơ mi ra, mặc nội y vào. Thân trần mở tủ quần áo, ánh mắt nhanh chóng lướ qua vài bộ quần áo ít ỏi.

Sau khi dừng lại một chút ở một bộ đồ nữ, cô vẫn ngoan ngoãn chọn đồ nam.

Đồ nữ là những bộ cô mua trên mạng mấy ngày nay, cỡ tham khảo của Lâm Nghệ (người có chiều cao cân nặng tương đương cô). Mặc vào người cũng vừa vặn, chỉ là cơ hội mặc rất hiếm hoi.

Ngoại trừ những lần thỉnh thoảng đi ra ngoài cùng Tô Bằng, cô cùng lắm chỉ dám mặc thử một lần trong phòng mình như những đại thần giả gái khác, để thỏa mãn cơn nghiện.

"Càng ngày càng khó phản kháng hệ thống......"

Tắm rửa thay quần áo xong, cô chăm sóc da mặt một chút, thoa kem dưỡng ẩm, rồi đút hai tay vào túi áo, đội mũ trùm đầu, tự mình quấn kín mít đẩy cửa ra.

Vì khoảng cách từ phòng thuê đến giảng đường mất hơn nửa tiếng đi bộ, cô buộc phải dậy sớm mỗi ngày, nhưng buổi sáng thường là lúc lạnh nhất.

Mỗi khi đến lúc này An Hàm lại co ro run lên vì lạnh.

"Hình như thành con gái xong lại càng sợ lạnh hơn."

Nhiệt độ hôm nay cũng không được bình thường, những năm trước chưa từng lạnh như vậy.

Hầu hết mọi người trong khu làng đô thị vẫn chưa tỉnh giấc, đường phố vắng tanh, chỉ khi đi đến cổng làng mới thấy một hai quầy bán đồ ăn sáng ven đường.

"Ông chủ, bánh cuốn sốt tương lấy ba miếng, thêm một cốc sữa."

Cô chạy nhỏ đến trước quầy hàng, ngẩng mặt để lộ khuôn mặt trắng nõn, cười với ông chủ.

"Lại là cháu à, sao ngày nào cũng thấy cháu đi một mình vậy?" Ông chủ vừa bận rộn vừa hỏi bâng quơ, "Sinh viên à? Hay là đã tốt nghiệp thực tập rồi?"

"Sinh viên ạ, cháu có chút mâu thuẫn với bạn cùng phòng nên chuyển ra ngoài rồi."

【Độ thiện cảm của Ông chủ quầy hàng +3】

Có lẽ là thuộc tính quyến rũ, hoặc có lẽ chỉ đơn thuần là cô trông ngoan ngoãn đáng yêu. Sau một thời gian, độ thiện cảm của ông chủ đối với cô đã vượt qua sáu mươi.

Nhìn lại cái thằng Trần Tuấn Kiệt kia kìa!

"Có bạn trai chưa?"

"Chưa có ạ, cháu là con trai mà." An Hàm cười giải thích.

Gần trường học vẫn nên kiên trì tuyên bố mình là nam giới thì hơn.

"Cháu lại trêu chọc ông già này rồi, con trai ông đẹp trai lắm, lần trước đưa Wechat cho cháu, cháu đã thêm chưa?"

"Cháu cần tập trung học hành, không hẹn hò."

An Hàm nhận lấy bữa sáng ông chủ đưa, tiện tay quét mã thanh toán, không đợi ông chủ còn nói gì nữa, cô liền chạy nhỏ qua đường, hướng về phía cổng trường.

Người bảo vệ đã quen biết An Hàm từ lâu, thấy cô chạy đến, liếc nhìn thẻ sinh viên đeo trên cổ, thuận miệng nhắc nhở: "Lần sau đi qua vạch kẻ đường nhé."

"Dù sao cũng không có xe."

An Hàm phát hiện cô và không ít người khác có mối quan hệ ngày càng tốt hơn một cách khó hiểu.

Rõ ràng chỉ là thỉnh thoảng chào hỏi, gặp mặt, có khi cô còn không nhớ mặt đối phương, nhưng đối phương lại ngày càng quen thuộc với cô.

Đặc biệt là những người lớn tuổi, hễ có cơ hội là kéo cô vào chuyện gia đình.

"Mình cũng thành bạn của các bà cô lớn tuổi rồi à~"

Trong trường học đã dần trở nên nhộn nhịp, An Hàm vừa ăn bữa sáng của mình, xung quanh là từng nhóm, từng nhóm sinh viên năm ba người, còn cô lẻ loi một mình, chậm rãi đi về phía tòa nhà giảng đường.

Cô cũng không đi quá xa, khi đi ngang qua nhà ăn, Vương Thắng đã vẫy tay với cô ở phía không xa.

Cô bước nhanh đến gần: "Hai thằng kia đâu?"

"Đang ở cửa hàng tạp hóa mua đồ ăn vặt."

"Tôi cũng đi!"

"Cậu đi nữa thì không kịp vào lớp mất."

An Hàm đành từ bỏ ý định này, nhưng lại dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Vương Thắng từ trên xuống dưới, mãi đến khi Vương Thắng sợ hãi lùi lại hai bước, cô mới đột nhiên nở nụ cười: "Tuyệt vời nha~ Đã có vật định tình rồi~"

Vương Thắng lập tức đút điện thoại vào túi, mặt đỏ bừng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Không có!"

"Còn giả vờ nữa? Cái gì treo trên điện thoại cậu kia?"

"Tôi thích mèo thôi."

Đó là một chiếc móc khóa đầu mèo con, một thứ dễ thương như vậy trước giờ không thể xuất hiện trên người Vương Thắng.

"Hai năm rồi tôi mới biết đấy." An Hàm trêu chọc, mặt đầy vẻ thích thú ghé sát lại, "Là cô ấy thích mèo phải không?"

"Không có không có."

Long Hưng và Trần Tuấn Kiệt cũng vừa lúc đi ra khỏi cửa hàng tạp hóa, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, họ nhanh chóng cũng xúm lại, tham gia vào việc trêu chọc Vương Thắng.

"Cái thằng này bây giờ trong ký túc xá cũng chẳng thấy người đâu, ngày nào cũng chạy ra ngoài."

"Lúc nó chơi game tôi có nghe lén, có tiếng con gái."

"Lần trước nó ra ngoài ngủ qua đêm, lúc về người gầy rộc đi! Mẹ kiếp, cả người sút đi một vòng! Thảm quá!"

"Đừng nói bậy, tôi nào có?"

Ba người tụ lại một chỗ, như ba con quỷ cùng lúc gây áp lực lên Vương Thắng: "Chắc chắn là hẹn hò rồi!"

Vương Thắng xấu hổ gãi đầu, mặt đỏ như đít khỉ, quay đầu chạy về phía tòa nhà giảng đường.

"Đứng lại!" Trần Tuấn Kiệt là người đầu tiên chạy theo, "Hôm nay phải nói cho tôi rõ ràng! Dẫn con dâu của tôi về ăn bữa cơm!"

Long Hưng định chạy theo cùng, nhưng đột nhiên phát hiện An Hàm đang đứng tại chỗ, chỉ cười tươi, vẻ mặt hóng hớt nhìn bóng hai người đi xa.

Người ngoài nhìn vào còn tưởng cô không tham gia vào việc hãm hại Vương Thắng vừa rồi.

"Cậu cũng đang hẹn hò với Tô Bằng phải không?"

An Hàm sợ hãi suýt nhảy dựng lên tại chỗ. Cô kinh hoàng nhìn Long Hưng, lắc đầu lia lịa như Vương Thắng: "Đừng nói bậy, tôi không có, tung tin đồn là phạm luật!"

Sao đang hóng chuyện lại bị hóng đến đầu mình rồi!

Long Hưng nhìn cô với vẻ mặt "tôi không tin", còn cô thì chột dạ. Cô nào dám ở lại lâu, co chân chạy đuổi theo Vương Thắng.