Hệ thống luôn muốn biến tôi thành con gái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23098

Tập 1 - Chương 39: An Khả Hân

"Tô Bằng! Cứu, cứu, cứu, cứu! Bọn họ lại đến bắt tớ rồi!" "Đến đây, đến đây!" "Phản công rồi! Ba đánh một bị tớ phản công! Biết chơi không!" "Đuổi theo khô máu với bọn nó!"

Trong phòng ký túc xá, An Hàm chăm chú vừa chơi game vừa lẩm bẩm, nhưng đột nhiên phát hiện nhân vật của mình không di chuyển được.

Anh ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Mất mạng rồi?"

Ngay sau đó là tiếng "tít" kéo dài, máy lạnh cũng ngừng chạy.

Tô Bằng sửa lại: "Là cúp điện rồi."

Khu ký túc xá dịp Quốc Khánh không có nhiều sinh viên ở, nhưng khoảnh khắc cúp điện, họ vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ than vãn vang lên từ khắp bốn phía.

Hai người nhìn nhau không nói nên lời, mặc dù cúp điện không khiến máy tính xách tay tắt ngay lập tức, nhưng mất mạng thì quá nghiêm trọng rồi.

An Hàm bực bội rút điện thoại ra, vừa định gửi tin nhắn cho cố vấn viên Nhậm Trì để hỏi rõ tình hình, thì phát hiện trong nhóm lớp đã có thông báo từ sớm.

"Trưa nay 12 giờ kiểm tra điện lực, dự kiến khoảng 3 giờ chiều sẽ có điện lại bình thường."

Sau khi đọc lại nội dung thông báo, anh mới thở dài một tiếng: "Nửa cái mạng của tôi mất rồi!"

"Cậu lại làm sao nữa?"

"Không có máy lạnh nữa chứ sao~"

Tô Bằng bật cười, rồi lấy một cuốn sổ tay đưa lên: "Tự dùng tay quạt đi."

Anh mang máy tính xách tay của mình về ký túc xá, đợi khi quay lại phòng An Hàm, thì thấy An Hàm đã lôi một chiếc chiếu trúc từ trong tủ quần áo ra, và đang trải xuống sàn.

"Cậu làm gì thế?"

"Trải chiếu ngủ đất, ngủ trưa, đợi tớ ngủ dậy là có điện rồi."

"Sao cậu không ra tiệm net."

"Lười đi, tiệm net hỗn độn khói thuốc lắm."

Mặc dù các tiệm net bây giờ ngày càng quy củ, nhưng vẫn không ngăn được những người nghiện thuốc lá.

An Hàm hoàn toàn không có ý định ra tiệm net, thoải mái nằm sấp trên chiếu trúc, má áp vào mặt chiếu, cảm nhận hơi lạnh còn sót lại trong phòng từ máy lạnh.

"Đợi hơi lạnh bay hết thì cậu nhớ giúp tớ mở cửa trước cửa sau ra để thông gió."

Tô Bằng vắt chéo chân ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, liếc nhìn anh một cái: "Tự cậu đi mở cửa, lát nữa tớ ra ngoài rồi."

"Không thèm ở lại với tớ."

An Hàm ngáp một cái, yếu ớt tiếp tục nằm sấp trên chiếu trúc.

Dưới hơi lạnh chưa tan hết của máy lạnh, anh nhanh chóng rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, lờ mờ, anh dường như cảm nhận được ánh mắt của Tô Bằng từ trên cao nhìn xuống, và còn cảm thấy chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng được đắp lên người mình.

Cậu ta lại còn biết chăm sóc mình nữa sao?

Ý nghĩ này còn chưa kịp rời đi, anh đã hoàn toàn mất đi ý thức.

......

"Tô Bằng, mấy giờ rồi?"

An Hàm nhắm mắt, ngay khi tỉnh dậy lập tức hỏi vào không khí.

Không có tiếng trả lời trong một lúc, anh mới mở mắt ra, nằm trên chiếu trúc nhìn quanh, nhưng chỉ thấy xung quanh không có một ai.

Cửa trước và cửa sau ký túc xá đều được mở, không khí lưu thông mang đi một phần hơi nóng trong phòng, nhưng An Hàm vẫn toát mồ hôi.

Anh ngồi dậy, thẳng lưng, duỗi thẳng hai tay, lười biếng vươn vai.

"Cũng không biết Tô Bằng đi đâu rồi."

Anh lẩm bẩm đứng dậy khỏi chiếu trúc, cầm điện thoại trên bàn học lên xem giờ.

Chỉ còn nửa giờ nữa là có điện.

Bây giờ anh không muốn ra ngoài lắm, ra ngoài mặc thêm áo khoác luôn khiến anh nóng đến mức nghi ngờ nhân sinh.

Nhưng vấn đề là, nhiệt độ bên ngoài bây giờ cũng không khác biệt là mấy so với trong ký túc xá, thà ra ngoài đi dạo còn hơn là ở lại ký túc xá ngẩn ngơ.

An Hàm khoác áo khoác lên người, đang định ra ngoài, nhưng chợt nhận ra những ngày này dường như anh chưa hề che giấu "bánh bao nhỏ" của mình trước mặt Tô Bằng.

Anh sững sờ một lúc, cuối cùng bất lực cười khổ: "Chỉ mong cậu ta không coi mình là sinh vật kỳ lạ gì đó."

Ví dụ như Futanari (có cả bộ phận sinh dục nam và nữ) gì đó......

Hoặc cũng có thể Tô Bằng bị cận, hoàn toàn không để ý?

Trong lòng An Hàm có chút lẩm bẩm, càng lúc càng có thể hiểu tại sao đôi khi Tô Bằng lại né tránh mình.

Nếu là anh, gặp một cậu con trai nhiệt tình lại có vẻ ngoài giống con gái sáp lại gần, thì anh...... chắc chắn sẽ chọn nam nữ thông ăn!

Buổi chiều, trường học dịp Quốc Khánh không thấy bóng dáng của quá nhiều sinh viên, điều này cũng khiến dây thần kinh vốn căng thẳng của An Hàm mỗi khi ra ngoài được thả lỏng một chút.

Anh đến siêu thị của trường, chuẩn bị mua một chút đồ ăn vặt và đồ dùng hàng ngày.

Thằng chết tiệt Trần Tuấn Kiệt đã dùng hết dầu gội đầu của anh rồi!

Siêu thị hai tầng của trường rất lớn, về cơ bản những thứ cần mua đều có thể mua được ở đây, An Hàm đi lướt qua lướt qua tìm kiếm những thứ mình cần, nhưng đi chưa được bao lâu, bước chân chợt dừng lại.

Trên kệ hàng này là những gói băng vệ sinh.

"Không biết bao giờ mình cũng phải dùng đến cái thứ này."

An Hàm chỉ cảm thấy một nỗi buồn dâng lên trong lòng.

Anh im lặng thở dài một tiếng, đang định rời đi, thì thấy một cô gái cũng đi đến khu vực này.

"An Hàm?"

Lại gặp người quen à?

An Hàm trước tiên quấn chặt áo khoác hơn một chút, rồi mới quay đầu nhìn đối phương.

An Khả Hân?

"Khả Hân à." Anh cười với cô gái đó, nhưng lại đột nhiên buôn chuyện sáp lại gần, "Khả Hân, nghe nói gần đây cậu với Tô Bằng đi lại rất thân thiết?"

"Á?" An Khả Hân bị anh dọa lùi lại hai bước, vẻ mặt bối rối, "Không có đâu, không có chuyện đó."

"Thế mà cậu ấy còn đi xem phim với cậu đấy."

Mặt An Khả Hân bắt đầu đỏ lên, cô yếu ớt trả lời: "Anh ấy vừa hay cũng muốn xem mà thôi."

"Cậu ấy nói rất có thiện cảm với cậu đấy." An Hàm nháy mắt trêu chọc cô.

"Thật hay giả vậy......"

Vì cùng họ nên, mặc dù An Hàm không có ấn tượng gì với các cô gái khác trong lớp, nhưng anh khá quen thuộc với An Khả Hân, đây là người bạn nữ duy nhất của anh trong số các bạn học nữ.

An Khả Hân mặt mỏng, rất nhanh đã đỏ bừng lên, cô cúi đầu, bồn chồn nói: "Nhưng mà Tô Bằng sáng nay đã cho tớ leo cây rồi."

Quả nhiên, ngay cả là một cô gái hơi mập, trêu chọc cô ấy cũng thú vị hơn nhiều, và dễ thương hơn nhiều so với việc trêu chọc bạn cùng phòng.

"Ừ, về ký túc xá chơi game với tớ rồi."

Sao lại có cảm giác như đang cắm sừng cho người khác thế này?

Mà mình còn đóng vai kẻ thứ ba nữa?

An Hàm vội vàng loại bỏ ảo giác này khỏi đầu, đổi sang một chủ đề khác hỏi: "Gần đây Tô Bằng có nhắc đến tớ với cậu không?"

"Cậu à?" An Khả Hân nhìn lên, hồi tưởng một lát rồi gật đầu, "Có chứ, nói cậu, ngày càng kỳ lạ."

Nhắc đến điều này, ánh mắt cô cũng bắt đầu đánh giá An Hàm, nhìn kỹ hơn, cô mới phát hiện một tuần không nói chuyện gặp mặt An Hàm, nhưng An Hàm dường như đã thay đổi thành một người khác.

Xinh đẹp lên không ít?

An Hàm nhận thấy ánh mắt của cô, ngược lại lại tự tin chống nạnh nói: "Tớ có phải là đẹp trai hơn trước không ít không?!"

"Á?"

"Hình như là mập lên một chút thì phải? Trông không còn gầy gò như trước nữa, mặt cũng đầy đặn hơn một chút!"

"Hình như là vậy......"

"Là đẹp trai hơn trước rồi đúng không?"

An Khả Hân bị lừa hơi ngơ ngác, do dự gật đầu: "Ừm, đẹp trai hơn trước rồi."

"Có phải là vậy không!"

"Nhưng Tô Bằng luôn nói cậu ẻo lả."

An Hàm sững sờ một chút, quay đầu lẩm bẩm: "Tô Bằng cái tên này còn đi nói tớ ẻo lả trước mặt người khác! Sớm muộn gì cũng đánh chết cậu ta!"

"Cậu tự luyến quá, cậu làm sao bằng được anh ấy?"

Cô gái này không thể giữ lại được rồi! Ai lại gặp mặt nói sự thật như thế!