Hệ thống luôn muốn biến tôi thành con gái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

80 386

MUV-LUV Dimensions

(Đang ra)

MUV-LUV Dimensions

Yamazaki Akira

Tựa game dành cho smartphone “Muv-Luv: Dimensions”, vốn được phát hành dưới dạng ứng dụng,nay được chuyển thể thành tiểu thuyết đăng dài kỳ với phần cốt truyện chính được bổ sung đáng kể!

19 130

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

196 734

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Tập 1 - Chương 31: Ký túc xá của tao rất lớn

An Hàm dựa vào cửa toilet, thở hồng hộc lau mồ hôi trên trán.

Mặc dù vừa rồi chỉ là ngồi đó chơi game, nhưng sự xấu hổ trong lòng đã tiêu hao hết toàn bộ thể lực của hắn.

"Cái này giải thích thế nào đây?"

Hắn cúi đầu, suy nghĩ đối sách tiếp theo.

"Nếu bị coi là biến thái xa lánh mình, vậy nhiệm vụ chắc chắn không hoàn thành được rồi."

Mặc dù không hoàn thành cũng không sao, nhưng hắn không muốn vì chút chuyện nhỏ này mà mất đi một người bạn.

Hơn nữa còn là một người bạn có tiền.

"Tới đâu hay tới đó vậy, ít nhất hiện tại không có thông báo giảm độ thiện cảm... biết đâu cậu ta còn thấy mình giả giọng bán manh rất đáng yêu thì sao?"

An Hàm tự an ủi mình, nhưng cũng biết chuyện này không thể nào xảy ra.

Coi như thật sự xảy ra, vậy cũng chỉ có thể nói rõ Tô Bằng có xu hướng đồng tính nam.

Đi vệ sinh xong, hắn thấp thỏm quay về phòng.

Cẩn thận liếc nhìn Tô Bằng, lại phát hiện tên này đang ngồi trước máy tính của hắn làm gì đó.

"Mày làm gì đấy?" An Hàm sáp lại gần hỏi.

"Hắn hỏi sao mày lại có giọng đàn ông." Tô Bằng nín cười, chỉ vào khung chat trên máy tính, "Nói mày quả nhiên là dùng phần mềm đổi giọng."

"Vậy mày đang làm gì?"

"Đang chửi tay đôi với hắn."

An Hàm hơi ngơ, hắn lúc này mới phản ứng lại vì Tô Bằng đến quá đột ngột, nên hắn không tắt mic mà đã đổi về giọng bình thường nói chuyện với Tô Bằng.

Hắn nhìn kỹ khung chat, bên kia cơ bản toàn là những ngôn từ "thăm hỏi gia đình" hoa mỹ, mà tên Tô Bằng này bình thường nhìn tính cách ôn hòa, nhưng khi chửi tay đôi với người khác trên mạng, sức chiến đấu quả thực mạnh đến nổ bảng.

Sau đó hắn chỉ biết trơ mắt nhìn "đại thần" của mình xóa bạn bè hắn.

Chuyện này...

Hắn chán nản dựa vào bàn học, vẻ mặt có chút bất mãn, lẩm bẩm: "Nếu không phải tại mày, Quốc khánh này tao đã lên được mấy trăm điểm rồi."

"Vậy nên giọng nữ của mày... lần trước tao nghe còn thấy rất kỳ lạ."

"Luyện nhiều nên giỏi thôi." An Hàm tìm một lý do, tránh để lộ sự tồn tại của hệ thống, "Chắc là tao có thiên phú?"

"Vậy nên mày dùng giọng nữ đi lừa người trên mạng?"

"Tao cũng đâu có lừa tiền..." An Hàm chột dạ quay đầu sang một bên, nếu không phải game có giới hạn tặng quà, thì hắn đã sớm lừa đối phương tặng skin vật phẩm cho mình rồi.

Tô Bằng thở dài một hơi: "Cạn lời với mày luôn."

Cậu ta vốn muốn nói thêm vài câu, nhưng nghĩ lại, quan hệ của cậu ta và An Hàm cũng chưa đến mức có thể quở trách, cậu ta cũng không phải là cấp trên của An Hàm.

Chỉ có thể nói An Hàm làm ra chuyện này cũng không làm người ta bất ngờ, khiến cậu ta dở khóc dở cười.

"Ê, khoan đã!" An Hàm đột nhiên cúi đầu lấy điện thoại.

"Sao thế?"

Hắn vui mừng khoe với Tô Bằng: "Có người tìm tao chơi cùng! Ba mươi tệ một giờ đó!"

"Hiểu rồi, giả gái chơi cùng đúng không?"

"Mày hiểu rõ quá ha~"

Tô Bằng cạn lời, im lặng nhìn hắn.

An Hàm lo lắng độ thiện cảm của Tô Bằng đối với mình sẽ giảm vì chuyện này, chỉ đành làm ra vẻ xấu hổ không chịu nổi đặt điện thoại xuống: "Thôi, không làm chuyện này nữa."

Rõ ràng chuyện lừa người này không phù hợp với tam quan của Tô Bằng, mà theo An Hàm thấy, đây là tận dụng ưu thế của bản thân một cách hợp lý.

Nếu đã không nhận được nhà cửa xe cộ do hệ thống thưởng, vậy dựa vào kỹ năng hệ thống thưởng để kiếm tiền cũng không có gì sai đúng không?

Tô Bằng gãi đầu, đứng dậy khỏi máy tính của An Hàm: "Tao về đây."

"Đừng mà!" An Hàm lập tức hoảng, vội vàng thẳng người sáp lại gần, "Ký túc xá mày không phải cũng không có ai sao? Hay là ở ký túc xá tao luôn đi, dù sao ký túc xá tao cũng khá lớn, hơn nữa Tuấn Kiệt cũng không quan tâm giường của cậu ta có bị người khác ngủ hay không."

Sự nhiệt tình của hắn lại dọa Tô Bằng giật nảy mình: "Thế này không hay lắm đâu?"

"Có gì mà không hay? Không tin mày đi hỏi Tuấn Kiệt, giường của nó ai cũng lên được."

"Lời này nói ra..." Sao nghe kỳ lạ thế?

Tô Bằng còn chưa kịp phản ứng đã bị An Hàm kéo từ cửa phòng lôi vào lại, cậu ta vô cùng ngơ ngác nhìn An Hàm, hồi lâu không hiểu chuyện gì.

Cậu ta nghi ngờ An Hàm có ý đồ gì, phải biết là trước đây An Hàm luôn gọi cậu ta là "đệ tử" đầy vẻ thượng đẳng, nhưng bây giờ lại nhiệt tình như lửa, nếu không phải cậu ta biết An Hàm là đàn ông, suýt chút nữa đã tưởng mình bị An Hàm thích rồi.

Cũng không phải là không có khả năng? Dù sao An Hàm trước tiên là cố ý kéo cậu ta, giả gái trước mặt cậu ta, sau đó còn để Long Hưng hiểu lầm cậu ta là bạn trai của An Hàm, bây giờ lại nhiệt tình quá mức...

An Hàm phát hiện ánh mắt Tô Bằng nhìn mình có chút không đúng.

Nhưng hắn vẫn mặt dày tiếp tục thuyết phục: "Dù sao ký túc xá mày cũng không có ai, buổi tối không buồn à? Hay là cùng tao xem phim, xem anime gì đó, đúng không?"

Tô Bằng cứ cảm thấy ở đây một đêm, trinh tiết của mình sẽ không còn.

Mặc dù nhìn ngoại hình của An Hàm cũng không lỗ, nhưng vấn đề là, lỡ An Hàm là công thì sao?

"Mày đang nghĩ cái gì kỳ quái đấy..." An Hàm bất lực nói, "Tao thật sự chỉ là quá buồn chán nên muốn mày ở lại chơi cùng thôi, nếu không tao cũng không lên mạng tìm đại thần kéo tao chơi game."

Chỉ cần Tô Bằng ở lại, vậy buổi tối bất kể là cùng nhau xem phim hay là cùng nhau uống rượu, luôn có cách để tăng độ thiện cảm của cậu ta.

"Cái này..." Tô Bằng có vẻ bồn chồn không yên.

Cậu ta lo lắng ở cùng An Hàm lâu, xu hướng tính dục của mình cũng sẽ thay đổi.

Nhưng trong vẻ mặt của An Hàm chỉ có thể thấy được chút mong chờ, dường như không có ý định cố tình bẻ cong cậu ta.

Đơn thuần chỉ là mình nghĩ nhiều thôi.

"Cũng được nhỉ?" Tô Bằng nghĩ có lẽ là do cậu ta lần đầu tiếp xúc với người giả gái nên có chút không thích ứng được, cứ luôn đem những lời nói trên mạng áp vào thực tế.

Nhưng dù sao cũng đã ở cùng An Hàm mấy năm rồi, An Hàm là người thế nào cậu ta vẫn rõ.

"Vậy thì tốt quá!" An Hàm mừng rỡ, nhanh chóng lấy điện thoại, "Vậy tối nay chúng ta ăn đồ nướng nhé? Tao đặt đồ ăn ngoài luôn đây."

Bên ngoài đang có bão, đồ ăn ngoài phải đặt sớm, cũng có thể cho người giao hàng thêm thời gian để giao.

An Hàm lại không ngờ sau khi bị bắt gặp giả giọng lừa người, độ thiện cảm của Tô Bằng đối với mình không những không giảm, mà dường như còn có thể tiến triển thêm một chút.

Sáng nay chỉ là cùng nhau chơi game, thậm chí còn chưa bắt đầu chơi đã tăng 5 điểm thiện cảm, vậy tối nay cùng nhau ăn đồ nướng, ít nhất cũng phải tăng thêm mười điểm chứ nhỉ?

Sau đó nửa đêm cùng nhau xem anime hoặc phim để tăng cường tình bạn, nhiệm vụ chắc là có thể hoàn thành rồi.

Hắn vui vẻ ôm điện thoại hỏi: "Mày có uống rượu không?"

"Cũng được."

"Vậy tao mua một thùng bia, tối nay không say không về!"

Giữa đàn ông với nhau không có chuyện gì là một bữa nhậu không giải quyết được! Nếu có, thì nhậu thêm bữa nữa.

An Hàm chỉ cảm thấy nhiệm vụ lần này đặc biệt thuận lợi, mặc dù giữa chừng bị bắt gặp giả giọng lừa người có hơi ngượng ngùng.

"Bên Tuấn Kiệt cũng đồng ý cho mày ngủ giường nó rồi, nhưng chăn phải dùng của mày." Hắn đứng thẳng người, hăng hái đi giúp dọn dẹp giường, "Tao giúp mày nhét chăn của nó vào tủ quần áo, mày đi lấy chăn của mày đi."

"Được được được." Tô Bằng có chút bất đắc dĩ: "Mày không thể nào buổi tối ngủ một mình lại sợ đấy chứ? Cần gì phải nhiệt tình đến thế?"

"Đúng! Tao ngủ một mình sợ chết đi được!" An Hàm gật đầu đầy lý lẽ.