Long Hưng say khướt vịn vào tường, quay đầu nhìn lại, tầm mắt vừa vặn chạm phải đôi mắt to xinh đẹp của cô gái.
Cậu ta sững sờ, kinh ngạc mở to hai mắt.
Khung cảnh nhất thời rơi vào sự tĩnh lặng quái dị.
Ánh mắt cậu ta vô thức rơi lên khuôn mặt của cô gái trước mắt, có lẽ là do cô gái vừa chạy nhanh, khuôn mặt cô ửng hồng dưới ánh đèn, mồ hôi mỏng phủ đầy trán, làm ướt tóc mái, càng thêm vẻ đáng thương.
Ngực cô gái phập phồng dữ dội, hơi thở gấp gáp, trong mắt mang theo một tia cảnh giác đối với cậu ta, hệt như một chú mèo con đi lạc.
An Hàm nở một nụ cười gượng gạo mà không mất lịch sự.
Bại lộ rồi, quả nhiên bị nhận ra rồi...
Anh Long hôm nay đi tham gia tiệc của câu lạc bộ, chập tối đã rời khỏi ký túc xá, vốn tưởng cậu ta đã về sớm rồi, ai mà biết được nửa đêm lại tình cờ đụng phải thế này! Còn bị nhận ra ngay!
Càng sợ cái gì thì cái đó càng đến! Từ nhỏ đến lớn bất kể chuyện gì cũng đều có kết quả như vậy.
Bị bạn cùng phòng chung sống gần ba năm bắt gặp giả gái, thật sự khiến nội tâm xấu hổ không thôi, nhưng vì nhiệm vụ, hắn chỉ đành tạm thời gác lại cảm giác xấu hổ lúc này.
An Hàm cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, không biểu cảm đi về phía Long Hưng, nếu đã bị nhận ra rồi, vậy cũng chẳng có gì phải che che đậy đậy nữa, tốt nhất là nhân cơ hội này hối lộ bịt miệng.
"Em..."
Long Hưng giây trước còn say khướt, nháy mắt đã phấn chấn, đứng thẳng người ưỡn ngực, dùng tay vuốt lại tóc, bày ra bộ dạng đẹp trai nhất, dịu dàng hỏi: "Em gái, thật trùng hợp, em cũng về ký túc xá à?"
"???"
An Hàm vừa đi tới trước mặt Long Hưng liền ngây người.
Hắn ngơ ngác nhìn Long Hưng, não bộ vào khoảnh khắc này cũng ngừng hoạt động.
Tình hình gì đây? Cái quái gì vậy? Em gái nào ở đây?
An Hàm sững sờ tại chỗ, lại thấy Long Hưng sáp lại gần hắn: "Em gái, em tên gì? Anh tên Long Hưng, bạn bè thường gọi anh là anh Long."
Hoá ra là mày không nhận ra tao à!
Vậy mày nhìn chằm chằm tao mấy phút là có ý gì!
Lần này hắn không dám nói gì nữa, chỉ cần mở miệng, chắc chắn sẽ bị phát hiện mình là đàn ông.
Thế là hắn làm ra vẻ cảnh giác, hai tay khoanh trước ngực lùi lại hai bước, lắc đầu nguầy nguậy.
"Đừng sợ, anh không phải người xấu."
Long Hưng nở nụ cười dịu dàng rạng rỡ.
Sau đó ánh mắt của An Hàm liền rơi vào hình xăm lớn lộ ra dưới tay áo thun ngắn của cậu ta, rồi lại nhìn sang mái tóc húi cua nghi là của tội phạm cải tạo.
Tuy Long Hưng bất kể là ngũ quan hay vóc dáng đều tuyệt đối được coi là kiểu đẹp trai khỏe mạnh, nhưng khí chất của cậu ta nhìn thế nào cũng giống một phần tử nguy hiểm.
Năm nhất đại học lúc mới nhập học, An Hàm từng một thời cho rằng đây là đại ca xã hội cải tà quy chính, yêu thích học tập, cũng vì vậy mà tôn xưng một tiếng "anh Long".
Long Hưng lại vuốt vuốt kiểu tóc của mình, để lộ hàm răng trắng bóng, nở nụ cười mà cậu ta cho là vô hại nhất.
Tuy ngũ quan cậu ta đoan chính, nhưng cười lên lại càng giống đám tay chân xã hội đen trong phim ảnh.
Mày vuốt mớ tóc đó không thấy đâm tay à?
An Hàm im lặng lùi ra hai bước, lách qua người Long Hưng tiếp tục đi về phía cổng sau của trường.
Đã là đêm khuya, mấy lối ra vào của trường đều đã đóng chặt cửa, vì vậy muốn quay về, chỉ đành chọn cách trèo tường.
Hắn thành thạo đi đến bên hàng rào tường vây ở cổng sau, ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm hòn đá kê chân được đặt ở đây.
"Hòn đá kia bị dời đi mất rồi."
Long Hưng bám riết không tha đi theo sau lưng hắn.
Chuyện khi nào vậy? Sao mình không biết?
An Hàm ngơ ngác quay đầu lại, lại thấy Long Hưng cũng bất đắc dĩ nhún tay: "Không thì anh đã vào sớm rồi."
Bức tường rào sắt của trường ước chừng cao hơn hai mét, dù sao với sức bật của An Hàm, nhảy lên cũng không với tới đỉnh, coi như với tới rồi, hắn cũng không có sức để bám vào tường mà trèo qua.
Long Hưng có lẽ có sức này, nhưng cậu ta say rồi.
"Em gái, hay là chúng ta phối hợp một chút?" Long Hưng mặt dày tiếp tục sáp lại gần An Hàm, "Anh đẩy em lên tường trước, em lại kéo anh lên?"
Chẳng trách hôm nay Long Hưng chủ động như vậy, bình thường tên này lúc đối mặt với con gái đều ít nói, mấy năm nay một người bạn khác giới cũng không có.
An Hàm ngẩng đầu nhìn cậu ta, im lặng, không biết phải làm sao.
Muốn hoàn thành nhiệm vụ thì phải về ký túc xá, nhưng muốn về thì phải liều lĩnh bị bại lộ thân phận mà phối hợp với Long Hưng cùng nhau trèo tường về trường.
Không thể mở miệng nói chuyện!
An Hàm lập tức hiểu ra điểm nhạy cảm của chuyện này.
Chỉ cần không mở miệng, vào lúc nửa đêm, cho dù bộ dạng giả gái hiện tại của hắn không hoàn hảo cho lắm, cũng đủ để che giấu dưới màn đêm mà trà trộn qua ải, huống chi Long Hưng bây giờ còn đang say rượu.
Nhưng nếu mở miệng, Long Hưng tuyệt đối sẽ nhận ra giọng nói của hắn.
Thế là hắn mím môi, gật đầu thật mạnh.
"Em gái, sao em không nói gì hết vậy?" Long Hưng khá là thắc mắc hỏi, "Em không lẽ bị câm à?"
Mày có biết nói chuyện không hả?
An Hàm vốn dĩ thật sự định dùng lý do bị câm để thoát thân, nhưng Long Hưng đã nói như vậy rồi, hắn mà dùng cái cớ này nữa thì có hơi cố ý quá.
Hắn không suy nghĩ nhiều, lùi lại một bước, vẫn giữ vẻ cảnh giác cẩn thận nhìn Long Hưng, ánh mắt lượn qua lượn lại trên hình xăm ở cánh tay Long Hưng và mái tóc húi cua kia.
Hắn cố gắng nhớ lại vẻ đáng thương sợ hãi của nữ chính trong phim ảnh lúc tình cờ gặp phải nhân vật phản diện, thậm chí còn lén véo vào phần thịt mềm bên hông mình, lập tức vành mắt cũng đỏ lên.
"Anh thật sự không phải người xấu!"
Long Hưng có hơi sốt ruột: "Không phải em muốn về ký túc xá sao? Vừa hay anh cũng không về được, hai chúng ta cùng nhau trèo tường cũng nhẹ nhàng hơn chút đúng không?"
Cậu ta nói chuyện có hơi líu lưỡi, đứng đó cũng loạng choạng không vững.
An Hàm do dự gật đầu.
Hắn cũng thực sự cần sự hỗ trợ của Long Hưng mới có thể về ký túc xá, trễ thế này rồi, bảo vệ trường sẽ không tốt bụng mở cửa đâu.
"An Hàm?"
Hắn vô thức ngẩng đầu, lại thấy Long Hưng đang tò mò đánh giá hắn, dọa hắn vội vàng quay đầu đi, giấu khuôn mặt vào trong bóng tối của đèn đường.
Tim đập thình thịch liên hồi, ngón chân cũng bấu chặt vào đế giày, cổ họng khô khốc, lúc này hắn đã bắt đầu suy nghĩ xem nên giải thích hành vi giả gái của mình với bạn cùng phòng như thế nào.
Hay là dứt khoát tuyên bố mình là biến thái luôn cho rồi? Dù sao bọn họ cũng sẽ không thấy bất ngờ.
"Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã thấy em trông rất giống bạn cùng phòng của anh, anh suýt nữa tưởng là nó nửa đêm chạy ra ngoài giả gái."
Long Hưng gãi gãi gáy, cười ngượng ngùng: "Em không phải là họ hàng của nó đấy chứ?"
"..."
"Sao em cứ im re mãi thế?" Long Hưng lẩm bẩm, xoay người đi về phía bức tường rào ở cổng sau trường, "Em qua đây, em giẫm lên người anh trèo lên trước, sau đó kéo anh."
An Hàm vội vàng tiến lên, lại thấy Long Hưng đã dựa lưng vào hàng rào, nửa ngồi xổm xuống.
"Cái này..."
Có lẽ là lớn tuổi rồi, hắn luôn cảm thấy hành động như vậy quá nguy hiểm, nếu là hồi nhỏ, hắn còn dám nhảy từ chỗ cao ba mét xuống.
"Nhanh lên." Long Hưng giục.
An Hàm hai tay nắm chặt hàng rào, cẩn thận đặt chân lên đùi của Long Hưng đang cong lên song song với mặt đất.
Cũng được, khá vững...
Ánh mắt Long Hưng lập tức bị đôi giày da nhỏ dưới chân cô gái thu hút, thuận theo đôi giày da nhìn lên trên, là mắt cá chân tinh xảo, bắp chân thon dài với đường cong ưu mỹ, tiếp đó là bắp đùi cân đối mập mạp, mang theo cảm giác đầy đặn tinh tế.
Cánh tay không thể tránh khỏi việc chạm vào đôi chân của An Hàm, cảm giác trơn mượt của tất đen khiến trái tim của kẻ FA từ trong trứng này rung động.
Đang lúc phân tâm, Long Hưng lại đột nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, ngẩng đầu lên nhìn, thì phát hiện An Hàm đã trèo lên trên, đang ngồi dạng chân trên đỉnh hàng rào nhìn cậu ta.
"Em kéo anh."
Cậu ta đứng dậy, nhảy mạnh một cái, hai tay bám vào hàng rào, nhưng sau khi say rượu thì không còn sức để tiếp tục trèo lên.
Tuy nhiên, An Hàm không quay đầu lại mà nhảy xuống khỏi tường rào rồi bỏ đi.
"Đệch! Em giúp anh một tay với!" Long Hưng nhìn bóng lưng ung dung rời đi ở phía bên kia hàng rào, gào thét, "Làm người không thể vong ơn bội nghĩa thế chứ!"
Giúp cái quỷ! Giúp mày vào rồi tao còn về ký túc xá kiểu gì!
