Hệ thống luôn muốn biến tôi thành con gái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15209

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 15

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 827

Tập 1 - Chương 15: 015. An Hàm quá đáng yêu

Theo sự hiểu biết hiện tại của An Hàm về hệ thống, cái thứ này tuyệt đối không thể dựa vào yêu cầu nhiệm vụ để phán đoán độ khó, mà phải dựa vào phần thưởng nhiệm vụ để phán đoán.

Huống hồ Gậy phép biến hình? Bộ biến hình của Ultraman à? Hình như cũng chẳng có tác dụng quái gì với hắn.

Thế giới này không có quái vật, không cần hắn ra tay.

Chẳng lẽ là gậy phép khác? Cái của Tiểu Anh thẻ bài đang dùng?

An Hàm lướt qua những thứ tương tự với gậy phép mà hắn biết trong đầu...

Không thể nào là gậy phép biến thân của pháp sư gái dùng đấy chứ? Kiểu như trong anime hai bím tóc nào đó?

"Mày sao thế?" Tô Bằng thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào mình, tưởng là đồ ăn vặt vừa nãy bị đổ dính vào người, cúi đầu kiểm tra khắp ống quần, vạt áo.

"Không, không có gì."

An Hàm lắc đầu.

Bất kể gậy phép dùng để làm gì, chỉ cần không thể biến đá thành vàng, thì tác dụng đối với hắn cũng không lớn.

Dù sao hắn cũng không biết phép thuật.

Nhưng nếu chọn điểm thuộc tính ngẫu nhiên, thì phải cần Tô Bằng giúp đỡ.

Mặc đồ nữ đi hẹn hò với bạn cùng phòng dưới sự chứng kiến của bạn bè... Rõ ràng lựa chọn này có độ khó lớn hơn đúng không? Cái này là muốn kéo giảm giới hạn xấu hổ của hắn thêm một bước nữa à?

"Mày giúp được gì?" Sắc mặt hắn dần đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hắn rất nghi ngờ nhận thức của mình về hệ thống có bị sai lệch không.

Theo nghĩa đen, nhiệm vụ từ chối Tô Bằng là dễ dàng nhất.

Tô Bằng cười đi theo An Hàm: "Mày còn chưa nói cho tao biết phải làm gì."

"Giả gái."

An Hàm cố nhịn cảm giác xấu hổ đang dâng lên, nhiệt độ cao do xấu hổ sinh ra khiến khuôn mặt hắn đỏ bừng trông vô cùng quyến rũ.

"Chuyện này à... Mày quả nhiên có sở thích giả gái đúng không?"

"Hoàn toàn không! Chỉ là xảy ra chút bất ngờ!"

Hắn cực lực phản bác: "Tao là người bình thường có thân thể và tâm lý khỏe mạnh!"

Tô Bằng cũng không đào sâu, suy nghĩ một lát, bất đắc dĩ nhún tay: "Mấy chuyện khác thì còn được, chứ giả gái thì nằm ngoài vùng hiểu biết của tao rồi."

"Hả?"

"Nhưng nếu mày muốn mặc đồ nữ, thì ít nhất cũng phải che cổ họng lại chứ?"

An Hàm vô thức sờ vào cổ họng mình, gật đầu vẻ trầm tư.

Mặc dù vì lý do hệ thống khiến thân hình hắn không còn quá gầy gò, nhưng yết hầu vẫn đặc biệt rõ ràng, nếu bị Long Hưng phát hiện, vậy thì cậu ta chắc chắn sẽ đặt câu hỏi.

"Vậy thì tao phải đi mua dây lụa hay thứ gì đó tương tự." Hắn lẩm bẩm.

【Đã hoàn thành nhiệm vụ, nhận được thuộc tính dung mạo +1, nhận thêm 5 điểm thiện cảm từ Tô Bằng】

Nhưng độ thiện cảm của Tô Bằng là làm sao tăng lên vậy?

Thắc mắc này nhanh chóng bị An Hàm gạt ra khỏi đầu, trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn.

"Còn gì nữa không?"

"Lông chân?"

Đây cũng là một vấn đề, tuy tất lụa đen có thể che đi lông chân nhiều nhất có thể, nhưng đó là trong môi trường tối, hơn nữa tất lụa hắn mua là loại mùa hè, không đủ dày dặn.

Sự giúp đỡ của Tô Bằng có thể giúp hắn hạn chế lộ sơ hở nhiều nhất có thể.

An Hàm khoác vai Tô Bằng, kéo cậu ta đi về phía khách sạn nhỏ mà hắn từng đến trước đó: "Đi! Làm quân sư cho tao!"

Dù sao lúc đó ở ban công cũng đã bị Tô Bằng thấy giả gái rồi, bây giờ giới hạn xấu hổ đã được điều chỉnh xuống, hắn lúc này không còn sợ hãi gì nữa.

"Vậy rốt cuộc mày giả gái là để làm gì?"

"Gặp anh Long một lần." Nhắc đến chuyện này, giới hạn xấu hổ vừa được điều chỉnh lại có vẻ không đủ dùng nữa rồi.

Cảm xúc vốn đã bình tĩnh lại của An Hàm lại bắt đầu bồn chồn.

Dù sao giả gái trở thành mối tình đầu của bạn cùng phòng, chuyện này nói thế nào cũng có chút quá vô lý.

"Long Hưng?"

"Lần giả gái trước... chính là lần mày thấy tao ở ban công, tao còn đụng phải anh Long ngoài trường, sau đó..."

An Hàm một tay che mặt: "Cậu ta thích tao từ cái nhìn đầu tiên rồi."

Tô Bằng im lặng, nhìn An Hàm với khuôn mặt đỏ bừng lan đến tận mang tai, không biết nên nói gì.

"Cậu ta còn chụp lén ảnh giả gái của tao, sau đó phát hiện cô gái cậu ta thích trông rất giống tao."

"Thêm Trần Tuấn Kiệt thêm dầu vào lửa, anh Long bắt đầu nghi ngờ cô gái cậu ta thích chính là tao giả gái."

An Hàm chỉ cảm thấy trải nghiệm của mình quá kỳ lạ.

"Nếu bị phát hiện thật sự là tao giả gái, thì tao xong đời rồi~" Hắn than vãn, nhưng lại đột nhiên lấy lại tinh thần, nắm chặt tay Tô Bằng, ánh mắt sáng rực hỏi, "Mày đánh lại anh Long không?"

Tô Bằng vô thức ngả người về phía sau kéo giãn khoảng cách với An Hàm, không chịu nổi ánh mắt mong chờ nhỏ bé kia của An Hàm: "Chắc chắn không đánh lại."

"Đệ tử à~ Tập gym nhiều vào, phải bảo vệ sư phụ mày chứ."

Mặt An Hàm vẫn đỏ bừng, nhưng miệng vẫn không nể nang chiếm hời, còn vỗ vỗ vai Tô Bằng, làm ra vẻ của một cán bộ lão thành.

"Mày vẫn nên lo nghĩ xem làm thế nào để lừa được Long Hưng đi."

"Cũng đúng."

Vẻ mặt hắn lập tức ủ rũ không ít, yếu ớt nói: "Mày đi mua giúp tao một cái khăn lụa, đến lúc đó buộc vào cổ."

"Cả tất lụa nữa, mua loại dày một chút."

"Mũ và khẩu trang thì sao? Có thể che mặt." Tô Bằng đề nghị.

An Hàm suy nghĩ một lát, lắc đầu: "Cố ý che mặt có vẻ hơi kiểu 'lạy ông tôi ở bụi này'."

Tóc giả đã có thể che bớt khuôn mặt rồi, hơn nữa lại là ban đêm, Long Hưng ngày nào cũng nhìn chằm chằm ảnh giả gái của hắn còn không thấy sơ hở gì, lần này chắc cũng vậy.

Đến khách sạn nhỏ lần trước, An Hàm phát hiện ánh mắt ông chủ nhìn mình có vẻ hơi không đúng.

Không nghĩ nhiều, hắn dẫn Tô Bằng vào phòng khách sạn.

"Mày đi mua đồ trước đi, tao thay đồ nữ." Hắn tỏ ra thẳng thắn, dù sao cũng đã bị Tô Bằng thấy giả gái một lần rồi, "Mua xong thì quay lại đây."

"Được thôi." Tô Bằng gãi đầu, thực sự không hiểu tại sao mình lại phải nhúng tay vào chuyện này.

Sao đột nhiên lại đi giúp người khác giả gái lừa đảo vậy?

Cậu ta đang định rời đi, nhưng An Hàm lại đột nhiên nắm chặt cổ tay cậu ta, quay đầu lại, lại thấy đôi mắt to đen láy kia đang nhìn chằm chằm vào mình.

Đôi mắt đen láy đó mang theo chút cầu xin và đáng thương, điều này khiến cảm giác bảo vệ trong lòng cậu ta bùng nổ một cách khó hiểu: "Yên tâm đi, tớ sẽ không nói ra ngoài đâu."

"Tớ muốn nói là, món mì lạnh nướng của cậu..."

Tô Bằng cúi đầu nhìn món mì lạnh nướng trên tay mình, cậu ta suýt chút nữa quên mất mình ra ngoài trường là để mua đồ ăn vặt.

"Dù sao cũng đổ rồi, vứt đi cũng phí đúng không?" An Hàm cười lấy món mì lạnh nướng, "Tao không chê đâu, vừa hay cũng đói rồi."

"Tao cũng không chê."

"Mày còn phải bận rộn nữa, dù sao cũng phải ra ngoài một chuyến, tiện thể mua thêm là được rồi."

An Hàm đường hoàng bưng món mì lạnh nướng đến trước bàn nhỏ trong khách sạn, phất tay xua đi: "Đi nhanh đi."

Tô Bằng bị chọc cười, chưa từng thấy ai được voi đòi tiên như thế.

"Mày không sợ tao nói bí mật mày là người có sở thích giả gái ra ngoài à?"

"Tao sai rồi, xin lỗi!" An Hàm lập tức cúi đầu, cúi lưng hai tay dâng món mì lạnh nướng, "Đại ca ăn đi."

"Cái thói gì vậy." Tô Bằng dùng khớp ngón tay gõ gõ vào đầu hắn, "Cầm lấy mà ăn đi, tao khoảng nửa tiếng nữa quay lại."

An Hàm ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, ngước nhìn cậu ta với vẻ ngoan ngoãn: "Được!"

Trước đây sao mình chỉ thấy tên này quá thần kinh, bây giờ lại cảm thấy cậu ta khá là đáng yêu nhỉ?

Tô Bằng lắc đầu, đi thẳng ra khỏi phòng.