Chương 1097: Không đủ biến thái, hạn chế tưởng tượng của bọn hắn...
Thực ra trận chiến ở đẳng cấp này bị ảnh hưởng bởi quá nhiều yếu tố, rất khó để nói trước được điều gì.
Nhất là mấy con quái vật cổ đại trong sương mù, thực lực của chúng mỗi con một khác, lại bị phong ấn nhiều năm nên chiêu trò thiên phú đều rất bí ẩn.
Như con Cửu Vĩ Hồ hôm nọ, đại khái nó thuộc hàng đại hung cấp cao, nhưng tiếc là thần trí điên loạn nên sức chiến đấu bị giảm đi đáng kể.
Lão gia tử suy ngẫm một lát rồi nói tiếp:
Nếu khiên cưỡng muốn so sánh, cứ lấy ba lão già ở nước ngoài làm tiêu chuẩn. Khế ước linh cấp truyền kỳ sẽ yếu hơn Thú Hoàng cùng cấp. Phải hai con mới hơi áp chế được một con Thú Hoàng, còn muốn giết được nó thì ít nhất cần năm con, chưa kể còn phải hội tụ đủ yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa.
Thì ra là thế...
Trần Thư gật đầu, coi như đã hiểu sơ qua. Anh cũng chú ý tới việc lão gia tử lấy ba vị truyền kỳ còn lại làm thước đo, nghĩa là thực lực của cụ không phải hạng mà ba người kia có thể sánh bằng?
Được rồi, nếu thực lực của cháu tới được bước đó, tự nhiên cháu sẽ có cái nhìn rõ ràng thôi.
Lão gia tử cười bảo: Nếu không còn việc gì thì nhóc con cứ về Lam Tinh mà đợi, ta còn phải chuẩn bị cho kế hoạch giăng câu của mình.
...
Trần Thư méo mặt, cụ đúng là kiểu người vì đại cuộc mà sẵn sàng làm mồi câu cá...
À, còn một việc nữa!
Anh vội vàng hỏi: Nhiệm vụ lúc trước bên chính quyền giao cho cháu, một con quân vương bạch ngân đổi được mười vạn điểm tích lũy Hoa Hạ, lời đó còn tính chứ cụ?
Tất nhiên rồi!
Lão gia tử gật đầu: Cháu cứ đến các cơ quan chức năng mà đổi, còn vật liệu quân vương thì bên đó sẽ thu mua theo giá cao nhất.
Vậy thì tốt quá.
Trần Thư cười hì hì, chỉ cần lão gia tử gật đầu thì chắc chắn không có gì trục trặc.
Còn nữa, cháu có thể đổi bảo vật từ chỗ cụ không? Đồ trong kho của chính quyền thực sự không hợp với cháu lắm...
Hử?
Lão gia tử hơi ngẩn ra, rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý:
Đồ của ta không rẻ đâu, cháu chắc chắn chứ?
Không sao ạ, đắt mấy cũng được.
Trần Thư gật đầu lia lịa, giờ anh đang nắm trong tay bốn trăm tỷ, chỉ sợ không có bảo vật để mua thôi. Đúng như ai đó từng nói: Tiền không mất đi, nó chỉ chuyển từ túi mình sang túi người khác dưới một hình thức khác mà thôi...
Được, nếu muốn thì cứ đến tìm ta!
Lão gia tử gật đầu rồi nhắc thêm: Sẵn tiện nói luôn, hai khối chân bảo lúc nãy, giá ta bán là sáu mươi tỷ một khối.
? ? ?
Người Trần Thư run lên, tâm hồn mong manh của anh bắt đầu rối loạn.
Cụ đùa à? Dù là chân bảo hệ không gian đi nữa, đắt thì cũng phải vừa vừa thôi chứ, làm gì mà cắt cổ thế này!
Đại lão ơi, giá thị trường của chân bảo hoàng kim chỉ có mười tỷ thôi mà.
Ta biết chứ.
Lão gia tử thản nhiên: Nhưng ta không quan tâm đến thị trường.
...
Trần Thư méo mặt, mẹ kiếp, đây chẳng phải là cửa hàng đen chính hiệu sao?
Có câu gọi là hàng hiếm thì đắt.
Lão gia tử cười tủm tỉm: Thị trường thế nào không liên quan đến ta, nếu cháu thấy đắt thì cứ đi tìm bộ ngành liên quan mà khiếu nại ta nhé.
...
Vẻ mặt Trần Thư đờ đẫn, ngành nào mà dám quản cụ chứ?
Thực tế thì trên khắp Lam Tinh, có lẽ chỉ lão gia tử mới sở hữu những bảo vật này, nên cụ thích hét giá bao nhiêu mà chẳng được.
Thôi được rồi...
Trần Thư cúi đầu, dù sao thì cũng đã mở được quyền đổi đồ từ chỗ lão gia tử. Anh tính toán một hồi rồi quay người rời đi.
Lão gia tử nhắc với theo:
Trong túi không có vài trăm tỷ thì tốt nhất đừng đến tìm ta nhé.
Dạ.
Trần Thư gật đầu, bóng lưng anh dần khuất xa.
Cái thằng nhãi này...
Đôi mắt sâu thẳm của lão gia tử hiện lên vẻ suy tư, đây là đứa cấp hoàng kim đầu tiên dám tìm cụ để đổi bảo vật.
Haiz, lại bắt đầu nuôi thêm một con thú ngốn vàng rồi.
Bảo vật của cụ tuy nhiều nhưng qua bao năm qua, mỗi một thế hệ cường giả đỉnh cao đều do cụ đích thân bồi dưỡng nên cũng tiêu hao rất lớn. Giờ cụ phải định giá cao một chút, nếu không chẳng mấy chốc mà sạch kho.
Với cụ, điểm tích lũy Hoa Hạ chẳng có ý nghĩa gì, cụ mở kho cũng chỉ vì muốn bồi dưỡng thế hệ sau mà thôi.
Ánh mắt lão gia tử đầy vẻ mong chờ, cụ lẩm bẩm:
Hy vọng nhóc con có thể làm nên chuyện, phá vỡ xiềng xích để trở thành truyền kỳ...
Tại Lam Tinh,
Haiz, đại chiến xảy ra mà chẳng liên quan gì đến mình, lại thành kẻ lông bông ngoài đường rồi...
Trần Thư lắc đầu, giờ không thể đi săn quân vương bạch ngân được nữa vì đã bị Thú Hoàng để mắt tới. Lần trước chỉ là phân thân thôi còn dễ thở, chứ lần tới chắc chắn chúng sẽ ra tay cực nặng. Mà đám người Tần Thiên lại không có ở đây, một mình anh không gánh nổi.
Thôi thì cứ đến cơ quan chức năng đổi điểm tích lũy cái đã.
Trần Thư cưỡi Slime, phi thẳng đến trụ sở Ngự Long Vệ tỉnh Nam Thương.
...
Làm ơn cho tôi nhận thưởng nhiệm vụ với.
Trần Thư tìm đến người phụ trách cao nhất, thuận lợi làm thủ tục nhận thưởng.
Số tiền quá lớn nên cần chút thời gian để chuyển vào tài khoản, cậu đợi một lát.
Vị bộ trưởng phụ trách cười niềm nở nhưng trong lòng thì chấn động vô cùng. Bốn mươi mốt con quân vương, cái thằng này đúng là hung thần mà!
Không sao, tôi ra sảnh đợi cũng được.
Trần Thư cười rồi đi ra sảnh tầng một. Anh đặt điện thoại lên bàn một cách thản nhiên, bên cạnh là một cái loa phóng thanh cỡ lớn.
Hử?
Vị bộ trưởng địa phương ngơ ngác, không hiểu anh định làm gì. Nhưng rất nhanh sau đó, ông đã hiểu ra.
Một âm thanh cực lớn vang dội khắp sảnh:
Ting! Tài khoản của quý khách vừa nhận được bốn triệu một trăm ngàn điểm tích lũy Hoa Hạ!
...
Đám Ngự Long Vệ và các ngự thú sư đi ngang qua đều đồng loạt nhìn lại với ánh mắt kinh hoàng. Mẹ kiếp, anh tự điền thêm con số vào tài khoản đấy à?
...
Khóe miệng vị bộ trưởng giật giật, cái thằng này đúng là thích làm màu...
Trần Thư hài lòng thu loa lại, dùng chiêu thuấn di biến mất khỏi chỗ đó để về nhà.
Bố mẹ không có nhà à?
Trần Thư hơi ngẩn ra, rồi anh đi vào phòng, chuẩn bị xử lý đống chiến lợi phẩm. Anh mới chỉ đổi điểm thưởng nhiệm vụ chứ chưa bán vật liệu quân vương, vì có những thứ vẫn còn dùng được.
Đột phá trước đã...
Trước mặt Trần Thư là bốn mươi mốt viên trân châu ngự thú của cấp quân vương, viên nào viên nấy đều chứa đựng linh lực dồi dào.
Tiếc là chỉ ở cấp bạch ngân, không biết có đủ không đây...
Trần Thư thở dài, nếu đây là cấp hoàng kim thì chắc chắn anh có thể lên được hoàng kim nhị tinh.
Nếu không đủ thì lại tìm lão gia tử mà đổi, đến Lăng Trần còn lên được tam tinh rồi, mình cũng phải nhanh lên mới được.
Anh dồn hết đống trân châu nuốt một hơi, sau đó gọi Không Gian Thỏ ra bảo vệ, còn mình thì nhắm mắt tập trung tu luyện.
Nếu cảnh này để người khác nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ gào lên: Đúng là đồ vô nhân tính!
Dùng trân châu ngự thú bình thường để tu luyện đã là hạng phá gia chi tử rồi, vậy mà không ai ngờ nổi lại có kẻ dùng hẳn trân châu của quân vương để thăng cấp.
Đúng là cái sự biến thái của anh đã vượt xa trí tưởng tượng của bọn họ...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
