Chương 291: Xin lỗi học tỷ, giới tính chúng ta không hợp
"Các học tỷ nhãn quang thật chuẩn, tôi đúng là chưa từng tự tay giết qua hung thú nào cả."
Trần Thư nhếch mép cười, gãi gãi đầu nói: "Tôi thấy dùng đạn hạt nhân thì thoải mái hơn nhiều..."
"???"
Ba cô nàng ngẩn người, có chút không hiểu mô tê gì. Cái gì mà đạn hạt nhân cơ?
"Được rồi, đi nhà thi đấu Ngự Thú thôi!"
Phương Tư lắc đầu. Dám coi Trần Thư là lương dân thì đúng là ba cô đồng đội của chị quá mức đơn thuần rồi...
Năm người vừa đi vừa nói cười, rời khỏi tòa nhà dạy học hướng về phía nhà thi đấu Ngự Thú. Kiều Nguyệt chớp mắt hỏi: "Trần Thư học đệ, cậu thật sự mới tốt nghiệp cấp ba sao?"
Ninh Thanh Di thì quan sát một lượt, không khỏi cảm thán: "Khủng khiếp thật đấy, trước khi vào đại học đã đạt cấp Hắc Thiết, quả thực là quốc bảo rồi."
"Chị Phương Tư, không phải chị nhường suất vào phòng tu luyện của trường cho cậu ấy đấy chứ? Đã nhiều năm rồi không có học sinh cấp ba nào tự mình đột phá được đâu."
Ba người cùng nhìn về phía Phương Tư với ánh mắt nghi ngờ. Phương Tư day day trán nói: "Ba đứa bây ngốc à, cái đó là vi phạm quy định, chị cũng không muốn bị khai trừ đâu."
Bây giờ có hai cách để đột phá cấp Hắc Thiết: một là mượn phòng tu luyện đặc thù của các trường đại học, hai là dựa vào chính mình tới đột phá. Sinh viên đa phần dùng phòng tu luyện, tuy việc này sẽ khiến sau này đột phá xuất hiện bình cảnh, nhưng nếu cứ chậm chạp không đột phá, kéo đến tuổi tác cao thì con đường ngự thú cũng sẽ càng khó khăn hơn.
Cân nhắc lợi hại, bọn họ đương nhiên đều sẽ lựa chọn sử dụng phòng tu luyện đặc thù. Còn những Ngự Thú Sư ngoài xã hội không thể sử dụng phòng tu luyện của trường, có khi ba bốn mươi tuổi mới lên được Hắc Thiết, thành tựu cả đời cũng chỉ dừng lại ở đó.
Sở dĩ các trường đại học không mở phòng tu luyện cho học sinh trung học là để đảm bảo tính công bằng cho kỳ thi đại học. Nếu con em của những kẻ có quyền thế dù thiên phú kém nhưng vẫn dùng phòng tu luyện để cưỡng ép lên Hắc Thiết, thì dù là thiên tài cấp cơ sở cũng không thể đánh bại nổi hắn. Lúc đó kỳ thi thực chiến sẽ loạn cào cào, không thể sàng lọc được nhân tài thực sự.
Ninh Thanh Di cười hì hì: "Bọn em đùa chút thôi mà, tại chưa thấy thiên tài bao giờ ấy."
Kiều Nguyệt tán thành gật đầu: "Tôi dám cá, Trần Thư học đệ tuyệt đối mạnh hơn cái tên 'thánh giả vờ' kia!"
"Thánh giả vờ?" Trần Thư hơi ngẩn ra hỏi.
Phương Tư giải thích: "Là Lăng Trần ấy, suốt ngày để cái đầu tóc đỏ, không phải đang giả vờ thì cũng là đang trên đường đi giả vờ."
"..."
Trần Thư sờ cằm, thầm nghĩ phải tìm cơ hội thỉnh giáo một chút mới được.
Đúng lúc này, Lục Chỉ Ngưng – cô nàng có nốt ruồi duyên – sáp lại gần, cười nói: "Trần Thư học đệ, cậu chưa có bạn gái đúng không? Cậu thấy học tỷ thế nào?"
"?"
Phương Tư định lên tiếng thì Trần Thư đã nhanh hơn một bước.
"Học tỷ, tôi có thể xem căn cước công dân của chị một chút không?"
"Hả? Xem căn cước làm gì?" Lục Chỉ Ngưng hơi khựng lại, đầu óc xoay không kịp. Cô bản năng lấy thẻ căn cước ra đưa cho Trần Thư. Dù là ảnh thẻ nhưng trông cô vẫn rất thanh tú, nhất là nốt ruồi duyên nơi khóe miệng khiến người ta không khỏi xao xuyến.
Trần Thư xem qua một lượt, nghiêm túc nói: "Xin lỗi học tỷ, số cuối căn cước của chị là số chẵn, còn của tôi là số lẻ, chúng ta không hợp nhau!"
"???"
Bốn cô nàng cùng nhìn hắn, hoàn toàn mộng bức. Đây là cái lý do quái quỷ gì thế này?!
Một lúc sau...
"Thôi dẹp đi!" Lục Chỉ Ngưng khóe miệng giật giật, giật lại thẻ căn cước. Đã là nữ thì số cuối căn cước chẳng phải đều là số chẵn sao? Người khác từ chối vì tính cách không hợp, còn tên súc sinh này hay rồi, trực tiếp bảo là giới tính không hợp!
Kiều Nguyệt vẻ mặt quái dị hỏi: "Không lẽ cậu thích nam..."
"Nói nhảm gì thế! Vừa rồi chỉ đùa chút thôi."
Trần Thư bình thản nhún vai nói: "Thực ra yêu cầu của tôi đơn giản lắm, ai có thể dùng túi phân trùm kín lấy tôi, tôi liền thích người đó."
Ngay cả cái đầu của tôi mà các chị còn không trùm nổi, thì lấy cái gì trùm lấy trái tim tôi?
"Cái gì cơ? Túi phân?" Ba cô nàng ngơ ngác, chưa từng nghe đến vật này bao giờ.
"Bớt nói nhảm đi!" Phương Tư lườm hắn một cái. Với bản năng của tên tội phạm này, cả thế giới chắc chẳng ai dùng túi phân trùm được hắn đâu.
...
Năm người đi tới nhà thi đấu Ngự Thú khổng lồ của Học phủ Hoa Hạ. Đội ngự thú của Phương Tư có một sân đấu riêng biệt.
"Nói qua một chút về hành động săn bắt lần này nhé!" Năm người ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt đều trở nên nghiêm túc.
Kiều Nguyệt lấy ra một chiếc máy tính xách tay chỉ nhỏ tầm một gang tay, trông cực kỳ tinh xảo.
"Cái này thì xem thế nào được?!" Trần Thư há hốc mồm. Hắn nheo mắt lại hết cỡ, dựa vào thị lực cấp Hắc Thiết mà cũng chỉ nhìn thấy mờ mờ.
"Cậu ngốc à!" Phương Tư lắc đầu, chỉ về phía trước.
Trên không trung xuất hiện một màn hình ảo treo lơ lửng, hiển thị toàn bộ thông tin từ máy tính.
"Móa, xịn xò vậy sao?!" Trần Thư trợn tròn mắt như kẻ chưa từng thấy sự đời.
Kiều Nguyệt liên tục thao tác trên màn hình ảo, trông cực kỳ đậm chất công nghệ. Phương Tư giải thích: "Sản phẩm nghiên cứu của Học phủ Hoa Hạ đấy, cậu muốn thì có thể dùng học điểm để đổi."
"Được rồi, Tiểu Kiều, nói qua về dị không gian lần này đi!"
Kiều Nguyệt gật đầu, ngón tay lướt nhanh. Thông tin hiện ra:
Dị không gian: Đầm Lầy Hoạt Mộc.
Cấp độ: Cấp Nguy Hiểm.
Hung thú sinh sống: Bọ Cạp Kịch Độc, Đại Ếch Xanh, Quỷ Đằng Độc...
Bảo vật: Thiên Độc Hoa, Thất Tinh Thảo, Hạt Giống Mộc Lục...
Hung thú Quân Vương: Chưa rõ! Nghi vấn là song thuộc tính Gỗ - Độc, mang theo chân bảo tương quan!
Lưu ý: Môi trường khắc nghiệt, có chướng khí, đầm lầy giăng lối. Cấp bậc dưới Hắc Thiết và khế ước linh không có khả năng bay lượn cấm vào!
Cả năm người đều tập trung cao độ quan sát. Trần Thư nhướng mày, cái tên dị không gian đã cho thấy nó không hề đơn giản. Khoảng cách giữa cấp Nguy Hiểm và cấp Phổ Thông không chỉ nằm ở đẳng cấp hung thú, mà môi trường tồi tệ cũng là yếu tố không thể coi thường.
Lục Chỉ Ngưng nghiêm giọng hỏi: "Chị Phương Tư, lần này chúng ta định săn ở đây sao?"
【 Đầm Lầy Hoạt Mộc 】 thuộc hàng khó trong số các dị không gian cấp Nguy Hiểm. Nhất là lũ hung thú hệ Thực Vật, chúng là cơn ác mộng của vô số đội ngự thú, chỉ cần một chút sơ sẩy là cả đội sẽ bị diệt sạch.
Ninh Thanh Di cũng lo lắng: "Nhất là khi A Linh hiện giờ không có ở đây, đội hình chúng ta..."
Người tìm hiểu thông tin trước là Phương Tư và Kiều Nguyệt, cả hai cũng không ngờ lại là dị không gian này. Ninh Thanh Di tuy không nói rõ, nhưng rõ ràng là cô cho rằng Trần Thư không thể bằng được đồng đội cũ, không chỉ về thực lực mà còn là kinh nghiệm thực chiến và sự phối hợp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
