Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

91 1826

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

303 12358

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

(Đang ra)

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

연습용더미

…Ít nhất thì, có vẻ như sẽ không nhàm chán đâu.

8 17

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

236 913

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

755 12347

Chương 1001-1200 - Chương 1081: Trần Thư giết điên rồi

Chương 1081: Trần Thư giết điên rồi

"Cảm ơn hiệu trưởng, vậy em triển luôn đây!"

Trần Thư cười hắc hắc không ngừng. Đã có bảo đảm của Tần Thiên, anh chẳng còn gì phải lo lắng. Hiện tại điều duy nhất cần để tâm chính là thời gian có chút gấp rút.

Long Uyên Thú Hoàng chắc chắn sẽ không để yên cho anh săn giết Quân Vương, nhưng lúc này chúng đang bận bịu vây công Long Uyên Thành, tạm thời chưa rảnh tay để ý đến một "con kiến hôi" như Trần Thư.

"Đại Lực, cái món 'canh gà độc tâm hồn' của ông còn dùng được mấy lần nữa?"

"Cái gì cơ? Canh gà độc tâm hồn?"

"Thì là cái thứ dẫn dụ Quân Vương ấy." Trần Thư liếc nhìn bạn mình: "Dùng tim khế ước linh cấp Vương nấu ra, chẳng phải là canh độc cho tâm hồn sao?"

"..." Trương Đại Lực cạn lời với cách đặt tên của anh. Cậu suy nghĩ một chút rồi đáp: "Đại khái còn đủ để thu hút thêm hai đến bốn con Quân Vương nữa..."

Dù món canh này hiệu quả cực mạnh, nhưng vẫn cần thời gian và cả vận khí, dù sao dị không gian cũng rộng lớn vô cùng.

"Hơi thiếu nhỉ..."

Trần Thư nhíu mày. Anh vốn định gọi cho Tần Thiên, nhưng nhớ ra đối phương đang bận nên quay sang gọi cho Liễu Phong.

"Alo, thầy Liễu ạ."

"Trần Thư? Anh bạn nhỏ ở lì trong dị không gian lâu như thế, giờ mới nhớ ra gọi cho tôi à?"

"Thì em có việc cần thầy giúp mà..." Trần Thư cười hì hì, chẳng thèm giấu diếm.

"Ồ? Cậu mà cũng có việc không làm được sao?" Liễu Phong ngẩn người, bản năng dâng lên một sự cảnh giác. Với thực lực của Trần Thư bây giờ, hầu như những việc cấp Vương làm được thì anh đều làm được.

"Học sinh đang gặp khó khăn thật mà." Trần Thư thở dài, giọng điệu trở nên do dự: "Là... cái đó... em..."

"Có gì thì nói mau, lấp lửng cái khỉ gì!" Liễu Phong nhíu mày: "Nếu trong khả năng của tôi thì tôi giúp."

Ông không dám hứa chắc, nhỡ đâu là việc mình cũng chịu chết thì chẳng phải tự đào hố chôn mình sao?

"Thầy chắc chắn làm được!" Trần Thư khẳng định chắc nịch, không do dự nữa: "Chuyện là... liệu có khả năng nào thầy cho em xin trái tim khế ước linh của thầy không?"

"???"

Liễu Phong chết lặng tại chỗ, thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm. Đây là lời của con người nói với nhau sao?

"Alo? Thầy Liễu?" Trần Thư thấy bên kia im lặng liền vội vàng hỏi.

Mãi một lúc sau, Liễu Phong hít sâu một hơi, gằn giọng: "Tự cậu thấy đây có phải lời con người nên nói không?"

"..." Trần Thư gãi đầu: "Yêu cầu này... có chỗ nào không hợp lý ạ?"

"Ừ, không có, hoàn toàn hợp lý." Liễu Phong cười quỷ dị: "Được, cậu cho thầy cái địa chỉ, thầy mang qua tận nơi cho cậu."

"Thật ạ? Dễ dàng thế sao?" Trần Thư ngẩn ra, rồi bồi thêm một câu: "Thầy ơi, em cần không nhiều đâu, tầm bốn năm cái là được ạ."

"..." Sắc mặt Liễu Phong cứng đờ. Mẹ kiếp, ta tổng cộng chỉ có năm con khế ước linh thôi đấy!

"Nhưng giá không rẻ đâu, cậu chịu được không?"

"Không thành vấn đề! Bất kể là tích phân Hoa Hạ, tiền mặt hay tài nguyên ngự thú, em có tất!"

"Thật ra thầy lấy rẻ thôi..." Liễu Phong mỉm cười: "Chỉ cần một thứ."

"Thứ gì ạ?"

"Tro cốt của cậu."

"..." Khóe miệng Trần Thư giật giật. Quả nhiên đời không như là mơ. Anh nghiêm túc lại, hỏi: "Nói thật đấy thầy Liễu, có kênh nào kiếm được thứ này không?"

Đừng nói là Liễu Phong không muốn, dù ông có muốn thì Lão gia tử chắc chắn cũng không tha cho Trần Thư nếu dám động vào khế ước linh của giảng viên...

"Cậu cần thứ đó làm gì? Đói bụng à?" Liễu Phong thực sự không hiểu nổi nó có tác dụng gì.

"Có tác dụng lớn ạ." Trần Thư không giải thích chi tiết, định bụng sẽ tạo một bất ngờ lớn cho mọi người.

"Chuyện này à..." Liễu Phong trầm tư: "Kho hàng chính thức của chúng ta không có, nhưng nước ngoài thì có thể."

"Nước ngoài? Giờ bên đó đang chiến tranh liên miên, vẫn còn giao thương sao?"

"Càng loạn lạc thì người làm ăn càng nhiều." Liễu Phong thản nhiên nói: "Lợi nhuận lúc này không phải thời bình có thể so sánh được."

"Vâng..." Trần Thư hiểu ra: "Thầy có mối không?"

"Có, để tôi hỏi giúp cho. Nhưng giá sẽ rất đắt, cậu chuẩn bị tâm lý đi."

"Được ạ, giá cả không quan trọng."

Một quả tim có thể giúp anh săn thêm ít nhất năm, sáu con Quân Vương Bạch Ngân, đó là số tiền hàng chục tỷ tệ. Hơn nữa, tim khế ước linh cấp Vương thực chất tác dụng không quá lớn, giá sẽ không đến mức không tưởng.

"Thứ cậu cần là tinh hoa huyết nhục của khế ước linh đúng không?" Liễu Phong đoán: "Có những loài không có tim đâu."

"Không tim á?"

"Cái con Tiểu Tinh Linh của cậu chẳng phải là loại vô tâm vô tính đó sao?"

"..." Trần Thư nhìn cái con ác bá dị giới kia, Liễu Phong nói cũng không sai.

"Đại Lực, ông cần tinh hoa khế ước linh đúng không?" Thấy Đại Lực gật đầu, anh mới chốt hạ với Liễu Phong.

"Được rồi, có tin tức tôi sẽ báo lại." Nói xong, Liễu Phong cúp máy.

"Đi thôi Đại Lực!" Trần Thư đã khóa chặt mục tiêu Quân Vương tiếp theo.

Một tháng chậm rãi trôi qua.

"Cảnh báo: Siêu Tinh Quốc – thế lực tầm trung đầu tiên trên thế giới đã bị hung thú công phá. Các cường giả trong nước đang dẫn theo người dân tản mát lánh nạn..."

"8 giờ sáng nay, bậc thầy truyền kỳ của Liên minh Tự do một lần nữa đại chiến với ba Thú Hoàng, thương vong chưa rõ..."

"70% hải vực Lam Tinh đã bị hung thú chiếm đóng, đề nghị các Ngự Thú Sư ra ngoài chú ý an toàn!"

Tin tức tại Hoa Quốc liên tục cập nhật về cuộc đại khủng hoảng toàn cầu. Khi từng thế lực sụp đổ, mọi người mới nhận ra lần này hung thú đến cực kỳ hung hãn. Tin tốt duy nhất là các quốc gia lớn vẫn đang trụ vững, đặc biệt là bốn cường quốc cho thấy thực lực đáng nể, khiến nhân loại an tâm phần nào.

Nền tảng ngàn năm giúp họ không chỉ giữ vững cục diện mà còn manh nha xu hướng phản công. Tuy nhiên, khi các nước nhỏ bị tiêu diệt, hung thú sẽ được giải phóng thêm nhiều chiến lực, lúc đó các nước lớn sẽ đối mặt với thách thức nghiêm trọng hơn.

Người dân Hoa Quốc đi trên phố không còn vẻ thong dong như trước, trong lòng ai cũng trĩu nặng.

"Haiz, sao cảm giác như tận thế đến nơi rồi ấy?"

"Đừng lo quá, hung thú bây giờ còn không dám bén mảng đến biên giới mình, chứng tỏ chúng ta vẫn 'cứng' lắm."

"Đúng vậy, nếu chúng dám lấn tới, chúng ta dẹp luôn chủ nghĩa nhân đạo, phái Tội phạm ca đi là xong..."

"Chuẩn! Có khi hung thú đang kiêng dè cậu ấy đấy chứ?"

"Tốt nhất là đừng động đến cậu ấy. Nếu cậu ấy không nể nang gì mà ném bom hạt nhân loạn xạ, Lam Tinh chưa chắc đã bị hung thú hủy diệt, mà bị hủy diệt bởi cậu ấy mất..."

Dù lòng nặng nề, nhưng ít nhất họ không phải lo lắng về vấn đề sinh tồn. Chỉ riêng điểm này đã đủ để họ tự hào khi sống ở Hoa Quốc.

Và ngay lúc mọi người đang bàn tán về Trần Thư, thì "ông tướng" này đã thực sự giết đến mức phát điên rồi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!