Chương 1279: Cho ngươi nha chỉnh điểm Thú Hoàng tới
"?! "
Trần Thư cùng nam tử trung niên gần như đồng thời biến sắc, trong lòng đều phát giác được điềm chẳng lành!
Sưu ——
Thỏ phản ứng cực nhanh, một cái thuấn di liền mang theo Trần Thư cưỡng ép rời khỏi tại chỗ. Nhưng gã trung niên kia lại chậm nửa nhịp, hơn nữa gã không có kỹ năng thuấn di nào, chỉ kịp gia trì cho bản thân mấy đạo phòng ngự. Đang lúc gã định rút lui thì đã bị ngăn cản.
Chỉ thấy xung quanh gã dâng lên từng trận kim quang chói mắt khiến người ta khó mà nhìn thẳng. Một đạo lao tù màu vàng nháy mắt xuất hiện, vây chặt gã tại chỗ.
Rầm rầm rầm!
Khế ước linh của gã tung ra đủ loại kỹ năng nhưng không thể lay động lao tù nửa phân.
"Là ai?!" Nam tử mặt mũi đại biến, không ngờ đạo lao tù này lại có cường độ cao như vậy, thậm chí vượt xa Vương cấp tam tinh!
"Trộm tài nguyên ở Viêm Đảo của giáo hội ta còn chưa đủ, còn dám tới nhòm ngó đồ của ta?"
Đúng lúc này, từ xa xuất hiện một lão nhân mặc đại bào màu vàng, tóc trắng xóa, tay cầm quyền trượng, tỏa ra uy nghiêm cực lớn! Trong chớp mắt, lão nhân đã tới trước mặt nam tử bị vây hãm, lạnh lùng nói:
"Vương Lãnh, ngươi có chút quá tham lam rồi đấy!"
"Ngươi?!" Trung niên nam tử kinh hãi, trừng mắt nhìn lão nhân, dường như đã nhớ ra điều gì đó.
"Chết đi!"
Lão nhân phất tay, lao tù màu vàng xung quanh nam tử nháy mắt rực sáng như một vầng mặt trời.
Rầm rầm rầm!
Năng lượng dao động cực hạn khủng bố, bên trong truyền ra những tiếng nổ khiến người ta da đầu tê dại. Nam tử lập tức triệu hoán khế ước linh, không dám giữ lại chút nào. Gã tuy chỉ là Vương cấp nhất tinh nhưng năng lực bảo mệnh rất mạnh, bằng không đã chẳng thể đảm nhận vai trò mấu chốt để nẫng tay trên tài nguyên.
Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, từ trong lồng giam đã truyền ra tiếng khế ước linh kêu rên thảm thiết. Lão nhân gương mặt thản nhiên nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn thích sát. Lát sau, kim quang ảm đạm, lộ ra nam tử bên trong.
Gã trung niên mặt mũi trắng bệch, thất thần như mất trí, miệng không ngừng lẩm bẩm. Bên cạnh gã là năm cái xác khế ước linh đã chết bất đắc kỳ tử, không còn chút sinh mệnh khí tức nào.
"Ngươi?!" Nam tử sợ hãi hét lên: "Ngươi đã bước ra bước kia rồi sao?!"
Dù gã chỉ có thực lực Vương cấp nhất tinh, nhưng ngay cả Ngự Thú Sư Vương cấp tam tinh cũng không thể nghiền ép gã đến mức này. Lão nhân mỉm cười không đáp, một vệt kim quang bắn mạnh tới xuyên thấu cơ thể nam tử.
Một Ngự Thú Sư cấp Vương cứ thế ngã xuống!
Lúc này, đôi mắt thâm thúy của lão nhân nhìn về một hướng khác, như xuyên thấu khoảng cách vạn mét. Trần Thư đang quan sát bỗng rùng mình, theo bản năng thuấn di rời đi, né tránh ánh mắt của lão.
"Chạy nhanh thật đấy..." Lão nhân có chút bất đắc dĩ, lẩm bẩm: "Chẳng trách có thể trở thành tử địch của giáo hội ta!" Lão biết dù mình có ra tay cũng không giữ chân nổi Trần Thư nên mặc kệ cho anh rời đi.
"Thế đạo hỗn loạn, hạng người nào cũng dám nhòm ngó tài sản của giáo hội..." Lão nhân nhìn về chiến trường hỗn loạn phía trước, đôi mắt lạnh lùng bùng lên sát ý ngập trời!
Oanh!
Quyền trượng trong tay lão mạnh mẽ nện xuống đại địa. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng chân trời, toàn bộ chiến trường như bị ấn nút tạm dừng. Dù là người của giáo hội, hung thú, hay bốn kẻ gây rối lúc trước đều ngừng tay, đồng loạt nhìn về phía lão nhân.
"Giáo hoàng đại nhân!" "Giáo hoàng đại nhân!"
Thành viên giáo hội vây quanh, ánh mắt đầy vẻ kích động. Họ không ngờ người mạnh nhất giáo hội lại đích thân đến tiếp ứng, nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Ngược lại, bốn kẻ kia sắc mặt đại biến, nhất là khi thấy xác gã trung niên, tim chúng run bắn lên. Giây tiếp theo, cả bốn nháy mắt bỏ chạy theo các hướng khác nhau!
Quyền trượng của lão nhân bỗng bay ra, hóa thành một con đại long màu vàng lao thẳng tới một tên trong số đó. Trong chớp mắt, tên đó bị bắt kịp, dù khế ước linh liên tục ra chiêu nhưng chênh lệch quá lớn, gã nhanh chóng biến thành một cái xác không hồn. Ba tên còn lại thấy vậy càng điên cuồng chạy trốn.
Lúc này, hai vị giáo chủ Vương cấp tam tinh đồng loạt ra tay, mỗi người khóa chặt một kẻ và ngăn cản thành công. Chỉ trong chốc lát, cả bốn kẻ quấy rối đều đền tội, không một ai thoát thoát. Màn máu me này khiến đám hung thú sợ hãi tột độ, liều mạng tháo chạy ra xa.
Lão nhân liếc nhìn rồi không để ý đến đám hung thú nữa. Bốn kẻ kia không có hậu đài nên lão có thể không kiêng dè ra tay, nhưng hung thú cấp Vương thường có Thú Hoàng che chở phía sau.
"Giáo hoàng... ngài đột phá rồi sao?!" Đại chủ giáo Viêm kinh ngạc hỏi, vì có thể dễ dàng xử lý bốn người như vậy thì không phải cùng cấp có thể làm được. Những người còn lại cũng mang vẻ mặt cuồng nhiệt nhìn sang. Trong thời loạn này, cấp Truyền Kỳ mới là chỗ dựa thực sự của một thế lực!
"..." Nhìn ánh mắt nóng bỏng của mọi người, lão nhân thản nhiên lắc đầu: "Không dễ như vậy đâu, ta vẫn là Vương cấp, chỉ là có chút khác biệt so với các ngươi... Tuy nhiên, nếu cho ta thời gian, cơ hội là có!"
Giáo hoàng mỉm cười, nói tiếp: "Tiểu Viêm, Tiểu Quỳ, linh hồn khế ước linh dưới đất sắp tan biến rồi, hai người mau hấp thụ đi. Nếu giáo hội có thêm vài vị Vương cấp tam tinh, chúng ta mới có thể đứng vững trong thời loạn này!"
Hai vị giáo chủ nghe xong phấn khởi hẳn lên, lập tức thu lấy linh hồn của đám khế ước linh Vương cấp. Những người còn lại đều mang vẻ hâm mộ.
"Được rồi, rời khỏi Liên Minh Tự Do trước đã, nơi này không an toàn!" Giáo hoàng phất tay, nhìn về phía sâu trong liên minh với vẻ kiêng dè, dường như cảm nhận được hơi thở của Thú Hoàng. Cả đoàn người gật đầu, vội vã thồ vật tư lên đường trở về.
Ở cách đó mấy vạn mét, Trần Thư lặng lẽ nhìn họ rời đi.
"Lão già này lại mạnh như vậy sao?" Trần Thư xoa cằm. Dù chưa đột phá Truyền Kỳ nhưng lão đã vượt qua Vương cấp tam tinh thông thường, nếu không đã không thể giết Vương cấp nhanh như vậy.
Đại Lực hỏi: "Trần Bì, chúng ta còn hành động không?"
"Làm! Nhất định phải làm!" Trần Thư liếm môi: "Đến Truyền Kỳ ta còn chẳng sợ, huống chi một cái ngụy Truyền Kỳ?"
"Nhưng vấn đề là một chọi hai anh cũng không đánh lại mà..."
"..." Khóe miệng Trần Thư giật giật, thật là đâm trúng tim đen. "Cũng không nhất thiết phải là tôi ra tay! Tôi chỉ cần làm thế cục loạn lên rồi đục nước béo cò là được."
"Loạn thế nào? Anh không thấy lão đầu kia ra tay một phát là kiểm soát được cục diện sao?"
"Vậy thì chúng ta chơi một vố thật ác!" Trần Thư cười hắc hắc: "Vương cấp lão có thể hành hung, vậy thì để ta kiếm cho lão mấy con Thú Hoàng tới chơi cùng..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
