Chương 74: Còn có ai kỳ quái hơn ông không?
Hai người nhanh chóng lên chuyến tàu hướng về Kinh Đô. Toàn bộ hành trình mất khoảng 8 tiếng đồng hồ, dự kiến đến chạng vạng tối là có thể tới nơi.
Giờ nghỉ trưa, Trương Đại Lực xoa xoa cái bụng: "Đúng rồi Trần Bì, ông có mang đồ ăn gì không đấy?"
"Không có. Ông là đầu bếp cơ mà? Ông không chuẩn bị à?" Trần Thư trợn mắt, nhìn cái túi căng phồng của bạn mình hỏi: "Thế cái túi của ông sao to thế kia?"
Hắn lục lọi ba lô của Trương Đại Lực, giây lát sau liền sững sờ, không thể tin nổi hét lên: "Mẹ kiếp, ông đi tàu mà mang theo cả nồi niêu xoong chậu à!!"
Tiếng va chạm lạch cạch phát ra làm hành khách xung quanh đều ngoái nhìn. Trương Đại Lực nâng niu đống đồ nghề như báu vật, đáp: "Tôi là đầu bếp, không mang cái này thì mang cái gì?"
Trần Thư day day trán: "Trên đời này còn có ai kỳ quái hơn ông không?"
"Đương nhiên là có!" Trương Đại Lực nghiêm túc gật đầu.
Trước ánh mắt tò mò của mọi người, Trương Đại Lực thò tay vào túi xách của Trần Thư, lôi ra một cái túi phân...
"Bà mẹ nó, vũ khí bí mật mà ông cũng lôi ra cho thiên hạ xem à?" Trần Thư lập tức giật lại nhét vào trong, lý luận: "Tôi là Ngự Thú Sư, tất nhiên phải mang cái này rồi!"
Cuộc đối thoại của hai thằng dở hơi khiến cả toa tàu đều ngơ ngác... Rốt cuộc hai đứa này đi Kinh Đô để làm cái quái gì vậy?
May mà trên tàu có phục vụ cơm trưa. Ăn xong, Trương Đại Lực bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
"Xem ra hôm nay không gặp được lựa chọn nào rồi." Trần Thư ngáp một cái. Hắn mua vé tàu hỏa chủ yếu là vì hy vọng có thể kích hoạt các lựa chọn của hệ thống. Không thấy gì, hắn cũng bắt đầu ngủ trưa.
"Đoàn tàu sắp đến ga Bắc Ly... @# $% BeiLi @#..."
"Có người giật túi! Có người giật túi! Ai đó ngăn hắn lại giúp tôi với!!"
Đúng lúc này, tiếng gào của một người phụ nữ vang lên. Trần Thư đang nhắm mắt nghỉ ngơi liền bật dậy như lò xo, đồng thời trước mắt hiện ra các lựa chọn:
Lựa chọn 1: Ra tay ngăn chặn tội phạm. Hoàn thành nhận thưởng: Một lượng vừa phải Ngự thú lực!
Lựa chọn 2: Ngủ tiếp, coi như không thấy. Hoàn thành nhận thưởng: Dược tề Bạo tốc cơ bản.
Trần Thư tinh thần chấn động, lập tức đưa ra quyết định.
Thấy một gã đàn ông đang ra sức xô đẩy hành khách để chạy về phía cửa tàu, Trần Thư lắc đầu lẩm bẩm: "Cái thằng này ngốc thế nhỉ? Cầm túi chạy thì cũng phải đợi đến nhà ga đã chứ."
Hắn không do dự, trực tiếp rút túi phân từ trong ba lô ra. Gã kia đang cắm đầu chạy thì bỗng thấy một vùng trời tối tăm ập xuống đầu.
"Ai?! Thằng nào đấy?!" Gã vùng vẫy, đấm đá loạn xạ.
Bốp!
Một tiếng động lanh lảnh vang lên, gã đàn ông đổ rầm xuống, bất tỉnh nhân sự.
"Phối hợp tốt đấy!" Trương Đại Lực lúc này đang cầm cái chảo sắt trên tay, rõ ràng đây chính là "hung khí" khiến gã kia đo ván.
Màn phối hợp mượt mà như nước chảy mây trôi của hai người làm mọi người xung quanh đờ đẫn. Ban đầu ai cũng tưởng hai đứa này là phường tấu hài, ai ngờ lại là cao thủ ẩn mình! Cái túi urea bình thường và cái chảo sắt kia sao mà hung tàn đến thế!
Nhân viên an ninh nhanh chóng tới cảm ơn và mang tên trộm đi, nhưng trước khi đi, ánh mắt họ nhìn hai đứa cứ sai sai thế nào ấy...
"Thao tác cơ bản thôi, thao tác cơ bản thôi mà!"
Thấy hành khách xung quanh nhìn mình với ánh mắt sùng bái, Trần Thư chắp tay đáp lễ đầy vẻ khiêm tốn.
"Ơ? Là các cậu à?" Bỗng một cô gái có gương mặt tươi tắn ngạc nhiên lên tiếng.
Trần Thư đánh giá cô nàng một lượt rồi phán: "Dù mị lực của tôi rất kinh người, nhưng phiền cô đừng dùng cái kiểu bắt chuyện cũ rích này."
Trương Đại Lực cũng trố mắt nhìn, dường như nhớ ra điều gì đó, hắn kéo tay Trần Thư nói nhỏ: "Là cái người vay nặng lãi đợt trước ấy."
"Hả? Có người vay nặng lãi của tôi á? Sao tôi không nhớ nhỉ?" Trần Thư vẫn ngơ ngác.
Trương Đại Lực nhắc lại: "Cái đợt ông áp sát lại gần, xong che mắt bảo 'Tôi không thấy gì, tôi không thấy gì' ấy..."
"À ~~~" Trần Thư bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng cũng nhớ ra, nói: "Hóa ra cô trông như thế này à!"
"Cậu không nhớ nổi mặt tôi luôn hả?" Vương Thanh Hàn trợn mắt, không ngờ đối phương chẳng có chút ấn tượng nào.
Trần Thư giải thích một cách dõng dạc: "Lúc đó tôi đã bảo là 'Tôi không nhìn thấy' rồi, thì tất nhiên là không nhìn thấy gì thật!"
Vương Thanh Hàn hừ một tiếng: "Uổng công hai người cao lớn thế kia, lúc đó lại nỡ bỏ đi luôn."
Trần Thư chớp mắt đáp: "Thiếu nợ thì trả tiền, đó chẳng phải là thiên kinh địa nghĩa sao? Chúng tôi làm sao mà quản được!"
"... Nhưng đó là vay nặng lãi mà."
"Thì cũng là do cô tự nguyện mượn thôi." Trần Thư lý luận hùng hồn, hơn nữa cái phần thưởng "Bạo Lực Tọa Sát" đợt đó thơm thế cơ mà...
Vương Thanh Hàn cũng không nói thêm nữa. Người ta không giúp là bản phận, giúp mới là tình nghĩa. Đôi bên không quen biết, lấy đâu ra tình nghĩa mà nói. Cô hỏi: "Các cậu cũng đi Kinh Đô à?"
Trương Đại Lực cất cái chảo đi, đáp: "Ừ, tôi đi thi vào đại học Linh Trù."
"Hóa ra đó là lý do cậu chuẩn bị kỹ thế!" Vương Thanh Hàn mỉm cười.
Trần Thư đột nhiên nhớ ra điều gì, cảnh giác hỏi: "Tôi bảo này, cô không phải đang chạy trốn nợ đến Kinh Đô đấy chứ?"
"Nợ tôi trả hết từ lâu rồi!"
"Thế cô đi Kinh Đô làm gì? Bỏ mặc cả em gái ở nhà."
Vương Thanh Hàn có vẻ không muốn nói sâu, ấp úng: "Thì... đi du lịch thôi."
"Tốt nhất là đừng có liên lụy đến tụi tôi đấy."
Ba người trò chuyện suốt quãng đường, mối quan hệ cũng kéo gần lại đôi chút. Đến sập tối, tàu cập ga Đông Kinh Đô.
Giữa dòng người đông đúc, ba người rời ga.
"Sơn thủy hữu tương phùng, cáo từ tại đây nhé!" Trần Thư chắp tay, định tách đoàn luôn với Vương Thanh Hàn cho rảnh nợ.
"Đi chung taxi cho rẻ." Trương Đại Lực nói nhỏ bên cạnh.
Trần Thư cũng cúi đầu thì thầm: "Ông ngốc à, ai biết cô ta có trốn nợ thật không, lỡ liên lụy đến anh em mình thì sao."
"Tạm biệt!" Hai người xách túi định quay người bỏ đi.
"Xem chân!" Một tiếng quát nhẹ vang lên.
"Đâu? Đâu? Chân đâu?" Hai thằng ngơ ngác quay tới quay lui tìm mục tiêu.
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện phía sau. Trần Thư bị đá một cú lảo đảo, suýt thì đo đất.
"Cái đệch! Có ác ôn hành hung người kìa!" Trần Thư hét toáng lên. Đứa nào mà phách lối thế, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám đá hắn? Định cậy là địa đầu xà để bắt nạt rồng phương xa à?
Hắn còn chưa kịp gào xong thì gáy đã bị ăn một tát đau điếng.
Trần Thư giận dữ: "Tôi nhắc cho mà biết nhé, ông bạn vừa mới đắc tội với 'Tội phạm Nam Giang' đấy..."
Bốp!
"Tội phạm Nam Giang đúng không?" Lại một cú nữa giáng xuống.
"Này, quá đáng vừa thôi nhé!"
Bốp!
"Quá đáng đúng không!"
"Trương Đại Lực, cứu..."
Bốp!
"Trương Đại Lực cứu đúng không!"
"Chị Phương Tư, em sai rồi... em xin lỗi..." Trần Thư ôm đầu chịu trận, cuối cùng cũng chịu khuất phục.
Chỉ thấy một cô gái trẻ với mái tóc ngắn cá tính đang khoanh tay nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười sảng khoái.
"Tiểu đệ, giờ đã biết sai chưa? Ở trên mạng em dũng cảm lắm kia mà?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
