Chương 66: Ác nhân tự có ác nhân trị
". . ." Lão đầu lập tức nghẹn họng.
Trần Thư sải bước đi thẳng, chỉ để lại một bóng lưng tiêu sái.
"Cũng thú vị đấy..." Lão đầu lắc đầu, lại tiếp tục đánh giấc nốt.. . .
Trần Thư thuận đường ghé qua tiệm dược liệu, mua nốt đống phụ liệu cho đủ bộ, khiến cái quỹ đen nhỏ nhoi của hắn thoáng chốc trống trơn. Có thể nói là một bước trở về thời tiền sử.
Hắn về tới tiểu khu, chuẩn bị bắt tay vào phối chế dược tề.
"Ơ? Sao hôm nay náo nhiệt thế này?"
Chỉ thấy trước cổng tiểu khu đang vây quanh hơn mười người, bản năng xem náo nhiệt khiến Trần Thư lập tức len vào giữa.
"Xin hỏi một chút, tại sao trong túi của tôi lại thiếu mất một ngàn tệ? Ngoài ra điện thoại của tôi sao lại bị hỏng?"
Một cô gái trang điểm cầu kỳ, thần thái cay nghiệt đang lớn tiếng chất vấn. Đối diện cô ta là một bé gái nhỏ, đôi mắt đỏ hoe, đứng chết trân sắp khóc, lí nhí không biết nói gì. Quần chúng xung quanh xì xào bàn tán nhưng chẳng ai dám can thiệp.
Trần Thư rẽ đám đông đi tới trước mặt bé gái.
"Em gái, có chuyện gì vậy?" Trần Thư bế bé gái lên. Đây là con gái nhà hàng xóm dưới lầu, hắn vốn quen mặt.
"Anh Trần Thư..." Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé lập tức biến thành vẻ ủy khuất tột cùng, như tìm được chỗ dựa, bắt đầu khóc rống lên.
"Cậu là người nhà nó à?" Cô gái đối diện nhíu mày, thiếu kiên nhẫn hỏi.
"Nói cho anh nghe nào, có chuyện gì?" Trần Thư chẳng thèm đoái hoài đến đối phương, nhẹ giọng hỏi.
Cô bé nín lặng một chút rồi kể lại đầu đuôi. Em nhặt được một cái túi nhỏ ở cổng tiểu khu, không biết của ai nên đứng đợi tại chỗ suốt hai tiếng đồng hồ. Vốn dĩ làm việc tốt nên rất vui, ai ngờ lúc trả lại cho người mất túi thì bị cắn ngược một cái. Cô ta không những không cảm ơn mà còn khăng khăng bảo em lấy tiền trong túi và làm hỏng điện thoại của cô ta.
"Anh Trần Thư, có phải em làm sai rồi không?" Bé gái đầy mắt tủi thân. Trong tư duy của trẻ nhỏ, em không hiểu nổi tại sao làm việc tốt lại nhận về kết quả này.
Mẹ kiếp? Còn có chuyện này nữa hả? Trần Thư nắm chặt nắm đấm, chỉ muốn táng cho con mụ kia một trận.
Đúng lúc này, cô gái kia lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Chuyện này cậu định xử lý thế nào? Thời gian của tôi có hạn!"
Trần Thư nổi giận, trước mắt lập tức xuất hiện các lựa chọn:
Lựa chọn một: Đem số tiền bị mất bù cho đối phương. Hoàn thành nhận thưởng: Danh hiệu "Kẻ khờ trong truyền thuyết", hiệu ứng: Tăng tỉ lệ gặp chuyện xui xẻo.
Lựa chọn hai: Ngó lơ đối phương, đưa bé gái rời đi. Hoàn thành nhận thưởng: Dược tề Hàn Băng trung phẩm.
Lựa chọn ba: Đấu lý rõ ràng, khi cần thiết dùng biện pháp mạnh bắt đối phương phải xin lỗi. Hoàn thành nhận thưởng: Một lượng lớn Ngự thú lực.
Cái này còn phải chọn sao?
Trần Thư ôm bé gái, lạnh lùng hỏi: "Cô muốn xử lý thế nào?"
Vẻ mặt cô gái từ thiếu kiên nhẫn chuyển sang tham lam: "Trả lại số tiền bị mất cho tôi, điện thoại và túi xách phải đền cái mới."
Trần Thư nhếch mép cười: "Ha ha, người thì xấu mà nghĩ đẹp nhỉ."
"Mày có ý gì hả?! Có đền hay không thì bảo? Không được tôi gọi công an đến xử lý đấy." Cô gái mặt lạnh tanh, lôi điện thoại ra dọa báo cảnh sát.
Trần Thư khinh khỉnh nhìn đối phương: "Chính mồm cô vừa bảo trong túi có một ngàn tệ và một cái điện thoại tốt. Nhưng trong cái túi này chẳng có cái gì cả, vậy chứng tỏ đây không phải túi của cô, tôi đền cái gì?"
Nghe vậy, quần chúng xung quanh chợt thấy có lý quá chừng!
Nói xong, tay phải Trần Thư đột nhiên vươn ra, cưỡng ép giật phắt cái túi lại. Túi của cô à? Lấy lại đây!
Cô gái không kịp phòng bị cú "đánh lén" bất ngờ của Trần Thư. Thấy túi bị cướp, cơn giận bốc lên đầu, cô ta rít lên: "Nói nhảm! Túi không phải của tôi thì của ai?"
Trần Thư đung đưa cái túi: "Cô chứng minh kiểu gì? Đồ đạc bên trong đâu có khớp?"
"Trong đó có căn cước của tôi, tôi tên Hách Mỹ Lệ, anh lôi ra mà xem!"
Trần Thư rút thẻ căn cước ra, so đi so lại.
"Này bà chị, chị đùa tôi à? Xác định đây không phải thẻ căn cước của mẹ chị đấy chứ?"
Ảnh trên thẻ và người thật hoàn toàn là hai bộ dạng khác hẳn nhau luôn mà. Mặt Hách Mỹ Lệ đỏ bừng lên vì bị khiêu khích.
"Anh nhìn cái tên ấy!"
"Cái tên chứng minh được gì? Cô có thể gọi là Hách Mỹ Lệ, người khác cũng có thể, tôi cũng có thể... Khụ khụ, tất nhiên tôi sẽ không lấy cái tên đó." Trần Thư thong dong, đột nhiên nảy ra ý tưởng:
"Thế này đi, hỏi cô một câu, đáp đúng tôi thừa nhận cái túi là của cô."
"Câu gì?"
Trần Thư cầm thẻ căn cước của cô ta, dùng hai tay che lại rồi đưa ra: "Bên trên hay bên dưới là mặt trước?"
". . ." Hách Mỹ Lệ tức đến nghiến răng, cái loại câu hỏi gì thế này? Liên quan gì đến việc chứng minh thân phận?
"Không trả lời? Vậy chịu thôi." Trần Thư nhún vai, định cầm túi bỏ đi.
"Đợi đã!" Hách Mỹ Lệ cắn răng đoán bừa: "Bên trên là mặt trước!"
Trần Thư gật đầu, đảo tay một cái rồi chìa ra mặt sau của thẻ căn cước.
"Mày chơi tao đấy à?!" Mắt Hách Mỹ Lệ trợn ngược, cảm thấy bị trêu đùa quá đáng. Làm kiểu này thì đáp án ra sao chẳng phải do hắn quyết định sao?
Ai ngờ Trần Thư lại tỉnh bơ gật đầu: "Thông minh đấy, bị cô nhìn ra rồi!"
Những người xung quanh lập tức bật cười thành tiếng. Luận về khoản làm người khác tức điên, Trần Thư mà nhận số hai thì Nam Giang này ai dám nhận số một?
Hách Mỹ Lệ: "Cậu là đàn ông con trai mà đi bắt nạt một đứa con gái như tôi, có thấy hay ho không?"
"Dì ơi, đủ rồi đấy! Cháu chỉ là một học sinh thôi." Trần Thư xua tay vẻ "cháu không dám": "Cháu thấy lúc dì làm khó người khác đâu có yếu đuối thế này."
"Rốt cuộc cậu muốn thế nào?" Hách Mỹ Lệ bắt đầu xuống nước vì nhận ra Trần Thư quá khó nhằn.
Trần Thư thản nhiên: "Đơn giản, xin lỗi trước đã, rồi chuyện khác tính sau!"
Hách Mỹ Lệ cúi đầu im lặng một lúc lâu rồi lí nhí: "Xin... xin lỗi..."
"Bé gái không đeo kính, nghe không rõ."
"Cậu?!" Hách Mỹ Lệ tức nổ đom đóm mắt, cô ta hít sâu một hơi rồi hét lên: "XIN LỖI!"
"Thế còn nghe được." Trần Thư nhìn bé gái trong lòng: "Em có tha thứ cho dì này không?"
"Em... em tha thứ ạ." Bé gái vốn lương thiện, không muốn làm khó người khác thêm nữa.
【 Nhận được phần thưởng: Một lượng lớn Ngự thú lực! 】
Trần Thư gật đầu nói: "Nghe thấy chưa, bé gái bảo không tha thứ cho cô, cái túi này tôi cầm đi trước."
Dứt lời, hắn bế bé gái đi thẳng vào tiểu khu.
"???" Hách Mỹ Lệ cảm thấy lồng ngực như nổ tung vì uất ức. "Mày bị điếc à? Nó bảo tha thứ cho tao rồi mà!"
Cô ta chỉ tay vào Trần Thư, bàn tay run bần bật vì quá tăng xông.
"Cô không chứng minh được túi của mình thì tự đi mà báo công an, để cảnh sát chứng minh cho cô nhé!"
Trần Thư chẳng thèm quan tâm, xách túi đưa bé gái đi mất.
"Thằng khốn kiếp!!" Hách Mỹ Lệ thở hồng hộc, người co giật liên hồi như lên cơn bệnh.
Quần chúng xung quanh chỉ trỏ cười nhạo, cách làm của Trần Thư khiến họ vô cùng hả dạ. Đúng là: Ác nhân tự có ác nhân trị!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
