Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

91 1825

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

303 12350

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

(Đang ra)

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

연습용더미

…Ít nhất thì, có vẻ như sẽ không nhàm chán đâu.

8 17

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

236 787

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

755 12343

Chương 801-1000 - Chương 865: Ngươi biết ta vì cái gì gọi Tạ Tố Nam không?

Chương 865: Ngươi biết ta vì cái gì gọi Tạ Tố Nam không?

"Trần Bì, cậu cầm cái thứ gì thế? Kẹo bông phát sáng à?"

A Lương quay đầu lại nhìn, mắt lộ rõ vẻ hiếu kỳ.

". . ."

Trần Thư lắc đầu, đang định cất đi để xem sau này có tác dụng gì không. Nhưng đúng lúc này, một bàn tay đột nhiên đặt lên cổ tay phải của anh.

"Hử?" Trần Thư ngẩn người, rồi sạm mặt lại.

Chỉ thấy Tạ Tố Nam đang quỳ một chân dưới đất, thâm tình chậm rãi thốt ra hai chữ: "Đại lão. . ."

". . ." Trần Thư khóe mắt giật liên hồi: "Cậu cũng mắc bệnh à?"

"Cái thứ này..." Tạ Tố Nam chỉ vào chùm sáng trong tay Trần Thư, ánh mắt rực cháy khao khát, hận không thể nuốt chửng nó ngay lập tức.

"À, món đồ nhỏ thôi." Trần Thư bình thản nói: "Sao thế?"

Anh sực nhớ ra khế ước linh Trùng Điệp của lão Tạ thuộc hệ điều tra, nhưng không ngờ nó lại có sức hấp dẫn lớn đến thế đối với loài này.

"Cái đó..." Tạ Tố Nam lên tiếng: "Trùng Điệp của tôi đang gặp vấn đề lớn, hiện tại trước khi chết nó chỉ có một tâm nguyện duy nhất, là muốn nếm thử hương vị của thứ này..."

Thực ra trong lòng anh cũng không hiểu tại sao, nhưng Trùng Điệp cứ liên tục truyền tín hiệu muốn nuốt chửng chùm sáng đó. Để thỏa mãn khế ước linh, Tạ Tố Nam chỉ còn cách vứt bỏ liêm sỉ... Dù bình thường anh cũng chẳng có bao nhiêu.

"Trước khi chết?" Trần Thư nhướng mày, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Cậu còn chưa chết thì khế ước linh làm sao xảy ra vấn đề được?"

"Thật mà!" Tạ Tố Nam nghiêm túc triệu hồi Trùng Điệp.

Giờ đây Trùng Điệp đã tiến hóa thành một con bướm màu xanh lá cây, ít nhất trông cũng thuận mắt hơn trước.

Xoạt xoạt ~~~

Trùng Điệp vừa xuất hiện đã lăn đùng ra đất, nằm co giật tại chỗ.

". . ." Trần Thư giật khóe miệng. Diễn cũng ra dáng đấy.

"Bác sĩ nói thế nào? Bệnh gì?"

Tạ Tố Nam thở dài, bất đắc dĩ đáp: "Bác sĩ nói là bị... táo bón ác tính, e là không còn bao nhiêu thời gian nữa."

"? ?"

Trong phút chốc, nhóm Trần Thư đều ngây người. Cậu có dám bịa chuyện nào bớt nhảm nhí hơn không?

A Lương hỏi: "Cái bệnh đó còn phân ra lành tính với ác tính nữa à?"

"Là một loại nan y trong giới khế ước linh đấy." Tạ Tố Nam gật đầu như thật: "Bác sĩ cũng bó tay rồi."

"Đó là do cậu chưa tìm đúng người thôi, tôi có cách này!" Trần Thư vỗ đùi, tràn đầy tự tin.

Tạ Tố Nam há hốc mồm, thẫn thờ đáp: "Tôi mới bịa ra bệnh đó mà cậu cũng có cách chữa sao?"

"Cậu quên thuốc xổ 'nhãn hiệu tội phạm' của tôi rồi à?" Anh nhướng mày: "Toàn cầu này tìm không ra loại thuốc xổ có tâm như của tôi đâu."

". . ." Tạ Tố Nam trợn tròn mắt, lập tức nghĩ đến cảnh tượng Trùng Điệp "phun trào".

"Không, đại lão ơi!" Anh vội vàng ngăn lại: "Thuốc xổ thì thôi đi, chỉ cần thứ trên tay cậu thôi, cho nó một cơ hội đi mà..."

"Hử? Thật sự muốn à?" Trần Thư xoa cằm suy nghĩ.

Tạ Tố Nam và Trùng Điệp cùng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy khao khát.

"Thực ra cho cậu cũng được, nhưng có mấy điều kiện." Trần Thư mỉm cười nói.

"Không vấn đề gì, đại ca à, chỉ cần cậu muốn, chỉ cần tôi có!"

"Eo..." Nhóm A Lương rùng mình một trận, nhịn không được lùi ra xa.

"Cậu đừng có làm tôi buồn nôn nữa được không..." Trần Thư cũng rùng mình, suýt nữa thì đá bay lão Tạ đi.

"Đầu tiên!" Anh giữ khoảng cách rồi nói: "Giúp tôi trả phí vất vả trước đã, hai trăm triệu!"

"Chuyện nhỏ, không vấn đề." Tạ Tố Nam vỗ ngực đầy hào phóng. Chỉ riêng tiền chia từ vụ Lãnh Chúa Hoàng Kim anh đã nhận được cả tỷ rồi. Huống hồ trực giác mách bảo anh rằng thứ trước mắt không thể dùng tiền bạc để đo lường!

"Điều kiện thứ hai, sau này nếu tôi cần đi săn hung thú, cậu phải đến giúp tôi tìm miễn phí!"

"Không thành vấn đề! Tôi chỉ phục vụ một mình cậu cũng được!"

". . ." Trần Thư giật khóe miệng: "Cậu bình thường lại hộ tôi cái, không là tôi dùng túi phân trùm đầu cậu thật đấy!"

"Ầy... được rồi..." Tạ Tố Nam rùng mình, lập tức thu lại vẻ biến thái. Anh cười hỏi: "Đại ca, chỉ có hai điều kiện này thôi sao?"

"Vẫn chưa hết đâu! Điều kiện thứ ba là..."

Tạ Tố Nam ban đầu không quá để ý, nhưng vẻ mặt anh dần dần đờ đẫn ra...

Một tiếng đồng hồ trôi qua...

"Điều kiện thứ ba trăm hai mươi tám là..."

"Đủ rồi!" Tạ Tố Nam giật khóe miệng cắt ngang: "Đại lão ơi, điều kiện gì tôi cũng đáp ứng hết, được chưa!"

Nếu không ngăn lại, để Trần Thư nói tiếp chắc anh có thể luyên thuyên cả ngày đêm không trùng chữ nào mất.

"Đừng vội!" Trần Thư xua tay: "Còn một điều kiện cuối cùng!"

"Gì nữa?"

"Viết cho tôi một bài nghị luận dài 1,79 triệu chữ, nội dung nhất định phải là ca ngợi tôi..."

". . ." Tạ Tố Nam đứng hình. Cậu có bị bệnh không thế...

Anh hít sâu một hơi, bình ổn cảm xúc rồi chậm rãi nói: "Đại ca, tôi là người đi 'mổ heo', không phải người cầm bút..."

"Cũng phải thử chút chứ, có khó gì đâu!" Trần Thư nhếch mép: "Chẳng lẽ những sự tích của tôi không đáng để cậu ghi lại sao?"

"Đại lão, cậu biết tại sao tôi tên là Tạ Tố Nam không?"

"Hử?"

"Vì viết lách khó (Tố Nam - Tố Nan) lắm!" Tạ Tố Nam dang tay thở dài: "Đến cái tên của tôi còn đang kháng cự đây này, ngài đừng tra tấn tôi nữa được không..."

". . ." Trần Thư ngẩn người, hóa ra từ trước tới nay anh không hề phát hiện ra điều này.

"Thôi được rồi, bỏ đi."

Anh lắc đầu, đưa khối lực lượng Thú Hoàng cho Tạ Tố Nam. Dù sao anh cũng không dùng tới, chi bằng nâng cao thực lực cho đồng đội. Sau này đi săn Quân Vương vẫn cần lão Tạ giúp sức tìm kiếm.

"Cảm ơn đại lão!" Tạ Tố Nam nhếch môi cười, nhận lấy khối tinh thần lực.

Trùng Điệp trở nên hưng phấn vô cùng. Dù không biết đây là gì nhưng thứ này có sức hút chí mạng với nó. Nếu nuốt vào, biên độ thăng tiến có lẽ không thua gì một lần tiến hóa huyết mạch.

"Chuyển vào hai số tài khoản này mỗi bên một trăm triệu!" Trần Thư đưa số tài khoản của Vương Sách và vị cấp Vương kia cho lão Tạ.

"Chuyện nhỏ, tôi chuyển ngay!" Tạ Tố Nam gật đầu, đưa lực lượng Thú Hoàng cho Trùng Điệp rồi tập trung chuyển khoản. Anh hỏi thêm: "Đại lão, cái thứ này kiếm ở đâu thế? Tôi muốn mua thêm một ít!"

"Mua?" Trần Thư giật khóe miệng, suy nghĩ một chút rồi đáp: "Ở 'cửa hàng bán sỉ Long Uyên' ấy!"

". . ." Tạ Tố Nam ngẩn ra. Quả nhiên đúng như dự đoán, thứ này đến từ Long Uyên. Anh hoàn toàn tuyệt vọng, nơi đó không phải là chỗ anh có thể bén mảng tới.

Trần Thư tán gẫu với cả nhóm một lúc. Giải quyết được mối họa phân thân Thú Hoàng, tâm trạng anh trở nên nhẹ nhõm hẳn. Anh quay về phòng, bắt đầu suy nghĩ về chuyện năm cuối đại học.

"Tiếp theo là hoàn thành khảo hạch tốt nghiệp, chờ đợi phế tích Tinh Không mở ra. Còn việc làm ấy mà, không quan trọng lắm..."

Bây giờ Trần Thư đã nghĩ thoáng hơn, có tìm việc hay không cũng không sao, mạnh lên mới là ưu tiên hàng đầu.

Ngay đêm đó, Tần Thiên gửi cho anh một tin nhắn:

【 Trần Bì, ngày mai tổng bộ Ngự Long Vệ tìm em 】

"Tổng bộ sao?" Trần Thư xoa cằm, tự lẩm bẩm: "Xem ra là định trao thưởng cho mình rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!