Chương 607: Ngươi nói nhảm nữa, ta liền bộ ngươi
Phần thưởng bảng Bạch Ngân:
Quán quân: Bốn cái Bạch Ngân Chân Bảo + Đại lượng quân vương huyết nhục + Một kỹ năng chỉ định của Hoàng Kim Quân Vương + Tư cách tham gia thi đấu thế giới.
Hạng 2-3: Ba cái Bạch Ngân Chân Bảo + Một viên Bạch Ngân Quân Vương trân châu + Một kỹ năng chỉ định cấp Hoàng Kim + Tư cách tham gia thi đấu thế giới.
Hạng 4-5: Hai cái Bạch Ngân Chân Bảo + Một kỹ năng chỉ định cấp Hoàng Kim + 1 tỷ Hoa Hạ tệ.
Trần Thư trợn tròn mắt, nhìn trân trân vào danh sách phần thưởng, trong phút chốc bỗng trở nên im lặng lạ thường.
"Ơ? Trần Thư, cậu không phát bệnh đấy chứ?" Bộ ba A Lương nhìn sang, bỗng dưng thấy không quen cho lắm.
"Nói cái gì thế?" Trần Thư nhếch mép, tràn đầy tự tin: "Cái chức Quán quân lần này, tôi chốt đơn rồi!"
A Lương nghiêm túc nhắc nhở: "Không dễ dàng thế đâu, Vương Thắng, Cơ Phong đều chẳng phải hạng vừa!"
"Tôi không tin cơ thể phàm trần của nhân loại có thể đỡ được bom hạt nhân!"
"..."
Ba người A Lương mặt mày tái mét, không tự chủ được mà lùi ra xa. Đại ca à, đây là giải đấu Ngự thú sư, cậu đang yên đang lành đòi ném bom hạt nhân làm cái quái gì?
"Chân bảo, huyết nhục, kỹ năng Quân Vương Hoàng Kim..."
Trần Thư trong bộ đồ màu xanh lam, đội chiếc mũ lưỡi trai đỏ, tay phải nắm chặt, cười nói: "Tôi muốn tất cả!"
"..."
A Lương khóe miệng giật giật: "Thực ra quan trọng nhất chính là tư cách thi đấu thế giới kìa!"
"Tôi đương nhiên biết!" Trần Thư nghiêm túc nói: "Nó liên quan đến cái bằng sở hữu bom hạt nhân của tôi, giải thế giới tôi nhất định phải tham gia!"
"Bằng gì cơ?" Ba người trợn mắt, cảm thấy tên này bắt đầu nói sảng rồi.
"Nói các cậu cũng không hiểu đâu!" Trần Thư lắc đầu lẩm bẩm: "Mình phải chuẩn bị thật kỹ mới được!"
Từ Tinh Tinh lên tiếng: "Đừng có chủ quan, tuyển thủ tham gia vòng Tranh Bá đa phần đều là Bạch Ngân nhị tinh (2 sao), cậu hơi bị thiệt thòi đấy!"
"Không sao, tôi cũng sắp đột phá rồi." Trần Thư xua tay không quá để ý. Anh đã nuốt một viên Quân Vương trân châu, ngự thú lực đại tăng, cộng thêm việc siêng năng tu luyện (ngủ) gần đây, khoảng cách tới Bạch Ngân nhị tinh chỉ còn là một cú hích nhẹ.
Trần Thư hỏi thêm: "Đúng rồi, phần thưởng bảng Hắc Thiết của các cậu thế nào?"
"Cũng tương tự vậy thôi, chỉ là đổi thành bảo vật cấp Hắc Thiết." Mắt A Lương cũng rực sáng hưng phấn. Gần đây cả ba đều ăn Ngự Thú Chân Châu hàng ngày, đã đạt thực lực Hắc Thiết tam tinh, gia đình còn đổ thêm tài nguyên để họ tranh thứ hạng cao.
Bốn người bắt đầu tưởng tượng cách tiêu xài phần thưởng, trong căn nhà gỗ cứ chốc chốc lại vang lên tiếng cười "hắc hắc hắc" khiến người qua đường sợ mất mật, vội vàng né xa.
Ba ngày thoáng chốc đã trôi qua, vòng Tranh Bá sắp sửa khai màn!
Nói một cách chính xác, vòng Tranh Bá mới thực sự là khởi đầu của giải đấu quốc gia, tập hợp những thanh niên ưu tú nhất nước. Đây không chỉ là cuộc đấu cá nhân mà còn dính dáng đến các thế lực: Trần Thư đại diện cho học phủ, Phương Tư đại diện Ngự Long Vệ, Giang Vấn Trần và Cơ Phong đại diện cho các gia tộc lâu đời, còn Vương Thắng đại diện cho các ngự thú đoàn dân gian.
Tại trung tâm đảo Thánh Ngự.
Mười đài tỷ thí cũ đã được cải tạo, gộp lại thành một đấu trường rộng lớn vô cùng. Vòng Tranh Bá sẽ không đấu đồng thời mà tiến hành tuần tự từng trận một để phô diễn trọn vẹn phong thái của giới trẻ. Điều này đồng nghĩa với việc mỗi trận đấu sẽ có ít nhất hơn một tỷ người dõi theo.
Trong đám đông, một tên cười nói: "Thạch thiếu, hôm nay cuối cùng anh cũng có thể đường đường chính chính báo thù rồi!"
"Tôi sẽ cho Trần Thư thấy thế nào mới gọi là thực lực!" Thạch Tử Minh nhếch môi, mắt hưng phấn đến mức cơ thể hơi run nhẹ. Cuối cùng, hắn cũng sắp rửa sạch nhục nhã!
"Các vị! Hôm nay là một ngày trọng đại!"
Diệp Vũ bay lên không trung, dõng dạc nói: "Giải đấu toàn quốc đã tiến vào giai đoạn Tranh Bá. Các tuyển thủ ở đây đại diện cho trình độ đỉnh cao của Hoa Quốc! Tôi hy vọng các vị toàn lực ứng phó, cống hiến những trận đấu đặc sắc nhất cho cả nước và thế giới!"
Dứt lời, màn hình khổng lồ hiện ra hình ảnh những Ngự thú sư vĩ đại qua các thời kỳ.
"Mỗi vị Quán quân các khóa đều là những thiên tài kinh tài tuyệt diễm, là trụ cột của quốc gia!"
Đám đông nhìn lên với ánh mắt ngưỡng mộ. Vương Thắng đột nhiên xúc động khi thấy một Ngự thú sư có khuôn mặt giống mình đến bảy tám phần – đó chính là cha hắn. Hắn lẩm bẩm: "Cha, con sẽ đuổi kịp người, giành lấy vinh quang năm đó của người!"
Không chỉ Vương Thắng, Cơ Phong và những người khác cũng vô cùng kích động khi thấy tiền bối của mình. Trần Thư cũng thấy người quen: một thanh niên đạp trên khế ước linh với ánh mắt bễ nghễ thiên hạ – Phó hiệu trưởng Học phủ Hoa Hạ, Tần Thiên!
"Quán quân không chỉ nhận được vật chất, mà còn là vinh dự tối cao!"
Diệp Vũ chỉ tay về phía bắc hòn đảo: "Người giành Quán quân sẽ được khắc tên lên Thiên Kiêu Thạch!"
Ở đó đứng sừng sững một bia đá khổng lồ cao trăm mét, nhuốm màu thời gian nhưng những cái tên khắc trên đó thì trường tồn.
"Còn được khắc tên nữa à?" Trần Thư hơi bất ngờ.
Từ Tinh Tinh quay sang: "Cậu không biết sao? Truyền thuyết kể rằng bia đá đó do một Ngự thú sư huyền thoại đích thân dựng lên đấy."
Trần Thư bĩu môi: "Ngày nào tôi cũng bị đủ loại đại pháo với súng bắn tỉa chĩa vào người, rảnh đâu mà mò ra phía bắc xem bia?"
Lúc này màn hình tắt ngóm, trận chiến bắt đầu!
"Bây giờ, con đường truyền kỳ ngay trước mắt, mời các vị lên đường!"
Một người dẫn chương trình bước ra trước đài đấu khổng lồ: "Hôm nay, trận mở màn: Tuyển thủ Trần Thư đối chiến Thạch Tử Minh!"
Hai người bước ra trước đám đông, chuẩn bị cùng lên đài.
"Nếu sợ thì đầu hàng sớm đi!" Thạch Tử Minh cười lạnh: "Tôi sẽ cho cậu thấy thế nào mới là Ngự thú sư thực thụ!"
"Ồ?" Trần Thư lắc đầu cười, vẻ mặt hoàn toàn không để tâm.
"Một đứa Bạch Ngân nhất tinh như cậu lấy cái gì đánh với tôi?" Thạch Tử Minh lạnh lùng quát.
Trần Thư cười ôn hòa đáp: "Cậu mà nói nhảm nữa, tôi liền bộ túi phân vào đầu cậu đấy!"
"..."
Thạch Tử Minh khựng lại, bản năng nảy sinh bóng ma tâm lý. Nhưng nghĩ đến việc cả nước đang theo dõi, hắn lấy lại can đảm, hất mặt thách thức: "Thế cậu giỏi thì bộ thử một cái xem nào?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
