Chương 1648: Bọn hắn tại, bọn hắn vẫn luôn tại. . .
"Dụng tâm đi cảm thụ?" Trần Thư ngẩn ra, trong lúc nhất thời vẫn chưa hiểu rõ ý tứ của Tinh Thần.
"Chết đi!"
Đúng lúc này, trường thương màu đen của Thiên Kỵ Sĩ lại một lần nữa xé toạc không gian bắn xuống, nhắm thẳng vào vị trí linh đài của Tinh Thần! Tinh Thần ngửa đầu nhìn, khóe miệng dĩ nhiên lại nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Giây tiếp theo, thân thể to lớn của nó đột nhiên tiêu tán, hóa thành từng sợi tinh thần chi quang li ti.
"Hử?" Thiên Kỵ Sĩ thần sắc khẽ giật mình, lẩm bẩm: "Tưởng làm như vậy là có thể giữ được mạng sao?"
Hắn định vung thương tấn công tiếp, nhưng chỉ thấy vô số tinh quang kia đột nhiên bay vọt lên cao, dung nhập vào thiên khung thâm thúy. Trong phút chốc, bầu trời đêm vốn tối tăm bỗng hiện lên hàng vạn điểm sáng, biến hóa thành một mảnh tinh không tràn ngập sắc màu mộng ảo... Điều quan trọng nhất là, mảnh tinh không này phảng phất như có ý thức, đang lặng lẽ nhìn xuống toàn bộ nhân loại!
"Đây chính là bản thể của ngươi sao?!" Đôi mắt Thiên Kỵ Sĩ chấn động: "Ngươi thực sự là khế ước linh của Nhân Hoàng?!"
Khi Tinh Thần hiển lộ bản thể, cộng thêm khí tức huyết mạch Thú Tổ trong người, Thiên Kỵ Sĩ cuối cùng cũng đoán ra thân phận thực sự của nó.
"Nhưng như vậy thì có ích gì chứ?" Hắn nở nụ cười lạnh lùng: "Ngươi thua chắc rồi!"
Thiên Kỵ Sĩ cầm thương lao thẳng về phía bầu trời với khí thế không gì sánh kịp, quyết tâm đích thân đạp nát mảnh tinh không này!
Mà lúc này, Trần Thư cũng rơi vào một trạng thái kỳ dị.
"Đây là đâu?" Anh nhìn không gian hắc ám xung quanh, trong mắt lộ vẻ mê mang.
"Đây là tinh không mà cậu từng ngửa mặt trông chờ!" Giọng nói của Tinh Thần vang lên: "Hãy dùng tâm mà tìm kiếm đi..."
"Nhưng tôi phải tìm cái gì?!"
"Những nhân loại đã từng ngã xuống..."
"Hử?!" Trần Thư chấn động, trong lòng lờ mờ hiểu ra điều gì đó.
Anh chậm chậm nhắm mắt lại, bắt đầu dùng tâm linh cảm thụ mọi thứ xung quanh. Tâm trí Trần Thư như một chiếc thuyền nhỏ dạo chơi giữa không gian hắc ám vô biên. Rất nhanh, anh đã thấy điều khác biệt. Phía xa xa xuất hiện một tia tinh quang ảm đạm, tỏa ra khí tức vô cùng quen thuộc.
Trần Thư không do dự, tiến lại gần. Khi nhìn rõ bóng người trong luồng sáng ấy, anh sững sờ, trong lòng dâng lên sóng cuộn biển gầm.
"Hiệu trưởng?!"
Ánh mắt Trần Thư chăm chú nhìn trung niên nhân với thân hình thẳng tắp đang mỉm cười nhìn mình. Đó chính là hiệu trưởng Ninh Bất Phàm đã vẫn lạc năm xưa!
"Hài tử..." Ninh Bất Phàm chậm chậm mở lời, giọng nói vô cùng nhu hòa: "Con làm tốt lắm, ta quả nhiên không nhìn lầm người..."
"Thầy vẫn còn sống sao?!" Trần Thư vội vã hỏi, mắt hiện rõ sự nhớ thương. Dù thời gian chung đụng không dài, anh đã sớm coi ông như bậc trưởng bối của mình.
"Ta không còn nữa, đây chỉ là chút lực lượng cuối cùng ta lưu lại trước khi chết thôi." Ninh Bất Phàm cười, ánh mắt không chút tiếc nuối, vẫn phong thái ung dung như ngày nào.
Nghe vậy, Trần Thư không giấu được sự thất lạc...
"Thời gian có hạn, nhanh đi tìm những người khác đi..." Ninh Bất Phàm nhắc nhở: "Bọn họ, thực ra vẫn luôn ở đây..."
Trần Thư ngẩn người, cuối cùng cũng hiểu rõ sát chiêu cuối cùng của Nhân Hoàng là gì. Anh cúi đầu bái Ninh Bất Phàm một cái rồi tiếp tục đi sâu vào bóng tối...
Dưới sự chủ đạo của Tinh Thần, tâm linh anh hòa làm một với tinh không, liên tục tìm thấy những nguồn sáng mới.
"Lão Kiều?!" Nhìn thấy ba vị lão nhân trước mặt, Trần Thư vui mừng khôn xiết. Đó chính là ba đại Ngự Thú Sư truyền kỳ của nhân loại trước đây.
"Cái thằng nhóc này..." Lão Kiều cười lớn: "Chuyện cậu chém giết Bức Hoàng hôm đó, lão già này đều nhìn thấy hết cả."
Trần Thư mỉm cười chào họ, rồi lại bước tiếp. Đi càng sâu, anh càng tìm thấy nhiều người hơn. Đó là những anh linh Long Uyên đã hy sinh, là những chiến sĩ thủ vệ quân ngã xuống khi chống cự hung thú, là Ngự Long Vệ và Trấn Linh Quân của thời hòa bình... Tất cả đều là những tiền bối khả kính đã hy sinh vì nhân loại.
Khuôn mặt họ vẫn kiên định và quyết liệt như năm xưa. Thời gian chưa bao giờ làm họ thay đổi.
"Hài tử, làm tốt lắm!" "Cậu hoàn toàn xứng đáng là Nhân Hoàng đời thứ ba!" "Có phong thái giống ta năm đó đấy, ha ha!"
Tiếng khen ngợi của các tiền bối vang lên không dứt. Lúc này, thân thể họ tỏa ra hào quang tinh thần rực rỡ, chiếu sáng cả không gian hắc ám, tạo nên một mảnh tinh không lộng lẫy.
"Bọn họ ở đây, bọn họ vẫn luôn ở đây..." Lòng Trần Thư rung động mạnh mẽ, khóe mắt đã nóng hổi nhiệt lệ. Dù đại đa số họ anh chưa từng gặp mặt, nhưng sự tôn kính cứ thế trào dâng.
Đến lúc này anh mới hiểu, lời người xưa truyền lại là thật! Các tiền bối không hề biến mất, họ thực sự đã hóa thành tinh tú trên trời, đời đời kiếp kiếp thủ hộ nhân loại phía dưới.
Trần Thư không dừng lại, anh bước tới nơi sâu nhất của tinh không. Ở đó, anh nhìn thấy những tiền bối chói mắt như những vì sao phương xa, và trong đó có cả những cường giả thời Cổ Ngự! Dù không biết mặt, nhưng anh nhận ra Tinh Thần Vương và các chí cường giả khác qua khí tức di tích.
"Cái thằng nhóc này, đúng là dựa vào thực lực để 'lừa' di tích về tay mà!" "Xem ra bố trí của chúng ta có lỗ hổng rồi, bị thằng nhóc này cuỗm sạch di tích đi mất." "Sau này nhớ nạp thêm năng lượng cho di tích của ta nhé, còn nữa, không được bắt nạt tiểu tinh linh đâu đấy!"
Trần Thư nhếch miệng cười, cúi đầu tạ ơn các tiền bối rồi bước tiếp. Hào quang từ họ soi sáng con đường anh đi. Càng vào sâu, anh càng thấy những cường giả cổ xưa hơn. Tuy không quen biết, anh vẫn dành cho họ sự tôn kính tuyệt đối. Anh hiểu rằng, những người hiện diện ở đây đều là những vĩ nhân xứng đáng để anh cúi đầu.
Thời gian trôi qua không rõ bao lâu, Trần Thư đã gặp qua hàng ngàn, hàng vạn tiền bối từ hàng ngàn năm trước, thậm chí là vạn năm trước. Sát chiêu của Nhân Hoàng quả thực đã được bố trí quá lâu, quá kỹ lưỡng...
Cuối cùng, Trần Thư đã đi tới điểm tận cùng của không gian. Và phía trước anh, chỉ còn lại duy nhất một đạo tinh quang cuối cùng...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
