Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

557 3734

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

500 1098

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

332 1377

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

540 2452

Chương 1201-1400 - Chương 1245: Hôm nay là một ngày đẹp trời để nhặt tiền...

Chương 1245: Hôm nay là một ngày đẹp trời để nhặt tiền...

Thời gian từng chút trôi qua, cả nhóm đã tiến đến sát mép tòa tế đàn khổng lồ. Khí tức tử vong nồng nặc vây quanh khiến tâm thần người ta không yên, theo bản năng không dám bước tới thêm bước nào nữa.

"Đại Lực, không sao chứ?"

Trần Thư nhìn sang Đại Lực. Cậu ta chỉ là người thường, dù có bộ đồng phục bệnh nhân bảo hộ nhưng e là cũng khó trụ vững trong môi trường tồi tệ này.

"Vẫn chịu được." Đại Lực trạng thái khá ổn, thấp giọng nói: "Thực đơn của lão Cực Nhọc giúp ích rất nhiều."

"Vậy thì tốt." Trần Thư thở phào, nếu Đại Lực không chịu nổi thì chỉ còn cách rút lui.

Lúc này, Lão Hắc dẫn đầu tiến đến trước hai khúc xương khổng lồ. U linh huyết sắc bên cạnh lão khẽ động, như một thực thể vô hình lặng lẽ tiến lên, định xuyên qua khe hở giữa hai khúc xương. Nhưng giây tiếp theo, thân thể nó bỗng khựng lại, không thể tiến thêm bước nào như bị một bức tường vô hình chặn đứng.

"Quả nhiên có thủ đoạn phòng ngự!"

Lão Hắc không hề ngạc nhiên, tiếp tục ra lệnh cho khế ước linh. U linh huyết sắc rít lên một tiếng, ngay lập tức hóa thành hư thể như một làn sương máu, bao phủ lấy hàng rào ẩn hình phía trước.

Xoẹt xoẹt ——

Tiếng nhai nuốt rợn người lại vang lên, u linh đang nỗ lực phá hoại kỹ năng của Thú Hoàng. Tuy nhiên, chỉ sau một phút, nó đã phải lùi lại. Lão Hắc lắc đầu nói:

"Cường độ phía trên cực cao, tôi không có chắc chắn phá vỡ được, hơn nữa động tĩnh sẽ rất lớn, e là sẽ thu hút đám hung thú ở xa."

Nói xong, lão nhìn về phía Trần Thư, ra hiệu cho anh ra tay.

"Để tôi thử xem."

Thỏ Không Gian bước đi với dáng vẻ "ngông nghênh", tự tin tiến lên phía trước. Nó lập tức ném ra một đạo ấn ký không gian lên chính mình. Ấn ký hơi lóe sáng nhưng nó không hề dịch chuyển đi.

"Có không gian cách trở sao?"

Mắt Trần Thư khẽ động, tiếp tục ra lệnh cho thỏ. Trong chốc lát, hàng trăm đạo ấn ký không gian trôi nổi, dày đặc bao phủ lấy thân hình Thỏ Không Gian. Nhìn số lượng khổng lồ như vậy, ai nấy đều giật mình, trong lòng không khỏi nảy sinh sự thèm muốn. Loại kỹ năng đỉnh cấp này đến Ngự Thú Sư Vương cấp tam tinh còn chưa chắc đã có, vậy mà lại nằm trong tay một Ngự Thú Sư cấp Hoàng Kim.

Ngay sau đó, thân hình Thỏ Không Gian khẽ động, đột ngột biến mất tại chỗ. Giây tiếp theo, nó lại xuất hiện ngay cạnh Trần Thư.

Trần Thư cười nói: "Vào được!"

Mọi người đại hỉ, không ngờ lại thuận lợi đến thế.

"Ngũ đệ, hèn gì cậu có thể lấy ba thành, đúng là giỏi hơn tôi nhiều!" Dương Bất Nhân cười nói, trong mắt đã có mấy phần kính nể.

"Cũng chỉ là có chút sở trường ở mảng này thôi." Trần Thư cười khiêm tốn rồi nói tiếp: "Số lượng ấn ký không gian của tôi không đủ để truyền tống tất cả một lúc, cần phải chia ra từng đợt."

Nếu chỉ truyền tống Ngự Thú Sư thì được, nhưng thêm cả khế ước linh thì không đủ, trừ khi anh cắn thuốc bạo tẩu. Mà giờ chưa phải lúc đại chiến, anh chẳng dại gì mà cắn thuốc.

"Hử?"

Mọi người nhìn nhau, nhất thời im lặng. Lão Hắc lên tiếng: "Thế này đi, tôi cùng Kim nhị đệ và Bất Nhân vào trước, Thập Tam và Tội Phạm sẽ vào sau, thấy sao?"

"Tôi thì không vấn đề gì." Trần Thư gật đầu. Anh phụ trách truyền tống nên đương nhiên phải ở lại cuối cùng, vả lại anh cũng không dám rời quá xa Thỏ Không Gian.

"Được!"

Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã đạt được sự thống nhất. Cùng lúc đó, u linh huyết sắc của Lão Hắc phân liệt làm đôi, một nửa tiến lại gần Trần Thư. Lão giải thích: "Khế ước linh của tôi sẽ giúp che giấu khí tức cho hai người."

Trần Thư không thấy có gì bất thường, chỉ liếc nhìn con u linh một cái rồi thôi.

"Vù vù ~"

Đôi mắt Thỏ Không Gian khẽ động, hàng trăm ấn ký không gian bay ra, đưa nhóm Lão Hắc ba người vào bên trong tế đàn. Con thỏ ngồi bệt xuống đất chờ hồi chiêu kỹ năng.

Thập Tam tiến lại gần, vẻ mặt khó hiểu hỏi khẽ: "Tội Phạm, ngươi không sợ bọn họ nhanh chân cuỗm hết bảo vật đi trước sao?"

"Đã là anh em kết nghĩa, tôi đương nhiên vô điều kiện tin tưởng Đại ca!"

"..."

Thập Tam nhìn chằm chằm Trần Thư, nhất thời không phân biệt được tên này nói thật hay giả.

"Tội Phạm tôi không có ưu điểm gì khác, ngoài việc giảng nghĩa khí!" Trần Thư vỗ ngực dõng dạc.

Thập Tam không nói gì thêm, im lặng chờ đợi. Hai tiếng sau, Trần Thư cùng Thập Tam và Đại Lực lần lượt được truyền tống vào bên trong, thuận lợi đặt chân tới lãnh địa của Thú Hoàng.

"Các người cuối cùng cũng vào rồi." Nhóm Lão Hắc dường như vẫn luôn chờ tại chỗ, không có dấu hiệu đã rời đi trước.

"Xuất phát thôi!"

Nhìn tòa tế đàn trống trải trước mắt, ai nấy đều lộ vẻ cuồng nhiệt. Trần Thư cũng đầy phấn khích, cảm giác đột nhập lãnh địa Tử Vong Thiên Kỵ Sĩ này kích thích hơn nhiều so với lần trước anh lẻn vào chỗ Ác Ma Dơi Hoàng.

Bên trong tế đàn phủ đầy sương mù đen sâu thẳm, đó là sự kết hợp giữa linh khí thực chất hóa và khí tức tử vong. Dù không gây hại gì nhưng nó che khuất tầm nhìn, ngay cả cấp Vương cũng khó lòng nhìn thấu, chỉ có thể dựa vào con chuột tím vàng của Lão Kim để dẫn đường.

Đi không bao lâu, cả nhóm cùng dừng bước, tham lam nhìn về phía trước. Trên bãi đất trống trưng bày gần một nghìn cái rương đen đã mở nắp, bên trong chất đầy tài nguyên đủ mọi đẳng cấp, dù cũng có một phần là rương rỗng. Rõ ràng đây là đống tài nguyên dùng để nhử Trần Thư lần trước, sau khi kế hoạch thất bại, chúng bị vứt lại đây.

"Đúng là trúng mánh rồi!"

Lão Hắc chấn động, cười không ngớt: "Các vị, thu dọn thôi!"

Mọi người nhào lên, dựa theo tỉ lệ đã chia mà vơ vét tài nguyên.

"Hôm nay là một ngày đẹp trời để nhặt tiền..." Trần Thư huýt sáo, vui mừng hớn hở. Theo dự đoán của anh, đây mới chỉ là chín trâu mất một sợi lông trong khối tài sản của Tử Vong Thiên Kỵ Sĩ mà thôi. Chỉ loáng cái, ai nấy đều hớn hở vì vừa vào đã thu được hàng chục tỷ tài nguyên, khởi đầu quá suôn sẻ.

"Vật liệu truyền kỳ ở phía trước!" Lão Kim chỉ tay vào sâu trong màn sương đen.

Nghe vậy, mọi người lại không kịp chờ đợi mà lên đường, tiến thẳng về phía trung tâm tế đàn. Một giờ sau, họ đã đến đích. Trước mắt là một tòa tế đàn khổng lồ tọa lạc ở giữa, tứ phía dựng đứng những bức tượng điêu khắc màu đen. Bốn bức tượng mang hình thù khác nhau: con như rồng như hổ, con như đại bàng tung cánh, có con lại mang dáng vẻ ác ma hung dữ.

"Cẩn thận, đây mới chính là lối vào thực sự của lãnh địa Tử Vong Thiên Kỵ Sĩ!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!